Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 17 – 18
Harry Potter and the Cursed Child : Ron and Hermione

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 17 – 18

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 17-18

Cảnh 17: Bộ pháp thuật, phòng họp

Harry, Hermione, Ginny và Draco đi vòng vòng quanh một căn phòng nhỏ
Draco: Chúng ta đã tìm kiếm kỹ lưỡng bên cạnh các dấu vết
Harry: Sở của tôi đã tìm kiếm ngay lập tức và vẫn đang tìm lại lần nữa.
Draco: Và bà phù thủy đẩy xe không thể nói cho chúng ta thứ gì đó có ích sao?
Hermione: Bà phù thủy đẩy xe rất giận dữ. Bà ấy không ngừng nói về việc rời khỏi Ottaline Gambol. Cả đời mình bà ấy luôn tự hào về thành tích đưa học sinh tới Hogwarts.
Ginny: Có trường hợp sử dụng phép thuật được dân Muggle ghi nhận không?
Hermione: Gần đây thì không. Tôi đã thông báo cho ông Thủ tướng Muggle và ông ấy đang làm hồ sơ theo kiểu những người mất tích. Nghe như một bùa chú nhưng nó không phải vậy.
Draco: Vậy nên giờ chúng ta trông chờ bọn Muggle sẽ tìm thấy bọn trẻ. Có phải chúng ta sẽ nói với họ về cả vết thẹo của Harry nữa.
Hermione: Chúng ta chỉ là yêu cầu thêm sự giúp đỡ từ dân Muggle. Và ai biết cái thẹo của Harry liên quan thế nào nhưng rõ ràng nó là một vấn đề chúng ta phải nhìn nhận một cách nghiêm túc. Các dũng sĩ diệt hắc ám của Bộ hiện tại đang thanh tra tất cả những ai dính dáng đến ma thuật hắc và …
Draco: Tử Thần Thực Tử không liên quan đâu!
Hermione: Tôi không chắc tôi có thể chia sẻ sự tự tin của anh.
Draco: Tôi không tự tin mà tôi nói có cơ sở. Chỉ có đồ ngu mới đeo đuổi ma thuật hắc ám thời buổi này. Con trai tôi là một thành viên nhà Malfoy, chúng không dám đâu.
Harry: Trừ phi có điều gì mới mẻ vừa mới bung ra, thứ gì đó…
Ginny: Em đồng ý với anh Draco. Nếu đó là một vụ bắt cóc thì Albus em có thể hiểu được, nhưng bắt cả hai đứa thì…
Harry gặp ánh mắt của Ginny, hiển nhiên đó những điều cô muốn anh nói.
Draco: Vậy nên, không nghi ngờ gì khi Albus chính là người đã rủ rê nó biến khỏi con tàu và câu hỏi của tôi liệu nó đưa thằng bé đi đâu được?
Ginny: Harry, chúng đã bỏ trốn. Cả em và anh đều biết vậy.
Draco chú ý khi cặp đôi nhìn nhau chằm chằm.
Draco: Thật sao? Hai người biết điều đó? Có điều gì mà cả hai chưa nói cho bọn tôi nghe vậy?
Im lặng.
– Bất kỳ thông tin nào mà anh đang che giấu, tôi khuyến nghị anh nên chia sẻ với mọi người ngay.
Harry: Albus và tôi đã có một trận cãi vã, ngay trước hôm đó.
Draco: Và..?
Harry do dự và sau đó dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Draco.
Harry: Và tôi bảo nó là đôi lúc tôi ước nó không phải là con trai tôi.
Lại im lặng. Một sự im lặng vô cùng nặng nề. Và liền đó Draco tiến một bước nguy hiểm về phía Harry.
Draco: Nếu có chuyện gì xảy ra với Scorpius..
Ginny bước đến chặn giữa Harry và Draco.
Ginny: Đừng có nói những lời đe dọa nữa Draco, làm ơn đừng làm vậy nữa.
Draco (rống lên): Con trai tôi đang mất tích.
Ginny (rống lên tương đương): Con trai chúng tôi cũng vậy.
Hai người nhìn nhau. Có một sự xúc động lan tỏa bên trong căn phòng.
Draco (cong vành môi, trông y hệt cha anh ta): Nếu các người cần vàng…hay mọi thứ mà nhà Malfoy có…. Nó là người thừa kế duy nhất của tôi…Nó là gia đình duy nhất mà tôi có.
Hermione: Bộ đã có kha khá ngân khố rồi, cảm ơn Draco.
Draco bước đi. Anh dừng lại, đăm đăm nhìn Harry.
Draco: Tôi không quan tâm những gì cậu đã làm hay những ai cậu đã cứu, cậu là một lời nguyền dai dẳng ám lên gia đình tôi, Harry Potter.

Cảnh 18: tại Bộ pháp thuật, trong hành lang

Harry Potter and the Cursed Child : Ron and Hermione

Scorpius/Harry: Cậu có chắc nó ở trong này không?
Một người lính gác đi qua. Scorpius/Harry cùng Delphi/Hermione gắng thể hiện vai diễn của mình.
– Thưa Bộ Trưởng, tôi nghĩ rằng có một vấn đề khiến Bộ phải cân nhắc lâu dài, vâng..
Người lính gác (gật đầu); Chào bộ trưởng!
Delphi/Hermione: Chúng ta sẽ cùng xem xét nó.
Người lính gác đi tiếp, cả bọn thở phào nhẹ nhõm.
– Bác tôi có ý dùng một liều Chân Dược, tôi đã pha nó vào đồ uống của một nhân viên văn phòng tại Bộ đến thăm. Anh ta đã nói cho chúng ta biết cái Xoay Thời Gian được cất giữ tại đây, thậm chí cả vị trí của văn phòng Bộ Trưởng.
Cô trỏ một cánh cửa. Bất ngờ họ nghe thấy một tiếng động.
Hermione (từ phía sau): Harry… chúng ta nên nói chuyện đó…
Harry: Không có gì để nói hết cả.
Delphi/Hermione: Ôi, không!
Albus/Ron: Mợ Hermione và cả ba nữa.
Sự hoảng loạn xuất hiện và lan truyền.
Scorpius/Harry: Được rồi. Tìm chỗ nấp thôi. Không có chỗ nào để trốn được cả. Có ai biết thứ bùa vô hình nào không?
Delphi/Hermione: Chúng ta vô văn phòng của cô ấy, nhé?
Albus/Ron: Cô ấy sẽ đến văn phòng.
Delphi/Hermione: Hết chỗ rồi.
Cô thử lay cánh cửa. Cô thử lần nữa.
Hermione: Nếu cậu không nói với mình hoặc Ginny về điều đó..
Scorpius/Harry: Lùi lại đi. Alohomora! Mở ra
Nó chĩa đũa phép vào cánh cửa. Cánh cửa lung lay và mở ra. Nó cười, mừng rỡ.
– Albus. Chặn cô ấy lại đi. Phải là cậu mới được.
Harry: Có gì để nói đây?
Albus/Ron: Tại sao lại là mình?
Delphi/Hermione: Ờ, vì cả hai đứa tôi đều không thể làm vậy. Bọn tôi chính là họ.
Hermione: Những gì cậu nói rõ ràng là sai nhưng có nhiều yếu tố đáng bàn hơn ở đây…
Albus: Nhưng em, em không thể..
Harry: Mình rất cảm kích vì cậu đã lo lắng nhưng không cần…
Hermione: Anh Ron?
Albus/Ron: Ngạc nhiên chưa!
Hermione: Anh làm gì ở đây vậy?
Albus/Ron: Một người đàn ông phải xin phép đến gặp vợ mình sao?
Anh hôn Hermione.
Harry: Có lẽ mình nên đi thôi..
Hermione: Harry, quan điểm của mình là.. bất kể Draco nói sao thì những gì cậu nói với Albus…
Albus/Ron: Ồ, có phải em đang nói về chuyện Harry đã nói đôi khi cậu ấy mong anh..(nó chỉnh lại) à Albus không phải là con trai cậu ta. 
Hermione: Ron à!
Albus/Ron: Nói ra còn hơn giữ lại, ý anh là vậy.
Hermione: Nó sẽ biết… Tất cả chúng ta đều nói những cái mà ta không cố ý. Nó sẽ hiểu điều đó.
Albus/Ron: Nhưng sẽ thế nào nếu đôi khi chúng ta nói những điều chúng ta nghĩ. Nếu thế thì sao?
Hermione: Ron, giờ không phải lúc, thật sự đấy.
Albus/Ron: Tất nhiên là không rồi, tạm biệt em yêu.
Albus/Ron nhìn cô bước đi, hy vọng cô sẽ bước qua văn phòng và đi thẳng. Nhưng dĩ nhiên cô không làm thế. Nó chạy tới chặn lại trước khi cô kịp bước qua ngưỡng cửa.
Hermione: Tại sao anh chặn cửa em?
Albus/Ron: Anh không chặn. Bất cứ thứ gì.
Cô lại bước về phía cánh cửa. Ron ngăn lại.
Hermione: Anh đang làm thế còn gì. Để em vào phòng đi, Ron.
Albus/Ron: Chúng ta hãy sinh thêm con đi.
Hermione: Gì cơ?
Albus/Ron: Hoặc nếu không phải con cái thì là một kỳ nghỉ. Anh muốn một đứa con hoặc một kỳ nghỉ. Nhất định như  vậy. Chúng ta có thể nói về chuyện đó sau, được không em yêu?
 Cô cố gắng len vào căn phòng lần cuối, Ron chặn cô lại với một nụ hôn. Điều đó đã tạo thành một cuộc giằng co.
– Có lẽ chúng ta làm một ly ở quán Vạc Lủng nhé? Anh yêu em.
Hermione (dịu dàng): Nếu còn thêm một cái hôn bốc mùi nữa thì Merlin cũng không cứu được anh. Thôi được. Dù sao bọn em còn phải đi xem xét tình hình phía bên Muggle.
 Cô bước đi. Harry bước ra cùng với cô.
Albus/Ron ngoảnh về phía cánh cửa. Cô bước vào lại, lần này chỉ có một mình.
– Một đứa trẻ hoặc một kỳ nghỉ? Đôi khi anh đi quá xa rồi đấy, anh biết không?
Albus/Ron: Không phải đó là lý do em lấy anh hay sao? Sự hài hước đáng yêu của anh.
Cô lại bước đi. Nó bắt đầu mở cửa nhưng lại một lần nữa cô quay lại. Nó vội vàng đóng sập cửa lại.
Hermione: Em có thể nếm thấy vị cá. Em đã bảo anh là tránh xa mấy chiếc sandwich cá ra.
Albus/Ron: Em nói đúng!
Cô đi khỏi. Nó kiểm tra xem cô đã đi thật chưa và những cơn lũ trong lòng tan biến khi nó mở cánh cửa.

Mời các bạn tiếp tục theo dõi kịch bản Harry Potter and the Cursed Child – bản dịch từ Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *