Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 6 – 7
Harry Potter and the Cursed Child : Màn 4: Cảnh 6

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 6 – 7

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 6 – 7

Cảnh 6: Nhà của Harry và Ginny Potter, phòng Albus

Harry đang ngồi trên giường Albus, Ginny bước vào và nhìn anh.
Ginny: Thật ngạc nhiên khi thấy anh ở đây.
Harry: Đừng lo, anh chưa chạm vào thứ gì cả. Thánh đường của em vẫn được giữ gìn (anh nhăn nhó). Anh xin lỗi. Một sự lựa chọn từ ngữ tồi.
Ginny chỉ im lặng, anh ngước lên nhìn cô.
– Em biết là anh đã có không ít những lễ Halloween kinh khủng, nhưng lần này, không nghi ngờ gì nữa, là đêm lễ tệ thứ hai trong đời.
Ginny: Em đã sai – khi đổ lỗi cho anh. Em luôn buộc tội anh – Albus mất tích và em cứ khăng khăng đó là lỗi của anh. Em rất xin lỗi vì đã cư xử như vậy.
Harry: Em không nghĩ đó là lỗi của anh sao?
Ginny: Harry, nó bị bắt cóc bởi một phù thủy hắc ám hùng mạnh, làm sao đó lại là lỗi của anh được?
Harry: Anh đã không gần gũi. Anh đẩy nó đến chỗ cô ta.
Ginny: Chúng ta có thể không coi như trận chiến đã thua rồi được không?
Ginny gật đầu, Harry bắt đầu khóc.
Harry: Anh xin lỗi Gin…
Ginny: Anh không nghe em nói ư? Em cũng xin lỗi…
Harry: Đáng lẽ ra anh không nên sống sót – định mệnh của anh là phải chết – ngay cả cụ Dumbledore cũng nghĩ vậy – và rồi anh vẫn sống. Anh đánh bại Voldemort. Tất cả mọi người – tất cả mọi người – ba mẹ anh, Fred, và năm mươi người đã ngã xuống – chỉ để anh được sống sao? Thế là thế nào? Hết thảy sự hủy hoại đó – là lỗi của anh.
Ginny: Họ đã bị Voldemort giết.
Harry: Nhưng nếu anh ngăn chặn hắn được sớm hơn? Máu đã vấy đầy bàn tay của anh, và bây giờ thì đến lượt con trai chúng ta bị bắt…
Ginny: Nó chưa chết. Anh có nghe em không, Harry? Nó chưa chết mà.
Cô ôm Harry trong vòng tay. Có một khoảng lặng lấp đầy trọn vẹn bởi sự bất hạnh.
Harry: Cậu Bé Sống Sót. Bao nhiêu người đã phải chết vì Cậu Bé Sống Sót rồi?
Harry do dự trong một thoáng, không chắc chắn. Rồi anh chú ý đến tấm mềm. Anh bước về phía nó.
– Chiếc mền này là tất cả những gì anh có, em biết đấy … của cái đêm Halloween đó. Nó là tất cả những gì anh nhớ được về ba mẹ. Và trong khi…
Harry nhặt chiếc mền lên, anh phát hiện ra có những cái lỗ trên đó. Anh nhìn kỹ và hoảng hốt.
– Nó thủng lỗ rồi. Cái lọ tình dược ngu ngốc của Ron đã làm cháy nó. Nhìn xem, nó bị hư rồi. Hư hết rồi.
Anh mở tấm chăn ra, anh nhìn thấy những chữ viết được tạo thành từ vết xém trên nó. Anh kinh ngạc.
– Cái gì vậy?
Ginny: Harry à, có chữ gì đó được viết ở đây.
Ở một phần khác của sân khấu, Albus và Scorpius xuất hiện.
Albus: “Ba ơi..”
Scorpius: Chúng ta sẽ bắt đầu bằng “Ba ơi” hả?
Albus: Như vậy ba sẽ biết đó là mình.
Scorpius: Chú ấy là Harry. Tụi mình nên bắt đầu bằng Harry.
Albus (chắc chắn): Tụi mình sẽ bắt đầu bằng ba ơi.
Harry: “Ba”, nó viết là “ba”. Nó không rõ ràng gì cả.
Scorpius: “Ba ơi, cứu với.”
Ginny: “Xin chào” ư? Nó viết là xin chào phải không? Rồi sau đó là “Tốt”… (*)
Harry: “Ba Xin Chào Tốt Xin Chào” sao? Không thể. Nó đúng là … một trò đùa quái gở.
Albus: “Ba ơi. Cứu con với. Thung lũng Godric.”
Ginny: Đưa em xem nào. Thị lực của em tốt hơn anh. Được rồi. “Ba, Xin Chào Tốt” – không phải “Xin Chào” lần nữa, đó là “bọng cây” hoặc “thung lũng” đúng không? Rồi sau đó tới mấy con số, mấy số này thì rõ hơn. ” 3…1….1….0….8….1.” Có phải cái mà dân Muggle gọi là số điện thoại không? Hay tọa độ hay là…
Harry nhìn vào, vài ý nghĩa nảy ra trong óc anh cùng một lúc.
Harry: Không phải, đó là ngày. 31 tháng 10 năm 1981. Là ngày ba mẹ anh bị giết.
Ginny nhìn Harry và nhìn lại tấm mền.
Ginny: Nó không nói là Xin Chào, nó nói là Cứu.
Harry: “Ba ơi. Cứu con với. Thung lũng Godric.31/10/1981.” Là một thông điệp. Cậu bé lanh trí đã để lại cho anh một lời nhắn.
Harry hôn Ginny nồng nhiệt.
Harry và Ginny

Ginny: Albus đã viết cái này ư?
Harry: Nó đã nói với anh về nơi và thời điểm chúng đang ở, giờ thì mình đã biết cô ta đang ở đâu. Mình đã biết sẽ phải chiến đấu với cô ta ở đâu?
Anh lại hôn cô nồng nhiệt.
Harry: Anh sẽ gửi cú cho Hermione. Em liên lạc với Draco. Nói họ gặp anh tại thung lũng Godric, mang theo cái Xoay Thời Gian.
Ginny: Hãy nói là chúng ta, được không? Đừng nghĩ đến chuyện quay trở lại quá khứ mà không có em, Harry.
Harry: Tất nhiên em sẽ cùng đi. Chúng ta có một cơ hội, Ginny và nhờ phước Dumbledore, đó là tất cả thứ chúng ta cần – một cơ hội.

Cảnh 7: Thung lũng Godric

Ron, Hermione, Draco, Harry và Ginny dạo bước qua thung lũng Godric thời hiện tại. Một thị tứ giao thương sầm uất (nó đã mở rộng sau nhiều năm).
Hermione: Thung lũng Godric. Đã hai mươi năm….
Ginny: Do em cảm nhận hay là dân Muggle đã đông hơn rồi?
Hermione: Nơi đây đã biến thành một điểm du lịch cuối tuần nổi tiếng.
Draco: Tôi có thể hiểu tại sao – hãy nhìn những mái nhà lợp tranh xem – và kia có phải chợ nông sản không?
Hermione lại gần Harry, đang ngó quanh quất, đầy xúc động.
Hermione: Cậu có nhớ lần cuối hai đứa mình tới đây không? Chuyện đó giờ nghĩ lại cứ như xưa lắm rồi.
Ron: Vào thời xưa, một số ít để tóc đuôi ngựa không được chào đón lắm.
Draco nghe thấy. Anh biết đó là một lời mỉa móc.
Draco: Liệu tôi có thể nói…
Ron: Malfoy, cậu có thể thân mật với Harry, và cậu có lẽ cũng có một đứa con khá nhân hậu, nhưng cậu đã nói nhiều điều không tử tế với bà xã của tôi.
Hermione: Và bà xã anh không cần anh phải vì cô ấy mà dấy lên cuộc chiến đâu.
Ron: Được rồi, nhưng nếu cậu còn nói thêm một điều gì nữa về tôi hay cô ấy thì…
Draco: Thì cậu sẽ làm gì hả, Weasley…
Hermione: Thì anh ấy sẽ ôm cậu. Bởi vì tất cả chúng ta đang cùng chung một chiến tuyến, đúng không Ron?
Ron (do dự trước ánh mắt kiên định của vợ anh): Được rồi, tôi, ừm. Tôi nghĩ kiểu tóc của cậu thật sự đẹp, Draco.
Hermione: Cảm ơn ông xã. Nào, chỗ này dường như là vị trí thuận lợi rồi. Tiến hành thôi…
Draco lấy ra chiếc Xoay Thời Gian – nó bắt đầu quay cực kỳ nhanh khi mọi vật bị trở nên nhạt nhòa xung quanh nó. 
Và một ánh chớp chói lòa. Một tiếng vỡ choang. Và thời gian ngừng lại. Rồi sau đó nó đảo chiều, ngưng một chút, rồi bắt đầu quay ngược lại, ban đầu chậm…
Rồi tăng tốc.
Họ nhìn quanh mình.
Ron: Thế ra, nó có tác dụng chứ?
 
(*) Ban đầu Ginny và Harry nhìn chữ Help (Cứu), và Hollow (Thung lũng) thành Hello (Xin chào). Tương tự chữ Godric nhầm thành Good (Tốt). Vậy nên thông điệp của Albus nguyên văn là “Dad. Help. Godric’s Hollow. ” (Ba ơi. Cứu với. Thung lũng Godric) bị đọc nhầm thành “Dad. Hello. Good Hello.”

 Mời các bạn tiếp tục theo dõi vở kịch Harry Potter and the Cursed Child – Bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *