Thursday , November 16 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 7
Kịch Harry Potter and the Cursed Child

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 7

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 7

Nhà của Harry và Ginny, phòng của Albus

Albus đang ngồi trên giường khi thế giới vẫn trôi đi ngoài cánh cửa, như muốn kháng lại những chuyển động không ngừng nghỉ ngoài kia. Ta nghe thấy tiếng gầm của James.
Ginny: James, con hãy thây kệ mái tóc của con và dọn dẹp căn phòng bừa bãi đó.
James: Làm sao mà con lờ nó đi được khi nó hồng chóe lóe thế này. Con sẽ phải dùng Tấm áo khoác tàng hình thôi!
James xuất hiện ở ngưỡng cửa. Mái tóc màu hồng rực.
Ginny: Đó không phải là lý do ba cho con tấm áo khoác đó.
Lily: Có ai nhìn thấy Sách Độc Dược của con không ạ?
Ginny: Lily Potter, đừng nghĩ là con sẽ đeo thứ đó để đến trường ngày mai đi.
Lily xuất hiện ở cửa phòng Albus. Nó đang đeo một đôi cánh tiên chấp chới.
Lily: Con thích mà. Chúng thật là tuyệt diệu.
Nó rời đi khi Harry xuất hiện tại cánh cửa. Anh nhìn vào trong.
Harry: Chào con
Có một khoảng lặng ngượng ngùng giữa họ. Ginny cũng hiện ra bên cánh cửa. Cô nhìn những gì đang xảy ra và ở lại một thoáng chốc.
Chỉ để đưa một món quà trước khi năm học mới tại Hogwarts bắt đầu. Bác Ron gửi tới cái này.
Albus: Được rồi. Một lọ tình dược. Được ạ.
Harry: Ba nghĩ đó là một trò đùa về – ba cũng không biết là cái gì nữa. Lily đã được tặng mấy con quỷ lùn xì hơi. James thì được một chiếc lược, thứ làm cho mái tóc của nó đổi sang sắc hồng. Ron thì…luôn là bác Ron như con thấy đấy.
Harry đặt lọ tình dược của Albus xuống giường.
– Và thứ này là của ba tặng con.
Anh chìa ra một tấm chăn nhỏ. Ginny nhìn đăm đăm vào nó, cô có thể thấy Harry đang cố gắng, nên có rón rén đi khỏi đó.

Kịch Harry Potter and the Cursed Child

Albus: Một chiếc mền cũ?
Harry: Ba đã nghĩ rất nhiều về món quà cho con năm nay. James sẽ là người tiếp theo thừa kế Áo tàng hình theo truyền thống gia đình kể từ khi nó bắt đầu. Và Lily, con cũng biết là nó luôn thích những đôi cánh. Nhưng còn con, con nay đã 14 tuổi rồi Albus và ba muốn mình có thể cho con thứ gì đó có ý nghĩa. Đây là di vật cuối cùng ba có từ má mình. Thứ duy nhất bọc kín lấy ba khi tới gia đình Dursley. Ba tưởng rằng nó đã thất lạc mãi mãi nhưng sau đó, khi bà dì Petunia qua đời. lẫn trong mớ đồ đạc của bà, thật bất ngờ, bác Dudley đã tìm thấy nó. Bác ấy đã tốt bụng gửi nó lại cho ba, kể từ đó bất cứ khi nào ba cần may mắn ba đều lấy nó ra và chạm vào. Ba tự hỏi rằng con có…
Albus: Có muốn chạm vào nó như ba không? Được thôi. Xong. Chúng ta hy vọng là nó sẽ mang lại may mắn cho con. Con chắc chắn cần chút may mắn.
Nó chạm tay vào tấm mền.
Nhưng ba nên giữ nó.
Harry: Ba nghĩ, hay tin rằng bà Petunia muốn ba có nó. Đó là nguyên nhân mà bà đã giữ lại và giờ thì ba muốn trao lại cho con, Ba không thực sự biết rõ má mình, nhưng ba nghĩ bà cũng muốn ba có được nó. Và lẽ ra ba có thể tới tìm con trong đêm trước ngày lễ thánh. Ba đã mong có được nó vào cái đêm mà họ chết biết bao. Và điều đó có thể tốt cho cả hai chúng ta.
Albus: Ba nghe này, con còn rất nhiều đồ đạc phải sắp xếp. Và ba chắc chắn còn cả núi công việc tại Bộ đến bở hơi tai vậy nên..
Harry: Albus, ba muốn con giữ tấm mền này.
Albus: Và để làm gì với nó? Đôi cánh tiên còn có lý. Áo khoác tàng hình cũng có tác dụng. Nhưng cái này, thật sự con phải có sao?
Harry hơi nhói tim. Anh nhìn cậu con trai, hòa  giải một cách tuyệt vọng.
Harry: Con có muốn ba giúp một tay không? Để đóng gói đồ đạc. Ba luôn thích công việc này. Bởi vì nó có nghĩa là ba sẽ được rời khỏi con đường Privet Drive và quay lại trường Hogwarts. Nó là… Ồ, ba biết là con không thích thú gì chuyện đó nhưng…
Albus: Đối với ba, nó là nơi tuyệt diệu nhất trên trái đất. Một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp bị ngược đãi bởi Dì Dượng Dursley…
Harry: Albus, làm ơn. Chúng ta có thể chỉ…
Albus: Bị bắt nạt bởi thằng anh họ Dudley, được cứu bởi HogwartS, Con biết tất cả mọi chuyện, thưa ba. Vân vân và vân vân.
Harry: Ba sẽ không cắn vào miếng mồi của con, Albus Potter.
Albus: Đứa trẻ mồ côi tội nghiệp sau đó đã cứu tất thảy chúng ta. Thế nên liệu con có thể nói rằng, thay mặt cho giống loài phù thủy, chúng con thật biết ơn nghĩa cử anh hùng của ba. Bọn con có nên cúi đầu hay quỳ gối ngay lúc này để cảm tạ điều đó.
Harry: Albus, thôi đi. Con biết rõ ba chưa bao giờ muốn sự biết ơn gì hết.
Albus: Nhưng giờ con đang tràn đầy lòng biết ơn. Hẳn là do món quà là chiếc mền cũ mốc này đã mang lại.
Harry: Cái mền cũ mốc?
Albus: Vậy chứ ba nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Rằng chúng ta sẽ ôm lấy nhau, con sẽ nói với ba là con luôn yêu ba. Ba mong điều gì hả?
Harry: (cuối cùng đã tức giận): Con biết gì không? Cứ như thể ba phải chịu trách nhiệm về sự bất hạnh của con. Ít nhất thì con cũng còn có một người cha, trong khi ba không hề có, được chứ?
Albus: Và ba nghĩ đó là một may mắn? Con không nghĩ thế.
Harry: Con mong ba chết?
Albus: Không, con chỉ mong sao ba không phải ba của con.
Harry (tức giận bừng bừng): Đã có lúc ba ước sao con không phải là con của ba.
Một khoảng yên lặng. Albus gật đầu. Im lặng một lúc. Harry nhận ra những điều anh vừa nói.
– Không, ba không có ý như vậy.
Albus: Có, ba đã nói thế.
Harry: Albus, con dư biết là ba đã nóng giận thế nào mà.
Albus: Ba nghĩ như vậy. Và chân thành con không hề trách ba.
Lại một sự im lặng khủng khiếp.
Ba có lẽ nên để cho con được ở yên một mình bây giờ.
Harry: Albus, thôi mà.
Albus nhặt chiếc mền lên và quăng nó đi. Nó va phải lọ tình dược của Ron. Chất lỏng đổ ra tràn tấm mền và chiếc giường. Một bụm khói mỏng bốc lên.
Albus: Con không cần tình yêu hay may mắn gì cho con hết.
Albus chạy khỏi căn phòng. Harry đuổi theo.
Harry: Albus… Albus… làm ơn.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *