Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 2)
đọc truyện Red Queen

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 2)

Tôi chưa bao giờ được cưỡi trên một chiếc tàu bay nhưng tôi biết cảm giác đó hẳn là giống như đang bay. Như tự do. Chiếc xe của Cal bám sát con đường quen thuộc theo những đường cong thanh nhã. Anh là một tay lái tốt, tôi phải nói thế. Con đường cũ đầy những ổ gà, nhưng anh né không chút khó nhọc, ngay cả khi tim tôi nảy lên tận họng. Chỉ khi chúng tôi đỗ lại cách thị trấn nửa dặm, tôi mới nhận ra tôi đang ôm anh chặt cứng đến mức anh phải gỡ tôi ra. Tôi đột ngột cảm thấy lạnh khi không còn hơi ấm của anh nhưng tôi xua tan ý nghĩ đó.
 
“Vui chứ?” anh nói, tắt động cơ. Lưng và chân tôi tê mỏi bởi chỗ ngồi nhỏ và kỳ lạ.
 
Với chút khó khăn, tôi cũng trượt được ra khỏi ghế. Gối tối hơi run chút ít, cộng thêm nhịp tim dộng ình ình trong tai nhưng tôi nghĩ là mình ổn.
– “Nó sẽ không phải lựa chọn hàng đầu của tôi về phương tiện di chuyển”.
– “Nhớ nhắc anh lúc nào đó có dịp đưa em lên một chiếc máy bay, sau đó em sẽ dính chặt lấy chiếc xe máy,” anh ta đáp khi liệng xe vòng theo con đường tới bìa rừng. Sau khi phủ một vài cành cây lên, anh lùi lại tự ngưỡng mộ công trình của mình. Nếu tôi không biết chính xác chỗ thì tôi sẽ không nhận thấy chiếc xe đang ở đó.
 
Cal ngoảnh về phía tôi, một tay đút túi. “Cung điện có thể trở nên ngột ngạt.”
– “Và những quán rượu đông đúc, các quán rượu của người Đỏ thì không thế sao?” Tôi hỏi, đổi chủ đề., Nhưng anh vẫn đi tiếp về phía ngôi làng, giữ một nhịp điệu vội vã tựa như anh muốn né tránh câu hỏi.
– “Anh không ra ngoài để uống rượu, Mare.”
– “Vậy thì, để làm gì, chỉ để bắt kẻ móc túi và ban phát các công việc dù muốn hay không?”
 
Khi anh dừng lại thoáng chốc và đi loanh quanh, tôi đụng vào ngực anh, ngay tức khắc cảm thấy khối cơ bắp rắn chắc xếp sau ngọn lửa. Rồi tôi nhận ra anh ra đang cười như nắc nẻ.
– “Em vừa nói là dù muốn dù không đấy à?” anh nói giữa những tiếng cười khúc khích.
Gương mặt tôi đỏ bừng sau lớp trang điểm, và tôi xô nhẹ anh ra. Rất không chính đáng. Tâm trí tôi khiển trách. “Vậy trả lời câu hỏi đi.”
 
Nụ cười của anh vẫn giữ nguyên, chỉ có tiếng cười là đã tắt. “Anh không làm điều đó vì bản thân,” anh nói. “Em phải hiểu, Mare. Anh không…một ngày nào đó anh sẽ làm vua. Anh không có sự ích kỷ xa hoa đâu.”
– “Tôi thì nghĩ nhà vua là người duy nhất được hưởng thụ sự xa hoa đó.”
Anh lắc đầu, đôi mắt tuyệt vọng khi lướt qua tôi. “Anh ước gì điều đó là sự thật.”
 
Nắm tay Cal khép lại rồi mở ra và tôi gần như thấy được ngọn lửa dưới da anh, nóng đỏ và trỗi lên với cơn giận dữ. Nhưng nó cũng qua, chỉ để lại ánh than hồng tiếc nuối trong mắt anh. Khi sau cùng anh lại bắt đầu rảo bước, nhịp điệu có chút khoan thai hơn.
– “Một vị vua thì nên hiểu thần dân của mình. Đó chính là lý do anh lẻn ra ngoài,” anh lầm rầm. Ở thủ đô anh cũng thường làm thế, rồi ở tiền phương. Anh muốn nhìn thấy mọi thứ thực tế ra sao ở vương quốc, hơn là được nghe các cố vấn và đại sứ kể lại. Đó là việc mà một vị vua nhân đức nên làm.”
 
Anh làm như thể anh nên thấy thẹn vì muốn trở thành một nhà lãnh đạo tốt. Có lẽ, trong mắt cha anh và tất thảy những kẻ đần kia, đó là phương cách. Sức mạnh và quyền lực là những khẩu hiệu mà Cal đã lớn lên để nhận thức. Không phải lòng tốt. Không phải sự nhân từ. Không phải cảm thông hay dũng cảm hay công bằng hay bất cứ thứ gì khác mà nhà cầm quyền nên ráng sức để đạt được.
 
– “Và anh đã nhìn thấy gì, Cal?” tôi hỏi, ra dấu về hướng ngôi làng đang gần hơn trong tầm mắt, giữa những hàng cây. Tim tôi nảy lên tận ngực, cho thấy rằng tôi đang ở quá gần.
– “Anh nhìn thấy một thế giới trên mũi lưỡi gươm. Không có sự cân bằng, nó sẽ sụp đổ,” anh thở dài, biết rằng nó không phải câu trả lời tôi muốn nghe. “Em không biết mọi thứ bấp bênh ra sao, thế giới này trên bờ vực của sự hủy hoại thế nào đâu. Cha anhd đã làm mọi việc ông có thể để giữ cho chúng ta được an toàn. Anh cũng sẽ làm thế.”
– “Thế giới của tôi thì đã bị hủy hoại sẵn rồi,” tôi nói, đá chân vào con đường bụi bặm dưới chân. Khắp quanh chúng tôi, cây cối dường như mở rộng, để lộ ra chốn lầy lội mà tôi gọi là nhà. So với hoàng cung, nó hẳn giống như một khu ổ chuột, như địa ngục. Tại sao anh ta không thể thấy điều ấy chứ? “Cha anh giữ cho các người được an toàn, không phải cho chúng tôi.”
– “Sự thay đổi thế giới nào cũng phải trả giá, Mare,” anh nói. “Nhiều người sẽ phải chết, người Đỏ chiếm phần lớn. Và chung cuộc, sẽ chẳng có chiến thắng nào, không phải cho bọn em. Em không hiểu được bức tranh lớn hơn.”
– “Vậy nói tôi nghe xem.” Tôi dựng ngược lên, căm ghét lời anh nói. “Chỉ cho tôi bức tranh lớn hơn xem.”
– “Lakeland, họ cũng như ta, chế độ quân chủ, do quý tộc, một người Bạc ưu tú cai trị số còn lại. Các thân vương Piedmont, đồng minh của chúng ta thì chẳng đời nào đưa đất nước trở về nơi mà người Đỏ được bình đẳng. Prairie và Tiraxes cũng vậy. Ngay cả nếu Norta có thay đổi, thì các lục địa kia cũng sẽ không để nó kéo dài. Chúng ta sẽ bị xâm lược, chia cắt, và xé toạc. Thêm chiến tranh là thêm chết chóc.”
 
Tôi nhớ lại tấm bản đồ của Julian, sự trải rộng cả một thế giới lớn hơn vượt ra khỏi bờ cõi của đất nước chúng tôi. Tất cả đều được người Bạc cai trị, không có chốn nào để chúng tôi xoay chuyển. “Nếu anh sai thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu Norta là điểm khởi đầu? Sự thay đổi mà những nơi còn lại đang thiếu? Anh không thể biết tự do dẫn tới đâu?”
 
Cal không trả lời, và chúng tôi chìm trong nỗi im lặng cay đắng. “Đây rồi,” tôi lẩm bẩm, dừng lại trước khung cảnh quen thuộc của nhà mình.
 
Bước chân của tôi lặng lẽ bước vào hiên, khác xa với bước chân nặng nề của Cal khiến những cành củi gãy. Nhiệt năng thân thuộc lại bao quang người anh, và trong một phần giây tôi ngỡ anh thiêu ngôi nhà trong lửa. Cảm nhận được sự khó chịu từ tôi, anh đặt một bàn tay ấm áp lên vai tôi nhưng nó chẳng ích gì để trấn an tôi cả.
– “Anh có thể đợi dưới này nếu em muốn,” anh thì thầm, làm tôi sửng sốt. “Chúng ta không muốn họ có cơ hội nhận ra anh là ai.”
– “Họ sẽ không biết đâu. Mặc dù các anh tôi đã từng đi lính, họ không biết gì về anh hơn một cây cột giường.” Shade sẽ nhận ra, tôi nghĩ, những Shade đủ thông mình để giữ mồm giữ miệng. “Hơn nữa, anh nói muốn biết là cái gì không đáng để đấu tranh mà.”
 
Cùng lúc đó, tôi mở cánh cửa, bước vào căn nhà đã không còn là mái nhà của tôi. Điều này hệt như dấn bước quay ngược lại quá khứ,
 
Căn nhà rung lên bởi một tràng tiếng ngáy, không chỉ đến từ cha tôi mà từ hình dáng đồ sộ trong khu vực phòng khách. Bree lún trong chiếc ghế quá khổ, cơ bắp cuồn cuộn bên dưới chiếc chăn mỏng. Mái tóc đen của anh vẫn cắt giống với phong cách nhà binh, có vài vết sẹo trên cánh tay và mặt, bằng chứng cho thời gian anh chiến đấu. Anh ấy hẳn đã thua trong vụ cá cược với Tramy,hiện đang vắt người trên chiếc giường nhỏ của tôi. Shade không thấy đâu,, biết đâu anh còn đang lang thang, đi tìm mấy cô bạn gái cũ.
– “Dậy và thắp đèn lên đi.” Tôi cười, khẽ giật chiếc khăn khỏi Bree bằng một động tác nhẹ nhàng.
 
Anh rơi xuống sàn nhà, có lẽ làm đau cho tấm sàn hơn chính bản thân anh, và lăn một vòng đến chân tôi. Chừng nửa giây, cảm tưởng như anh có thể lại ngủ gục.
 
Nhưng rồi anh chớp mắt nhìn tôi, đôi mắt lờ đờ và bối rối. Rồi nhanh chóng tỉnh như thường. “Mare à?”
– “Cụp cái mặt anh đi Bree, mọi người đang cố ngủ đấy!” Tramy rên rỉ trong bóng tối.”
– “Tất cả, yên lặng!” Cha gầm lên từ phòng ngủ, làm chúng tôi nhảy dựng lên.
 
Tôi chưa bao giờ nhận ra tôi nhớ nơi này biết bao. Bree đã tỉnh táo, ôm lấy tôi, tiếng cười của anh sâu nơi lồng ngực. Tramy hiện ra khi anh nhảy xuống khỏi gác trên, đứng cạnh chúng tôi trên đôi chân nhanh nhẹn.
– “Là Mare này!” anh gào lên, nhấc bổng tôi lên trong vòng tay anh. Anh gầy hơn Bree nhưng không phải là kiểu mảnh khảnh, yếu ớt tôi nhớ vậy. Có những vết chai cứng dưới bàn tay anh cho thấy vài năm qua với anh thật không dễ dàng gì.
– “Thật vui được gặp anh, Tramy,” tôi phả hơi thở vào anh, cảm thấy như mình sắp òa lên khóc.
 
Cánh cửa phòng ngủ mở toang ra, tôi nhìn thấy mẹ trong chiếc áo choàng tắm rách rưới. Bà mở miệng định la mắng mấy cậu con trai nhưng việc nhìn thấy tôi khiến bà không thốt được lên lời nào. Thay vào đó, bà mỉm cười và vỗ tay. “Ôi, cuối cùng con cũng được về thăm nhà.”
 
Cha đi theo sau mẹ, lăn lăn chiếc xe vào gian phòng chính. Gisa là người cuối cùng thức giấc, nhưng con bé chỉ nghển cổ ra khỏi gác ngó xuống.
 
Tramy cuối cùng cũng buông tôi ra, đặt tôi trở lại chỗ bên cạnh Cal, người đang đóng một vại trò hoàn hảo là trông hoàn toàn kỳ quặc và lạc lõng.
– “Nghe nói em đã lượn và có một công việc,” Tramy chọc tôi, cù vào sườn.
Bree cười cười, vò mái tóc tôi. “Dù sao thì quân đội sẽ chẳng muốn thu nạp nó.
Tôi đẩy anh ra tủm tỉm cười. “Hình như quân đội cũng chẳng muốn các anh nữa luôn. Được giải ngũ rồi, hở?”
 
Cha trả lời thay phần của họ, ông lăn xe về phía trước. “Trúng thưởng, lá thư nói vậy. Phần thưởng là sự giải ngũ vẻ vang cho các chàng trai nhà Barrow. Với đầy đủ tiền phụ cấp luôn.” Tôi có thể nói là cha chẳng tin một lời nào trong số đó, nhưng ông cũng không đi sâu vào chủ đề. Mẹ tôi, trái lại lại thao thao bất tuyệt về nó.
– “Tuyệt vời, phải không? Sau cùng thì chính phủ cũng làm được gì đó cho chúng ta,” bà nói, hôn vào má Bree. “Còn con thì bây giờ có việc làm.” Sự tự hào lan tỏa khắp người mẹ như là tôi chưa từng nhìn thấy trước đây – bà thường chỉ dành những điều đó cho Gisa. Bà từ hào về một lời nói dối. “Cũng đã đến lúc gia đình mình gặp vận may.”
 
Phía trên chúng tôi, Gisa nhạo báng và tôi không trách em. Vận may của tôi đã làm gãy bàn tay và phá hỏng tương lai của nó. “Đúng vậy, chúng ta rất may mắn,” nó thở hổn hển, cuối cùng thì cũng cất bước để gia nhập với chúng tôi.

Đọc tiếp chương 14 – phần 3 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *