Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 9 – 10
Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 9 – 10

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1

Cảnh 9: Nhà của Harry và Ginny, tại phòng ngủ

Harry đột nhiên thức giấc, thở gấp trong đêm.
Anh đợi một khắc để bản thân bình tâm lại. Tiếp đó anh cảm thấy một cơn đau mãnh liệt nơi vết sẹo trên trán. Xung quanh anh ma thuật hắc ám đang dịch chuyển.
Ginny: Anh Harry
Harry: Không sao đâu. Em ngủ tiếp đi.
Ginny: Lumos (thắp sáng)
Căn phòng đong đầy thứ ánh sáng tỏa ra nơi đầu đũa phép của cô. Harry nhìn vợ.
– Một cơn ác mộng hả anh?
Harry: Ừ
Ginny: Anh mơ gì thế?
Harry: Gia đình Dursley – nó luôn bắt đầu ở đó trước khi chuyển thành thứ khác…
Dừng lại. Ginny nhìn anh, cố gắng định hình xem anh ở đâu.
Ginny: Anh có muốn một liều thuốc ngủ không?
Harry: Không, anh sẽ ổn thôi mà. Đi ngủ thôi!
Ginny: Anh trông chẳng ổn gì cả.
Harry không nói gì.
(Quan sát sự bồn chồn của anh) – Em biết điều đó hẳn là không dễ chịu gì, chuyện với ông Amos Diggory ấy.
Harry: Nỗi giận dữ anh phải đương đầu đó là sự thật ông ấy đã đúng quá khắc nghiệt. Ông Amos mất đứa con trai bởi tại anh.
Ginny: Nó rõ ràng không công bằng đối với anh.
Harry: Và anh chẳng thể nói lời nào. Anh không thể nói gì với bất kỳ ai – trừ phi nó tất nhiên toàn những điều sai trái.
Ginny biết rõ điều gì hay đúng hơn là ai mà chồng mình đang nói đến.
Ginny: Do vậy nó làm anh cảm thấy phiền lòng? Cái đêm trước khi nhập trường tại Hogwarts, chẳng có buổi tối nào mỹ mãn nếu anh không muốn đi. Tặng Al chiếc mền, đó là một nỗ lực tốt đẹp.
Harry: Và mọi chuyện bắt đầu cực kỳ tồi tệ kể từ đó. Anh đã nói một số điều không phải Ginny.
Ginny: Em đã nghe rồi.
Harry: Và em vẫn nói chuyện với anh sao?
Ginny: Vì em biết khi nào đúng lúc anh sẽ nói lời xin lỗi, rằng anh không phải cố ý hay những gì anh nói để che giấu những điều khác nữa. Có thể anh phải chân thành với nó, Harry à. Đó là tất cả những gì nó cần.
Harry: Anh chỉ ước sao nó giống James và LiLy nhiều hơn.
Ginny (khô khan): Ừ, có lẽ không phải kiểu thành thật như thế.
Harry: Không, anh không phải muốn thay đổi bất cứ thứ gì ở nó… nhưng anh có thể hiểu chúng và…
Ginny: Albus thì khác. Và nó có thể nói – anh biết đấy – khi nào anh đang mang diện mạo Harry Potter. Nó muốn nhìn thấy con người thật của anh.
Harry: “Sự thật bao giờ cũng xen lẫn cả cái tốt đẹp và xấu xa, vì thế nên cư xử với sự cẩn trọng”.
Ginny nhìn chồng, ngạc nhiên.
– Lời của thầy Dumbledore?
Ginny: Một điều lạ lùng để nói với một đứa trẻ.
Harry: Không hề, khi mà em tin rằng đứa trẻ đó phải chết để cứu thế giới.
Harry dừng lại và làm mọi việc để không phải sờ tay lên trán.
Ginny: Anh Harry. Có chuyện gì vậy?
Harry: Không sao. Anh khỏe mà. Anh nghe em. Anh sẽ cố…
Ginny: Có phải vết sẹo của anh đau không?
Harry: Không. Không, anh ổn. Nào, giờ chúng ta ngủ thôi.
Ginny: Harry, đã bao lâu cái sẹo của anh không đau rồi?
Harry quay qua phía Ginny, gương mặt anh đã nói hết.
Harry: Hai mươi hai năm.
Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1

Cảnh 10:  Tàu lửa Hogwarts

 

Albus rảo bước nhanh về phía đoàn tàu
Rose: Albus, mình đang tìm cậu
Albus: Tôi à? Tại sao?
Rose dường như không chắc phải trình bày những điều cô bé muốn nói.
Rose: Albus à, bây giờ đã là đầu năm thứ 4 rồi. Một năm học nữa lại bắt đầu. Mình muốn chúng ta trở lại là bạn bè như trước.
Albus: Bọn mình chưa bao giờ là bạn bè hết. 
Rose: Thật phũ phàng. Cậu đã từng là bạn thân nhất của mình khi 6 tuổi.
Albus: Đã lâu quá rồi!
Nó toan bước đi. Rose kéo nó trong một chiếc khoang trống.
Rose: Cậu đã nghe tin đồn chưa? Bộ đã bố ráp vài ngày trước. Ba cậu đương nhiên là dũng cảm một cách kinh ngạc.
Albus: Làm thế nào mà cậu luôn biết mọi điều tôi không biết cơ chứ?
Rose: Rõ ràng là hắn – pháp sư mà họ vây bắt – Theodore Nott – mình nghĩ vậy – có đủ mọi tài nghệ để phá vỡ mọi giới luật bao gồm cả một chiếc Xoay Thời Gian phi pháp – thứ đã khiến họ phải lao đao. Và chỉ có một người chỉ huy ở đó.
Albus nhìn Rose, mọi thứ đang chao đảo. 
Albus: Một cái Xoay Thời Gian? Cậu bảo ba tôi đã tìm thấy một cái Xoay Thời Gian?
Rose: Khẽ nào. Đúng vậy. Tuyệt vời, đúng không?
Albus: Cậu chắc chứ?
Rose: Hoàn toàn chắc chắn!
Albus: Giờ tôi phải đi kiếm Scorpius.
Nó lại đi về phía con tàu. Rose đuổi theo, vẫn quyết tâm nói câu chuyện dang dở.
Rose: Albus này.
Albus quay ngoắt lại.
Albus: Ai bảo rằng cậu phải nói chuyện với tôi.
Rose (xông tới): Được rồi. Má cậu đã gửi cú cho ba mình chỉ vì cô rất lo lắng cho cậu. Và mình chỉ nghĩ là..
Albus: Để mình yên, Rose.
Scorpius vẫn ngồi ở toa thường lệ. Albus bước vào trước. Rose vẫn bám sát nó.
Scorpius: Albus. Ồ, chào cậu Rose. Người cậu tỏa ra mùi gì vậy?
Rose: Tôi tỏa ra mùi gì?
Scorpius: Không, ý tôi là mùi thơm. Cậu có mùi như hương thơm pha trộn giữa hoa tươi và bánh mì… tươi.
Rose: Albus. Mình ở đây, được chứ? Nếu cậu cần mình.
Scorpius: Ý mình là bánh mì ngon, bánh mì hảo hạng, bánh mì… có gì không ổn với bánh mì sao?
Rose bước đi, lắc đầu.
Rose: Có gì không ổn với bánh mì!
Albus: Mình đã tìm cậu khắp mọi nơi.
Scorpius: Giờ cậu tìm được rồi còn gì. Đây nè. Mình đâu có trốn. Cậu cũng biết mình thích lên tàu sớm như thế nào mà. Để tránh người khác soi mói. La ó. Viết lên rương của mình dòng chữ “con trai Voldemort”. Tin đồn đó chẳng bao giờ cũ đi. Bạn ấy thực sự không thích mình, phải vậy không?

scorpius

Albus vòng tay ôm lấy bạn. Với sự bất mãn. Họ ôm nhau trong một khắc. Scorpius cảm thấy ngạc nhiên vì điều đó.
– Được rồi. Này. Ưm, bọn mình có từng ôm nhau trước đây chưa? Bọn mình đang ôm nhau hả?
Hai cậu bé buông nhau ra một cách ngại ngùng.
Albus: Chỉ là một khoảng 24 giờ khá kỳ quặc.
Scorpius: Xảy ra chuyện gì vậy?
Albus: Mình sẽ giải thích sau. Chúng ta phải xuống tàu đã.
Âm thanh còi tàu cất lên ở bên dưới. Con tàu bắt đầu lăn bánh.
Scorpius: Quá trễ rồi. Tàu đã rời đi.
Albus: Vậy thì bọn mình phải rời khỏi con tàu đang di chuyển.
Phù thủy đẩy xe: Mua gì không các cháu yêu?
Albus mở cửa sổ và trèo ra ngoài.
Scorpius: Một con tàu ma thuật đang di chuyển.
Phù thủy đẩy xe: Bánh bí, bánh vạc không? 
Scorpius: Albus Severus Potter, thôi cái ánh nhìn lạ lùng ấy đi nào.
Albus: Câu hỏi đầu tiên. Cậu biết gì về cuộc thi Tam Pháp Thuật?
Scorpius (hào hứng): Một bài kiểm tra hả? Ba trường sẽ chọn ra ba nhà vô địch thực hiện ba nhiệm vụ để chọn một người giành cúp. Mà điều này thì mắc mớ gì chứ?
Albus: Cậu thực sự là một người có nhiệt huyết lớn đấy, cậu biết không?
Scorpius: Ừ thì..
Albus: Câu hỏi thứ hai. Tại sao cuộc thi Tam Pháp Thuật đã không còn diễn ra suốt hơn hai mươi năm nay?
Scorpius: Trong cuộc đua tranh lần cuối gồm ba cậu và một anh chàng khác tên là Cedric Diggory – họ quyết định cùng nhau chiến thắng nhưng cái cúp té ra lại là một cái Khóa Cảng nên cả hai bị đưa đến chỗ Voldemort. Cedric bị giết chết. Họ dẹp luôn cuộc thi kể từ đó.
Albus: Tốt. Câu hỏi thứ ba. Có nhất thiết phải giết Cedric không? Câu hỏi dễ, câu trả lời cũng dễ luôn. Không cần. Từ mà Voldemort đã dùng là “giết tên thừa đó đi”. Một kẻ thừa. Chú ấy chết chỉ vì ở đó cùng ba mình và ba mình không thể cứu được. Chúng ta có thể giúp. Một sai lầm được gây ra và bọn mình sẽ thay đổi nó. Hai đứa mình sẽ dùng cái Xoay Thời Gian để mang chú ấy quay trở lại.
Scorpius: Albus, vì lý do hiển nhiên, mình chẳng phải là tín đồ cuồng nhiệt của những cái Xoay Thời Gian cho lắm…
Albus: Lúc ông Amos Diggory đến hỏi về cái Xoay Thời Gian, ba mình đã phủ nhận là chúng tồn tại. Ông ấy nỡ nói dối một ông già chỉ muốn đứa con trai trở lại, chỉ vì yêu con mình. Và ông ấy làm vậy vì ông ấy không bận tâm. Vì ông ấy chưa bao giờ bận tâm. Mọi người luôn ca ngợi những hành động dũng cảm của Ba, nhưng ông ấy cũng phạm phải không ít sai lầm. Thực tế, là các sai lầm khủng khiếp. Mình muốn chỉnh một trong số các sai lầm đó được đúng đắn. Mình muốn chúng ta cứu Cedric.
Scorpius: Được rồi, không rõ cái gì đã gắn kết não bộ của cậu nhưng dù gì nó cũng dường như đã đứt rồi.
Albus: Mình sẽ làm vậy, Scorpius. Mình cần phải làm thế. Và cậu biết rõ như mình là mình sẽ đảo lộn nó hết nếu cậu không thực hiện cùng mình. Thôi nào!
Albus nhoẻn cười và rồi biến mất lên phía trên. Scorpius lưỡng lự một giây. Nó phải lựa chọn. Liền sau đó, nó đu người lên và biến mất tiếp sau Albus.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *