Wednesday , November 14 2018
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 3 – Cảnh 9
Harry Potter and the Cursed Child - thần hộ mệnh

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 3 – Cảnh 9

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 3 – Cảnh 9

Cảnh 9: Bìa khu rừng Cấm

Họ trở lại, ở ngay bìa rừng và Ron mang đầy thương tích. Snape ngó quanh quất, đột nhiên hiểu rõ tình thế trớ trêu mà họ sa chân vào.
Ron: Ối. Ối, đau quá.
Hermione: Ron, Ron. Cậu bị làm sao vậy?
Snape: Ôi không, ta biết mà.
Scorpius: Cái Xoay Thời Gian cũng đã gây ra cho Albus điều tương tự. Vào lần đầu tiên mà tụi con quay lại.
Ron: Nói với tụi ta.. ôi… thật đúng lúc!
Snape: Chúng ta đang ở trên mặt đất. Chúng ta cần phải đi. Ngay lúc này.
Hermione: Ron, cậu vẫn có thể đi bộ, đi nào…
Ron đứng lên, hét lên vì đau đớn. Snape giơ cao cây đũa phép của ông.
Scorpius: Chúng ta đã làm được rồi chứ?
Hermione: Chúng ta đã ngăn câu thần chú. Cedric vẫn giữ cây đũa phép của anh ta. Đúng, nó đã có hiệu quả.
Snape: Nhưng chúng ta đã trở lại nhầm chỗ – chúng ta đang ở bên ngoài. Cô cậu đang ở bên ngoài.
Ron: Bọn mình cần phải dùng cái Xoay Thời Gian lần nữa – để biến khỏi đây –
Snape: Chúng ta cần tìm chỗ núp. Chúng ta đang lộ diện rõ rành rành.
Thoáng chốc trong khán phòng, cảm giác được hơi thở của làn gió lạnh.
Vài bóng áo choàng đen ẩn hiện quanh mọi người. Những chiếc áo chùng biến thành những bóng dáng đen thẫm. Bọn Giám Ngục.
Hermione: Quá trễ rồi!
Snape: Thật là thảm họa.
Hermione (nhận ra cô phải làm gì): Chúng đang đuổi theo tôi, không phải ai khác trong số mọi người.
Ron, em yêu anh. Em đã luôn nghĩ vậy. Nhưng ba người cần phải chạy thôi. Đi. Ngay bây giờ.
Ron: Cậu nói gì?
Scorpius: Cô nói gì?
Ron: Chúng ta có thể nói về chuyện yêu đương trước được không?
Hermione: Đây vẫn là thế giới của Voldemort. Và ta sẵn sàng với nó. Xoay chuyển nhiệm vụ tiếp theo sẽ khiến mọi thứ thay đổi.
Scorpius: Nhưng chúng sẽ hôn cô, chúng sẽ rút đi linh hồn của cô.
Hermione: Và tiếp đó cháu sẽ thay đổi lại thế giới. Chúng sẽ không làm thế. Nào, đi ngay đi.
Bọn giám ngục đã cảm nhận được họ. Từ khắp mọi phía, những cái bóng đen rít lên rồi sà xuống.
Snape: Đi, chúng ta đi thôi nào.
Ông kéo cánh tay Scorpius. Scorpius miễn cưỡng đi cùng ông.
Hermione nhìn Ron.
Hermione: Anh cũng nên đi đi.
Ron: Ừ, chúng chỉ đuổi theo anh chút chút và anh thực sự bị thương quá nặng. Em biết đấy, anh ở lại đây thì hơn. Expecto (Hú hồn..)
Khi anh vươn tay để hô câu thần chú, Hermione chặn tay anh lại.
Hermione: Cầm chân chúng ở đây để cho thằng bé cơ hội tốt nhất chúng ta có thể.
Ron nhìn cô và gật đầu buồn bã.
Hermione: Một cô con gái.
Ron: Và một cậu con trai. Anh cũng thích ý tưởng đó.
Anh nhìn quanh. Anh biết số phận của mình.
– Anh cảm thấy sợ.
Hermione: Hôn em đi.
Ron suy nghĩ và làm theo. Và rồi hai người bị giật mạnh khỏi nhau và ghim chặt xuống mặt đất. Chúng ta nhìn thấy một đám trăng trắng ánh vàng bị lôi ra khỏi thể xác họ. Linh hồn họ đã bị hút ra. Cảnh tượng thật ghê rợn.
Scorpius quan sát mà bất lực.
Snape: Chúng ta sẽ nhảy xuống nước. Đi bộ thôi. Đừng chạy.
Snape nhìn Scorpius.
Scorpius: Chúng vừa hút đi linh hồn họ.
Một tên giám ngục thình lình sà xuống ngay phía trên họ và lửng lơ ngay phía trước Scorpius.
Snape: Nghĩ đến điều gì đó đi Scorpius. Tập trung suy nghĩ vào.
Scorpius: Con thấy lạnh. Con không nhìn được nữa. Có một màn sương mù ở bên trong con, bao quanh con.
Snape: Trò là vua và ta là một giáo sư. Chúng chỉ tấn công nếu có cớ. Nghĩ về những người trò yêu mến, nghĩ về lý do tại sao trò làm việc này.
Scorpius: Con nghe thấy tiếng mẹ con. Mẹ con muốn con giúp nhưng bà biết con không thể giúp.
Snape: Nghe ta này, Scorpius. Hãy nghĩ về Albus đi. Trò sẽ từ bỏ vương quốc của mình vì Albus, phải không?
Scorpius bất lực. Điêu đứng bởi những gì tên giám ngục khiến nó cảm thấy.
Snape: Một người. Tất cả đều vì một người. Ta đã không thể cứu Harry vì Lily. Vậy nên giờ ta dâng hiến lòng trung thành cho mục tiêu mà cô ấy tin tưởng. Và có lẽ trên chặng đường đó ta đã bắt đầu tự tìm thấy niềm tin vào nó.
Scorpius mỉm cười với Snape. Nó dứt khoát bước ra xa khỏi tên giám ngục.
Scorpius: Thế giới thay đổi và chúng ta sẽ thay đổi cùng với nó. Con sẽ tốt hơn trong thế giới này. Nhưng thế giới không tốt hơn. Và con không muốn điều đó.
Bất ngờ, Dolores Umbridge xuất hiện trước mặt họ.
Dolores Umbridge : Giáo sư Snape!
Snape: Giáo sư Umbridge.
Dolores Umbridge: Ông nghe tin gì chưa? Chúng tôi đã bắt được con Máu Bùn phản nghịch Hermione Granger. Nó vừa lộ diện ở đây.
Snape: Thật là phi thường!
Dolores nhìn chăm chăm Snape. Ông bình tĩnh nhìn lại.
Dolores Umbridge: Cùng với ông. Granger đi cùng với ông.
Snape: Với tôi? Bà nhầm đấy.
Dolores Umbridge: Với ông và Scorpius Malfoy. Một học sinh mà tôi đang vô cùng lo lắng.
Scorpius: Tốt..
Snape: Dolores, bọn tôi bị trễ giờ lên lớp rồi, vì vậy nếu bà thứ lỗi cho chúng tôi…
Dolores Umbridge: Nếu đã trễ giờ lên lớp tại sao các người không hướng về trường? Tại sao các người lại đi thẳng ra hồ?
Có một giây im lặng tuyệt đối. Và rồi Snape làm một điều gì đó quá ư khác thường – ông mỉm cười.
Snape: Bà bắt đầu nghi ngờ bao lâu rồi?
Dolores Umbridge: Mụ ta dang rộng cánh tay, đầy các ma thuật hắc ám. Mụ rút ra cây đũa phép.
Dolores Umbridge: Nhiều năm rồi. Và đáng lẽ tôi nên hành động sớm hơn.
Snape nhanh hơn với cây đũa phép của ông.
Snape: Depulso! (Trục xuất)
Dolores bị tống văng ngược lại phía sau qua không khí.
Mụ luôn quá vênh vang về năng lực của mình. Hiện giờ không gì có thể tháo lui được nữa. 
Bầu trời cũng đã chuyển màu sẫm hơn chung quanh họ.
– Expecto Patronum! (Thần hộ mệnh!)
Snape gọi ra thần hộ mệnh, nó có hình dáng một con hươu cái tuyệt đẹp.

Harry Potter and the Cursed Child - thần hộ mệnh

Scorpius: Một con hươu cái? Thần hộ mệnh của Lily.
Bọn giám ngục bắt đầu hiện ra vây lấy họ. Snape biết điều đó nghĩa là gì.
– Trò cần phải chạy. Ta sẽ cố giữ chúng lâu hết mức ta có thể.
Scorpius: Cảm ơn thầy đã là ánh sáng của con trong đêm tối.
Snape nhìn nó, mỗi một phân vuông trên người ông đều ánh lên vẻ anh hùng. Ông mỉm cười dịu dàng.
Snape: Nói với với Albus. Nói lại với Albus Severus. Ta tự hào vì nó mang cái tên của ta. Giờ thì đi. Đi ngay.
Con hươu ngoảnh nhìn Scorpius rồi bắt đầu chạy. Scorpius nghĩ ngợi rồi chạy sau lưng nó. Thế giới xung quanh nó đã trở nên khiếp hãi hơn hơn. Một tiếng thét lạnh gáy vọng đến từ một phía nào đó. Nó nhìn thấy cái hồ và quăng mình xuống.
Bản thân Snape đã sẵn sàng.
Snape bị kéo mạnh xuống mặt đất rồi đẩy cao lên tầng không khi linh hồn bị tách khỏi ông. Và các tiếng thét chỉ dường như càng nhân lên thêm gấp bội.
Con hươu ngoảnh lại nhìn ông với đôi mắt tuyệt đẹp rồi biến mất. Một tiếng nổ và một ánh chớp lóe lên. Sau đó là lặng ngắt. Sau đó, một cái gì đó còn hơn cả lặng ngắt.
Vẫn là khoảng  thinh lặng, quá đỗi thanh bình, một sự tĩnh tại đến trọn vẹn. Và rồi Scorpius trồi lên bề mặt. Hít thở thật sâu. Nó nhìn khắp thân mình. Thở sâu, các hơi thở hoảng loạn. Nó ngẩng lên nhìn bầu trời, bầu trời rõ ràng có vẻ – trong xanh hơn bao giờ hết.
Và rồi Albus trồi lên sau nó. Có một khắc nín lặng khi Scorpius chỉ nhìn Albus, nghi hoặc. Cả hai cậu bé thở dồn dập.
Albus: Woa!
Scorpius: Albus!
Albus: Khoảng cách thật là gần. Cậu đã từng nhìn thấy Nhân ngư chưa? Những con người với cái – và vật thể với cái – Woa!
Scorpius: Là cậu!
Albus: Dù sao cũng rất lạ – mình nghĩ mình đã nhìn thấy Cedric bắt đầu phình ra – nhưng sau đó chú ấy lại xẹp xuống – và mình ngó cậu còn cậu thì chĩa cây đũa phép ra.
Scorpius: Cậu không biết rằng được gặp lại cậu tuyệt đến thế nào đâu.
Albus: Cậu vừa mới thấy mình trước đây hai phút mà.
Scorpius ôm chầm lấy Albus trong nước, một việc khá khó khăn.
Scorpius: Đã nhiều chuyện xảy ra kể từ đó đến giờ.
Albus: Cẩn thận, cậu đang dìm mình xuống. Cậu đang mặc cái quái gì vậy?
Scorpius: Mình đang mặc gì hả? (Nó cởi  phăng tấm áo choàng). Thế cậu đang mặc cái gì? Đúng thế, cậu lại ở nhà Slytherin rồi.
Albus: Làm được chưa? Bọn mình đã làm được điều gì đó chứ?
Scorpius: Không. Và nó thật vi diệu.
Albus nhìn nó, nghi ngờ.
Albus: Cái gì cơ? Tụi mình đã thất bại.
Scorpius: Đúng, đúng, và NÓ THẬT TUYỆT VỜI.
Nó lội mạnh trong làn nước. Albus nhấc người lên trên bờ.
Albus: Scorpius, có phải cậu lại trót ăn quá nhiều kẹo không?
Scorpius: Ở đó cậu đã tiêu rồi cậu hiểu không – tất cả óc hài hước khô khan và Albus. Mình thích nó.
Albus; Giờ cậu khiến mình phát lo đấy…
Harry bước vào và chạy hết tốc lực đến bên mép nước. Theo sát là Draco, Ginny và giáo sư McGonagall.
Harry: Albus,Albus. Con có sao không?
Scorpius (quá phấn khởi): Harry, Đó là Harry Potter! Và Ginny. Và giáo sư McGonagall. Và ba. Ba mình. Chào, ba.
Draco: Chào con, Scorpius,
Albus: Tất cả mọi người đều ở đây.
Ginny: Và Myrtle đã nói cho chúng ta nghe hết rồi.
Albus: Chuyện gì diễn ra vậy?
Giáo sư McGonagall: Trò là người vừa quay về từ cuộc du hành thời gian. Tại sao các trò không nói với chúng ta?
Scorpius ngay lập tức hiểu rõ họ đã biết những gì.
Scorpius: Ôi không, ôi chết rồi. Nó đâu mất rồi?
Albus: Vừa trở về từ đâu cơ?
Scorpius: Con đã làm mất nó rồi. Con đã đánh mất cái Xoay Thời Gian rồi.
Albus (nhìn Scorpius, rất khó chịu): Cậu làm mất cái gì cơ?
Harry: Hết giờ để vờ vịt rồi Albus.
Giáo sư McGonagall: Ta nghĩ các trò cần phải giải trình.

Mời các bạn tiếp tục theo dõi kịch bản Harry Potter and the Cursed Child – Bản dịch từ Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply