Thursday , November 23 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 3-4
Harry Potter and the Cursed Child: Harry, Draco and Ron

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 3-4

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 3-4

Cảnh 3: Hogwarts, Văn phòng hiệu trưởng

Harry và Ginny đứng đứng trong văn phòng của giáo sư McGonagall.
Giáo sư McGonagall: Và chúng ta không biết chỗ nào trong Rừng Cấm?
Harry: Em đã không có một giấc mơ nào giống như vậy suốt bao năm qua. Nhưng Albus ở đó. Em biết nó ở đó.
Ginny: Bọn em cần tìm kiếm càng nhanh càng tốt.
Giáo sư McGonagall: Ta sẽ cử giáo sư Longbottom theo, kiến thức về cây cối của anh ta hẳn sẽ có ích và…
Đột nhiên, có một tiếng nổ đùng nơi ống khói. Giáo sư McGonagall quay nhìn, lo lắng. Liền đó Hermione nhào ra.
Hermione: Có thật không vậy? Mình có thể giúp được chứ?
Giáo sư McGonagall: Bộ trưởng… thật là bất ngờ…
Ginny: Đó có lẽ là lỗi của em. Em đã thuyết phục họ đưa ra một bản khẩn cấp của Tờ Nhật Báo Tiên Tri. Kêu gọi người tình nguyện. 
Giáo sư McGonagall: Được, rất sáng suốt. Ta hy vọng sẽ có kha khá người…
Ron xuất hiện. Người dính đầy bồ hóng. Cổ còn đang đeo chiếc khăn ăn vương đầy vết sốt nhựa thịt.
Ron: Mình đã quên gì đó. Mình không thể biết cái nào là bột Floo để di chuyển. Bằng cách nào đó, mọi việc cuối cùng cũng đã xong trong nhà bếp. (Hermione nhìn chòng chọc lúc anh tháo chiếc khăn ăn ra). Gì vậy?
Ống khói nổ đùng một tiếng nữa và Draco rớt xuống, bám đầy bồ hóng và bụi bặm.
Mọi người đều nhìn anh sững sờ. Anh đứng và rũ bồ hóng khỏi người.
Draco: Xin lỗi vì làm dơ sàn nhà của cô, Minerva.
Giáo sư McGonagall: Ta e rằng đó chính là lỗi của ta vì đã có một cái ống khói.
Harry: Thật ngạc nhiên khi gặp anh, Draco. Tôi tưởng anh không mấy tin vào những giấc mơ của tôi.
Draco: Tôi không tin anh nhưng tôi tin vào vận may của anh. Harry Potter luôn ở đúng chỗ. Và tôi cần con trai mình trở về an toàn.
Ginny: Nào, giờ thì chúng ta vào Rừng Cấm để tìm hai đứa nó thôi.

Harry Potter and the Cursed Child: Harry, Draco and Ron

Cảnh 4: Rìa Khu Rừng Cấm

Albus và Delphi đối mặt với nhau, tay nắm chặt đũa phép.
Albus: Expelliarmus! (Tước vũ khí)
Đũa phép của Delphi bay qua tầng không.
Delphi: Cậu làm được rồi đó. Cậu làm rất tốt.
Cô lấy cây đũa phép từ tay nó.
Và nói bằng giọng du dương
“Cậu là một chàng trai thật sự quyến rũ.”
Albus: Expelliarmus!
Đũa phép của cô bay vọt lại lần nữa.
Delphi: Và giờ chúng ta có người chiến thắng rồi!
Cả hai đập tay.
Albus: Em chưa bao giờ thành thạo món thần chú.
Scorpius xuất hiện ở phía sau khung cảnh. Nó nhìn người bạn thân thiết của mình nói chuyện với một cô gái – một phần trong nó thích thú, phần khác thì lại không.
Delphi: Tôi đã từng thậm tệ rồi mọi thứ cũng sáng sủa hơn. Và điều đó rồi cũng sẽ xảy ra với cậu thôi. Tôi chẳng phải là một phù thủy siêu đẳng gì cho cam nhưng tôi tin cậu sẽ sớm trở thành một pháp sư rất khá, Albus Potter ạ.
Albus: Vậy thì chị nên theo sát và chỉ dạy em nhiều hơn.
Delphi: Tất nhiên tôi sẽ làm như vậy, không phải chúng ta là bạn bè sao?
Albus: Đúng vậy. Đích thực là bạn bè. Chắc chắn rồi.
Delphi: Tuyệt. Wizzo!
Scorpius: Wizzo là gì vậy?
Scorpius bước tới một cách dứt khoát.
Albus: Phá Nguyền! Ý mình là nó rất là cơ bản. nhưng mình… ừ, mình đã bẻ gãy được nó.
Scorpius (nhiệt tình thấy rõ, cố gắng để hòa nhập): Và mình đã tìm được cách để vào trường. Nghe này, chúng ta có chắc cái này sẽ hoạt động ….
Delphi: Có chứ!
Albus: Đó là một kế hoạch tuyệt vời. Bí mật để ngăn Cedric bị giết là cản chú ấy chiến thắng tại kỳ thi Tam Pháp Thuật. Nếu chú ấy không chiến thắng thì sẽ không bị giết.
Scorpius: Mình biết điều đó nhưng…
Albus: Vì vậy bọn mình chỉ cần làm rối beng cơ hội của chú ấy ngay từ nhiệm vụ đầu tiên. Nhiệm vụ số một là lấy một quả trứng vàng từ chỗ một con rồng – Cedric đã làm thế nào để đánh lạc hướng rồng..
Delphi giơ tay lên. Albus nhoẻn cười và chỉ định cô. Hai người bọn họ hiện tại thật sự vô cùng hòa hợp.
Diggory
Delphi: Bằng cách biến một hòn đá thành một chú chó.
Albus: Đúng, và một chút bùa giải giới sẽ khiến chú ấy không thể nào làm việc đó nữa.
Scorpius không thích cái cách mà Delphi và Albus tỏ ra ăn ý như vậy.
Scorpius: Thôi được, có hai điểm, thứ nhất chúng ta cần chắc chắn con rồng không khử luôn chú ấy,
Delphi: Cậu ta lúc nào cũng có hai điểm, phải vậy không? Đương nhiên là không rồi. Đây là Hogwarts. Họ sẽ không để cho chuyện gì xảy ra với các nhà vô địch đâu.
Scorpius: Ok, điểm thứ hai – quan trọng hơn, là chúng ta sắp sửa quay lại quá khứ mà không biết rằng liệu ta có thể quay trở về được nữa không? Điều đó rất thú vị. Có lẽ trước tiên chúng ta nên thử quay về trước một tiếng đồng hồ, rồi sau đó…
Delphi: Tôi xin lỗi, Scorpius. Chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí nữa. Chờ đợi ở đây ngay gần trường thế này quá nguy hiểm. Tôi chắc chắn họ đang đi tìm cậu và…
Albus: Chị ấy nói đúng đấy.
Delphi: Nào, giờ hai cậu phải mặc thứ này..
Cô ta lôi ra hai chiếc túi giấy lớn. Hai cậu bé lấy ra khỏi túi hai chiếc áo chùng.
Albus: Nhưng chúng là đồng phục của trường Durmstrang.
Delphi: Bác tôi cho rằng nếu mặc đồng phục của Hogwarts, mọi người sẽ muốn biết hai cậu là ai. Nhưng còn hai trường nữa tham gia vào kỳ thi Tam Pháp Thuật, nên nếu mặc áo chùng của trường Durmstrang, ừ, các cậu có thể hòa lẫn vào đám đông, hiểu không?
Albus: Một suy nghĩ khôn ngoan. Làm vậy đi, vậy áo chùng của chị đâu?
Delphi: Albus, Tôi đang phổng mũi nhưng tôi không nghĩ mình còn có thể giả vờ là một học sinh nữa, đúng không? Tôi sẽ chỉ đứng ở phía sau, và giả đò như…ồ, có thể tôi phải giả đò như một người thuần hóa rồng. Dù sao, các cậu sẽ phải tự hô biến thần chú.
Scorpius hết nhìn Delphi lại nhìn sang Albus.
Scorpius: Chị tốt nhất không nên đi.
Delphi: Gì cơ?
Scorpius: Chị nói đúng. Bọn em sẽ không cần chị khi hô thần chú. Và nếu chị không thể mặc áo chùng giả làm học sinh thì sự có mặt của chị quá mạo hiểm. Xin lỗi, Delphi. Chị không đi thì hơn.
Delphi: Nhưng tôi phải.. Anh ấy là anh họ tôi mà. Cậu thì sao, Albus?
Albus: Em nghĩ cậu ấy nói phải đấy. Em xin lỗi.
Delphi: Gì hả?
Albus: Bọn em sẽ không làm hỏng mọi chuyện đâu.
Delphi: Nhưng không có tôi, các cậu sẽ không điều khiển được cái Xoay Thời Gian.
Scorpius: Chị có thể dạy bọn em cách dùng nó.
Delphi đang thực sự khó chịu.
Delphi: Không, tôi sẽ không để cho các cậu làm thế…
Albus: Chị đã bảo bác chị đặt lòng tin vào tụi em. Giờ thì đến lượt chị. Trường học ngay gần đây rồi, tốt hơn bọn em nên để chị lại đây thôi,
Delphi nhìn cả hai đứa và hít một hơi sâu. Cô gật đầu với chính mình và mỉm cười.
Delphi: Rồi, đi nào. Chỉ cần biết là… hôm nay các cậu có cơ hội mang đến vài điều – hôm nay các cậu sẽ làm thay đổi lịch sử – thay đổi chính thời gian. Song trên hết, ngày hôm nay các cậu trao cơ hội cho một ông lão đưa con trai ông quay trở lại.
Cô mỉm cười. Cô nhìn Albus. Cô dựa vào gần và nhẹ nhàng hôn lên hai má nó.
Cô bước về phía cánh rừng. Ánh mắt Albus dõi theo cô.
Scorpius: Chị ấy không hề hôn mình, cậu có để ý không? (Nó nhìn bạn mình). Cậu có sao không, Albus? Cậu trông hơi tái đi. Rồi lại đỏ lên. Tái và đỏ cùng một lúc.
Albus: Chúng ta hãy làm đi.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *