Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 19-20

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 19-20

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 19-20

Cảnh 19: Hogwarts, trong buồng tắm nữ

Scorpius và Albus bước vào một cái buồng tắm. Ở giữa phòng là một cái bồn tắm lớn kiểu Victoria.
Scorpius: Để mình đoán coi. Kế hoạch là Thần chú Phình To
Albus: Đúng thế, Scorpius. Thử cục xà bông đó nếu cậu có thể..
Scorpius câu một cục xà bông ra từ cái bồn tắm.
– Engorgio! (Phồng lên)
Một tia chớp phóng ra từ đầu cây đũa phép của nó ngang qua phòng. Cục xà bông bị thổi phồng lên to gấp bốn lần trước đó.
Scorpius: Xem như mình đã thực hiện được rồi.
Albus: Nhiệm vụ thứ hai là nhiệm vụ tại hồ. Họ phải tìm được thứ đã bị đánh cắp từ họ, cái mà hóa ra lại là …
Scorpius: Những người họ yêu mến.
Albus: Chú Cedric dùng bùa Đầu Bong Bóng để bơi qua hồ. Tất cả những điều bọn mình cần làm là bám theo chú ấy, dùng thần chú Phình To biến chú ấy thành một cái gì đó lớn hơn nhiều. Ta biết rằng cái Xoay Thời Gian sẽ không cho phép ta nấn ná lâu vì thế phải thật khẩn trương. Sáp vào và hô biến cái đầu chú ấy phình ra và nhìn chú ấy nổi lên trên mặt hồ, bị đẩy ra khỏi nhiệm vụ, ra khỏi cuộc thi.
Scorpius: Nhưng .. cậu vẫn chưa bảo mình làm cách nào tụi mình sẽ đến được cái hồ.
Liền đó, một tia nước trồi lên nơi cái bồn, sau đó nó ngưng đọng thành Myrtle rền rĩ ướt nhẹp.

Moaning Myrtle

Myrtle rền rĩ: Woa, thật dễ chịu. Chưa từng tận hưởng điều đó. Nhưng khi các cậu tới tuổi tôi, các cậu sẽ chụp lấy những gì mình có thể…
Scorpius: Tất nhiên, chị là thiên tài mà Myrtle rền rĩ.
Myrtle rền rĩ xông tới bên Scorpius.
Myrtle rền rĩ: Cậu vừa gọi tôi là cái gì? Tôi than vãn ư? Tôi có đang than vãn không? Có không? Có không hả?
Scorpius: Không, tôi không định….
Myrtle rền rĩ: Tên tôi là gì?
Scorpius: Myrtle.
Myrtle rền rĩ: Myrtle, chính xác! Myrtle Elizabeth Warren – một cái tên đẹp – là tên tôi. Không cần thêm từ rền rĩ.
Scorpius: Được rồi…
Myrtle rền rĩ (Cười khúc khích): Từng có một dạo. Các chàng trai. Ở trong buồng tắm của tôi. Ở trong chính cái buồng tắm nữ của tôi. Ồ, điều đó là không đúng đắn… nhưng sau đó nó lại tiếp diễn. Tôi luôn dành một nơi êm ái cho Potter. Và tôi cũng phần nào nhiệt tình với một Malfoy nữa. Nào, tôi giúp gì được hai cậu đây?
Albus: Chị đã ở đó, trong cái hồ. Họ đã viết như thế về chị. Hẳn phải có một cách để thoát ra từ các đường ống đó.
Myrtle rền rĩ: Tôi đã từng ở mọi nơi, nhưng không biết các cậu đang nghĩ về nơi cụ thể nào?
Albus: Nhiệm vụ thứ hai. Nhiệm vụ ở dưới hồ. Trong kỳ thi Tam Pháp Thuật cách đây hai mươi lăm năm trước. Harry và Cedric.
Myrtle rền rĩ: Thật là hổ thẹn là anh chàng bảnh bao đã phải chết. Không phải ba cậu không bảnh – nhưng Cedric Diggory – cậu sẽ ngạc nhiên khi biết rằng có bao nhiêu cô gái mà tôi đã nghe thấy họ luyện bùa yêu trong cái nhà tắm này …. và những giọt nước mắt khóc thầm vì cậu ấy.
Albus: Hãy giúp chúng tôi, Myrtle. Giúp bọn tôi tới được cái hồ đó.
Myrtle rền rĩ: Các cậu nghĩ là tôi giúp được các cậu xuyên thời gian?
Albus: Chúng tôi cần chị giữ bí mật.
Myrtle rền rĩ: Tôi thích các bí mật. Tôi sẽ không nói với một linh hồn nào. Hứa danh dự – hoặc cái gì đó đại loại thế, về phần các hồn ma, cậu biết đấy.
Albus gật đầu với Scorpius, nó chìa ra cái Xoay Thời Gian.
Albus: Bọn tôi có thể xuyên thời gian. Chị sẽ giúp bọn này đi qua các đường ống. Chúng tôi định cứu Cedric Diggory.
Myrtle rền rĩ (mỉm cười): Ồ, nghe vui đấy.
Albus: Và chúng tôi không có nhiều thời gian để lãng phí đâu.
Myrtle rền rĩ: Cái bồn này. Cái bồn này thông trực tiếp đến cái hồ. Điều đó là phạm quy nhưng cái trường đã xưa rồi. Lặn xuống và cậu sẽ tuột thẳng xuống đó. 
Albus tự đẩy mình vào cái bồn, trút bỏ tấm áo khoác khi nó làm thế. Scorpius làm theo.
Albus đưa cho Scorpius một ít lá cây màu xanh trong một cái túi.
Albus: Cậu một ít, mình một ít.
Scorpius: Cỏ mang cá? Chúng mình sẽ dùng cỏ mang cá? Để thở ở dưới nước?
Albus: Giống như ba mình đã từng làm. Giờ cậu sẵn sàng chưa?
Scorpius: Nhớ nhé, lần này chúng ta không được để bị lần khân trước khi đồng hồ…
Albus: 5 phút, đó là khoảng thời gian cho phép, trước khi bọn mình bị đẩy về hiện tại.
Scorpius: Nói với mình là lần này mọi thứ sẽ ổn đi.
Albus (đang cười): Mọi sự sẽ rồi sẽ vô cùng ổn. Sẵn sàng chưa?
Albus cầm nắm cỏ mang cá rồi biến mất xuống dưới.
Scorpius: Không, không Albus
Nó ngước lên, nó đang ở một mình với Myrtle rền rĩ.
Myrtle rền rĩ : Tôi thích các chàng trai dũng cảm.
Scorpius (có một chút sợ hãi, một chút can đảm) : Rốt cuộc tôi đã hoàn hoàn toàn sẵn sàng. Bất kể điều gì sẽ tới.
Cậu nắm mớ cỏ mang cá rồi biến mất xuống dưới.
Con ma Myrte rền rĩ bị bỏ lại đơn độc trên sân khấu.
Có một ánh chớp lớn lóe lên kèm một kèm một tiếng nổ đùng.
Và thời gian dừng lại. Sau đó nó đảo ngược, ngưng một chút rồi bắt đầu quay nhanh về quá khứ.
Hai cậu bé không còn ở đó.
Harry chạy tới, gương mặt anh co rúm lại, sau lưng anh là Draco, Ginny và giáo sư McGonagall.
Harry: Albus… Albus ơi.
Ginny: Nó đi rồi.
Họ tìm thấy tấm áo choàng của cậu bé rơi trên sàn.
Giáo sư McGonagall (dò tấm bản đồ): Nó biến mất. Không, nó đang đi xuống bên dưới nền trường Hogwarts, không, nó biến mất rồi.
Draco: Nó làm việc đó bằng cách nào chứ?
Myrtle rền rĩ: Cậu ấy dùng một món đồ nữ trang trông khá đẹp.
Harry: Chị Myrtle!
Myrtle rền rĩ: Ôi, cậu nhận thấy tôi. Tôi đã gắng sức để che giấu. Xin chào Harry. Chào Draco. Các cậu lại là các cậu bé hư đó hả?
Harry: Nó đã dùng món đồ trang sức gì?
Myrtle rền rĩ: Tôi cho rằng đó là một bí mật, nhưng tôi khó lòng giấu được cậu bất cứ thứ gì, Harry à. Làm sao khi cậu càng lớn cậu lại càng đẹp trai hơn hẳn. Cậu lại còn cao hơn nữa chứ.
Harry: Con trai tôi đang gặp nguy hiểm. Tôi cần chị giúp. Chúng đang làm gì hả, Myrtle?
Myrtle rền rĩ: Cậu ta tới để cứu một anh chàng quyến rũ. Chính xác thì là Cedric Diggory.
Harry đột nhiên nhận ra chuyện gì đã xảy ra và anh kinh hoàng.
Giáo sư McGonagall: Nhưng Cedric chết đã nhiều năm rồi…
Myrtle rền rĩ: Cậu ta khá tự tin có thể thay đổi thực tế đó. Cậu ta rất tự tin, Harry. Giống hệt cậu vậy.
Harry: Nó đã nghe thấy tôi nói chuyện – với Amos Diggory..có thể nó đã có… cái Xoay Thời Gian của Bộ. Không, điều đó là không thể.
Giáo sư McGonagall: Bộ có một cái Xoay Thời Gian? Ta tưởng chúng đã bị phá hủy rồi ?
Myrtle rền rĩ : Mọi người không đùa quá trớn đó chứ?
Draco: Có ai làm ơn giải thích cái gì đang diễn ra được không?
Harry: Albus và Scorpius không biến mất hay tái xuất, chúng đang du hành. Du hành trong thời gian.

Cảnh 20: Cuộc thi Tam Pháp Thuật năm 1995, tại Hồ

Harry Potter and the Cursed Child: Triwizard Tournament

Lugo Bagman: Thưa các quý ông quý bà, quý cô quý cậu, tôi mang tới cho các bạn thứ hoành tráng nhất, phi thường nhất – cuộc thi Tam Pháp Thuật có một không hai! Nếu các bạn đến từ Hogwarts, hãy cho tôi một tráng pháo tay.
Một tiếng hoan hô vang dậy.
Và giờ Albus cùng Scorpius đang bơi qua hồ. Lặn sâu xuống với sự dễ dàng duyên dáng.
Nếu các bạn tới từ Durmstrang, cho tôi một tràng pháo tay.
Thêm một tiếng hoan hô nhiệt liệt.
VÀ NẾU ĐẾM TỪ BEAUXBATONS, LÀM ƠN CHO TÔI MỘT TRÀNG PHÁO TAY NỮA.
Tiếng vỗ tay hơi ít hơn so với hai trường trước.
Và họ đang xuống… Viktor là một con cá mập, đương nhiên là cậu ấy. Fleur trông nổi bật, Harry dũng mãnh đang dùng Cỏ Mang Cá, Harry lanh lợi và Cedric – ờ, Cedric, cái gì kia thưa quý vị. Cedric đang sử dụng Bùa Bong Bóng để băng qua hồ.
Cedric Diggory đến gần chúng. một cái bong bóng ôm trọn đầu anh. Albus và Scorpius giơ cây đũa phép cùng lúc và phóng thần chú Phình To qua làn nước.
Anh ngoảnh lại nhìn chúng đầy bối rối. Thần chú trúng anh, nước xung quanh sáng rực lên ánh vàng.
Tiếp đó Cedric bắt đầu phình ra, phình ra thêm và phình to hơn nữa.
Anh nhìn quanh cơ thể mình, hoàn toàn hoảng hốt. Hai cậu bé quan sát khi Cedric bất lực nổi lên mặt nước.
Nhưng không, cái gì thế này…Cedric Diggory đang trồi lên khỏi nước và có vẻ như ra khỏi cả phần thi. Ôi, quý ông và quý bà ơi, chúng ta chưa có người chiến thắng nhưng rõ ràng đã có người chiến bại. Cedric Diggory đã hóa thành một quả bóng và quả bóng này đang muốn bay lên. Bay, quý ông quý bà ơi, bay lên. Bay ra khỏi nhiệm vụ và ra khỏi cuộc thi đấu luôn và ôi, càng điên khùng hơn, xung quanh Cedric là các chùm pháo hoa nổ tung thành dòng chữ “Ron yêu Hermione” – và đám đông rất thích thú với điều đó. Ôi, quý ông quý bà ơi, vẻ mặt của Cedric kìa. Nó thật là một hình ảnh, nó thật là một cảnh tượng, không, nó đúng là một thảm kịch. Đây là sự sỉ nhục không lời nào diễn tả hết.
Albus toét miệng cười, đập tay với Scorpius trong nước.
Và Albus chỉ lên trên. Scorpius gật đầu và chúng bắt đầu bơi hướng lên trên. Khi Cedric bay, mọi người cười ồ. Tất cả thay đổi.
Thế giới tăm tối hơn. Thực tế, thế giới gần như hóa thành màu đen kịt.
Có một ánh chớp nháng lên, một tiếng nổ. Và cái Xoay Thời Gian đánh dấu một điểm dừng. Chúng ta đang quay lại hiện tại.
Scorpius thình lình hiện ra, ngoi lên từ mặt nước. Nó hân hoan.
Scorpius: Wooooo – hooooo!
Nó nhìn quanh, kinh ngạc. Albus đâu rồi? Nó xục cánh tay vào khoảng không.
– Bọn mình làm được rồi!
Nó chờ một tiếng đập tay.
– Albus?
Albus vẫn không thấy đâu. Scorpius bước trong nước, nó nghĩ ngợi rồi thụp đầu xuống mặt nước.
Nó ngoi lên lần nữa, giờ vô cùng hoảng sợ. Nó ngó quanh.
– Albus… Albus… Albus ơi…
Có một tiếng thầm thì bằng Xà Ngữ. Thứ gì đó đang di chuyển rất nhanh quanh khán giả. Hắn đang tới. Hắn đang tới. Hắn đang tới.
Dolores Umbridge: Scorpius Malfoy. Ra khỏi hồ mau. Ra khỏi hồ. Ngay lập tức.
Mụ kéo nó lên khỏi nước.
Scorpius: Cô ơi. Cháu cần sự giúp đỡ. Làm ơn đi cô.
Dolores Umbridge: Cô nào? Ta là Giáo sư Umbridge, hiệu trưởng trường của trò. Ta không phải cô nào hết.
Scorpius: Cô là hiệu trưởng? Nhưng cháu…
Dolores Umbridge: Ta là hiệu trưởng và mặc cho gia đình trò có quan trọng cỡ nào, ta sẽ không tha thứ cho trò cù nhây hay gây rối.
Scorpius: Có một cậu nữa còn ở trong hồ. Cô cần phải giúp. Cháu đang tìm bạn cháu, thưa cô. Thưa Giáo sư. Thưa Hiệu Trưởng. Một học sinh của trường Hogwarts, thưa cô. Cháu đang tìm Albus Potter.
Dolores Umbridge: Potter? Albus Potter? Không có học sinh nào như vậy. Thực tế là không có bất cứ một Potter nào ở trường nhiều năm nay – và thằng nhóc đó không thể nào trở lại. Không hề được an nghỉ thảnh thơi. Harry Potter, đã nằm xuống trong tuyệt vọng vĩnh viễn. Một kẻ chuyên gây rối
Scorpius: Harry Potter chết rồi?
Đột nhiên từ xung quanh khán phòng, cảm giác về một hơi thở của cơn gió. Vài tấm áo chùng đen hiện ra quanh mọi người. Những tấm áo chùng đen tụ lại thành những hình thù đen đúa, biến thành lũ Giám ngục.
Lũ Giám ngục bay qua khán phòng. Những dáng hình chết chóc đó, những thế lực chết chóc đó, chúng là tất cả mọi thứ để sợ hãi. Và chúng hút hết sự nhiệt huyết khỏi căn phòng.
Gió lại nổi lên. Đây là Địa Ngục. Và từ ngay phía cuối căn phòng, trong tiếng thầm thì len lỏi quanh mọi người. Từ ngữ được thốt ra bằng chất giọng không thể nào nhầm lẫn. Tiếng của Voldemort.
Haaaaaary Potttttter…
Giấc mơ của Harry đã trở thành sự thật.
Dolores Umbridge: Trò đã nuốt phải thứ gì quái lạ ở đó phải không? Hóa thành một tên Máu Bùn mà không trong bọn ta ai nhận thấy hả? Harry Potter đã đi đời hơn hai mươi năm như một phần của cuộc đảo chính thất bại tại ngôi trường này. Hắn là một trong số những tên khủng bố của Dumbledore mà bọn ta đã dũng cảm quét sách trong trận chiến trường Hogwarts. Giờ thì đi thôi, ta không biết trò đang chơi trò gì nhưng trò đang quấy rối bọn Giám Ngục và phá hỏng Ngày Voldemort.
Tiếng thì thầm bằng Xà Ngữ càng ngày càng lớn hơn. Ngày càng rõ mồn một. Các băng rôn khổng lồ với biểu tượng con rắn trên đó hạ xuống sân khấu.
Scorpius: Ngày Voldemort ư?
Cảnh chuyển thành màu đen.

(Hết Phần 1)

Mời các bạn theo dõi phần tiếp kịch bản của Harry Potter and the Cursed Child – bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *