Friday , November 17 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1- Cảnh 6
truyện Harry Potter and the Cursed Child : Delphi

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1- Cảnh 6

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1- Cảnh 6

Tại nhà của Harry và Ginny

Albus không ngủ được. Nó đang ngồi trên đầu cầu thang lắng nghe tiếng nói chuyện ở bên dưới. Chúng ta có thể nghe thấy giọng Harry trước khi anh xuất hiện. Một người đàn ông luống tuổi trong chiếc xe lăn đang ở đó cùng anh. Là Amos Diggory.
Harry: Ông Amos à, tôi thực sự hiểu nhưng tôi chỉ vừa mới về đến nhà và…
Amos: Tôi đã cố gắng sắp xếp cuộc hẹn ở Bộ pháp thuật. Họ luôn nói là “À, ông Diggory, chúng tôi đã lên lịch hẹn cho ông, để xem nào, trong hai tháng nữa”. Tôi đã chờ đợi. Vô cùng kiên nhẫn.
Harry: Và đến nhà tôi lúc nửa đêm khi lũ trẻ đang chuẩn bị sẵn sàng cho năm học mới của chúng tại trường. Điều đó thật không đúng đắn.
Amos: Hai tháng trôi qua, tôi nhận được một cú báo rằng “Ông Diggory, tôi rất lấy làm tiếc nhưng ngài Potter đang bận rộn với những vụ việc khẩn cấp. Chúng ta sẽ phải thay đổi một chút. Ông sẽ được hẹn gặp mặt, để xem, trong vòng hai tháng nữa.” Và nó cứ lặp đi lặp lại suốt. Các người cấm cản tôi.
Harry : Tất nhiên tôi không muốn thế, chỉ là… Tôi e rằng, với tư cách trưởng phòng Thi Hành Luật Pháp Thuật, tôi sẽ chịu trách nhiệm..
Amos: Có rất nhiều thứ anh phải chịu trách nhiệm.
Harry: Xin lỗi?
Amos: Con trai tôi, Cedric. Anh có còn nhớ đến nó hay không?
Harry (việc nhớ đến Cedric khiến anh thấy quặn đau): Có, tôi nhớ con trai ông. Sự hy sinh của anh ấy..
Amos: Voldemort cần anh chứ không phải con trai tôi. Anh đã tự thú nhận với tôi rằng hắn nói “giết kẻ thừa”. Một kẻ thừa thãi. Con trai của tôi, đứa con trai xuất chúng của tôi là một kẻ thừa.
Harry: Ông Diggory, ông biết đấy tôi rất thông cảm với những nỗ lực tưởng niệm Cedric nhưng…
Amos: Một ký ức? Tôi không quan tâm đến một ký ức, không chút nào. Tôi đã là một ông già, một ông già tàn tạ sắp chết. Và tôi ở đây để nhờ anh đúng ra là thỉnh cầu anh giúp tôi đưa nó trở lại.
Harry ngước lên, sửng sốt.
Harry: Đưa anh ấy trở lại? Ông Amos, điều đó là không thể.
Amos: Không phải Bộ có một cái Xoay Thời Gian hay sao?
Harry: Mọi cái Xoay Thời Gian đều đã bị phá hủy hết.
Amos: Lý do tôi có mặt tại đây gấp gáp như vậy vì tôi nghe được một tin đồn. Một tin đồn lan rộng rằng Bộ đã tịch thu được một chiếc Xoay Thời Gian bất hợp pháp từ Theodore Nott và đang giữ nó. Để điều tra, hãy cho phép tôi sử dụng chiếc Xoay Thời Gian đó. Hãy để tôi đưa con trai tôi trở về.
Một khoảng lặng dài chết chóc. Harry nhận thấy nó thật khó xử. Chúng ta trông thấy Albus đang nhích lại gần hơn để lắng nghe.
Harry: Ông Amos, đùa giỡn với thời gian ư? Ông cũng biết chúng ta không làm vậy được.
Amos: Bao nhiêu người đã hy sinh cho Cậu Bé Sống Sót? Tôi chỉ cầu xin anh cứu một trong số họ.
Câu hỏi làm Harry đau nhói. Anh suy nghĩ, gương mặt đanh lại. 
Harry: Cho dù ông có nghe được điều gì thì câu chuyện về Theodore Nott cũng chỉ là hư cấu. Ông Amos, tôi xin lỗi.
Delphi: Xin chào!
Albus nhảy dựng lên khi Delphi, một cô gái 20 tuổi có vẻ ngoài mang nét gì đó rất quyết liệt hiện ra nhìn Albus qua những bậc cầu thang.
– Ồ xin lỗi. Không có ý làm cậu giật mình. Bản thân tôi cũng từng là một kẻ chuyên ngồi trên cầu thang nghe lỏm. Ngồi và chờ đợi ai đó nói một chuyện gì dẫu là kém thú vị nhất.
Albus: Ai vậy? Bởi vì đây là nhà của tôi và…
Delphi: Dĩ nhiên tôi là kẻ trộm. Tôi sẽ lấy đi tất cả mọi thứ mà cậu có. Giao nộp cho tôi vàng, đũa phép cùng các thẻ nhái socola của cậu. (Cô gái trông dữ tợn một thoáng và sau đó khẽ mỉm cười). Hoặc là như thế hoặc tôi là Delphini Diggory. (Cô bước lên cầu thang và chìa ra một bàn tay). Delphi. Tôi là người chăm sóc cho ông Amos, – đúng hơn tôi đang cố. (Cô chỉ vê phía ông Amos). Còn cậu là…?
Albus (nhoẻn cười rầu rĩ): Albus
Delphi: Đương nhiên. Albus Potter. Vậy ra ngài Harry là cha cậu? Điều đó cũng khá tuyệt chứ hả?
Albus: Không hẳn vậy.
 Delphi: À, tôi vừa lỡ miệng phải không? Mọi người cũng thường nói vậy với tôi lúc ở trường. Delphini Diggory, chẳng có cái lỗ nào mà cô ta có thể chui xuống đó.
Albus: Họ cũng thường làm đủ mọi điều với cái tên của tôi.
Dừng lại. Cô ta nhìn Albus một cách chăm chú.
Amos: Delphi ơi!
Cô rời bước đi nhưng sau đó lại do dự. Cô nở một nụ cười với Albus.
Delphi: Chúng ta không chọn những người liên hệ máu mủ với chúng ta. Amos không phải bệnh nhân của tôi, ông là bác tôi, đó là một phần lý do tôi nhận công việc tại Upper Flagley. Nhưng nó cũng thật khó khăn. Không dễ gì mà sống được với những người luôn tơ tưởng đến quá khứ, phải không?
Amos: Delphi!
Albus: Upper Flagley là đâu?
Delphi: Ngôi nhà thánh Oswald là nơi dành cho các pháp sư và phù thủy già. Có dịp hãy đến thăm chúng tôi. Nếu cậu thích.
Amos: Delphi!
Cô mỉm cười và bước đi nhẹ nhàng xuống cầu thang. Cô vào căn phòng nơi Amos và Harry đang ở đó. Albus quan sát cô.
Delphi: Vâng, có chuyện gì vậy bác?
Amos: Hãy gặp Harry Potter một thời vĩ đại và bây giờ là cục đá chán ngắt tại Bộ. Tôi sẽ để ngài yên, thưa “ngài”. Nếu bình yên là từ chính xác cho nó. Delphi, ghế của ta…
Delphi: Vâng, thưa bác.
Amos được đẩy ra khỏi căn phòng. Harry bị bỏ lại, trông tuyệt vọng. Albus theo dõi tất cả và suy nghĩ xa xăm.

Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo của truyện Harry Potter and the Cursed Child – Bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *