Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.1
Harry Potter và phù thủy viễn đông

Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.1

Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.1

Ở  Harry Potter và phù thủy viễn đông chap 1.2, Harry và Hermione đã quyết tâm đến tìm Hayashi để hỏi rõ mọi chuyện. Nhưng cô gái bí ẩn tiếp tục làm cho cả hai sửng sốt. 

Miss Hayashi

Harry và Hermione cứ đứng chết trân nhìn Hayashi cho đến khi Hayashi trườn xuống một chiếc ghế tựa. Bàn chân cô vẫn đung đưa trên mặt sàn, mái tóc dài rủ xuống bờ vai gầy. Ngay lúc này, chúng có màu đen tuyền như bóng đêm, suôn mượt và đổ xuống như một dòng thác. Cô mặc một chiếc quần bó màu đen cùng chiếc áo gi lê không tay với một hàng nút trước ngực cùng màu. Vừa nãy khi lơ lửng ngoài không gian trông cô hệt như một con dơi dang cánh khiến hai đứa dựng tóc gáy thì bây giờ dưới ánh chiều chạng vạng cô như lún vào sâu trong chiếc ghế nơi góc tường tăm tối.

– Sao? Đâu có ai ếm bùa rút lưỡi đâu hả?

Hayashi nhếch miệng cười. Harry những tưởng sẽ lại thấy một nụ cười khiến cậu lạnh buốt sống lưng. Nhưng không, đó là một nụ cười thê lương, buồn tê tái khiến trái tim cậu như chùng xuống một nhịp.

– Mời ngồi!

Hayashi búng mạnh ngón tay. Hai cái ghế sát cửa sổ lạch bạch chạy về phía Hermione và Harry, tông nhẹ vào tụi nó trước khi cả hai đứa rớt bịch xuống nệm ghế.

Cô ngoảnh đầu tiếp tục hỏi:

– Trà?

Chưa kịp trả lời, ấm nước bên cạnh Harry bỗng bốc khói rồi phát ra tiếng rít xèo xèo. Ly tách khua nhau rổn rảng, chiếc ấm vọt đi rồi rót lần lượt vào từng cái tách trước khi quay lại chỗ ngồi yên vị của nó. Những tách trà nóng trôi hờ hững về hướng trước mặt của ba người trong gian phòng.

Harry nhớ lại tấm giấy da về các giả thiết của Hermione dựa trên các tư liệu mà cô nàng thu thập được, về những huyền thoại hay chuyện kể phương Đông. Harry biết rõ Hayashi là một phù thủy như bọn nó nhưng không có nghĩa là giống hệt. Mỗi giống loài, chủng tộc ở mỗi vùng đất lại có những sai biệt về quyền phép, bùa chú hay các khả năng. Mặc dù đã đọc và nghiền ngẫm không chỉ một lần, nhưng khi tận mắt chứng kiến việc Hayashi di chuyển trên không hệt như bước trên một tấm lưới vô hình hay việc cô ngúc ngoắc ngón tay điều khiển mọi thứ theo ý muốn, Harry vẫn không tránh khỏi cảm giác hiếu kỳ, thậm chí là kinh ngạc.

– Cảm ơn về lời khen – Hayashi tiếp tục nói trong khi Harry gần như không hiểu cô đang nói gì.

– Làm sao chị biết? – Hermione vùng đứng khỏi ghế, va nhẹ vào tách trà khiến chúng sóng ra ngoài vài giọt.

Hayashi lại cười. Ngón tay út của cô gõ nhẹ vào mái tóc đen bóng, cô khẽ nhún vai, ánh mắt ngụ ý “Điều đó thì có gì mà phải bàn cãi”.

– Chị đọc được suy nghĩ của tôi? – Hermione thốt ra. Harry gần như không tin vào tai mình.

– Chẳng phải cô em đã mất bao công sức thu thập tri thức về những người như tôi sao? Có gì mà phải sửng sốt? Hayashi trả lời trong lúc mi mắt cô khẽ lay động.

– Tôi…tôi quả thật không biết nhiều. Họ chỉ nhắc đến một đôi điều nổi bật. Và vô kể những huyền thoại có bao nhiêu phần trăm là sự thật? Hermione vặn vẹo những ngón tay đến mức chúng đan xoắn vào nhau. – Các tác giả đều kết luận rằng thế giới pháp thuật Châu Á vô cùng bí ẩn.

Phương Đông là mảnh đất lưu giữ những điều huyền bí. Hayashi ngâm nga khi cô đung đưa người trong một tư thế thoải mái. Tiếng Anh của cô nghe như hát, âm thanh trong trẻo hệt như giọng nói của một cô bé 9, 10 tuổi. Cô liếc nhìn Harry một thoáng dường như cân nhắc mớ suy nghĩ đang không ngừng sinh sôi trong đầu cậu. Vài giây sau, cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ra sau bờ vai, nhìn thẳng vào Harry và nói:

– Cậu đến đây vì tò mò chuyện của tôi và Snape? Muốn có lời giải đáp, phải vậy không? Tiện thể, cho lần thứ hai gặp gỡ, tôi là Izumi Hayashi nhưng ở đây mọi người quen gọi tôi là Lila.

Từ lúc bước chân vào căn phòng này Harry dường như không có gì để nói, không khí gần như bị rút hết khỏi buồng phổi. Cậu cảm thấy sự nặng nề, ngột ngạt đến mức chỉ muốn tông cửa bỏ chạy ra ngoài. Song khao khát muốn hiểu thêm về thầy Snape lại khiến cậu không nhúc nhích. Khi thầy còn sống Harry chưa có giây phút nào gần gũi, thân thiết để mà hiểu thầy. Ngay cả “trò cưng” như Draco Malfoy cũng không hơn gì Harry. Bậc thầy của thứ pháp thuật “Bế quan bí thuật” đó rút mọi suy tư và cảm xúc vào sâu bên trong chiếc mặt nạ chỉ luôn bật chế độ mỉa mai và khinh khỉnh.

Trong ký ức của thầy Snape và mẹ Lily, cậu có thoáng thấy một gương mặt vui tươi và nhẹ nhõm hơn bây giờ, nhưng phần ký ức ấy chỉ cho thấy một góc, một phần rất nhỏ không đầy đủ về Snape. Nhất là những năm tháng gần đây. Cũng như hiệu trưởng Dumbledore, tất cả những vấn đề hai người từng thảo luận là về Harry, chỉ cho đến khi thầy mất đi rồi cậu mới hiểu phần nào quá khứ của thầy Dumbledore qua phiên bản châm biếm của Rita Skeeter. Và giờ cậu muốn biết Snape – ngoài là một chuyên gia độc dược, một giáo sư cay đắng tại Hogwarts như mọi người từng quen thuộc thì cuộc sống đời thường của thầy như thế nào – một Snape thực sự? Hayashi biết đâu sẽ là mảnh ghép hoàn hảo cho điều đó.. Dù đó chỉ là một tia hy vọng.

Harry Potter fanfiction

Harry ngẩng lên, cậu nhận thấy mình đang nói với một giọng điệu nài nỉ.

– Đúng vậy. Chị làm ơn kể cho tôi nghe những điều chị biết về thầy Snape.

– Nếu tôi không đồng ý? Hayashi quét một tia nhìn sắc sảo qua đôi mắt Harry. Bất chợt cô nói thêm.

– Harry Potter nổi tiếng mà Snape hết lòng bảo vệ, bất-chấp-tính-mạng. Giọng cô kéo dài như một lời nhạo báng – Cậu có đôi mắt y hệt mẹ cậu.

– Chị đã gặp mẹ tôi?

– Dĩ nhiên là không rồi! Hayashi cười to. Cô ta chết rất lâu trước khi tôi tới nước Anh. Mà giả như tôi có đến sớm hơn mười tám năm thì lúc đó tôi cũng chỉ là một con bé con, vắt mũi còn chưa sạch.

Harry quên mất. Cậu biết là Hayashi hay Lila nói đúng.

Hayashi lại gõ nhẹ ngón tay út vào trán, cô điềm nhiên giải thích.

– Tôi nhìn thấy, Harry à. Hình ảnh ấy ở khắp mọi nơi, ngập trong đầu Severus! Cô rít lên nghe như tiếng một con mèo phải bỏng. – Và chúng tôi chỉ là chỗ quen biết. Tôi chả có gì để nói về Snape hết. Cô đứng lên hất mái tóc, quay lưng lại với Harry.

– Chị không phải là một người bạn với Snape. Chị yêu thầy ấy mà! Giọng Hermione như một đốm lửa bùng lên trong không khí căng thẳng.

Hayashi không quay lại, cô rít qua kẽ răng.

– Đừng có phán đoán bừa. Một chiếc tách vụt qua lao vào tường, vỡ tan thành ba mảnh.

– Tôi không đoán bừa. Hermione run run nói. Tôi biết giữa chị và thầy Snape có một điều gì đó, không đơn thuần là tình bạn. Tôi không rõ thầy Snape đối với chị như thế nào? Nhưng rõ ràng chị có tình cảm với thầy ấy, không những thế nó còn rất sâu sắc… Giọng Hermione hơi nghẹn lại … và đau đớn.

Hayashi không nói gì. Vai của cô khẽ rung rung. Cô đang gắng gượng kiềm chế một cơn giận có thể bùng ra bất cứ lúc nào.

– Nếu chị phủ nhận tình cảm đó, chị lý giải thế nào về những gì đã khắc trên mộ thầy ấy, về vòng tử đinh hương tím, về những ngày chị quanh quẩn ở đây? Ngay từ lần đầu tiên gặp chị tôi đã cảm nhận được, nhưng chưa rõ ràng lắm. Đến hôm nay, tôi chợt nghĩ ra. mái tóc đỏ rực rỡ của chị hôm đến viếng mộ, cả cái tên Lila nữa. Tất cả đều không phải ngẫu nhiên làm ta liên tưởng đến Lily Potter sao? Như thể chị đang cố biến mình thành một người khác, lấp vào chỗ trống mẹ Harry để lại.

– Câm ngay! Hayashi vùng quay người lại giáng cho Hermione một cái tát. Cái tát trượt, sượt nhẹ qua má cô nàng để lại một vệt đỏ. Harry đứng lên đỡ Hermione, cậu bình tĩnh nói:

– Hayashi, chúng tôi gần như đã đoán được mọi điều trước khi đến đây. Và chúng tôi không đến để tra vấn mối quan hệ của chị với thầy Snape, chúng tôi chỉ muốn biết thêm một phần về cuộc sống của thầy – đó là ký ức về một người đã khuất, một người mà tôi trân trọng và biết ơn. Mỗi người đều có câu chuyện riêng. Chị là một góc bí mật trong cuộc đời thầy Snape, không ai biết gì về chị. Tôi chắc chắn chị cũng có những điều muốn nói, muốn chia sẻ cho nhẹ lòng. Tại sao chúng ta không thể ngồi xuống và mở lòng hơn với nhau?

Những lời nói của Harry như một dòng điện nhỏ chạy dọc thân thể của Hayashi. Cô hơi co người lại, một âm thanh khàn khàn đứt quãng tuôn ra từ đôi môi cô.

– Thật ra, tôi và Severus là…

Một tiếng gõ cửa trầm đục vang lên. Cả ba người đều giật mình ngoảnh nhìn ra cửa.

Mời các bạn theo dõi tiếp Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.2 trên Used Book Store VN vào thứ 5

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *