Tuesday , December 5 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 8 – 9
Harry Potter and the Cursed Child: 40

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 8 – 9

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 4: Cảnh 8 – 9

Cảnh 8: Thung lũng Godric, dưới một mái hiên, năm 1981

Albus: Má?
Harry: Albus Severus Potter. Thật mừng khi nhìn thấy con.
Albus chạy tới và nhào vào vòng tay Ginny. Ginny ôm lấy nó, vui mừng.
Albus: Ba má đã nhận được lời nhắn của con…?
Ginny: Ba má đã nhận được.
Draco: Hai chúng ta cũng có thể ôm nhau nếu con muốn…
Scorpius nhìn ba, không biết phải làm gì trong khoảnh khắc này. Sau cùng thì họ cũng ôm hờ lấy nhau theo một cách ngượng ngịu. Draco mỉm cười.
Ron: Giờ Delphi đang ở đâu rồi?
Scorpius: Chú biết về Delphi ư?
Albus: Chị ta đang ở tại đây. Tụi con nghĩ là chị ta sẽ gắng giết ba trước khi Voldemort tự nguyền hắn. Chị ta định giết ba để phá vỡ lời tiên tri và…
Hermione: Được, chúng ta cũng đã lường trước được điều ấy. Con có biết cụ thể cô ta đang ở đâu lúc này không?
Scorpius: Chị ta biến mất rồi. Làm thế nào mọi người – Làm thế nào mà không có cái Xoay Thời Gian mọi người lại…
Harry (ngắt lời): Đó là cả một câu chuyện dài và phức tạp, Scorpius. Và chúng ta không có thời gian để giải thích.
Draco nở nụ cười với Harry với đầy vẻ biết ơn.
Hermione: Harry nói đúng. Thời gian còn rất ít. Chúng ta cần phải bố trí người vào các vị trí. Mặc dù thời điểm hiện tại thung lũng Godric chưa rộng lắm nhưng cô ta có thể đến từ bất cứ hướng nào. Ta nên tìm một nơi nào đó có tầm nhìn tốt về toàn thị trấn – nơi cho phép quan sát rõ ràng và bao quát – và quan trọng nhất, sẽ giúp chúng ẩn náu vì ta không thể mạo hiểm để bị trông thấy.
Cả bọn đều cau mày, nghĩ ngợi.
– Mình đề nghị nhà thờ Thánh Jerome là nơi có đủ điều kiện nhất, được không?

Cảnh 9: Thung lũng Godric, Nhà Thờ, Nơi Trú Ẩn, năm 1981.

Albus đang ngủ trên một chiếc ghế dài trong nhà thờ. Ginny chăm chú quan sát con trai. Harry canh chừng cửa sổ đối diện.
Harry: Không, không có gì hết. Tại sao cô ta lại không ở đây chứ?
Ginny: Chúng ta ở cùng nhau. Ba và má anh vẫn còn sống, mình có thể đảo chiều thời gian, Harry, không thể sốt ruột được. Cô ta sẽ đến khi đúng lúc và chúng ta sẽ phải sẵn sàng đương đầu với cô ta,
Cô nhìn bóng dáng Albus đang say ngủ.
– Hoặc vài người trong số chúng ta sẽ làm thế.
Harry: Đứa trẻ tội nghiệp nghĩ rằng nó phải cứu thế giới.
Ginny: Đứa trẻ tội nghiệp đã cứu thế giới. Em muốn nói là, sáng kiến về cái mền thật tuyệt diệu. Nó cũng đã suýt phá hủy cả thế giới nhưng có lẽ tốt nhất là không nên xoáy vào điều ấy nữa.
Harry: Em nghĩ nó ổn chứ?
Ginny: Nó sẽ ổn, dù có thể sẽ mất chút thời gian của nó – và thêm một chút thời gian của anh.
Harry cười. Cô ngoảnh lại nhìn Albus. Anh cũng làm vậy.
– Anh thấy đấy, sau khi em mở cánh cửa Phòng Chứa Bí Mật – sau khi Voldemort ám em bằng cuốn nhật ký kinh khủng đó, em gần như đã tàn phá hết…
Harry: Anh nhớ.
Ginny: Sau lúc em ra viện – mọi người đều lờ em đi, không muốn nói chuyện cùng em – hơn ai hết, có một cậu bé, người có mọi thứ trong tay, đi ngang qua phòng sinh hoạt chung Nhà Gryffindor, thách em chơi Bài Nổ. Người ta nghĩ họ biết nhiều về anh, nhưng phẩm chất tốt đẹp nhất bên trong con người anh – luôn luôn là vậy – anh hùng một cách thầm lặng. Ý em là khi chuyện đó kết thúc, em chỉ nhớ liệu có phải anh- đối với mọi người, đặc biệt là trẻ con – chỉ muốn một ai đó chơi Bài Nổ cùng.
Harry: Em nghĩ đó là thứ bọn mình còn thiếu. bài nổ ấy?
Ginny: Không, nhưng tình yêu em cảm nhận được ở anh từ ngày đó – em không chắc Albusc có cảm thấy không.
Harry: Anh sẽ làm bất cứ thứ gì vì nó.
Ginny: Harry, anh đã từng làm bất cứ thứ gì vì bất cứ ai. Anh hạnh phúc hy sinh bản thân anh cho thế giới. Anh cần cảm nhận tình yêu đặc biệt. Nó sẽ khiến anh mạnh mẽ hơn và cả Albus cũng thế.
Harry: Em biết mà, nó đã không như vậy cho đến lúc Albus mất tích. Anh thực sự hiểu những gì má đã từng dành cho anh. Một phản bùa mạnh đến mức nó đẩy lùi thần chú chết chóc.
Ginny: Và nó cũng là thứ bùa chú duy nhất Voldemort không hiểu được: tình yêu.
Harry: Anh vô cùng yêu thương nó, Ginny.
Ginny; Em biết nhưng con cần cảm nhận được điều đó.
Harry: Anh thật may mắn vì có em, đúng không?
Ginny: Cực kỳ may mắn ấy chứ nhưng em sẽ vui sướng được thảo luận vấn đề may mắn thế nào vào một dịp khác. Còn bây giờ, chúng ta hãy tập trung vào việc ngăn cản Delphi.
Harry: Thời gian sắp hết rồi.
Ginny chợt nảy ra một suy nghĩ.
Ginny: Trừ phi, Harry, có ai nghĩ rằng – tại sao cô ta lại chọn thời điểm này? Chọn ngày hôm nay?
Harry: Bởi hôm nay là ngày mọi thứ sẽ thay đổi….
Ginny: Lúc này thì anh đã được hơn một tuổi rồi, đúng không?
Harry: Một tuổi ba tháng rồi.
Ginny: Đã một năm ba tháng cô ta lẽ ra có thể giết anh bất cứ lúc nào. Song cho đến giờ, cô ta đã ở thung lũng Godric hai tư tiếng đồng hồ. Cô ta còn đợi gì chứ?
Harry: Anh vẫn chưa hoàn toàn hiểu ý em….
Ginny: Sẽ ra sao nếu như không phải cô ta đợi anh – mà cô ta đợi hắn… để ngăn hắn lại?
Harry: Em nói gì?
Ginny: Delphi chọn tối hôm nay vì hắn có mặt tại đây – vì ba cô ta sẽ tới. Cô ta muốn gặp hắn. Ở cùng hắn, người cha cô ta luôn thương yêu. Vấn đề của Voldemort bắt đầu khi hắn tấn công anh. Nếu hắn không làm thế…
Harry: Hắn lẽ ra sẽ chỉ hùng mạnh hơn – bóng tối có lẽ đã tăm tối hơn.
Ginny: Cách tốt nhất để phá vỡ lời tiên tri không phải là giết chết Harry Potter, mà là ngăn Voldemort không làm gì hết.

 Mời các bạn tiếp tục theo dõi vở kịch Harry Potter and the Cursed Child – Bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *