Wednesday , November 22 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 9-10
đọc truyện Harry Potter and the cursed child

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 9-10

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 9-10

Cảnh 9: Tại Hogwarts, góc cầu thang

Albus đuổi theo Harry băng ngang qua sân khấu.
Albus: Nếu con lại bỏ chạy thì sao? Con sẽ chạy.
Harry: Albus, quay lại giường của con đi.
Albus: Con sẽ lại trốn cho coi.
Harry: Không, con sẽ không làm thế đâu.
Albus: Con sẽ làm. Và lần này, con cam kết là cậu Ron sẽ không tìm được tụi con nữa.
Ron: Có phải tôi nghe thấy tên mình không?
Ron bước lên cầu thang, cơ thể anh nhìn bành trướng, bộ áo chùng chỉ ngắn chút xíu, hiện tại quần áo của anh chỉn chu một cách hoàn hảo.
Albus: Cậu Ron. Nếu có khi nào chúng ta cần một chút trò đùa vui của cậu, thì đó chính là bây giờ…
Ron nhăn mặt, cảm thấy khó hiểu.
Ron: Trò vui? Cậu chẳng biết đùa cợt bao giờ.
Albus: Dĩ nhiên cậu biết. Cậu điều hành cả một tiệm giỡn.
Ron (giờ trông càng bối rối cực độ): Tiệm giỡn hả? Ồ, giờ thì..Dù sao cậu cũng rất mừng được gặp con…Cậu đã định mang vài cái kẹo cho, ờ , loại của… Mau bình phục nhé, nhưng.. ừm thú thật là mợ Padma luôn nghĩ về mọi thứ sâu sắc hơn cậu. Mợ cho rằng sẽ tốt hơn nếu tặng con thứ gì hữu ích cho việc học tập. Vì thế, cậu mợ tặng con một – tá bút lông ngỗng. Đúng, đúng thế. Nhìn cái đó xem các chàng trai. Đỉnh của đỉnh.
Albus: Padma là ai vậy?
Harry cau mày với Albus.
Harry: Mợ của con chứ ai nữa.
Albus: Con có một mợ Padma hả?
Ron (nói với Harry): Có phải nó trúng một bùa Lú rồi không?
(nói với Albus): Mợ Padma, vợ cậu đó. Con nhớ lại coi. Nói chuyện sát con, cậu ngửi thấy thoang thoảng mùi bạc hà (Tiến sát vào). Là Padma, mẹ của Panju ấy.
(nói với Harry): Đó tất nhiên cũng là lý do tại sao mình có mặt tại đây. Panju lại gây rối. Mình đã muốn gửi một cái Thư Sấm nhưng Padma cứ khăng khăng bắt mình phải trực tiếp đến. Mình chẳng hiểu tại sao. Nó chỉ cười vào mặt mình.
Albus: Nhưng… cậu đã cưới mợ Hermione mà. 
Ron chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Ron: Hermione à? Không, không phải. Râu ria Merlin ơi!
Harry: Nhân thể, Albus cũng đã quên luôn chuyện nó được phân vô nhà Gryffindor.
Ron: Ồ, đáng tiếc, một tin cũ mèm thôi nhưng con đúng là một Gryffindor .
Albus: Nhưng làm sao con lại được phân vô nhà Gryffindor?
Ron: Con đã thuyết phục cái Nón Phân Loại, con không nhớ sao? Panju đã cá là con chẳng thể nào vô được nhà Gryffindor đâu nếu đời con phụ thuộc vào nó, do vậy con đã chọn Gryffindor để chọc tức nó mà. Cậu không thể đổ lỗi cho con, (khô khan), tất cả chúng ta đôi lúc chỉ muốn gột cái nụ cười đó khỏi bộ mặt của nó, phải không nào? (Lo sợ.) Làm ơn đừng bảo Padma là cậu nói vậy đó nghen.
Albus: Panju là ai vậy?
Ron và Harry nhìn Albus chằm chằm.
Ron: Quỷ thần ơi, con thực sự không còn là con nữa hay sao? Dẫu thế tốt hơn là đi thôi, trước khi cậu phải tự gửi cho mình một cái Thư Sấm.
Anh trông thảm hại, hoàn toàn không giống chút xíu nào người đàn ông anh đã từng là.
Albus: Nhưng… thật chẳng hiểu ra làm sao nữa.
Harry: Albus, bất kể con giả bộ ra sao cũng không hiệu quả đâu. Ba sẽ không thay đổi quyết định.
Albus: Ba, ba có hai sự lựa chọn, hoặc dẫn con tới..
Harry: Không, con mới là người phải lựa chọn, Albus. Con chấp hành nó hoặc con sẽ lún sâu hơn, sâu hơn nữa vào rắc rối, con hiểu chưa?
Scorpius: Albus đấy à? Cậu khỏe rồi đấy. Thật kỳ diệu!
Harry: Nó đã hoàn toàn bình phục rồi. Và bọn chú phải đi.
Albus ngẩng nhìn Scorpius và trái tim nó vỡ vụn. Nó bỏ đi.
Scorpius: Cậu giận mình ư? Chuyện gì vậy?
Albus dừng lại và quay về phía Scorpius.
Albus: Nó có hoạt động không? Nó có hiệu quả chút nào không?
Scorpius: Không.. nhưng, Albus à..
Harry: Albus. Dù con đang nói điều vô bổ gì đi nữa thì con cũng phải dừng ngay. Đây là cảnh báo cuối cùng dành cho con.
Albus trông như bị xé nát giữa một bên là ba, một bên là người bạn thân nhất của nó.
Albus: Mình không thể, được chứ?
Scorpius: Cậu không thể gì?
Albus: Chỉ là… chúng ta tốt hơn hết là nên tách nhau ra, được không?
Scorpius bị bỏ lại, ngó theo Albus. Trái tim tan nát.

đọc truyện Harry Potter and the cursed child

Cảnh 10: Hogwarts, tại văn phòng Hiệu trưởng

Giáo sư McGonagall đầy sầu não, Harry đầy toan tính và Ginny không biết mình định thế nào.
Giáo sư McGonagall: Ta không chắc đây là mục đích tấm bản đồ đạo tặc được làm ra.
Harry: Nếu cô nhìn thấy chúng với nhau, hãy tới chỗ chúng càng nhanh càng tốt và tách chúng ra.
Giáo sư McGonagall: Harry, anh có chắc đó là một quyết định đúng không? Bởi vì ta hiếm khi nghi ngờ sự thông thái của loài nhân mã, nhưng Bane là một gã nhân mã vô cùng hung tợn và… Và nó không quá để anh ta luận sai các chòm sao cho kết cục của riêng mình.
Harry: Tôi tin Bane. Albus phải tránh xa khỏi Scorpius. Vì lợi ích của nó và cả những người khác.
Ginny: Con nghĩ ý anh Harry là…
Harry (chặn đứng): Giáo sư biết rõ anh muốn gì.
Ginny nhìn Harry, ngạc nhiên rằng anh lại ăn nói với cô như vậy.
Giáo sư McGonagall: Albus đã được kiểm tra bởi những phù thủy và pháp sư tài giỏi nhất nước và không ai thấy hoặc cảm thấy lời nguyền hay thần chú gì hết.
Harry: Nhưng Dumbledore, thầy Dumbledore nói…
Giáo sư McGonagall: Gì cơ?
Harry: Tấm chân dung của thầy. Chúng tôi đã nói chuyện. Thầy đã nói vài điều có lý.
Giáo sư McGonagall: Thầy Dumbledore đã chết rồi, Harry. Và trước đây, ta từng nói với anh là các bức chân dung không đại diện cho ngay cả đến một nửa bản ngã của họ.
Harry: Thầy nói tình yêu đã làm tôi mù quáng.
Giáo sư McGonagall: Chân dung một vị hiệu trưởng chỉ là một ký ức. Nó được coi là một sự hỗ trợ cho những quyết định ta phải đưa ra. Nhưng ta đã được khuyên khi nhận công việc này đó là chớ nhầm lẫn giữa bức tranh và người thật. Và anh sẽ khôn ngoan nếu làm như vậy.
Harry: Nhưng thầy đúng, giờ thì tôi đã hiểu.
Giáo sư McGonagall: Harry, anh đang quá ở dưới áp lực quá lớn, sự mất tích của Albus, cuộc tìm kiếm trò ấy, nỗi sợ vết thẹo của anh có ý nghĩa gì đó. Nhưng tin ta đi khi ta bảo rằng anh đang phạm một sai lầm…
Albus: Trước đây Albus không hề yêu mến tôi. Nó có thể cũng không cần yêu mến tôi nữa. Nhưng nó sẽ được an toàn. Với tất cả sự tôn trọng sâu sắc nhất, Minerva, cô không có con…
Ginny: Harry!
Harry: Cô không hiểu được.
Giáo sư McGonagall (đau nhói): Ta từng hy vọng rằng một đời gắn bó với nghiệp dạy học có nghĩa là…
Harry: Tấm bản đồ này sẽ tiết lộ cho cô biết con trai của tôi ở đâu trong mọi lúc, tôi mong cô hãy dùng nó. Và nếu tôi nghe được cô không dùng, tôi sẽ trừng phạt ngôi trường này nghiêm khắc nhất có thể, dùng toàn bộ lực lượng của Bộ, cô hiểu không?
Giáo sư McGonagall (sửng sốt bởi lời đe dọa này): Hoàn toàn hiểu.
Ginny trân trối nhìn Harry, không biết anh đã trở thành người thế nào. Anh không ngoảnh lại.

 Mời các bạn theo dõi phần tiếp theo của kịch bản Harry Potter and the Cursed Child – bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *