Thursday , November 16 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 3)
truyện Red Queen - thái tử Cal

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 3)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 3)

Khi chúng tôi tới rìa làng Stilt, lời tạm biệt của Gisa vẫn còn ám ảnh tôi. Không có bất cứ trách móc nào trong mắt em, dẫu rằng tôi đã lấy đi của em tất cả. Những lời nói sau cuối của em vang vọng trong gió, vượt lên mọi thứ. Đừng lãng phí nó.
– “Anh rất tiếc về chuyện của anh trai em,” Cal thốt lện. Anh không biết là anh ấy….”
– “… đã chết rồi?” Xử tử vì tội đào ngũ. Một lời dối trá nữa. Cơn thịnh nộ lại bùng lên, và tôi còn không hề muốn dằn lòng xuống. Nhưng tôi làm được gì đây? Tôi có thể làm gì để trả thù cho anh mình, hay thậm chí là để cứu những người khác?
Đừng lãng phí nó.
– “Tôi cần ghé qua một chỗ nữa.” Trước khi Cal phản đối, tôi đã trưng ra nụ cười dễ mến nhất tôi có.” Sẽ không mất bao lâu đâu, tôi hứa.”
Trước sự ngạc nhiên, trong đêm tối. Anh chầm chậm gật đầu.
 
“- Một công việc ở Sảnh, rất lợi hại đấy.” Will cười khúc khích khi tôi ngồi xuống bên trong toa xe của ông ta. Ngọn nến cũ mòn màu xanh biển vẫn cháy, soi tỏ ánh sáng quanh chúng tôi. Đúng như tôi dự đoán, Farley đã rời đi lâu rồi.
 
Khi chắc chắn là cửa sổ và cửa chính đã được đóng chặt, tôi hạ giọng.
– “Cháu không làm việc ở đó, Will. Họ…”
Đáp lại nỗi kinh ngạc của tôi, Will phẩy tay. “Ôi, bác biết cả rồi. Trà không?”
– “Ôi, không.” Ngôn từ của tôi trộn lẫn với cú sốc. “Làm thế nào mà bác lại…?”
– “Lũ khỉ hoàng gia đã chọn một nữ hoàng tuần trước, tất nhiên chúng phải phát sóng tại các thành phố của người Bạc.” Một giọng nói cất lên từ phía sau của tấm mành. Một nhân vật bước ra, không phải Farley mà trông giống một cái sào đậu leo có hình dạng con người. Đầu anh ta chạm đến trần nhà, khiến anh ta phải cúi lom khom một cách kỳ quặc. Mái tóc đỏ hoe dài, ăn nhập với chiếc khăn choàng đỏ vắt ngang thân hình từ vai xuống đến hông. Nó được gài với nhau bởi một chiếc huy hiệu hình mặt trời giống với cái Farley đeo trong buổi phát sóng. Và tôi không để lỡ quai đeo súng quanh thắt lưng anh ta, đầy những viên đạn sáng lóa và một cặp súng lục. Anh ta cũng là Hồng Binh.
 
– “Hình ảnh cô đã được truyền đi khắp các màn ảnh của người Bạc, tiểu thư Titanos.” Anh ta thốt lên cái tên của tôi nghe như một lời nguyền. “Cô và cô gái Samos đó. Nói tôi nghe đi, cô ta trông có khó chịu như vẻ bề ngoài không?”
– “Đây là Tristan, một trong số các đặc phái viên của Farley,” Will cắt ngang, ông nhìn anh ta vẻ quở trách. “Tristan, lịch sự chút đi.”
– “Tại sao?” Tôi giễu cợt. “Evangeline Samos là một con điên khát máu.”
Mỉm cười, Tristan ném một cái nhìn tự phụ vào Will.
– “Họ cũng không hoàn toàn là lũ khỉ,” tôi lặng lẽ tiếp lời, nhớ lại những lời tử tế của Maven trước đó.
– “Có phải cháu đang nói về vị hoàng tử cháu đã đính hôn hay vị đang đợi ở trong rừng?” Will điềm tĩnh hỏi, hệt như ông đang hỏi giá bột mì.
 
Ngược lại, Tristan đứng phắt dậy khỏi ghế. Tôi đập anh ta vào cánh cửa, hai bàn tay xòe ra. May mắn là là tôi vẫn kiểm soát được. Việc cuối cùng tôi cần làm là giật một thành viên của Hội Hồng Binh.
– “Cô đã mang một người Bạc tới đây?” Anh ta rít lên với tôi. “Là một hoàng tử? Cô có biết chúng ta có thể làm gì nếu bắt được hắn không? Cô có biết chúng ta sẽ mặc cả được bao nhiêu không?”
 
Dù anh ta sừng sững trước mặt, tôi vẫn không lùi lại. “Anh để anh ấy yên đi.”
– “Ít tuần sống trong vinh hoa phú quý đã làm dòng máu cô bạc theo họ rồi.” anh ta nhổ nước miếng, trông như thể muốn giết tôi. “Cô định giật điện tôi hả?”
 
Câu nói đó cứa vào lòng tôi và anh ta biết. Tôi buông tay, sợ rằng họ có thể trở mặt. “Tôi không bảo vệ anh ta, tôi đang bảo vệ anh, anh thật ngu xuẩn. Cal là một chiến binh từ nhỏ, và anh ta có khả năng thiêu trụi cả cái làng này nếu như anh ta thực sự muốn.” Tôi hy vọng anh ta sẽ không làm thế.
Tay Tristan lần tìm khẩu súng. “Tôi muốn xem anh ta thử xem sao.”
 
Nhưng Will đã đặt một bàn tay nhăn nheo lên cánh tay Tristan. Cái chạm đủ làm sự nổi loạn xẹp đi. “Đủ rồi,” ông nói nhỏ. “Sao cháu lại đến đây vậy Mare? Kilorn đã được an toàn, cả các anh cháu cũng vậy.”
Tôi hít sâu, vẫn không rời mắt khỏi Tristan. Anh ta vừa đe dọa sẽ bắt cóc Cal để tống tiền. Và dù có bất cứ lý do gì, ý nghĩ đó vào làm nội tâm tôi xáo trộn.
– “Cháu…” Từ đầu tiên vọt ra và tôi đang đấu tranh. “Shade là thành viên của Đội.” Đó không còn là một câu hỏi mà là sự thật. Will nhìn xuống, vẻ áy náy, và Tristan cũng cúi đầu. “Họ đã giết anh ấy bởi thế. Họ đã giết anh trai cháu và cháu thì phải cư xử như là điều ấy chẳng hề ảnh hưởng gì đến cháu.”
– “Cháu sẽ chết nếu không làm vậy.”
– Cháu biết thế. Cháu sẽ nói bất cứ điều gì họ muốn khi đến lúc. Nhưng…” Trên lề con đường mới này, giọng tôi hơi chới với. “Cháu ở trong cung điện, trung tâm thế giới của họ. Cháu nhanh nhẹn, cháu thầm lặng, và cháu có thể giúp được.”
 
Tristan hít một hơi thở ngắt quãng, đứng thẳng lên. Bất chấp cơn giận dữ trước đó, có gì đó như niềm tự hào lấp lánh trong mắt anh ta. “Cô muốn tham gia.”
– “Đúng.”
 
Will nghiến răng, cái nhìn đăm đăm xuyên thấu người tôi. “Ta hy vọng cháu biết cháu đang phó thác đời mình cho điều gì. Đây không phải chỉ là cuộc chiến của ta, của Farley hay Hồng Binh – nó là của cháu. Cho đến tận cùng. Và không phải để báo thù cho anh trai cháu mà để trả thù cho tất cả chúng ta. Để đấu tranh cho những người đi trước, và để cứu vớt thế hệ tiếp theo.”
 
Bàn tay chai sần của ông cầm tay tôi lần đầu tiên, tôi chú ý thấy một hình xăm quanh cổ tay ông – một dải băng đỏ. Giống y hệt cái họ bắt chúng tôi đeo. Ngoại trừ việc giờ đây ông sẽ đeo nó vĩnh viễn, nó là một phần của ông, như dòng máu đỏ chảy trong mạch.
– “Cháu sẽ gia nhập vào chúng ta chứ, Mare Barrow?” ông nói, hai bàn tay ông nắm chặt tay tôi. “Thêm chiến tranh. thêm chết chóc,” Cal nói. Nhưng vẫn có một cơ hội anh sai, vẫn còn một cơ hội chúng tôi có thể thay đổi.
 
Ngón tay tôi siết lại, đặt lên tay Will. Tôi có thể cảm nhận được sức nặng hành động của mình, và tầm quan trọng đằng sau nó.
– “Cháu sẽ gia nhập cùng mọi người.”
– “Chúng ta sẽ vươn lên,” ông nói đồng thanh với Tristan. Tôi nhớ khẩu hiệu và nói cùng với họ. “Đỏ rực như ánh bình minh.”
Trong ánh đèn cầy leo lét, bóng của chúng tôi hắt lên tường như quái vật.

Khi tôi quay trở về bên Cal nơi rìa làng, tôi cảm thấy phần nào nhẹ nhõm, hãnh diện bởi quyết định của bản thân và tương lai sắp tới. Cal sóng đôi bên cạnh tôi, thi thoảng lại liếc mắt qua nhưng không nói gì. Ở nơi tôi nhồi, xô, dồn ép mãnh liệt một câu trả lời từ một ai đó, Cal là một sự đối nghịch trọn vẹn. Có lẽ đó là một chiến thuật quân sự có thể bắt gặp ở một trong số các cuốn sách của anh: Hãy để kẻ thù tiếp cận bạn.

Bởi vì hiện tại tôi chính là như thế. Là kẻ thù của anh.
 
Anh làm tôi khó xử, giống như em trai mình. Cả hai người họ đều nhân hậu, mặc dù biết tôi là người Đỏ, mặc dù nhẽ ra họ không nên gặp tôi. Nhưng Cal đưa tôi về nhà, còn Maven rất tốt với tôi, muốn giúp đỡ tôi. Họ đều là các chàng trai kỳ lạ.
 
Khi chúng tôi lại bước vào rừng lần nữa, điệu bộ Cal đổi khác, trở nên nghiêm nghị đối với thứ gì đó hệ trọng. “Anh sẽ phải nói chuyện với Nữ Hoàng về việc thay đổi thời gian biểu của em.”
– “Tại sao?”
– “Em suýt nữa tiêu tùng ở đó,” anh nói dịu dàng. “Em sẽ phải tới những buổi Huấn Luyện cùng bọn anh, để bảo đảm rằng những việc như thế sẽ không xảy ra nữa.”
 
Julian đang huấn luyện tôi. Nhưng ngay cả giọng nói âm thầm trong đầu tôi cũng biết Julian không dự phần gì vào thứ Cal. Maven và Evangeline trải qua. Nếu tôi được học, thậm chí chỉ phân nửa thôi những gì họ biết, ai biết được tôi có thể giúp gì cho Hội? Đối với ký ức về Shade?
– “Ừm, nếu nó giúp tôi thoát khỏi Lễ Nghi, tôi sẽ không từ chối.”
 
Đột ngột, Cal nhảy lùi lại khỏi chiếc xe của anh. Bàn tay anh đã phát lửa và để cân xứng, ánh sáng bùng cháy trong mắt anh.
– “Ai đó đang theo dõi chúng ta.”
Tôi không buồn nghi hoặc. Giác quan chiến binh của Cal nhạy bén nhưng chốn này điều gì có thể đe dọa anh ta ? Điều gì có thể khiến anh e sợ trong khu rừng sát một ngôi làng nghèo nàn, đang ngái ngủ? Một ngôi làng đang nhen nhóm phản loạn, tôi tự nhắc bản thân.
 
Nhưng không phải Farley hay quân cách mạng vũ trang cùng mình, Kilorn bước ra từ chỗ nấp. Tôi quên mất anh láu lỉnh thế nào, rằng anh dễ dàng di chuyển trong bóng tối ra sao.
Bàn tay Cal tắt ngấm trong một bụm khói. “Ồ, ra là cậu.”
Kilorn giằng ánh mắt khỏi tôi, liếc sang Cal. Anh nghiêng đầu cúi chào kính cẩn. “Xin thứ lỗi, điện hạ”
 
Thay vì phủ nhận, Cal đứng thẳng hơn, như thể anh được sinh ra để làm hoàng đế. Anh không đáp và quay lại để lấy chiếc xe ra khỏi chỗ giấu. Nhưng tôi cảm tưởng mắt anh không rời tôi, dõi theo từng giây trôi qua giữa Kilorn và tôi.
– “Em thật tình làm thế này sao?” Kilorn nói, như một con thú bị thương. “Em thật sự rời khỏi đây sao? Để trở thành một trong số chúng?”
 
Câu nói làm lòng tôi nhức nhối, hơn cả một phát tát. Đó không phải là sự lựa chọn. Tôi những muốn bảo anh như vậy.
– “Anh đã nhìn thấy những gì xảy ra tại đó, những gì em có thể làm. Họ có thể giúp em.” Ngay cả tôi cũng choáng váng khi lời bịa đặt thốt lên quá dễ. Một ngày nào đó, có khi tôi sẽ tự huyễn hoặc, tự lừa mị trí óc với suy nghĩ là tôi hạnh phúc. “Em đang ở nơi mà em đáng lẽ phải thuộc về.”
 
Anh lắc đầu, một tay níu chặt cánh tay tôi, tựa như anh có thể lôi tôi trở lại quá khứ, nơi những âu lo của chúng tôi đơn giản. “Em phải ở đây.”
– “Mare.” Cal kiên nhẫn đợi, dựa lưng vào ghế của chiếc xe nhưng giọng nói của anh kiên định, một lời cảnh cáo.
– “Em phải đi rồi,” tôi cố gạt Kilorn sang bên, để vượt lên nhưng anh không cho tôi đi. Anh lúc nào cũng khỏe hơn tôi. Và dù tôi mong mỏi để anh giữ tôi lại biết bao, điều đó vẫn là không thể…
– “Mare, làm ơn….”
 
Một luồng nhiệt năng phả vào sau chúng tôi, tựa ánh mặt trời bỏng rát.
– “Để cô ấy đi,” Cal gầm gừ, đứng trên tôi. Sức nóng bao quanh anh gần như bóp méo không khí. Sự bình tĩnh anh gắng duy trì đang mất dần, đe dọa sẽ bùng ra
 
Vẻ khinh bỉ hiện rõ trên mặt Kilorn, châm ngòi cho một trận chiến. Nhưng anh cũng như tôi, chúng tôi là phường trộm cắp, chúng tôi chỉ là lũ chuột. Chúng tôi biết lúc nào nên chiến đấu, lúc nào nên bỏ chạy. Lưỡng lự, anh lui lại, thả những ngón tay ra khỏi cánh tay tôi. Đây biết đâu là lần cuối cùng chúng tôi gặp mặt.
 
Không khí nguội đi, song Cal không lùi bước. Tôi là hôn thê của em trai anh – anh có nghĩa vụ bảo vệ tôi.
– “Em đã ngã giá cho cả anh, để cứu anh khỏi nghĩa vụ quân sự,” Kilorn nói dịu dàng, cuối cùng cũng hiểu cái giá tôi đã trả. “Em có một thói quen xấu là luôn tìm cách cứu anh.”
 
Tôi chỉ có thể gật đầu, tôi phải chụp chiếc mũ bảo hiểm lên đầu để giấu đi nước mắt dâng tràn khóe mắt. Tê tái, tôi theo Cal tới chỗ chiếc xe và trượt lên chỗ ngồi phía sau anh.
 
Kilorn quay đi, nao núng khi chiếc xe rồ ga. Anh ném cho tôi một nụ cười giễu cợt. Các đường nét xoắn vặn thành một điệu bộ đã từng làm tôi muốn đấm.
– “Anh sẽ nói với Farley là em gửi lời chào.”
 
Chiếc xe gầm gào như một con mãnh thú, chia cắt tôi khỏi Kilorn, làng Stilt và cuộc sống cũ. Nỗi sợ thấm qua tôi như độc dược, lan từ đầu tới chân tôi sự khiếp hãi. nhưng không phải cho tôi. Không còn nữa. Tôi lo sợ cho Kilorn, cho điều dại dột anh sắp sửa làm.
Anh sẽ đi tìm Farley. Và anh sẽ gia nhập đôi quân của cô ấy.
(hết chương 14)

Mời các bạn theo dõi tiếp truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – Bản dịch tiếng việt của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *