Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 15 – 16
Harry Potter and the Cursed Child : Act 1: Scene 16

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 15 – 16

Kịch Harry Potter and the Cursed Child: Màn 1 – cảnh 15 – 16

Cảnh 15: Tại nhà bếp trong nhà của Harry và Ginny

Harry, Ron, Hermione và Ginny đang ngồi cùng nhau
Hermione: Mình đã nói đi nói lại với Draco rằng không ai ở Bộ bàn tán điều gì về Scorpius. Tin đồn không đến từ chỗ chúng ta.
Ginny: Em đã từng viết thư cho anh ta sau khi Astoria mất để hỏi xem liệu chúng ta có thể giúp gì không. Em đã nghĩ có lẽ Scorpius muốn ghé qua chơi trong kỳ nghỉ giáng sinh bởi nó là bạn thân với Albus. Cú của em trở về với một lá thư chỉ có một câu ngắn gọn: “Bảo chồng cô bác bỏ những cáo buộc về con trai tôi ngay lập tức, thế thôi.”
Hermione: Cậu ta bị ám ảnh.
Giiny: Ảnh là một mớ cảm xúc hỗn độn. Một khối hỗn độn đau buồn.
Ron: Anh rất tiếc vì sự mất mát của cậu ta nhưng khi cậu ta buộc tội Hermione về…ờ (Anh ngó qua Harry) ôi, mấy cái ngăn kéo sút, như mình đã nói với cô ấy nhiều lần rồi, nó có thể chẳng có ý nghĩa gì đâu.
Hermione: Cô ấy?
Ron: Đám người lùn có thể tụ tập nhau tiệc tùng, bọn khổng lồ đến một đám cưới, cậu có thể có những cơn ác mộng bởi vì cậu lo lắng về Albus. Và cái thẹo của cậu phát đau vì cậu đang già đi.
Harry: Gìa đi? Cảm ơn nha, bạn hiền.
Ron: Thành thật mà nói, bây giờ mỗi khi ngồi xuống mình thường nghe thấy một tiếng “khục”. Đôi bàn chân mình hay đúng hơn là phiền toái với bàn chân khiến mình có thể sáng tác một chùm ca khúc về nỗi đau nó mang lại. Có khi vết sẹo của cậu cũng vậy thôi.
Ginny: Anh toàn nói mấy thứ rác rưởi.
Ron: Anh coi đó là đặc trưng của anh. Cái đó cộng với chuỗi hộp thức ăn nhẹ Skiving. Và tôi yêu tất cả các bạn, ngay cả Ginny xương xẩu.
Ginny: Nếu anh không cư xử đúng mực, Ronald Weasley, em sẽ méc mẹ.
Ron: Em sẽ không làm thế đâu!
Hermione: Nếu bất kể phần nào đó của Voldemort sống sót, dù dưới hình thức nào. Bọn mình cần phải chuẩn bị. Mình cảm thấy sợ.
Ginny: Em cũng vậy.
Ron: Không có gì có thể khiến anh sợ, trừ mẹ ra.
Hermione: Ý mình là, Harry, mình sẽ không bao giờ trở thành một Cornelius Fudge thứ hai. Mình sẽ đối mặt với mọi rắc rối. Và bất chấp việc xảy ra với Draco Malfoy sẽ làm mình bị mất tín nhiệm như thế nào?
Ron: Em chưa bao giờ thực sự là một người được tín nhiệm đúng không?
Hermione ném cho Ron một cái nhìn khó chịu khi cô thoi một cú về phía anh nhưng Ron nhảy ra khỏi chỗ để né.
Trượt
Ginny đấm anh. Anh nhăn nhó.
Đột nhiên có một con cú bay vào phòng. Nó sà xuống thấp và thả một lá thư vào đĩa của Harry.
Harry mở phong thư. Chấn động.
Harry: Thư của giáo sư McGonagall.
Ginny: Cô viết gì vậy?
Harry: Ginny, Albus. Albus cùng Scorpius đã không đến trường. Chúng đã mất tích.

Cảnh 16: White Hall, tại tầng hầm

Harry Potter and the Cursed Child : Act 1: Scene 16

Scorpius: Vậy chúng ta chỉ cần uống nó là được hả?
Albus: Scorpius, mình chắc không cần phải giải thích cho cậu, một học sinh sáng giá và một chuyên gia độc dược rằng Đa dịch là cái gì chứ? Nhờ vào sự chuẩn bị thông minh của Delphi mà chúng ta có loại độc dược này và thay hình đổi dạng. Nhờ đó, ta sẽ trà trộn vào Bộ Pháp Thuật.
Scorpius: Được rồi. Có hai câu hỏi. Thứ nhất là, nó có đau không?
Dephi: Theo như tôi được biết thì rất đau đấy.
Scorpius: Cảm ơn. Thật tốt khi được biết. Thứ hai là, trong hai người có ai biết Đa dịch có mùi vị thế nào không? Vì mình từng nghe nói nó có vị như cá và nếu đúng vậy, mình có nguy cơ sẽ ói ra hết. Mình không chịu được mùi cá. Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ.
Delphi: Coi như chúng ta đã được cảnh báo. (Cô ta uống lọ độc dược). Nó không có vị như cá. (Cô ta bắt đầu thay đổi. Nó rất đau). Thật sự nó khá dễ chịu, ngon là khác. Nó đau nhưng…(Cô ta ợ to). Uống nó đi. Có một … (Cô ta lại ợ và biến thành Hermione)…chút phiền phức không đáng kể, một ít dư vị hơi tanh.
Albus: Được rồi, điều đó… Ôi, Tuyệt!
Scorpius: Tuyệt gấp đôi!
Delphi (giờ là Hermione): Tôi cảm thấy không còn là mình nữa. Thậm chí giọng nói cũng giống cô ấy. Tuyệt gấp ba.
Albus: Đúng, đến phiên mình.
Scorpius: Không, không đời nào. Nếu phải làm việc này, chúng ta sẽ làm. (Cậu đang đeo một cặp kính quen thuộc với một nụ cười)… cùng với nhau.
Albus: Ba. Hai. Một.
Họ uống.
Không, nó không tệ (cậu cảm thấy đau). Tệ hơn rồi.
Bọn họ bắt đầu biến đổi và quá trình ấy khá đau đớn.
Albus thành Ron và Scorpius thành Harry.
Cả hai nhìn nhau. Im lặng.
Albus (giờ là Ron): Có chút kỳ cục, há?
Scorpius (giờ là Harry). (Đầy hưng phấn, nó thực sự thích thú).
Về phòng con đi nào. Thẳng tiến tới phòng. Con luôn là một đứa con trai tồi tệ và kinh khủng.
Albus/Harry (cười to): Scorpius.
Scorpius (Tung tấm áo choàng lên vai): Đó là ý tưởng của cậu, mình là ba cậu và cậu là Ron. Mình chỉ muốn đùa vui chút thôi trước khi mình…(và nó lại ợ to). Thôi được rồi, thật quá khủng khiếp.
Albus/Ron: Cậu biết đấy, ông ấy che giấu rất giỏi. Nhưng chú Ron thì có một chút xốc nổi.
Delphi: Chúng ta nên đi chứ, các cậu nghĩ vậy không?
Họ xuất hiện trên đường, bước vào một chiếc bốt điện thoại. Họ quay số 62442.
Bốt điện thoại: Chào mừng Harry Potter, chào mừng Hermione Granger, chào mừng Ron Weasley.
Họ mỉm cười khi bốt điện thoại biến mất vào mặt sàn.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *