Tuesday , September 19 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 14 – 15 (Hết)
Bộ ba Scorpius - Rose - Albus

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 14 – 15 (Hết)

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 14 – 15 (Hết)

 

Cảnh 14: Trường Hogwarts, lớp học

Scorpius và Albus nhào vào một phòng học, đầy phấn khích. Họ đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.
Scorpius: Mình không thể tin được là mình đã làm vậy.
Albus: Cả mình cũng còn không thể tin là cậu đã làm vậy cơ mà.
Scorpius: Rose Granger-Weasley. Mình đã mời Rose Granger- Weasley.
Albus: Và bạn ấy nói không.
Scorpius: Nhưng mình đã nói được với bạn ấy. Mình đã gieo một hạt sồi. Hạt sồi sau này sẽ phát triển thành đám cưới của hai đứa mình.
Albus: Cậu thừa biết cậu rằng là một tên ảo tưởng quá đà mà.
Scorpius: Và mình đồng ý với cậu là – chỉ có Poly Chapman là từng mời mình tới buổi dạ vũ trường…
Albus: Trong một thực tại thay thế nơi cậu trở nên quan trọng – thực sự quan trọng, nổi tiếng hơn, một cô gái khác đã  ngỏ lời mời cậu, điều đó nghĩa là…
Scorpius: Đúng, theo lẽ thường mình nên theo đuổi Polly, hoặc cho phép bạn ấy theo đuổi mình. Nói cho cùng thì bạn ấy cũng là một người đẹp có tiếng, nhưng Rose thì vẫn là Rose.
Albus: Cậu có biết logic đó cho thấy cậu là một người kỳ quái không? Rose ghét cậu.
Scorpius: Đúng là bạn đã từng ghét mình nhưng cậu có nhìn thấy ánh mắt bạn ấy khi mình nói không? Nó không còn là  căm ghét nữa, nó là sự hối tiếc.
Albus: Và sự hối tiếc là tốt ư?
Scorpius: Hối tiếc sẽ là khởi đầu. Một nền móng để xây dựng một cung điện – cung điện của tình yêu.
Albus: Thành thực thì mình nghĩ mình sẽ người đầu tiên trong chúng hai ta có bạn gái.
Scorpius: Ồ, không nghi ngờ gì nữa sẽ là vậy. Biết đâu vị giáo sư Độc Dược mới đến có đôi mắt xám khói đó, cô ấy đủ lớn cho cậu chứ, phải không?
Albus: Tớ không thấy có vấn đề gì với các phụ nữ lớn tuổi hơn.
Scorpius: Và cậu có thời gian, rất nhiều thời gian – để quyến rũ cô ấy. Vì Rose cũng sẽ khiến tớ mất nhiều năm để theo đuổi. 
Albus: Tớ ngưỡng mộ sự tự tin của cậu đấy.
Rose đi ngang qua họ trên cầu thang, cô bé nhìn cả hai. 
Rose: Chào.
Không ai trong hai cậu bé biết phải đáp lại thế nào, cô bé nhìn thẳng vào Scorpius.
Rose: Nó chỉ kỳ quặc khi nếu cậu để cho nó kỳ quặc thôi.
Scorpius: Mình đã nghe và hoàn toàn hiểu!
Rose: Được rồi, “Vua Scorpius”. 
Cô bé bỏ đi với một nụ cười trên môi. Scorpius và Albus nhìn nhau. Albus cười và thoi vào cánh tay Scorpius.
Albus: Có thể cậu đúng – hối tiếc cũng là một khởi đầu. 
Scorpius: Cậu sẽ tới sân Quidditch chứ? Slytherin đang đấu cùng Hufflepuff, một trận ra trò đấy…
Albus: Mình tưởng bọn mình ghét Quidditch chứ?
Scorpius: Con người có thể thay đổi. Bên cạnh đó, mình đang luyện tập. Mình nghĩ rốt cuộc có thể mình sẽ được chọn vào đội. Đi nào.
Albus: Không được rồi. Ba mình đã sắp xếp để ghé thăm.
Scorpius: Chú ấy tranh thủ thời gian để tới từ Bộ sao?
Albus: Ba muốn đi dạo. Ba muốn cho mình xem thứ gì đó – có gì đó chia sẻ với mình. 
Scorpius: Một cuộc tản bộ à?
Albus: Mình biết, mình cho rằng nó là sự hàn gắn hoặc thứ gì đó tựa như mắc ói. Dù vậy, cậu biết mà, mình nghĩ mình sẽ đi. 
Scorpius bước tới và ôm chầm lấy Albus.
– Gì vậy? Mình tưởng bọn mình thống nhất là sẽ không ôm nhau nữa mà.
Scorpius: Mình không chắc liệu bọn mình có nên hay không. Trong phiên bản mới của tình bạn mà mình có trong đầu.
Albus: Tốt hơn là hỏi Rose xem điều đó có bình thường không?
Scorpius: Ha! Ừ, phải đấy.
Hai cậu bé buông nhau ra và toét miệng cười. 
Albus: Mình sẽ gặp lại cậu vào bữa tối. 

Harry Potter and the Cursed Child : Albus và Scorpius

Cảnh 15: Trên một ngọn đồi đẹp

Harry và Albus dạo bước trên ngọn đồi vào một ngày mùa hè rực rỡ. Họ không nói gì, chỉ tận hưởng mặt trời chiếu vào gương mặt khi họ trèo lên.
Harry: Vậy con sẵn sàng rồi chứ?
Albus: Sẵn sàng cho điều gì ạ?
Harry: Tốt thôi, có những kỳ thi vào năm thứ tư – và rồi năm thứ năm sẽ tới – một năm tuyệt vời – trong năm học thứ năm ba đã…
Anh nhìn Albus. Anh mỉm cười và nói nhanh.
– Ba đã làm đủ thứ. Một số cái tốt, một số cái khác thật tệ. Nhiều cái thì khá lộn xộn.
Albus: Thật vui khi con được biết.
Harry mỉm cười.
– Con đã thấy họ – ba biết đấy – chỉ một thoáng – ba và má của ba. Họ, không, cả ba người đã thật vui vẻ. Ông nội thường thích nhả những vòng khói tròn cho ba xem lúc ấy ba…ừm, ba cứ không ngừng cười khúc khích.
Harry: Vậy hả?
Albus: Con cho là ba rất thích chúng, và con chợt nghĩ rằng con, em Lily và anh James hẳn cũng rất thích.
Harry gật đầu. Có một sự im lặng hơi khó xử. Cả hai đều cố chạm tới gần nhau và cả hai đều thất bại.
Harry: Con cũng biết, ba nghĩ đã cắt đứt được mối liên hệ với Voldemort – ba đã nghĩ thế – rồi vết thẹo của ba bắt đầu đau trở lại và ba nằm mơ thấy hắn và ba còn nói lại được Xà Ngữ, và ba bắt đầu cảm thấy dường như ba không thay đổi chút nào – rằng hắn thực ra chưa bao giờ rời khỏi ba.
Albus: Hắn đã làm vậy ạ?
Harry: Một phần của ba chính là bản thể của Voldemort đã chết lâu lắm rồi, nhưng chưa đủ nếu ba chỉ rũ bỏ hắn về thể xác – ba phải rũ bỏ được hắn cả về tinh thần nữa. Và đó – là vô số điều để học cho một người đàn ông 40 tuổi.
Anh nhìn Albus chăm chú.
– Điều ba từng nói với con – không tha thứ được và ba không thể yêu cầu con phải quên nó đi nhưng ba hy vọng chúng ta sẽ cùng vượt qua nó. Ba sẽ cố để trở thành một người cha tốt hơn đối với con, Albus. Ba sẽ cố – để thành thực với con và…
Albus: Ba, ba không cần phải…
Harry: Con từng bảo ba rằng con không nghĩ ba sợ hãi điều gì, và điều đó… – ba định nói là ba thấy sợ mọi thứ. Ý ba là ba sợ bóng tối, con biết điều đó không?
Albus: Harry Potter mà sợ bóng tối ư?
Harry: Ba không thích những không gian hẹp – ba chưa từng nói với ai điều này những ba chẳng ưa gì ….(anh do dự trước khi nói) lũ chim bồ câu cho lắm.
Albus: Ba không ưa chim bồ câu sao?
Harry (anh nhăn nhó mặt mày): Những con vật khó chịu, đói khát, dơ dáy. Chúng làm ba rùng mình.
Albus: Nhưng bồ câu vô hại mà!
Harry: Ba biết. Nhưng cái làm ba sợ hãi nhiều nhất, Albus Severus Potter à, là làm ba của con. Bởi lẽ ba đã xoay sở mà chẳng có khái niệm rõ rệt nào. Đa phần mọi người ít nhất đều có ba để họ nhìn vào – và cố gắng để trở thành hoặc không trở thành người như vậy. Ba không có gì cả – hoặc chỉ có chút ít. Do vậy ba đang học, được không con? Và ba định sẽ gắng làm mọi thứ ba có thể – để trở thành một người cha tốt.
Albus: Còn con sẽ cố gắng để trở thành một đứa con trai tốt hơn. Con biết mình không phải anh James, ba ạ. Con chưa khi nào giống hai người…
Harry: James chẳng hề giống ba gì hết.
Albus: Anh ấy không giống ba sao?
Harry: Tất cả đến với James rất dễ dàng. Tuổi thơ của ba là một cuộc tranh đấu nhọc nhằn không ngừng nghỉ.
Albus: Hệt như của con. Vậy ra ba đang nói là con giống ba sao?
Harry mỉm cười với Albus.
Harry: Thực sự thì con giống má nhiều hơn – quả quyết, dữ dội, hài hước – những điều ba thích – những điều mà ba cho là sẽ khiến con là một đứa con trai tài giỏi.
Albus: Con đã suýt phá hủy thế giới.
Harry: Delphi đã không xuất hiện ở bất cứ đâu, Albus – con đã đưa cô ta ra ánh sáng và con tìm ra một con đường cho chúng ta chiến đấu chống lại cô ta. Hiện tại con có lẽ không hiểu nhưng con đã cứu mạng mọi người.
Albus: Nhưng đáng lý ra con nên làm tốt hơn nữa phải không?
Harry: Con không nghĩ ba tự hỏi mình những câu hỏi tương tự ư?
Albus (bao tử nó rớt xuống sâu thêm, nó biết đó không phải cái ba nó sẽ làm). Và sau đó khi mình bắt được Delphi – con đã muốn giết chị ta.
Harry: Con đã chứng kiến cô ấy sát hại Craig con đã căm giận Albus, cũng là lẽ thường tình. Và con cũng sẽ không làm thế đâu.
Albus: Làm sao ba biết được? Biết đâu đó là phần Slytherin của con. Biết đâu đó là thứ Nón Phân Loại đã nhìn thấy trong con người con.
Harry: Ba không hiểu trong đầu con nghĩ gì nữa, Albus. Thực ra con biết gì nào, con chỉ đang ở tuổi thiếu niên, ba có thể không hiểu được đầu óc của con nhưng ba hiểu được trái tim con. Suốt một thời gian dài, ba đã không hiểu nhưng nhờ cuộc phiêu lưu này – ba biết nơi nào con thuộc về. Slytherin hay Gryffindor – dù con được phân vào đâu – ba biết – biết rằng trái tim mới là quan trọng – chính thế, dù con thích hay không, con đang đi trên con đường riêng của bản thân để làm một pháp sư.
Albus: Ồ, con không định làm một pháp sư đâu. Con định sẽ đua chim bồ câu. Con khá thích thú ý  tưởng đó.
Harry nhoẻn cười.
Harry: Những cái tên con mang – chúng không nên là gánh nặng. Albus Dumbledore cũng có các lỗi lầm của cụ con biết mà, còn Severus Snape, ừ, con đã biết mọi điều về thầy ấy….
Albus: Họ là những người đàn ông tốt.
Harry: Họ là những người đàn ông vĩ đại, với các khiếm khuyết lớn lao, và con biết gì không, những khiếm khuyết ấy hầu như khiến họ thêm vĩ đại.
Albus ngó quanh quất.
Albus: Ba? Tại sao chúng ta tới đây vậy?
Harry: Đây là nơi ba thường đến.
Albus: Nhưng nơi này là một nghĩa trang…
Harry: Và đây là nơi Cedric yên nghỉ…
Albus: Ba?
Harry: Cậu trai bị giết – Craig Bowker – con có biết rõ cậu ấy không?
Albus: Không rõ lắm ạ.
Harry: Ba cũng chẳng biết nhiều về Cedric. Lẽ ra anh ấy có thể đã chơi cho đội tuyển Quidditch của Anh. Hoặc là một thần sáng xuất sắc. Anh ấy đáng lẽ làm được bất cứ điều gì. Và ông Almos nói đúng – ông ấy đã bị đánh cắp đứa con. Vì thế ba tới đây chỉ để nói lời xin lỗi khi ba có thể.
Albus: Đó là một việc làm đúng đắn.
Albus cùng ba nó đứng trước mộ Cedric. Harry cười với con trai và ngẩng lên nhìn bầu trời.
Harry: Ba nghĩ  sẽ là một ngày đẹp trời.
Anh đặt tay lên vai Albus. Và hai người họ đã hơi…hiểu nhau một chút.
Albus (mỉm cười): Con cũng nghĩ vậy.
Hết.
 Vậy là Harry Potter and the Cursed Child đã kết thúc. Mọi comment ủng hộ sẽ tiếp tục là động lực để bản dịch của kịch bản Fantastic Beasts and Where to Find Them ra mắt vào tháng 11. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *