Wednesday , April 18 2018
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ : Chương 5 (phần 2)
Truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ : Red as the Dawn

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ : Chương 5 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ : Chương 5 (phần 2)

Anh ta bỏ tôi lại ở rìa ngôi làng, để tôi đơn độc đi bộ qua các mái nhà của Stilt Có gì đó về đám bùn đất và tăm tối khiến Cal không thoải mái, anh ta biến mất trước khi tôi có cơ hội ngoảnh lại và cảm ơn người gia nhân xa lạ.
 
Nhà tôi tĩnh lặng và tối om song dẫu thế, tôi vẫn thấy run lên vì sợ. Buổi sáng nay tưởng như đã trôi đi cách đây hàng trăm năm, quãng đời ở một kiếp khác mà tôi dại dột, ích kỷ và có lẽ cả hạnh phúc dù ít ỏi. Ngay lúc này tôi chẳng có gì khác nếu không kể một người bạn sắp xung quân ngũ và một đứa em gái gãy xương.
 
“Con không nên khiến mẹ con lo lắng như thế, ” tiếng cha tôi ồm ồm ở sau một cây cột chống. Tôi không thấy ông ở dưới đất nhiều năm hơn là tôi nhớ được.
 
Tôi lí nhí bởi sự bất ngờ và lo sợ. “Cha, cha đang làm gì ở đây thế? Cha làm cách nào mà…?” Nhưng ông trỏ ngón cái qua vai, tới một giàn ròng rọc thòng xuống từ trên nhà. Lần đầu tiên ông dùng nó.
“Mất điện. Ta nghĩ ta nên ngó qua nó một cái.” ông nói, cộc cằn như từ trước tới giờ.
 
Ông lăn xe qua tôi, dừng lại trước hộp tiện ích thông xuống đất. Mỗi nhà đều có một cái, để điều chỉnh nguồn điện giữ cho đèn sáng.
 
Cha thở khò khè, lồng ngực ông phát ra tiếng tích tắc mỗi nhịp thở. Có lẽ rồi Gisa sẽ giống như cha bây giờ, bàn tay em sẽ là một tấm lưới kim loại, đầu em sẽ day dứt và cay đắng bởi ý nghĩa về những gì đáng lẽ có thể có.
“Tại sao cha không dùng phiếu điện con đưa cho cha?”
 
Đáp lại, cha rút từ trong áo sơ mi ra một tấm giấy khẩu phần và ấn nó vào hộp. Thường thì, thứ đó sẽ làm điện sáng ngay, nhưng không có gì xảy ra. Hỏng rồi.
“Không dùng được”, cha thở dài, ngồi lại vào ghế của ông. Hai cha con nhìn trân trân vào hộp tiện ích, không biết phải nói gì, không buồn nhúc nhích hay hay trở lên cầu thang. Cha rời đi ngay lúc tôi bỏ chạy, không nào thể ở lại trong nhà, nơi mẹ khóc cạn nước mắt vì Gisa, khóc cho những giấc mơ đã vỡ, trong lúc em gái tôi cố gắng gượng để không òa lên khóc cùng bà.
 
Cha vỗ mạnh chiếc hộp tựa như đập thứ chết tiệt đó thì nó đột nhiên có thể mang lại ánh sáng và hơi ấm quay trở lại. Hành động của ông càng bực bội, tuyệt vọng và cơn giận dữ trong ông bốc lên. Không phải với tôi hay Gisa mà là cả thế giới. Trước đây lâu rồi, ông ví von chúng tôi là những con kiến, những con kiến Đỏ bị thiêu đốt trong ánh mặt trời chói chang màu Bạc. Bị hủy hoại bởi đấng vĩ đại của tất thảy, thua trong trận chiến giành quyền sống chỉ vì chúng tôi không đặc biệt. Chúng tôi đã không tiến hóa giống họ, với sức mạnh và quyền năng vượt lên trên trí tưởng tượng hạn hẹp của chúng tôi.. Chúng tôi vẫn thế, trì trệ bên trong thân thể. Thế gian đổi thay xung quanh còn chúng tôi vẫn dậm chân tại chỗ.
 
Rồi cơn giận trong tôi cũng bùng phát, tôi nguyền rủa Farley, Kilorn, nghĩa vụ, mọi thứ nhỏ nhặt mà tôi nghĩ tới. Cái hộp kim loại lạnh ngắt khi chạm vào, đã một lúc lâu không có nhiệt năng của dòng điện. Nhưng vẫn có những rung động ở sâu bên trong máy, chờ đợi được bật lên. Tôi chăm chú vào gắng tìm nguồn điện, đưa nó trở lại, chứng minh rằng ngay cả ở một thế giới xấu xa vẫn có những điều nhỏ nhoi có thể vận hành đúng. Thứ gì đó bén nhọn chạm vào đầu những ngón tay tôi, làm người tôi tê điếng. Dây truyền hở hoặc công tắc trục trặc, tôi tự nhủ. Nó tựa cảm giác bị đâm bởi chiếc đinh ghim, như chiếc kim khâu châm vào mớ dây thần kinh, nhưng sau đó không hề đau đớn.
 
Phía trên chúng tôi, đèn nơi hiên nhà bật sáng.
“Ồ, được rồi đấy.” Cha lẩm nhẩm
Ông quay xe trong bùn, đẩy thân mình trở lại chiếc ròng rọc. Tôi lặng lẽ theo sau, không muốn khơi lại lý do mà hai cha con sợ nơi chúng tôi gọi là nhà.
“Không bỏ đi nữa, ” ông thở, cột người vào cái giàn.
“Không bỏ đi nữa,” tôi đồng tình, nói với mình hơn là với cha.
 
Cái giàn rền rĩ trước sức căng, kéo cha lên trên hiên nhà. Tôi leo thang nhanh hơn vì thế tôi đợi ông ở trên, rồi im lặng giúp ông gỡ khỏi giàn kéo. Ông càu nhàu khi chúng tôi rốt cuộc cũng tháo xong chiếc móc cuối cùng.
 
“Mẹ sẽ hạnh phúc nếu con rời khỏi nhà.”
Cha ngẩng lên nhìn tôi nghiêm khắc, đột ngột nắm lấy tay tôi. Mặc dầu hiện tại cha hiếm khi làm việc, chỉ sửa chữa đồ lặt vặt và cắt tóc cho bọn trẻ, đôi tay ông vẫn thô ráp và chai sạn, hệt như ông vừa mới trở về từ tiền tuyến. Chiến tranh chưa bao giờ khuất bóng.
– “Đừng bảo với mẹ con,”
– “Nhưng…”
– “Ta biết có vẻ như không có chuyện gì, nhưng có đủ thứ. Bà ấy nghĩ nó là một bước nhỏ trong cả một hành trình lớn, con hiểu không? Lúc đầu ta rời nhà vào đêm khuya, rồi sau đó suốt cả ngày. Ta lăn quanh chợ cùng bà ấy như cách đây 20 năm trước. Rồi mọi thứ trở lại quỹ đạo nó vốn có.” Đôi mắt cha tối đi khi cha cất tiếng nói, cố hết sức giữ cho giọng nói trầm đều đặn. “Cha sẽ không bao giờ khá hơn đâu Mare. Cha sẽ không bao giờ cảm thấy khá hơn. Cha không thể để bà ấy cứ hy vọng điều đó, khi mà ta biết nó sẽ không khi nào diễn ra. Con có hiểu không?”
Con hiểu rất rõ, cha ạ.
Cha biết và dịu giọng: “Ta ước mọi thứ đã khác đi.”
“Tất cả chúng ta đều ước vậy.”
 
Bất chấp bóng tối, tôi vẫn trông thấy bàn tay gãy của Gisa khi tôi leo lên gác mái. Bình thường khi ngủ em cuộn tròn như quả bóng , thu mình dưới lớp chăn mỏng, nhưng hiện giờ em nằm ngửa với vết thương được nâng lên bởi một chồng quần áo. Mẹ đã cố định lại thanh nẹp, cải thiện nỗ lực giúp đỡ vụng về của tôi. Băng cuốn được thay mới. Tôi không cần bật đèn mới biết cánh tay tội nghiệp của em tím đen những vết bầm. Em ngủ chập chờn, thân mình vật vã, chỉ có cánh tay vẫn giữ yên. Nó khiến em đau đớn cả khi nằm ngủ.
 
Tôi muốn tới gần em nhưng tôi có thể thay đổi sự kiện khủng khiếp ngày hôm nay bằng cách nào đây?
 
Tôi lấy lá thư của Shade khỏi chiếc hộp nhỏ mà tôi cất giữ toàn bộ những lá thư của anh. Nếu chẳng còn gì khác, nó sẽ khiến tôi bình tâm lại. Những trò đùa của anh, ngôn từ của anh, giọng điệu của anh được lưu lại nơi trang giấy luôn luôn mang cho tôi thư thái. Nhưng ngay khi tôi đọc lướt lại lần nữa lá thư, tôi cảm giác một nỗi sợ cồn lên nơi bao tử.
 
Đỏ tựa ánh bình minh…” lá thư viết. Nó ở đó, rõ mồn một như ban ngày. Là lời Farley nói trong băng hình, là lời Hồng Binh hét vang khi xung trận, ngay trong chữ viết tay của anh trai tôi. Cụm từ quá lạ lẫm để lờ đi, quá độc đáo để không thể chú ý. Và câu tiếp theo, “để nhìn thấy vầng dương mọc lên mạnh mẽ hơn…”Anh trai tôi thông minh song thực tế. Anh không bận tâm đến hừng đông, bình minh hay hài hước khi viết cụm từ này. “Vươn lên” âm vang trong tôi, nhưng thay vì giọng nói của Farley trong tâm tưởng tôi, anh trai tôi đang nói. Vươn lên, đỏ tựa ánh bình minh.

 Truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ : Red as the Dawn

Bằng cách nào đó, Shade đã biết. Nhiều tuần trước đây, trước vụ đánh bom, trước thông cáo của Farley, Shade đã biết về hội Hồng Binh và cố nói chúng tôi. Tại sao?
Bởi vì anh là một trong số họ.

 Đọc tiếp chương 6

 Mời các bạn tiếp tục theo dõi truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – bản dịch từ Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *