Tuesday , September 19 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 15 -16
Harry Potter and the Cursed Child: ACT 2

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 15 -16

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 2 – Cảnh 15 -16

Cảnh 15: Tại nhà Harry and Ginny Potter, phòng bếp.

Harry và Draco ngồi cách xa nhau. Ginny ngồi giữa hai người.
Draco: Xin lỗi vì cái bếp tanh bành nha, Ginny.
Ginny: Ồ, đó chẳng phải là bếp của em. Harry mới là người thường nấu nướng.
Draco: Tôi cũng không thể trò chuyện với Scorpius được, đặc biệt là từ khi Astoria mất. Tôi thậm chí không thể nói làm sao sự thiếu vắng cô ấy lại ảnh hưởng sâu sắc đến nó như thế. Tôi càng cố gắng, tôi càng không thể chạm đến nó. Anh không thể nói chuyện với Albus, còn tôi thì không thể nói chuyện với Scorpius. Đó là vấn đề. Bởi vì, anh nghe lời một con nhân mã ngạo mạn sao, anh biết sức mạnh của tình bạn mà.
Harry: Draco, dù cho anh nghĩ thế nào….
Draco: Tôi luôn ghen tỵ với anh, anh biết không? Về Weasley và Granger. Tôi có…
Ginny: Crabbe and Goyle.
Draco: Hai tên đần không thể phân biệt nổi phần chót cán chổi với cái khác. Anh – ba người bọn anh tỏa sáng, anh hiểu chứ? Quý mến lẫn nhau. Vui vẻ cùng nhau. Tôi đố kỵ với anh bởi tình bạn anh có hơn bất kỳ thứ gì khác.
Ginny: Cả em cũng ghẹn tỵ với họ.
Harry: Tôi cần phải bảo vệ nó.
Draco: Cha tôi từng nghĩ là ông đang bảo vệ tôi. Lúc nào cũng vậy. Tôi nghĩ anh phải có sự lựa chọn, ở một điểm rõ ràng, về con người anh muốn trở thành. Và tôi nói với anh rằng lúc đó anh sẽ cần ba mẹ hay cần một người bạn. Nếu trước đó anh ghét ba mẹ mình và anh chẳng có bạn bè gì sất… anh sẽ chỉ có một mình, đơn độc – thật khó khăn. Điều đó đã dẫn tôi đến một nơi thật sự tăm tối, suốt một thời gian dài. Tom Riddle cũng từng là một đứa trẻ cô độc. Anh có thể không hiểu điều đó, nhưng tôi tin Ginny hiểu.
Ginny: Anh ấy nói đúng.
Draco: Tom Riddle đã không thoát ra được chốn tăm tối của hắn. Do vậy, hắn biến thành Chúa tể Voldemort. Biết đâu đám mây đen mà Bane nhìn thấy chính là sự cô đơn của Albus. Nỗi đau của nó. Sự căm hận của nó. Đừng để mất cậu bé, anh sẽ phải hối tiếc. Và nó cũng vậy. Vì nó cần anh cũng như Scorpius, dù hiện tại nó có biết điều đó hay không.
Harry ngó Draco, anh suy nghĩ.
Anh mở miệng ra định nói. Anh lại suy nghĩ.
Ginny: Harry, giờ anh sẽ đi lấy bột Floo hay để em?
Harry ngẩng lên nhìn vợ.

Harry Potter and the Cursed Child: ACT 2

Cảnh 16: Hogwarts, tại thư viện

Scorpius đi vào thư viện. Nó ngó quanh quất và trông thấy Albus. Albus cũng nhìn thấy nó.
Scorpius: Chào
Albus: Scorpius, mình không được…
Scorpius: Mình biết, Cậu bây giờ đã ở nhà Gryffindor rồi, cậu không muốn gặp mình nữa. Nhưng dù thế nào mình cũng ở đây để nói chuyện với cậu.
Albus: Ồ, mình không thể nói chuyện, vậy nên…
Scorpius: Cậu phải nói. Cậu nghĩ cậu chỉ cần lờ tịt đi mọi việc đã xảy ra là được sao? Thế giới đã đảo lộn rồi, cậu nhận thấy chứ?
Albus: Mình biết, được chưa? Cậu Ron trở nên xa lạ. Mợ Hermione thì thành giáo sư, tất cả đều không đúng nhưng…
Scorpius: Và Rose thì không tồn tại.
Albus: Mình biết. Nhìn coi, mình không hiểu gì hết nhưng cậu không nên ở đây.
Scorpius: Vì việc tụi mình làm mà Rose không được sinh ra. Cậu có nhớ những gì được kể về Vũ hội trong kỳ thi Tam Pháp Thuật không? Mỗi nhà vô địch sẽ chọn một người bạn nhảy. Ba cậu đã mời Parvati Patil. Viktor Krum đi cùng…
Albus: Hermione. Cậu Ron nổi cơn ghen và cư xử như một thằng ngốc.
Scorpius: Chú ấy đã không làm thế. Mình tìm thấy một cuốn sách của Rita Skeeter viết về họ và nó rất khác. Chú Ron đã đưa cô Hermione đến buổi dạ vũ đó.
Albus: Cái gì?
Polly Chapman: Suỵt!
Scorpius nhìn Polly và hạ giọng.
Scorpius: Như bạn bè. Họ nhảy với nhau như những người bạn và nó êm đẹp. Sau đó chú ấy nhảy cùng Padma Patil và lần này hấp dẫn hơn, rồi họ bắt đầu hò hẹn. Chú ấy đã dao động và cuối cùng họ lấy nhau trong khi cô Hermione trở thành một…
Albus: – mụ gàn dở.
Scorpius: Cô Hermione đáng lẽ đã tới buổi vũ hội cùng chú Krum nhưng cậu biết tại sao cô ấy không làm vậy không? Vì cô ấy ngờ rằng có hai gã Durmstrang lạ lùng cô ấy gặp ở nhiệm vụ đầu tiên bằng cách nào đó có dính dáng đến vụ biến mất cây đũa phép của Cedric. Cô ấy tin bọn mình đã nhận lệnh của chú Krum làm Cedric hỏng thử thách thứ nhất.
Albus: Ồ!
Scorpius: Và không có Krum, chú Ron sẽ chẳng đời nào ghen tuông. Sự ghen tuông đó là vô cùng quan trọng, vì nếu không chú Ron và cô Hermione sẽ luôn là những người bạn tốt nhưng không bao giờ yêu nhau, không bao giờ cưới nhau, không bao giờ có Rose cả.
Albus: Đó cũng là nguyên do tại sao ba mình quá …ông ấy cũng thay đổi, phải không?
Scorpius: Mình khá chắc chắn là ba cậu vẫn y như cũ. Là Trưởng Phòng Thi Hành Luật Pháp Thuật. Kết hôn cùng cô Ginny. Có ba đứa con.
Albus: Vậy mắc gì mà ba cư xử như là một…
Người thủ thư bước vào phía sau của căn phòng.
Scorpius: Cậu có nghe mình nói không Albus? Nó to tát hơn hẳn vấn đề giữa ba cậu và cậu. Luật của giáo sư Croaker nói rằng: Giới hạn xa nhất mà con người có thể du hành ngược thời gian mà không gây tổn hại nghiêm trọng đến thời gian hay bản thân người đó là 5 giờ đồng hồ. Bọn mình đã lùi lại nhiều năm. Một khoảnh khắc nhỏ nhất, một thay đổi nhỏ nhất cũng tạo ra sự nhiễu loạn. Và Chúng ta – chúng ta đã tạo ra những xáo trộn thật sự. Rose không bao giờ được sinh ra bởi vì việc hai đứa mình làm. Rose.
Thủ thư: Suỵt!
Albus nghĩ nhanh.
Albus: Được, vậy chúng ta sẽ trở lại để sửa chữa nó. Hãy mang Cedric và Rose trở lại.
Scorpius: Một câu trả lời sai lầm.
Albus: Cậu vẫn giữ cái Xoay Thời Gian phải không nào? Không ai tìm thấy nó chứ?
Scorpius lôi nó ra khỏi túi.
Scorpius: Ừ, nhưng mà…
Albus cướp lấy nó từ tay bạn.
– Không, đừng Albus. Chẳng lẽ cậu không hiểu làm cách nào để chuốc thêm những thứ tệ hại à?
Scorpius chụp chiếc Xoay Thời Gian, Albus đẩy nó lùi lại, hai đứa giằng co với nhau.
Albus: Vài điều cần được sửa lại. Cedric vẫn cần được cứu. Rose cần được quay trở lại. Chúng ta sẽ cẩn thận hơn. Mặc kệ Croaker nói gì, tin mình đi, tin tưởng vào hai đứa mình. Lần này, ta sẽ làm được.
Scorpius: Không, sẽ không đâu. Trả nó đây, Albus, trả lại nó đi.
Albus: Mình không thể. Cái này quá quan trọng.
Scorpius: Phải, quá quan trọng. Bọn mình không xoay sở tốt được đâu, rồi chúng ta lại làm nó sai thêm nữa.
Albus: Ai nói chúng ta sẽ làm sai nữa?
Scorpius: Mình nói. Bởi vì đó là điều bọn mình đã làm, khuấy tung tất cả lên. Bọn mình đã thua. Bọn mình là những kẻ thất bại, thật sự hoàn toàn thất bại. Cậu vẫn chưa nhận ra điều ấy sao? 
Albus cuối cùng cũng chộp được bàn tay cao hơn và ấn Scorpius xuống đất.
Albus: Ồ, mình chưa bao giờ là kẻ thất bại trước khi mình gặp cậu.
Scorpius: Albus, dù cậu muốn chứng minh cho ba cậu thấy điều gì chăng nữa thì đây cũng không phải là cách…
Albus: Mình không có gì để chứng minh với ba mình hết. Mình chỉ muốn cứu Cedric để cứu Rose. Và lẽ ra, nếu không do cậu lôi mình lại, mình có thể làm tốt hơn.
Scorpius: Không có mình ư? Ôi, Albus Potter khốn khổ. Với lời chế giễu vơ vẩn trên vai. Tội nghiệp Albus Potter. Thương tâm quá!
Albus: Cậu đang nói gì vậy?
Scorpius (bùng nổ): Thử đặt địa vị vào mình xem! Mọi người săm soi cậu vì ba cậu là Harry Potter lừng danh, vị cứu tinh của giới pháp thuật. Họ nhìn mình vì họ nghĩ ba mình là Voldemort. Voldemort đấy.
Albus: Đừng quá…
Scorpius: Cậu thậm chí có thể tưởng tượng nó như thế nào không? Cậu thậm chí đã từng thử chưa? Chưa. Vì cậu không thể nhìn cái gì quá chóp mũi của cậu. Vì cậu không thể nhìn quá giới hạn hành động xuẩn ngốc của cậu với ba cậu. Ông ấy sẽ luôn là Harry Potter, cậu biết thế đúng không? Và cậu sẽ luôn là con trai ông ấy. Mình biết nó khó khăn và những đứa trẻ khác thật kinh khủng nhưng cậu phải học cách chấp nhận nó, bởi vì có những thứ còn tệ hại hơn, được chứ?
Chấn động.
Chỉ có một chốc lát mình cảm thấy vui khi nhận ra thời gian đã đổi khác, một thoáng mình nghĩ biết đâu má mình đã không bị bệnh. Biết đâu má mình không chết. Nhưng không, hóa ra vẫn vậy. Mình vẫn cứ là con của Voldemort, mất má, san sẻ sự cảm thông với thằng bé chẳng thể mang bất cứ thứ gì trở lại. Do đó, mình rất tiếc nếu có lỡ phá hoại cuộc sống của cậu vì mình khuyên cậu – cậu thì không có cơ hội nào để tàn phá cuộc sống của mình – nó đã thảm hại sẵn rồi. Cậu chỉ là không thể làm cho nó tốt đẹp hơn thôi. Vì cậu là một người bạn tồi, một người bạn tồi tệ nhất.
Albus tiêu hóa những lời Scorpius nói. Nó thấy nó đã gây ra điều gì cho người bạn của mình.
Giáo sư McGonagall (từ phía trên) : Albus? Albus Potter. Scorpius Malfoy. Các trò ở đó cùng với nhau phải không? Ta khuyên các trò nên tách nhau ra.
Albus nhìn Scorpius. Nó kéo tấm áo choàng từ cặp sách ra.
Albus: Lẹ lên, bọn mình cần phải trốn.
Scorpius: Gì cơ?
Albus: Scorpius, nhìn mình này.
Scorpius: Đó có phải tấm áo khoác tàng hình không? Không phải nó của anh James sao?
Albus: Nếu cô tìm thấy tụi mình, hai đứa mình sẽ bị bắt phải tách nhau ra mãi mãi. Làm ơn, mình đã không hiểu. Xin cậu đấy.
Giáo sư McGonagall: (cố gắng cho chúng mọi cơ hội): Ta chuẩn bị bước vào đây.
Giáo sư McGonagall bước vào phòng, tấm Bản đồ đạo tặc ở trong tay bà. Hai cậu bé đã biến mất bên dưới tấm áo. Cô ngó quanh bực bội.
– Ồ, bọn nhỏ đâu rồi? Ta chưa bao giờ muốn thứ này và giờ nó đang chơi khăm ta.
Bà suy nghĩ, Bà ngó lại tấm bản đồ. Bà xác định vị trí đáng lẽ chúng phải ở. Bà ngó quanh căn phòng.
Đồ vật di chuyển khi hai cậu bé vô hình băng qua chúng. Bà nhìn thấy tụi nó đang định đi đâu, bà ngăn lại nhưng chúng đi vòng quanh bà.
 – Chẳng lẽ…Chẳng lẽ đó là tấm áo khoác của cha trò?
Bà ngó lần nữa vào tấm bản đồ, rồi nhìn vào các cậu nhóc. Bà mỉm cười với chính mình.
– Được rồi, nếu ta không nhìn thấy các trò… Coi như ta không nhìn thấy các trò.
Bà ra khỏi phòng. Hai đứa cởi tấm áo khoác ra. Chúng ngồi im lặng trong một thoáng.
Albus: Ừ, mình đã chôm nó của anh James. Anh ấy khá bất cẩn để bị chôm đồ, từ cái rương đầy nhóc của anh ấy ngày ảnh có cây chổi đầu tiên. Mình đã kiếm tấm áo để tránh mấy vụ chế nhạo dễ dàng hơn.
Scorpius gật đầu.
Mình xin lỗi – về má cậu. Mình biết bọn mình đã không nói đủ về bà ấy. Nhưng mình hy vọng cậu biết được – mình rất tiếc. Nó thật là vô lý. Những gì xảy ra với bà ấy và với cậu.
Scorpius: Cảm ơn!
Albus: Ba mình nói – nói rằng cậu là đám mây đen bao quanh mình. Ba bắt đầu nghĩ – và mình chỉ biết là mình phải rời xa cậu, nếu mình không làm được, ba nói ba sẽ…
Scorpius: Ba cậu nghĩ tin đồn là thật – rằng mình đúng là con trai Voldemort phải không?
Albus (gật đầu): Phòng của ba hiện đang điều tra chuyện đó.
Scorpius: Tốt. Cứ để họ làm. Đôi khi – đôi khi mình thấy tự mình cũng nghĩ – biết đâu tin đồn lại là thật.
Albus: Không, không đúng đâu. Và mình sẽ nói cho cậu biết lý do. Bởi vì mình không nghĩ chúa tể Voldemort có khả năng có một đứa con trai nhân hậu – và cậu nhân hậu, Scorpius ạ. Không chỉ ở vẻ bên ngoài mà còn ở sâu thẳm bên trong tâm hồn. Mình dám chắc Voldemort – hắn không thể nào có được một đứa con như cậu.
Scorpius cảm động bởi lời nói của Albus.
Scorpius: Thật tốt. Những lời cậu nói thật tử tế.
Albus: Và có một điều đáng lý mình nên nói từ rất lâu rồi. Thực sự cậu có lẽ là người tốt nhất mà mình biết. Và khi cậu không – không thể kéo mình lại – cậu làm mình mạnh mẽ hơn. Khi ba ép bọn mình phải tách nhau ra – không có cậu…
Scorpius: Mình cũng không mong muốn cuộc sống của mình thiếu vắng cậu.
Albus: Mình biết mình sẽ luôn là con trai của Harry Potter – và mình sẽ cố quen với điều đó. Mình cũng biết so với cậu, cuộc sống của mình khá tốt, thật sự tốt , rằng mình và ba tương đối may mắn và…
Scorpius (ngắt lời): Albus, khi lời xin lỗi qua đi, nó hoàn toàn vô vị nhưng cậu lại đang bắt đầu nói nhiều về mình và cậu, do vậy tốt hơn hết là bỏ qua khi cậu tiến về phía trước.
Albus mỉm cười và chìa ra một bàn tay.
Albus: Lại là bạn chứ?
Scorpius: Luôn luôn thế.
Scorpius đưa tay ra. Albus kéo Scorpius vào và ôm nó.
– Đây là lần thứ hai cậu làm vậy đấy.
Hai cậu bé buông nhau ra và mỉm cười.
Albus: Nhưng mình rất mừng bởi vì cuộc cãi vã giữa chúng ta đã đem đến cho mình một ý tưởng hay.
Scorpius: Về điều gì?
Albus: Nó liên quan đến nhiệm vụ thứ hai. Và sự sỉ nhục.
Scorpius: Cậu vẫn đang nói về chuyện quay ngược thời gian à? Không phải chúng ta đã trao đổi về điều này rồi sao?
Albus: Cậu nói đúng, Scorpius – Bọn mình đã thất bại. Nhưng chúng ta sẽ khôn ngoan hơn khi thất bại và vì thế ta nên áp dụng hiểu biết của bản thân ở đây. Sức mạnh riêng của chúng ta. Những người thất bại được dạy dỗ để làm người thất bại. Chỉ có một cách để dạy người thất bại – mà ta biết rằng tốt hơn bất cứ ai đó là sỉ nhục. Bọn mình cần làm chú ấy bẽ mặt. Ở nhiệm vụ thứ hai.
Scorpius suy nghĩ – một lúc lâu – rồi mỉm cười.
Scorpius: Đó là một chiến lược hay.
Albus: Mình biết.
Scorpius: Ý mình là rất khả quan. Sỉ nhục Cedric để cứu mạng chú ấy. Sắc sảo. Còn Rose thì sao?
Albus: Cái đó mình sẽ giữ kín như một sự ngạc nhiên thú vị. Mình có thể thực hiện một mình – nhưng mình muốn cậu ở đó. Vì mình muốn chúng ta cùng nhau thực hiện. Hãy sắp đặt mọi thứ lại đúng chỗ. Thế nào, … cậu sẽ đi chứ?
Scorpius: Khoan, đợi một phút đã. Không phải nhiệm vụ thứ hai diễn ra tại hồ hay sao? Và cậu đâu được phép rời khỏi lâu đài.
Albus nhoẻn cười.
Albus: Đúng thế. Về chuyện đó.. chúng ta cần tìm một cái nhà tắm nữ ở tầng một.

Mời các bạn tiếp tục đón đọc và ủng hộ Harry Potter and the Cursed Child – Bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *