Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.3
Fanfiction Harry Potter - minh họa

Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.3

Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông: Chap 2.3

Miss Hayashi

Khi hai cô gái xinh đẹp bước tới gần, Harry và Finnick tách nhau ra, ngoảnh lại, nhoẻn một nụ cười ngượng nghịu. Harry cố nghĩ đến thứ gì đó khác để tránh bị Hayashi đọc được tâm trí. Cậu ra hiệu với Hermione và hai đứa nhanh chóng nói lời tạm biệt rồi rời khỏi đại sảnh. Harry cố gắng đi nhanh hết mức để sớm ra khỏi “vùng phủ sóng”. Tuy vậy, cậu vẫn không nén nổi tò mò ngoái lại nhìn cặp nam nữ khoác tấm áo lữ hành đen đang hòa vào bóng tối sau lưng. Trước khi quay đầu lại con đường trước mặt, Harry dường như chạm phải ánh mắt Hayashi. Đó hoàn toàn chỉ là cảm nhận nhưng có một giọng nói vang lên trong đầu Harry xác nhận cảm giác đó là chính xác. Một thanh âm trong trẻo như giọng con nít thì thầm: Tạm biệt, hẹn gặp lại! Harry biết rằng mọi nỗ lực của mình đều là vô dụng.

– Không, không, chắc bồ nghe lầm rồi!

Hermione lắc đầu quầy quậy khi tụi nó rời khỏi trạm khách Trăng Bạc, xuôi theo con đường nhỏ đến quán Ba Cây Chổi mà Ron cùng Ginny đang chờ sẵn để về trường.

– Mình cũng không hiểu rõ lắm từ Finnick dùng nhưng chắc chắn anh ấy đã giải thích rõ ràng. Hayashi là một thứ gì khác, vượt xa khỏi giới hạn của một phù thủy thông thường.

– Mình biết và rất có thể Finnick đã nhầm lẫn khi dùng từ. Vậy thôi!

– Mình tưởng bồ vẫn thần tượng Finnick lắm. Mình không tin một người sành sỏi như anh ấy không biết rõ mình đang nói cái gì.

Hermione ngước mắt lên trời, thở dài. Gương mặt cô thoáng một nét đăm chiêu. Xa xa trong ánh đèn mờ tỏ, tụi nó trông thấy Ginny và Ron đang đứng chờ ngoài cửa quán Ba Cây Chổi, dáng điệu có vẻ sốt ruột. Hermione quay sang Harry.

– Chờ chút nữa khi ăn tối xong mình sẽ giải thích sau.

Harry gật đầu và hai đứa rảo bước thật nhanh về phía trước.

****

Thế nhưng tại phòng sinh hoạt chung đang diễn ra một bữa tiệc linh đình. Rất nhiều bia bơ, gà rán, thịt nướng và một mớ người đang ca hát trong tình trạng ngà say. Bảy năm gắn bó tại Hogwarts biết bao kỷ niệm và chẳng còn mấy thời gian nữa là mỗi đứa một nơi. Ron lủi vội khi thoáng thấy Lavender lè nhè gọi tên mình trước khi kịp nhìn thấy Hermione quắc mắt lên. Song Ron không thoát được một nhóm nam sinh năm thứ 7 trong đó có Neville tóm lấy mình. Cả lũ cụng những ly bia bơ, hét ầm lên những câu đại loại như: Griffindor muôn năm hay Hogwarts mãi mãi. Harry cũng nhanh chóng được Neville ấn vào tay một ly bia bơ có hương vị hoàn toàn khác lạ thứ bọn nó vẫn uống ở quán Ba Cây Chổi. Nhưng giờ phút này cậu chẳng quan tâm. Thời khắc này sẽ không khi nào quay trở lại. Giá mà Fred và George ở đây bữa tiệc hẳn sẽ nhộn nhịp thêm biết mấy.

Nhạc xập xình nổi lên từ một chiếc máy hát bị phù phép. Không khí đã trầm hẳn lại, vài tiếng nấc cục chìm hẳn trong giai điệu du dương, trầm bổng. Chẳng rõ ai là người bắt đầu nhưng chỉ một thoáng sau, Harry nhận ra có vài đôi đang tiến ra giữa sàn ôm nhau hòa theo tiếng nhạc. Bàn ghế được dẹp gọn lại chừa chỗ cho một khoảng trống ở giữa phòng. Lẫn trong những thân người đang đung đưa trước mắt, có tiếng cười khúc khích, có cả tiếng khóc khe khẽ của một đôi nào đó có lẽ sắp phải xa nhau. Không có lứa học sinh nào trải qua nhiều biến cố như năm nay. Khi mà ranh giới sự sống và cái chết rất nhạt nhòa, mọi người đều trở nên nhạy cảm hơn với sự xa cách.

– Em sẽ không học tiếp năm thứ 7 nữa. Ginny đã ngồi xuống bên cạnh nắm lấy bàn tay Harry. Giọng của cô không chút nào là đùa cợt. Trước mắt em sẽ phụ công việc kinh doanh cho anh George và ai mà cần quan tâm là mình sẽ cần bao nhiêu chứng chỉ N.E.W.T để làm những điều mình yêu thích chứ.
Harry không thấy mình có lý do gì để phản đối. Sau cùng thì bất cứ ai cũng có lựa chọn của riêng mình. Cậu nghiêng đầu nhìn Ginny, mỉm cười và nói:
Ừ, anh cũng nghĩ vậy.
Một nụ hôn làm ánh đèn mờ đi và tất cả trở nên hư ảo.
Ít nhất thì đối với Harry, mọi thứ đều luôn ngoài sức tưởng tượng. Ngay cả khi lâm vào tình cảnh tệ hại nhất, cuộc sống vẫn chừa cho cậu một con đường, bên cạnh cậu chưa bao giờ thiếu vắng bạn bè thân thiết và biết bao người vì Harry mà sẵn sàng hy sinh bản thân họ. Điều đó đã là một điều may mắn, một đặc ân không gì so sánh được.
Và đêm cứ trôi.
******
Buổi sáng trong lành tại Hogwarts
Hầu như ai cũng mơ mơ hồ hồ về sự kiện diễn ra đêm hôm trước như mình đã làm gì, đã nói gì, đã chạy, bò hay lăn về phòng ngủ và về đó lúc mấy giờ. Vài gương mặt ngó ra từ tầm màn, bù xù, ngái ngủ, nhìn nhau và đồng thanh cười. Đứa nào cũng hệt như vừa được khai quật lên từ một hầm mộ cổ bị đất đá chôn vùi một nghìn năm trước.
 
Điều kinh ngạc là khi gặp gỡ ở phòng sinh hoạt chung, trong khi đám nam sinh phần lớn tả tơi, uể oải và tỏ vẻ mệt mỏi thì tụi con gái vẫn rạng rỡ, xinh đẹp không ngờ. Quần áo phẳng phiu, mái tóc thẳng hoặc quăn mượt mà, óng ả. Chỉ có cặp mắt hơi sưng hoen đỏ là không thể che giấu là họ đã trải qua rất nhiều cảm xúc trong một đêm không thể nào quên.
 
Khi Hermione và Ginny hiện ra bên kia căn phòng, Harry định bước lại gần thì Ron kéo mạnh tay cậu. Vẻ khó hiểu, Harry ngoảnh lại thì thấy một sắc đỏ lan dần trên gương mặt Ron. Bộ dạng cậu chàng trông bối rối đến tức cười. Liếc về phía hai cô gái, Harry đón được nụ cười ấm áp của Ginny, cái khẽ chau mày của Hermione trước khi cả hai hòa vào đám tiễn biệt chia tay các nữ sinh rời khỏi Hogwarts.
– Này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa bồ và Hermione vậy hả? Harry cố nín cười, thì thầm hỏi Ron.
– Mình không nhớ được gì hết. Ron lắc đầu khổ sở.
– Vậy chớ can cớ gì mà bồ phải mặt đỏ như gấc vậy?
– Thì chính vì mình không nhớ rõ là mình đã như thế nào trước mặt Hermione tối qua. Chẳng hạn như có nói gì hay làm gì ngu ngốc…
Harry vỗ vai Ron, lắc đầu rồi động viên:
– Thôi đi, trước kia có lúc nào mà hai đứa mình không cư xử ngốc nghếch trước mặt Hermione chứ?
– Ừ hén. Ron có vẻ bình tâm sau một giây rồi lại thốt lên. Không được Harry à, trước kia khác bây giờ khác chứ.
Cùng lúc đó là cuộc trò chuyện giữa hai cô gái nhỏ. Mở đầu là Ginny.
– Anh Ron làm sao mà vừa nãy trông như gà mắc tóc vậy nhỉ? Đôi khi em không hiểu má có lầm lẫn khi luôn bảo em là út ít trong nhà.
– Chắc nhìn thấy chị chợt nhớ đến những hành động tối qua trong lúc say nên Ron mắc cỡ đó mà.
– Ồ, thế rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì vậy? Ginny lộ vẻ thích thú.
– Ờ..thì.. Gương mặt Hermione thoáng ửng hồng. Sau khi rời khỏi đó, bọn chị có lang thang ra ngoài trò chuyện chút xíu. Mới đầu cũng bình thường nên chị không ngờ Ron say dữ như vậy. Ảnh có nắm tay chị, rồi đòi.. hôn.
– Thật hả? Ginny khẽ reo lên. Lãng mạn hết sức nha.
Hermione phì cười.
– Lúc đó chị cũng nghĩ vậy. Nhưng liền đó Ron bứt đầu bứt tai rồi bắt đầu khóc. Ảnh cứ nói lỗi tại cái mặt dây chuyền, chứ bản thân không hề ghen tuông, không hề muốn bỏ bọn chị lại. Rồi thì nếu không tìm được cả chị và Harry mà có chuyện gì xảy ra, giả như con rắn nuốt mất chị thì sẽ ân hận đến chết. Nói và khóc lóc một hồi, rồi lăn ra ngủ ngay dưới chân chị. Báo hại sau đó chị phải dùng thần chú để lôi Ron về phòng.
– Haha. Ginny phá ra cười. Ông anh em thật là tệ hết biết. Bữa nào em sẽ chọc ảnh.
Hermione tủm tỉm cười, khẽ nói:
– Thôi đi cô, chắc Ron không nhớ hết đâu. Chị đồ là Ron đang tưởng rằng đã có một đêm lãng mạn.
 
Cả nhóm chỉ gặp nhau khi đến giờ ăn trưa tại sảnh. Chỗ ngồi thênh thang khi giờ đây chỉ còn lác đác vài nhóm học sinh ở lại. Ron cúi gằm mặt gần như suốt bữa ăn trong lúc ba đứa còn lại liếc mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Sau khi ăn xong bữa trưa, tụi nó tản bộ về phía sân trường, kiếm một bóng mát trên bãi cỏ và ngồi xuống.
– Bồ nói đi. Tại sao bồ nghĩ Finnick đã nhầm lẫn khi nói Hayashi là một yêu tinh hay yêu quái gì đó? Harry cất lời.
Đáp lại ánh mắt chờ đợi của bọn bạn, Hermione điềm tĩnh giải thích.
– Lần trước mình có đọc được một chi tiết rất lý thú về ma thuật ở Nhật Bản nhưng mình nghĩ nó không quan trọng nên đã gạt đi. Như các bồ đã thấy, ở Anh các gia tộc phù thủy danh giá đều nuôi gia tinh ở trong nhà để phục vụ. Chắc mọi người vẫn nghĩ gia tinh luôn làm các công việc như lau chùi, dọn dẹp, giặt giũ nhưng qua Dobby ta cũng biết là sức mạnh của gia tinh lớn hơn thế nhiều. Có nhiều ma thuật mà chính phù thủy cũng không hề biết được mặc dù gia tinh không có lấy cả một cây đũa phép. Các yêu tinh thì khôn ngoan hơn, không cam chịu làm nô lệ thấp kém, nhưng dẫu sao tất cả các chủng loài khác vẫn phải lép vế trước phù thủy.
– Ở Nhật Bản cũng vậy. Từ xa xưa đã có nhiều truyền thuyết về các gia đình phù thủy lớn mạnh gắn với các sinh vật ma thuật. Người ta gọi chung chúng là “yêu quái” vì không chỉ tồn tại các giống loài như yêu tinh mà còn vô số các khái niệm khác khó mà gọi tên chính xác. Một bộ phận lớn trong yêu quái là các linh thú. Linh thú là những sinh vật bẩm sinh có khả năng phép thuật. Sống càng lâu, tu luyện càng nhiều chúng càng có sức mạnh vượt trội. Thói quen nuôi các sinh vật như cú, cóc, chuột như một người đồng hành của chúng ta có thể cũng xuất phát từ ý niệm tương tự. Tuy nhiên, giữa phù thủy phương Đông và sinh vật ma thuật tồn tại một mối quan hệ khác. Họ ký một bản giao kèo để gắn bó và hỗ trợ lẫn nhau. Thông thường phù thủy luôn là người được lợi khi thu phục các yêu quái dưới trướng mình. Nó không chỉ có nghĩa là gia tộc họ được bảo vệ mà ngay cả sức mạnh của sinh vật đó cũng do họ điều khiển và thao túng. Nhiều dòng dõi hưng thịnh nhờ vào số lượng bản giao kèo ký được. Suốt một thời gian dài trong lịch sử, hình ảnh phù thủy luôn được mô tả đi kèm với một hoặc nhiều sinh vật kỳ bí vây quanh. Song con người luôn không ngừng bộc lộ sự tham lam vô tận. Và mối quan hệ giữa hai bên bắt đầu xấu đi.
– Suốt mấy trăm năm, từ thủa ban đầu khi phù thủy coi sinh vật mà họ giao kèo ở thế bình đẳng đã dần dần biến thành mối quan hệ chủ tớ. Chúng bị buộc phải lệ thuộc, nghe theo mệnh lệnh đồng thời bị đối xử tàn tệ. Một cuộc chiến tranh đã diễn ra, từa tựa như cuộc nổi dậy của yêu tinh chúng ta đã học trong lịch sử Pháp thuật. Và phù thủy bắt đầu nghĩ ra các biện pháp mới để ràng buộc hay đúng hơn là xiềng xích các loài sinh vật ma thuật. Một số bỏ chạy được về các vùng đất tự do của mình, trong các chốn hoang vu cùng cốc và không bao giờ dám quay đầu lại.
– Khoan đã! Harry nói. Những điều bồ vừa nói rất thú vị nhưng chuyện đó liên quan gì đến Izumi Hayashi?
Hermione mỉm cười buồn.
– Thực tại khủng khiếp còn ở phía đằng sau nữa. Giữa thế kỷ thứ 19, sau rất nhiều công trình nghiên cứu và thử nghiệm, một số phù thủy bắt đầu công bố một tiết lộ gây chấn động. Họ hoàn toàn có thể chiếm đoạt sức mạnh của yêu quái thông qua một cách thức đặc biệt: ăn “trái tim”. “Trái tim” là một cách ám chỉ trung tâm của sức mạnh được kết tinh bên trong sinh vật ma thuật. Chiếm được nó đồng nghĩa với việc gia tăng pháp thuật tùy thuộc vào nội lực của từng trái tim. Thông tin đó đã châm ngòi cho một giai đoạn đẫm máu về sau. Nhiều gia tộc không ngại ngần giết chết những sinh vật một thời là người bảo hộ cho họ. Số khác tập hợp thành nhóm lên đường săn lùng các yêu quái còn sót lại. Thậm chí họ đấu đá, tranh giành các chiến lợi phẩm thu được. Cho đến lúc số lượng yêu quái càng ngày càng trở nên khan hiếm. Giới pháp thuật bắt đầu phân hóa thành 2 loại: phù thủy bình thường và phù thủy cao cấp. Nhóm thứ hai là để chỉ các phù thủy ngoài khả năng thông thường còn sở hữu năng lực bí ẩn của các loài sinh vật ma thuật. Đó chính là lý do tại sao mình nói anh Finnick đã dùng nhầm từ khi nói về Hayashi.
– Ý bồ thì Hayashi chính xác là một phù thủy có sức mạnh của yêu quái chứ không phải bản thân là yêu quái đúng không? Harry hỏi. Cái ý nghĩ về việc ai đó moi tim một con thú để ăn thật ghê tởm khiến cậu khẽ rùng mình.
– Ừ, ý mình là vậy.
Harry phản đối:
– Mình cảm thấy nhận định đó không thuyết phục cho lắm. Nếu thế thì lý do gì cô ấy không được coi là phù thủy mà hồ sơ lại nằm ở Cục kiểm soát sinh vật huyền bí kia chứ?
– Đúng vậy. Ginny tiếp lời. Nếu theo lời chị kể thì các phù thủy cao cấp hẳn sẽ được trọng vọng và kính nể hơn cả các phù thủy bình thường. Và chị Hayashi đã không phải chịu sự xúc phạm như thế.
– Nhưng mấy bồ nghĩ xem, nếu cô ấy thực sự là một yêu quái, cô ấy đâu thể sống bình an như vậy đâu. Dù bây giờ đã có luật bảo vệ họ song nó cũng không thể ngăn chặn các cuộc săn đuổi ngầm.
– Biết đâu chính vì bị săn đuổi nên chị ấy mới phải lánh đến đây, phải vậy không anh Harry? Và ở đây, Bộ luôn theo sát chị ấy từng ly từng tý. Để bảo vệ.
– Không, chị chắc chắn Hayashi là người, giống y hệt chúng ta. 
Harry không gật cũng không lắc. Cậu cảm thấy giữa các giả thiết đang có một khoảng trống chưa ăn khớp nào đó.
– Này, mình vừa chợt nghĩ rằng – tiếng Ron xen ngang cuộc tranh luận. Còn một một giả định nữa ta chưa xem xét.
Mọi ánh mắt phóng vào Ron chờ đợi. Ron hoảng hồn nhìn Hermione rồi vội liếc mắt đi chỗ khác trước khi ấp úng nói:
– Có khi nào trường hợp của Hayashi cũng tương tự như thầy Lupin không? Hơi khác một chút, ở giữa cả hai phía.
Ginny và Hermione mở to đôi mắt. Một chiếc chuông khẽ vang lên trong đầu Harry. Đáp án của Ron dường như đang tự điền vào khoảng trống.

Mời các bạn đón đọc Fanfiction Harry Potter và phù thủy viễn đông phần kế tiếp vào tuần sau.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *