Saturday , September 22 2018
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 3: Cảnh 20 – 21
Harry Potter and the Cursed Child: Mê lộ

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 3: Cảnh 20 – 21

Kịch Harry Potter and the Cursed Child – Màn 3: Cảnh 20 – 21

Cảnh 20: Cuộc thi Tam Pháp Thuật, Mê cung, năm 1995

Mê Cung là một hình xoắn ốc gồm các hàng rào không ngừng chuyển động. Delphi bước đi đầy quả quyết xuyên qua nó. Cô ta lôi Albus và Scorpius theo sau. Tay chúng bị trói, đôi chân lê bước một cách miễn cưỡng.
Ludo Bagman: Thưa quý ông và quý bà, quý cô và quý cậu, Tôi mang đến cho các vị một điều tuyệt diệu nhất, phi thường nhất, và là duy nhất – Kỳ Thi Tam Pháp Thuật.
Khắp nơi là tiếng hò reo tưng bừng. Delphi rẽ trái.
– Nếu các bạn tới từ Hogwarts. Xin cho tôi một tràng pháo tay.
Tiếng hoan hô dậy sóng.
– Nếu các bạn tới từ Durmstrang. Xin cho tôi một tràng pháo tay nữa.
Lại thêm những tiếng hoan hô nhiệt liệt.
– VÀ NẾU CÁC BẠN TỚI TỪ BEAUXBATONS HÃY CHO TÔI THẤY SỰ CỔ VŨ NHIỆT TÌNH CỦA CÁC BẠN.
Một tràng pháo tay hào phóng.
Delphi và hai cậu nhóc bắt buộc phải di chuyển khi một hàng rào đóng lại ngay gần họ.
– Sau cùng thì người Pháp cũng chứng tỏ cho chúng ta thấy những phẩm chất mà họ có. Thưa quý ông quý bà, tôi mang tới cho quý vị nhiệm vụ cuối cùng của cuộc thi Tam Pháp Thuật. Một mê cung đầy rẫy bí ẩn, một sự bao trùm của bóng đêm vô hạn. Về phần mê cung này, nó “sống”. Nó là một thực thể sống.

Harry Potter and the Cursed Child: Mê lộ

Viktor Krum băng ngang sân khấu, đi qua mê lộ. 
– Và tại sao lại phải dấn thân vào cơn ác mộng có thật này? Vì ở trong mê lộ này chính là chiếc cúp – và nó không chỉ là cúp bình thường, đúng vậy, phần thưởng Tam Pháp Thuật đang ở ngay giữa thảm thực vật này.
Delphi: Anh ta đâu? Cedric đâu rồi?
Một hàng rào cây xém tý nữa là tách đôi Albus và Scospius.
Scorpius: Đống hàng rào cũng muốn giết tụi mình sao? Chuyện ngày càng hay ho rồi đấy.
Delphi: Các người phải theo sát ta bằng không sẽ lãnh đủ.
Ludo Bagman: Nguy hiểm vô vàn nhưng phần thưởng là xứng đáng. Ai sẽ chiến đấu theo cách của họ để vượt qua? Ai sẽ đáp xuống rào chắn cuối cùng? Người anh hùng nào chúng ta sẽ có trong trung tâm mê lộ? Chỉ có thời gian mới trả lời được, thưa quý ông và quý bà, thời gian sẽ trả lời.
Họ xuyên qua mê cung. Scorpius và Albus bị cưỡng chế bởi Delphi. Khi cô ta tiến về phía trước, hai đứa có cơ hội để nói chuyện.
Scorpius: Albus này, bọn mình cần phải làm gì đó.
Albus: Mình biết nhưng làm gì? Chị ta tước đũa phép của bọn mình rồi, chúng ta đang bị trói chưa kể chị ta còn đe giết cậu nữa.
Scorpius: Mình sẵn sàng chết nếu điều đó ngăn được Voldemort trở lại.
Albus: Thật sao?
Scorpius: Cậu sẽ không phải than khóc mình lâu quá đâu. Chị ta sẽ giết mình rồi nhanh chóng giết béng luôn cả cậu.
Albus (buồn rầu): Khiếm khuyết của cái Xoay Thời Gian – quy tắc 5 phút. Bọn mình sẽ làm tất cả những gì có thể để câu giờ.
Scorpius: Không ích gì đâu.
Một hàng rào khác lại thay đổi vị trí. Delphi kéo Albus và Scorpius sau cô ta. Họ tiếp tục đi qua mê lộ tuyệt vọng này.
Ludo Bagman: Giờ cho phép tôi được nhắc lại cho các vị về thứ hạng hiện tại. Đồng hạng ở vị trí thứ nhất là ông Cedric Diggory và ông Harry Potter. Vị trí thứ hai thuộc về ông Viktor Krum! Và vị trí thứ ba – thật đáng tiếc, là cô Fleur Delacour.
Bỗng nhiên, Albus và Scorpius xuất hiện từ phía sau một mê lộ, chúng đang bỏ chạy.
Albus: Chị ta đâu rồi?
Scorpius: Có quan trọng không? Cậu nghĩ là đường nào?
Delphi nhô lên phía sau chúng. Cô ta đang bay mà không cần chổi.
Delphi: Bọn mi là đám sinh vật tội nghiệp!
Cô ta ném các cậu bé xuống đất.
– Nghĩ là có thể thoát khỏi tay ta sao.
Albus (sửng sốt): Chị không…ngay cả trên một cây chổi.
Delphi: Những cán chổi – là đám đồ vật vô dụng và chậm chạp. Ba phút đã trôi qua rồi, giờ chỉ còn hai phút nữa. Và mi sẽ làm những gì ta đã bảo.
Scorpius: Đừng hòng, bọn tôi sẽ không làm.
Delphi: Mi nghĩ là chống lại được ta sao?
Scorpius: Không, nhưng tụi tôi sẽ bất tuân phục chị. Kể cả nếu bọn tôi có phải hy sinh mạng sống để làm thế.
Delphi: Lời tiên tri phải được thực hiện. Chúng ta sẽ hoàn thành nó.
Scorpius: Những lời tiên tri cũng có thể bị phá vỡ.
Delphi: Mi đang ngộ nhận đấy nhóc. Những lời tiên tri chính là tương lai.
Scorpius: Nhưng nếu lời tiên tri là hiển nhiên tại sao chúng ta lại phải ở đây cố gắng tác động nó? Hành động của chị mâu thuẫn với suy nghĩ. Chị kéo chúng tôi qua mê lộ này vì chị tin lời tiên tri cần được thực hiện, và theo logic đó thì những lời tiên tri cũng có thể bị phá vỡ – hoặc bị ngăn chặn.
Delphi: Lắm mồm quá đấy, nhóc. Crucio! (Tra tấn)
Scorpius bị hành hạ trong đau đớn.
Albus: Scorpius!
Scorpius: Cậu muốn một bài kiểm tra, Albus. Nó đây và tụi mình sẽ vượt qua được.
Albus nhìn Scorpius, cuối cùng cũng hiểu nó phải làm gì. Nó gật đầu.
Delphi: Vậy thì bọn mi sẽ chết.
Albus (đầy sức mạnh): Đúng, bọn tôi chết. Và bọn tôi sẽ rất hạnh phúc vì biết nó sẽ ngăn cản được chị.
Delphi bật lên, đùng đùng giận dữ.
Delphi: Chúng ta không có thời gian nữa đâu. Cru –
Một giọng nói bí ẩn: Expelliarmus! (Tước vũ khí)
Đùng. Đũa phép của Delphi bị giật khỏi người cô ta. Scorpius nhìn theo với nỗi kinh ngạc.
– Brachiabindo! (Bắt trói)
Và Delphi bị trói. Scorpius và Albus lúc này mới ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào nơi mà thần chú phóng tới: từ một thanh niên trẻ măng, đẹp trai quãng chừng mười bảy hoặc hơn. Là Cedric.
Cedric: Không được nhúc nhích.
Scorpius: Nhưng anh là…
Cedric: Cedric Diggory. Tôi nghe thấy tiếng hét nên tôi tới. Xưng tên đi lũ quái vật, tôi sẽ chiến đấu với các người.
Albus đi vòng quanh, ngạc nhiên.
Albus: Cedric ư?
Scorpius: Chú vừa cứu mạng bọn cháu.
Cedric: Các cậu có phải cũng là một thử thách? Một chướng ngại vật phải không? Tôi có phải đánh bại các cậu luôn không?
Scorpius: Không. Chú vừa giải thoát cho bọn cháu. Đó chính là nhiệm vụ.
Cedric suy nghĩ, cố suy xét xem đây liệu có phải là một cái bẫy, và liền đó vẫy cây đũa phép của anh.
Cedric: Emancipare! Emancipare! (Cởi trói)
Hai cậu bé được giải phóng.
– Và giờ tôi đi được chưa? Để hoàn thành nốt mê lộ?
Hai cậu bé nhìn Cedric mà lòng tan nát.
Albus: Cháu e là chú phải hoàn thành mê lộ.
Cedric: Vậy tôi sẽ làm.
Cedric rời đi một cách tự tin. Albus trông theo anh, không thể nói nên lời, nó không chắc phải nói gì cho phải.
Albus: Chú Cedric!
Cedric ngoái lại nhìn nó.
– Ba chú rất yêu chú.
Cedric: Gì cơ?
Sau lưng chúng, thân mình Delphi đang trườn đi. Cô ta bò lê trên mặt đất.
Albus: Chỉ là cháu nghĩ chú nên biết vậy thôi.
Cedric: Được rồi. Ừm. Cảm ơn cậu.
Cedric nhìn Albus thêm một chút rồi đi khỏi. Delphi lôi từ trong áo chùng của cô ta ra cái Xoay Thời Gian.
Scorpius: Albus.
Albus: Không, đợi đã.
Scorpius: Cái Xoay Thời Gian đang quay… nhìn xem chị ta làm gì kìa… chị ta không thể bỏ hai đứa mình lại…
Cả Albus và Scorpius đều xô đến chộp lấy phần nào đó của cái Xoay Thời Gian.
Có một ánh chớp sáng lòa. Tiếng choang.
Và thời gian ngừng lại. Và rồi nó đổi chiều, dừng một chút và bắt đầu quay ngược lại, ban đầu chậm.
Và dần tăng tốc.
– Albus
Albus: Chúng ta làm gì đây?
Scorpius: Chúng ta phải đi cùng với cái Xoay Thời Gian. Chúng ta phải gắng hết sức ngăn chị ta lại.
Delphi: Ngăn ta? Làm sao bọn mi nghĩ là ngăn cản được ta chứ? Mi có thể phá cơ hội sử dụng Cedric để nhuộm đen thế giới của ta nhưng có lẽ mi đúng, Scorpius – biết đâu những lời tiên tri có thể bị ngăn chặn, biết đâu chúng có thể bị phá vỡ. Không nghi ngờ gì là ta đã hết muốn sử dụng lũ sinh vật phiền toái và kém cỏi rồi. Không cần phải lãng phí thời gian quý báu vào hai đứa bọn mi nữa. Đã đến lúc thử một cái gì đó mới mẻ.
Cô ta nghiền nát chiếc Xoay Thời Gian. Nó nổ tung thành hàng nghìn mảnh vụn.
Delphi phi lên trên không trung. Cô ta khoái trá phóng đi, nhanh chóng bỏ xa tụi nó.
Hai cậu bé cố đuổi theo nhưng chúng không có lấy cả một cơ hội nhỏ nhất. Cô ta bay. Bọn chúng chạy.
Albus: Không, chị không thể..
Scorpius quay lại và gắng nhặt lên những mẩu vụn của chiếc Xoay Thời Gian.
– Cái Xoay Thời Gian? Nó đã bị phá nát rồi sao?
Scorpius: Hoàn toàn. Chúng ta đã bị kẹt ở đây. Trong thời gian. Bất kể chúng ta đang thời điểm nào. Chị ta chắc chắn có âm mưu gì đó.
Albus: Trường Hogwarts trông vẫn vậy.
Scorpius: Đúng. Và ở đây chưa ai trông thấy bọn mình. Hãy ra khỏi đây trước khi bi phát hiện.
Albus: Bọn mình phải ngăn chị ta lại, Scorpius.
Scorpius: Mình biết vậy nhưng bằng cách nào đây?

Cảnh 21: Viện dưỡng lão Thánh Oswald, tại phòng của Delphi.

Harry, Hermione, Ron, Draco và Ginny nhìn quanh một căn phòng giản dị ốp gỗ sồi.
Harry: Cô ta hẳn là đã ếm bùa Lú Lẫn lên ông ấy. Lên hết thảy bọn họ. Cô ta giả vờ là một y tá, giả vờ là cháu của ông ta.
Hermione: Mình vừa kiểm tra tại Bộ Pháp Thuật. Không có thông tin gì về cô ta hết. Cô ta là một bóng ma.
Draco: Specialis Revelio! (Tiết lộ cho ta bí mật của ngươi)
Ai nấy đều ngoảnh lại nhìn Draco.
– Ờ, cũng đáng thử chứ, mọi người đang chờ đợi gì nữa? Chúng ta chẳng biết gì cả vậy nên chúng ta đành phải hy vọng căn phòng này sẽ tiết lộ thứ gì đó.
Ginny: Cô ta có thể giấu giếm ở đâu được nhỉ? Trong một căn phòng khá đơn sơ thế này.
Ron: Những tấm vách này, những tấm vách này hẳn phải che giấu gì đó.
Draco: Hoặc cái giường.
Draco bắt đầu lục soát chiếc giường, Ginny xem xét một chiếc đèn ngủ trong khi những người còn lại kiểm tra các tấm ốp tường.
Ron (gào lên khi anh gõ vào bức tường): Ngươi đang giấu điều gì vậy? Ngươi có gì hả?
Hermione: Có lẽ tất cả chúng ta nên dừng lại một lát và suy nghĩ xem cái gì…
Ginny tháo cái bóng khỏi một chiếc đèn dầu. Có một âm thanh đứt quãng thoát ra. Và tiếp đó là những từ ngữ như tiếng rít. Họ đều hướng về phía đó.
– Cái gì thế?
Harry: Đó là – mình không chắc là mình hiểu được – nhưng đó là Xà Ngữ.
Hermione: Thế nó nói gì?
Harry: Làm sao mình…? Mình đã không còn khả năng hiểu được Xà Ngữ từ khi Voldemort chết rồi.
Hermione: Và cái thẹo của cậu cũng đâu có đau nữa.
Harry nhìn Hermione.
Harry: Nó nói là “Hoan nghênh Phượng Hoàng Đen”. Mình nghĩ mình cần phải bảo nó mở ra…
Draco: Vậy làm đi.
Harry nhắm mắt lại. Anh nói bằng Xà Ngữ. Căn phòng xung quanh họ biến đổi, trở nên tăm tối hơn và thêm phần ghê rợn. Một búi nhung nhúc những con rắn oằn oại được vẽ hiện ra trên khắp mọi bức tường.
– Gì đây?
Ron: “Khi những kẻ thừa được dung thứ, khi thời gian đảo ngược, khi những đứa trẻ không được thấu hiểu giết chết cha chúng, khi đó Chúa Tể Bóng Tối sẽ trở lại.”
Ginny: Một lời tiên tri. Một lời tiên tri mới.
Hermione: Cedric – Cedric từng được gọi là kẻ thừa.
Ron: Khi thời gian đảo ngược – không phải cô ta có cái Xoay Thời Gian đó rồi sao?
Khuôn mặt họ lặng đi.
Hermione: Cô ta phải thực hiện.
Ron: Nhưng vì sao cô ta cần đến Scorpius hay Albus?
Harry: Bởi vì mình chính là người cha – chưa từng nhìn thấy con mình – chưa từng hiểu nó.
Draco: Cô ta là ai? Mà lại quá ám ảnh với những thứ này?
Ginny: Em nghĩ em đã có câu trả lời cho câu hỏi ấy.
Tất cả họ quay qua cô. Cô chỉ tay… gương mặt cả đám co rúm lại và đong đầy sợ hãi.
Từng từ lộ ra trên các bức tường của khán phòng – những từ ngữ đe dọa và kinh khiếp.
“Ta sẽ hồi sinh Bóng Tối. Ta sẽ đưa cha ta quay trở lại.”
Ron: Không, cô ta không thể nào…
Hermione: Làm thế nào mà điều ấy – lại có thể xảy ra?
Draco: Voldemort có một đứa con gái sao?
Họ ngước lên kinh hãi. Ginny nắm lấy tay Harry.
Harry: Không, không, không. Không phải thế. Bất cứ thứ gì ngoại trừ điều đó.
Chúng ta chìm vào bóng tối.
 (Hết Màn 3)

Mời các bạn theo dõi phần tiếp kịch bản Harry Potter and the Cursed Child – bản dịch từ Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *