Tuesday , September 19 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 4
Kịch Harry Potter and the Cursed Child : Harry and Dumbledore

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 4

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 4

Cảnh 4: Bộ Pháp Thuật, văn phòng của Harry

Harry vội vã xem xét qua đống giấy tờ.
Dumbledore: Buổi tối tốt lành, Harry.
Harry ngẩng lên nhìn bức chân dung của Dumbledore, gương mặt anh hơi kinh ngạc.
Harry: Giáo sư Dumbledore. Con rất vinh dự khi thầy đến thăm văn phòng của con. 
Dumbledore: Con đang làm gì?
Harry: Xem một lượt đống giấy tờ xem liệu con có bỏ sót thứ gì mà lẽ ra con nên chú ý không. Cắt đặt lực lượng để chiến đấu theo một cách giới hạn mà bọn con có thể làm. Cuộc chiến đang ác liệt đang ở rất xa bọn con. Con có thể làm gì được nữa chứ?
Dừng lại. Dumbledore không nói gì. 
– Thầy đã ở đâu vậy, thầy Dumbledore?
Dumbledore: Ta hiện giờ đang ở đây.
Harry: Tại đây một cuộc chiến đang đến hồi chung cuộc. Hay thầy đang phủ nhận rằng Voldemort sẽ không trở lại?
Dumbledore: Điều đó… rất có thể.
Harry: Thầy đi đi. Rời khỏi đó đi. Con không muốn thầy ở lại nữa. Con không cần thầy, thầy luôn luôn vắng mặt mỗi lúc cần. Con đã chống lại hắn ba lần mà không có thầy. Nếu cần, con sẽ lại – một mình – đối mặt với hắn lần nữa.

Kịch Harry Potter and the Cursed Child : Harry and Dumbledore
Dumbledore: Harry à, con nghĩ rằng ta không muốn thay con chiến đấu với hắn ư? Ta đáng lẽ phải bảo vệ con nếu như ta có thể…
Harry: Tình yêu làm chúng ta mù quáng ư? Thầy thậm chí có hiểu ý nghĩa của nó không? Thầy thậm chí có biết lời khuyên đó tồi tệ thế nào không? Con trai con đang – con trai con đang chiến đấu trong một cuộc chiến vì chúng ta hệt như con đã làm vì thầy. Và con chứng tỏ rằng con đích thực là một người cha tồi đối với nó như thầy từng đối với con. Bỏ rơi nó ở chỗ nó cảm thấy không được yêu thương – gia tăng trong nó nỗi oán giận mà nó sẽ mất biết bao năm để hiểu được…
Dumbledore: Nếu con đang đề cập đến căn nhà tại Privet Drive…
Harry: Năm tháng – bao nhiêu năm tháng con trải qua cô đơn ở đó, không biết mình là ai, tại sao mình ở đây, không biết rằng có ai quan tâm!
Dumbledore: Ta – từng ước không gắn bó với con –
Harry: Để bảo vệ bản thân thầy, ngay cả khi đó!
Dumbledore: Không, ta làm thế để bảo vệ con. Ta không muốn con tổn thương…
Dumbledore gắng vượt ra khỏi bức chân dung nhưng cụ không thể. Cụ bắt đầu khóc nhưng cố che giấu điều đó.
– Nhưng cuối cùng ta cũng phải gặp con… năm 11 tuổi và con vô cùng can đảm. Quá lương thiện. Con dấn bước vào con đường dưới bàn chân mà không một câu phàn nàn than thở… Dĩ nhiên ta yêu thương con… và ta biết rằng nó sẽ luôn xảy đến…. rằng nơi nào ta yêu thương, ở nơi ấy ta sẽ mang đến tai họa vô phương khắc phục….ta không phải người thích hợp để yêu…. ta chưa bao giờ thương mến ai mà không gây họa….
Harry: Thầy lẽ ra sẽ làm con ít đau đớn hơn nếu thầy nói với con những điều này, lúc đó.
Dumbledore (lúc này đã ròng ròng nước mắt): Ta mù quáng. Đó là điều tình yêu luôn gây ra. Ta không hiểu được rằng con cần phải nghe một lão già xảo quyệt, nguy hiểm… thương yêu mình.
Một khoảng lặng. Hai người đàn ông đã vượt qua nỗi xúc động của họ.
Harry: Thực sự thì không phải là con chưa từng phàn nàn.
Dumbledore: Harry, sẽ chẳng bao giờ có một câu trả lời hoàn hảo cho thế giới đa cảm và hỗn độn này. Sự hoàn mỹ vượt ra khỏi khuôn khổ của nhân loại, vượt ra khỏi phạm vi của ma thuật. Trong mỗi thời khắc tỏa sáng của hạnh phúc đều có giọt chất độc này : Sự nhận thức rằng nỗi đau sẽ lại đến. Thành thật với những người con yêu mến, bộc lộ vết thương của con. Đau khổ cũng gần gũi với con người như hơi thở.
Harry: Thầy đã từng nói với con một lần trước đây rồi.
Dumbledore: Nó là tất cả những gì ta mang đến cho con buổi tối hôm nay.
Cụ bắt đầu rời đi.
Harry: Thầy đừng đi!
Dumbledore: Những ai chúng ta yêu thương sẽ không khi nào thực sự rời bỏ ta, Harry. Có những điều cái chết không thể chạm được đến. Tranh vẽ… và ký ức… và tình yêu.
Harry: Con cũng rất yêu mến thầy, thầy Dumbledore.
Dumbledore: Ta biết.
Thầy đi khỏi. Và Harry chỉ có một mình. Draco bước vào.
Draco: Cậu có biết là trong một hiện thực khác – hiện thực mà Scorpius chứng kiến – tôi đang là Trưởng phòng Thi Hành Luật Pháp Thuật không? Biết đâu văn phòng này sẽ sớm là của tôi thôi. Cậu ổn đấy chứ?
Harry nén vào sự đau khổ của anh.
Harry: Vào đi, tôi sẽ dẫn cậu đi tham quan một vòng.
Draco lưỡng lự bước vào căn phòng. Anh nhìn quanh vẻ chán ghét.
Draco: Dù sao thì… tôi cũng chưa bao giờ thích thú gì cái ý nghĩ trở thành một công chức Bộ. Kể cả khi còn nhỏ. Ba tôi – đó là tất cả những gì ông từng muốn, chứ còn tôi thì không.
Harry: Thế cậu đã từng muốn làm gì?
Draco: Quidditch. Nhưng tôi không đủ tài. Hơn hết, tôi chỉ muốn hạnh phúc thôi.
Harry gật đầu. Draco nhìn anh thêm một giây.
– Xin lỗi, tôi không giỏi trong việc tán gẫu lắm. Cậu không phiền nếu chúng ta bỏ qua và vào việc chính chứ?
Harry: Tất nhiên. Thế chuyện quan trọng là gì vậy?
Draco: Cậu có nghĩ là Theodore Nott chỉ có một cái Xoay Thời Gian thôi không?
Harry: Gì cơ?
Draco: Cái Xoay Thời Gian mà Bộ thu giữ là một nguyên mẫu. Làm bằng kim loại rẻ tiền. Nó vẫn hoạt động, chắc chắn rồi – nhưng chỉ có thể đảo ngược thời gian trong chừng năm phút – đó là một khuyết điểm lớn – nó không phải là thứ mà cậu có thể bán cho những nhà sưu tập Ma Thuật Hắc Ám sành sỏi.
Harry nhận ra Draco đang nói gì.
Harry: Hắn đã làm cho cậu?
Draco: Không. Là ba tôi. Ông thích sở hữu những món đồ không ai có. Những chiếc Xoay Thời Gian của Bộ – mà nhờ Croaker – đã luôn là thứ ít nhiều hấp dẫn đối với ba. Ba muốn có khả năng quay trở lại xa hơn một giờ, ông muốn quay ngược lại được nhiều năm. Ông chưa bao giờ sử dụng nó, tôi thầm nghĩ rằng ông thích một thế giới không có Voldemort hơn. Nhưng, đúng vậy, cái Xoay Thời Gian được làm cho ông ấy.
Harry: Và cậu có giữ nó không?
Draco chìa ra cái Xoay Thời Gian.
Draco: Không còn vấn đề năm phút, và nó phát ra ánh sáng lấp lánh như vàng, đúng cái cách mà nhà Malfoy thích. Cậu đang mỉm cười.
Harry: Hermione Granger, đó chính là lý do cô ấy giữ cái thứ nhất, sợ rằng hẳn sẽ có cái thứ hai. Tàng trữ nó, cậu đáng lẽ phải vô ngục Azkaban rồi.
Draco: Còn phải xem sự thay đổi, còn phải xem liệu mọi người có biết tôi có thể quay ngược lại thời gian. Còn phải xem xét những tin đồn đã bị lan truyền – về lòng tin.
Harry nhìn Draco, hiểu anh một cách thấu suốt.
Harry: Scorpius.
Draco: Chúng tôi có khả năng có con, nhưng Astoria rất yếu. Một lời nguyền lên dòng máu, một lời nguyền nghiêm trọng. Một vị tổ tiên đã bị rủa… nó xuất hiện ở đời cô ấy. Cậu cũng biết những lời nguyền kiểu ấy thường phát tác sau nhiều thế hệ.
Harry: Tôi rất tiếc, Draco.
Draco: Tôi không muốn cô ấy mạo hiểm sức khỏe. Tôi đã nói rằng không sao cả dù huyết thống nhà Malfoy sẽ kết thúc ở đời tôi – mặc kệ ba tôi có nói gì. Nhưng Astoria, cô ấy không chỉ muốn có một đứa bé kế thừa họ Malfoy, kế tục vinh quang và dòng máu thuần chủng, mà còn vì chúng tôi. Đứa con của hai đứa tôi, Scorpius ra đời… đó là ngày đẹp nhất trong đời của cả hai, mặc dù nó làm cho Astoria yếu đi thấy rõ. Tôi đưa chúng tôi ẩn dật, cả ba người. Tôi muốn cô ấy bình phục lại… và thế là tin đồn bắt đầu lan ra.
Harry: Tôi không thể tưởng tượng được mọi chuyện lại là như vậy.
Draco: Astoria luôn biết rằng cô ấy không thể sống thọ. Cô ấy muốn tôi có một người nào đó ở bên cạnh khi cô ấy mất đi, bởi vì…là Draco Malfoy thì cô đơn là điều tất yếu. Tôi sẽ luôn bị nghi ngờ, chẳng làm sao để thoát khỏi quá khứ. Dù sao, tôi chưa bao giờ nhận ra rằng bằng cách che giấu nó khỏi thế giới ưa phán xét và đồn đại, tôi đã đẩy con trai mình phải gánh chịu sự ngờ vực tồi tệ hơn cái mà tôi đã phải chịu đựng.
Harry: Tình yêu luôn mù quáng. Cả hai chúng ta đều gắng mang tới cho con trai chúng ta thứ chúng không cần. Chúng ta quá bận bịu để viết lại quá khứ của bản thân, mà để cho thực tại tàn lụi.
Draco: Đó cũng là lý do tại sao cậu cần cái này. Tôi đã giữ nó, gần như cố cưỡng lại cám dỗ sử dụng nó dẫu tôi có thể bán linh hồn mình cho một giây phút cùng với Astoria….
Harry: Ôi, Draco… chúng ta không thể… chúng ta không thể sử dụng nó.
Draco ngước mắt lên nhìn Harry, và lần đầu tiên – trong tận đáy sâu của sự sợ hãi, họ nhìn nhau như những người bạn.
Draco: Chúng ta phải tìm được chúng – dù cho mất hàng thế kỷ, chúng ta cũng phải tìm con trai của chúng ta.
Harry: Bọn mình chẳng biết tụi nó đang ở đâu và đang ở thời điểm nào. Tìm kiếm trong thời gian khi mà cậu chẳng rõ phải tìm ở chỗ nào là một hành động vô vọng. Không được, tôi e là tình yêu còn chẳng thể làm thế nữa là một cái Xoay Thời Gian. Hiện giờ, nó hoàn toàn phụ thuộc vào chúng – chúng là người duy nhất có thể cứu chúng ta.
 Mời các bạn tiếp tục theo dõi vở kịch Harry Potter and the Cursed Child – Bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …