Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 1.2
Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông

Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 1.2

Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông chap 1.2

Cô gái bí ẩn

Harry cảm thấy mình đã xoay sở tốt trong kỳ thi Pháp Thuật tận sức. Cậu đã nỗ lực hết mình cộng với sự giúp đỡ của các giáo sư hướng dẫn. Chưa bao giờ khi thi thố mà Harry cảm thấy vững tâm và tự tin như hiện tại. Cậu đã từng trông dựa quá nhiều, đã để cho biết bao người hy sinh thầm lặng, giờ ở phía trước cậu là con đường thênh thang phải tự bước một mình đầy quyết tâm và phấn chấn.

Khác với mọi lần, sau kỳ thi các học sinh năm cuối tại Hogwarts sẽ không nghỉ hè ngay như thường lệ, thay vào đó tụi nó sẽ tham gia vào các buổi tọa đàm hướng nghiệp ngay tại Bộ Pháp Thuật. Năm nay Bộ chủ trương sẽ có buổi nói chuyện về các công việc tương lai cho những học sinh muốn trở thành công chức của Bộ. Họ cần phải hiểu rõ nhưng đặc thù công việc, những vất vả khó khăn để cân nhắc trước khi lựa chọn công việc mình muốn gắn bó. Harry cùng hai đứa bạn ngồi trong một gian phòng dành cho những ứng viên của nghề nghiệp “dũng sĩ diệt hắc ám” và nó khá kinh ngạc khi thấy chú Kingsley trực tiếp đứng lên phát biểu.

Ngày hôm nay, tôi vô cùng vui mừng được gặp mặt những ứng viên tiềm năng muốn trở thành Dũng sĩ diệt hắc ám. Tôi như có cảm giác, như nhìn thấy chính mình cách đây nhiều năm trong gian phòng này tràn đầy hy vọng có thể theo đuổi nghề nghiệp mình yêu thích. Dũng sĩ diệt hắc ám không phải là một nghề nhàn hạ, càng không phải là một công việc chứa đầy những vinh quang để vênh vang. Đã có rất nhiều bạn bè cùng lứa với tôi, sắc sảo và đầy tài năng từng hứng thú với công việc này nhưng số người trụ lại không nhiều. Vấn đề đôi khi không nằm ở năng lực mà nằm ở sự kiên trì, tâm huyết của bạn đối với nó. Chỉ có hứng thú hay tài năng thôi chưa đủ, cái mà chúng tôi dõi theo và tìm kiếm là những nhẫn nại, mưu trí, lòng nhiệt tình, quả cảm.

Chúng ta vừa trải qua một trận chiến kinh hoàng, đầy đau thương và mất mát. Hẳn các bạn đã thở phào nhẹ nhõm vì Chúa tể hắc ám đã thực sự chết rồi. Tuy nhiên, tôi muốn nhắc nhở rằng cái ác luôn hiện diện ở khắp nơi. Và chúng ta vẫn phải hằng ngày, hằng giờ đấu tranh với nó. Rất có thể chúng ta sẽ lại bị cuốn vào những cuộc chiến với những thế lực đen tối khác, với những hiểm nguy không thể lường trước được. Tôi muốn hỏi những bạn đang muốn trở thành Dũng sĩ diệt hắc ám tương lai, các bạn liệu có sẵn lòng không? Sẵn lòng đánh đổi những thời khắc thảnh thơi với bất cứ phút giây nào cũng có thể cận kề với tử thần, cho một thế giới pháp thuật an ninh và bền vững hơn?…..

Kể cả sau khi buổi nói chuyện kết thúc, Harry vẫn nhận thấy mọi người bị xúc động sâu sắc bởi bài diễn văn của chú Kingsley. Chính cậu cũng đang cảm thấy rốt cuộc theo đuổi một nghề nghiệp không hề đơn giản. Liệu người ta sẽ chuẩn bị hàng trang gì cho cuộc đời chỉ vừa mới bắt đầu này. Một giọng nói bỗng cắt ngang tâm trí Harry.

– Chào, kỳ thi của em thế nào? Tốt cả chứ?

Xoay người lại nó bắt gặp vóc dáng cao lớn của Finnick. Harry khẽ nhún vai trả lời:

– Em nghĩ là mình sẽ qua truông thôi.

Finnick nở một nụ cười làm sáng rực khuôn mặt của anh. Anh giơ ngón cái lên và nói.

– Ok. Mong sớm đến ngày anh em mình sẽ cùng nhau chiến đấu.

Sực nhớ ra, Harry hỏi khẽ Finnick:

– Em nhờ anh một chút việc này được không?

– Em nói đi

– Em muốn tìm tung tích một người ngoại quốc. Em không biết phải trình bày thế nào nhưng em cần biết một số thông tin về cô ấy. Điều này liệu có được không? Chỉ là việc cá nhân thôi.

Finnick hơi đăm chiêu như suy nghĩ rồi anh nói:

– Anh nghĩ không có vấn đề gì nếu những thông tin đó không phải là tối mật. Anh có một người bạn làm việc tại phòng Xuất nhập cảnh phù thủy, anh sẽ hỏi giúp em.

Harry rỉ tai Finnick những thông tin mà Hermione đã tìm hiểu được, anh gật đầu rồi hứa khi có kết quả sẽ báo cho Harry ngay.

Harry phấp phỏng chờ đợi tin tức từ Finnick. Hy vọng anh có thể thu thập được những chi tiết rõ ràng hơn về cô gái kỳ lạ. Hai hôm sau cú của Finnick gửi đến, Harry mở ra đọc và thất vọng tràn trề : “Không có phù thủy nào nhập cảnh từ Nhật Bản có tên hoặc họ là Hayashi trong ít nhất hai mươi năm qua.”

                                                                                                         ***

– Vậy ra là cô ấy dùng tên giả sao? Ron ngáp dài một cái khi Harry cho bọn bạn hay về cái kết quả nó vừa nhận được.

– Cũng không chắc Harry à. Biết đâu cô ấy chỉ là một phù thủy nhập cư trái phép, nhưng như vậy ắt hẳn có vấn đề phải không? Hermione tự vấn.

– Bồ bảo một cái gì? Harry hỏi.

– Một phù thủy nhập cư mà không khai báo đó – Hermione lặng lẽ giải thích. Thời gian qua có quá nhiều cái rối ren mà, chưa kể hệ thống giao thông pháp thuật tồn tại rất nhiều kẽ hở trong quản lý. Hơn nữa với một xã hội Muggle đan xen thì không có gì là không thể Harry à. Mình chỉ thắc mắc tại sao một phù thủy như thế lại phải lén lút che giấu hành tung. Không phải rất lạ hay sao?

– Chỉ còn một cách – Harry bất giác nhìn ra cửa sổ về hướng làng Hogsmeade – nếu cổ còn ở đó, mình sẽ thử vận may.

Hermione liếc nhìn tấm lịch để trên bàn. Ngày mốt tụi nó sẽ rời Hogwarts để chờ đợi thông báo kết quả của kỳ thi Pháp thuật tận sức. Ginny đã thu dọn xong hết đồ đạc, nó và Ron sẽ ghé qua Hang Sóc trước khi đến phụ việc cho George trong tiệm Phù Thuỷ Wỉ Wái Weasley. George chẳng thể nào có tâm trí mà làm việc – khi chỉ còn có một mình.

Theo chân của Hermione, Harry rẽ vô một cái hẻm gần cuối của làng Hogsmeade nơi mà hình như Harry chưa từng bén mảng đến lần nào. Tụi nó ngó nghiêng đường xá một lúc trước khi bước vào tòa nhà cũ kỹ hình như hơi vẹo một bên có tên là “Trạm Khách Trăng Bạc”.

Harry Potter fanfiction

– Cô Hayashi? Có cần tôi gọi cô ấy không? Một bà phù thủy to béo hiện ra nơi cái quầy, hất hàm hỏi Harry. Bà không nhận ra Harry qua mái tóc dài hơi xơ xác và hàm ria giả mà Hermione trang bị thêm cho.

– Không, cô ấy nói sẽ đợi chúng tôi trên phòng – Harry nói dối.

– Đi lên cầu thang, phòng đầu tiên bên tay phải. Bà nói sau khi dò xét Harry và cô bạn thêm một lần nữa.

Tụi nó cố gắng chậm rãi lên cầu thang, dừng lại chen chúc trước cánh cửa ọp ẹp đầu tiên bên phải. Harry hít mạnh một hơi trước khi thử gõ cửa.

– Cô Hayashi?

Không nghe tiếng trả lời. Harry áp tai. cả một tiếng thở cũng không có. Không gian im lìm đến đáng sợ. Harry thử xoay tay nắm. Cửa không khoá.

Trong căn phòng chỉ có một vài vật dụng tối giản đơn sơ của khách trọ. Thứ đập vào mắt Harry là một chiếc quạt để trên mặt bàn. Chiếc quạt có màu đỏ sẫm trên đó in hình những cánh bướm nhỏ phất phơ màu trắng. Dưới ánh hoàng hôn phản chiếu qua cửa sổ, những cánh bướm hư ảo trở nên chập chờn sống động. Harry và Hermione liếc nhìn lần nữa, căn phòng hoàn toàn không có ai nhưng trong không gian phảng phất một mùi hương rất lạ, thanh nhẹ dịu mát khiến tâm hồn thư thái. Nhưng một hình ảnh hiện ra khiến máu trong người Hermione đông cứng lại, cô thì thào:

– Harry, nhìn ra cửa sổ kìa!

Hayashi đang đứng khoang tay nhìn hai đứa qua cửa sổ. Mái tóc dài buông xõa bay phấp phới, đầu cô ta treo ngược xuống đất như một con dơi khổng lồ, kì quái. Khi cô ta nhoẻn miệng cười, một cảm giác lạnh ngắt chạy dọc sống lưng của Harry.

– Tìm ta sao Potter?

Ngay giây phút cả hai còn đứng như trời trồng, chưa biết làm gì hay đáp lời thế nào, Hayashi đã với tay mở cửa sổ, như một dải lụa cô ta len mình qua cánh cửa để mở, lướt vào trong phòng. Bấy giờ, Harry và Hermione mới hiểu lý do cô ta đột ngột xuất hiện lơ lửng như một bóng ma ngoài cửa sổ.

Chân cô ta không hề chạm đất.

(hết chap 1)

Mời các bạn theo dõi chap 2 Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông vào thứ ba tuần sau. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *