Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 3)
red queen

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 3)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 3)

Thầy không sai. Chúng tôi buộc phải tìm một nơi khác rộng rãi hơn để luyện tập mỗi ngày, nhưng rồi cuối cùng thì chúng tôi cũng tìm được một chỗ nằm dưới lòng đất một tuần sau. Những bức tường ở đây làm từ kim loại và bê tông, vững chãi hơn loại gỗ và đá trang trí ở các tầng bên trên. Mục tiêu của tôi khá ảm đạm và Julian rất thận trọng hướng dẫn rõ ràng việc luyện tập cho tôi nhưng càng ngày tôi càng dễ dàng để tạo ra tia sét.
 
Julian ghi chú lại trong suốt thời gian, ghi chép lại mọi thứ từ nhịp tim tôi cho đến nhiệt độ của cái tách bị truyền điện mới đây. Mỗi một ghi chú mới lại mang đến cho gương mặt thầy vẻ đăm chiêu nhưng mãn nguyện, dù thầy chẳng nói cho tôi biết lý do. Tôi ngờ là mình sẽ chỉ hiểu được nếu như thầy nói.
 
“Kỳ diệu,” thầy lẩm bẩm, đọc thứ gì đó trên một thiết bị kim loại khác tôi không biết tên. Ông nói nó dùng để đo năng lượng điện nhưng tôi không rõ thế nào.
 
Tôi chà hai bàn tay vào nhau, quan sát chúng “tiêu điện”, như cách Julian gọi. Lần này cổ tay áo tôi vẫn nguyên vẹn, nhờ bộ quần áo mới làm bằng chất vải chống cháy, giống y phục Cal và Maven thường mặc. Dù thế, tôi cho rằng áo của tôi nên gọi là “chống sốc” thì đúng hơn. “Điều gì kỳ diệu vậy?”
 
Thầy do dự, như thể ông không muốn nói cho tôi nghe, như thể ông không nên nói ra nhưng sau cùng ông nhún vai. “Trước khi em vận công và thiêu đốt bức tượng khốn khổ kia” – thầy trỏ vào một đống cao su bốc khói đã từng là một bức tượng bán thân của vị vua nào đó – “Tôi đã đo lượng điện năng trong căn phòng này. Từ bóng đèn, dây điện và những thứ tương tự. Và giờ tôi vừa đo điện năng trên người em.”
– “Và rồi sao?”
– “Em cho tôi con số gấp đôi những gì tôi đo được trước đó,” ông nói đầy tự hào, nhưng tôi chẳng hiểu tại sao nó có lại có ý nghĩa hơn hết. Với một cú nhấn nhanh gọn ông tắt phụt đi chiếc hộp phát tia lửa, khi mà tôi vẫn đang lấy năng lượng từ nó. Tôi có thể cảm nhận điện năng bên trong nó đang tắt dần. “Thử lại xem.”
 
Thở sâu, tôi tập trung lần nữa. Sau một khắc tập trung, các tia lửa điện của tôi trở lại, mạnh mẽ hệt như lúc trước. Song lần này chúng đến từ chính bên trong tôi.

 đọc truyện Red Queen

Nụ cười phấn khởi của Julian cắt ngang gương mặt ông từ tai nọ sang tai kia.
– “Cho nên…?”
– “Cho nên điều này xác nhận sự nghi ngờ của tôi.” Đôi lúc tôi quên mất Julian là một học giả đồng thời là một nhà khoa học. Nhưng ông luôn luôn nhanh chóng nhắc tôi nhớ lại. “Em tạo được ra năng lượng điện.”
 
Giờ thì tôi thực sự thấy khó hiểu. “Đúng thế. Đó là khả năng của em mà, Julian.”
– “Không, tôi từng nghĩ khả năng của em là sức mạnh thao túng, chứ không phải là tạo ra,” ông nói, giọng trầm ngâm. “Không ai có thể tạo ra, Mare à.”
– “Nhưng thật là vô lý. Các Nymph….”
– “Điều khiển nước đã có sẵn. Họ không thể làm gì nếu ở đó không có nước.”
– “Ồ, vậy còn Cal? Hay Maven thì sao? Em không thấy có nhiều đám lửa cháy đùng đùng nào xung quanh họ để họ có thể sử dụng.
 
Julian mỉm cười, lắc đầu. “Em đã nhìn thấy những chiếc vòng tay của họ rồi chứ?”
– “Họ lúc nào cũng đeo chúng.”
– “Những chiếc vòng tay tạo ra tia lửa, một ngọn lửa nhỏ xíu để cho các cậu ấy dùng. Không có thứ châm lửa, họ bất lực. Tất cả những người khác cũng vậy, họ thao túng kim loại, nước hay sự sống của cây cối đã có sẵn. Họ chỉ mạnh khi xung quanh họ có những thứ đó. Không giống em, Mare.”
 
Không giống tôi. Tôi không giống bất kỳ ai. “Vậy điều đó nghĩa là gì?”
– “Tôi không hoàn toàn chắc chắn. Em là một thứ gì đó khác biệt. Không phải người Đỏ. Chẳng phải người Bạc. Một thứ gì đó. Một thứ gì đó ưu việt hơn.”
– “Một thứ gì đó khác.” Tôi đã hy vọng bài kiểm tra của Julian sẽ mang tôi đến gần hơn với câu trả lời nào đấy, nhưng thay vì thế chúng chỉ làm nảy sinh thêm nhiều câu hỏi. “Em là gì vậy, Julian? Có gì không ổn với em phải không?”
 
Đột nhiên, tôi thấy khó thở, mắt tôi nhòa đi. Tôi phải nhắm mắt lại để ngăn những giọt nước mắt nóng hổi, cố giấu chúng khỏi thầy. Tất cả đã xảy đến với tôi, tôi nghĩ. Học tập. Lễ Nghi, đây là nơi tôi không thể tin tưởng bất kỳ ai, nơi tôi thậm chí không phải là chính mình nữa. Cảm giác ngộp thở. Tôi muốn hét lên dù tôi biết rằng tôi không thể.
 
– “Không có gì không ổn khi khác biệt,” tôi nghe thấy Julian nói, song âm thanh chỉ còn tựa như tiếng vọng. Suy nghĩ riêng của tôi, các ký ức về gia đình, về Gisa và Kilorn xua tan ông.
 
“Mare?” Thầy bước một bước về phía tôi, gương mặt như một bức chân dung nhân hậu – nhưng thầy đứng cách tôi một sải tay. Không phải vì tôi mà là vì chính thầy. Để bảo vệ bản thân thầy khỏi tôi. Giật mình, tôi nhận ra tia lửa điện đã trở lại, hiện tại đang lan xuống hai cánh tay, đe dọa nhấn chìm tôi trong một cơn bão tố khủng khiếp hoành hành. “Mare, nhìn tôi này. Mare, kiểm soát nó đi.”
 
Thầy nói nhẹ nhàng, bình tĩnh, nhưng với sức mạnh quả quyết. Ông thậm chí trông còn khiếp hãi khi thấy tôi.
– “Kiểm soát nào, Mare.”
Nhưng tôi chẳng thể kiểm soát được thứ gì. Tương lại, hay suy nghĩ hay cho đến cả cái năng lực là gốc rễ cho mọi rắc rối của tôi.
Dù vậy, có một thứ mà ít nhất tôi vẫn còn điều khiển được, cho đến giờ. Là đôi chân.
Như một kẻ nhát gan đáng thương, tôi bỏ chạy.
 
Hành lang vắng lặng khi tôi vừa khóc vừa chạy xuyên qua chúng, nhưng áp lực vô hình từ hàng ngàn chiếc máy quay chĩa vào tôi. Tôi không có nhiều thời gian cho đến khi Lucas, hoặc tệ hơn là Đội Cận Vệ bắt gặp. Tôi chỉ cần được hít thở. Tôi chỉ cần nhìn thấy bầu trời ở phía trên, không phải qua khung kính.
 
Tôi đứng trên một ban công trọn mười giây trước khi nhận thấy trời đang mưa, gột sạch trong tôi nỗi giận dữ đang sôi sục. Tia lửa điện đã biến mất, thế chỗ nó là những giọt nước mắt xấu xí, khó chịu tuôn rơi trên mặt. Sấm nổ đùng đùng đâu đó xa xa và không khí ấm áp lên nhưng độ ẩm không còn. Sự nóng nực đã hết. Và mùa hè sẽ sớm kết thúc. Thời gian đang trôi. Cuộc sống của tôi đang trôi, bất chấp việc tôi vô cùng ao ước rằng nó đừng trôi đi nữa.”
 
Khi một bàn tay cứng rắn nắm vào cánh tay tôi, tôi suýt hét lên. Hai Cận Vệ đang đứng bên tôi, đôi mắt họ đen xì bên dưới lớp mặt nạ. Cả hai đều cao lớn gấp đôi tôi và vô cảm, cố gắng kéo tôi quay lại chốn giam cầm.
– “Tiểu thư,” một trong hai người họ gầm gừ, nghe chẳng có chút ít tôn kính nào.
– “Buông ta ra.” Câu ra lệnh yếu ớt, gần như một tiếng thì thầm. Tôi hớp lấy hớp để không khí như thể đang chết đuối. “Cho ta vài phút thôi, làm ơn đi…”
Nhưng tôi nào phải chủ của họ. Họ không trả lời. Không ai trả lời cả.
– “Các người đã nghe hôn thê của ta nói rồi đấy.” một tiếng nói khác vang lên. Giọng nói đó kiên quyết và cứng rắn, giọng của hoàng tộc. Là Maven. “Thả cô ấy ra đi.”
 
Khi hoàng tử bước ra ngoài ban công, tôi không thể ngăn mình không cảm thấy một sự giải vây đúng lúc. Đám Cận Vệ đứng thẳng, cúi đầu trước chỉ thị. Người đang giữ tay tôi cất tiếng. “Chúng tôi phải giữ cho tiểu thư Titanos theo đúng thời gian biểu,” anh ta nói, nhưng nhoẻn cười. “Đó là mệnh lệnh, thưa ngài.”
– “Vậy thì các người sẽ có mệnh lệnh mới,” Maven nói, giọng lạnh như băng. “Ta sẽ hộ tống Mareena quay lại buổi học.”
– “Rất tốt, thưa ngài,” hai Cận Vệ đồng thanh, họ không thể bất tuân một hoàng tử.
 
Khi họ dậm bước rời đi, tấm áo choàng sáng chói nhỏ từng giọt nước, tôi thở phào. Trước đó tôi không hề nhận ra, nhưng hai bàn tay tôi đang run, tôi phải siết nắm đấm lại để che giấu sự run rẩy. Nhưng Maven lịch sự vờ như không chú ý đến.
– “Cô biết đấy, chúng ta có thể tắm ở bên trong.”
 
Tôi đưa bàn tay chùi mắt dù nước mắt đã tan vào cơn mưa, chỉ còn lại chiếc mũi tèm lem đáng xấu hổ và vài ba vệt trang điểm màu đen. Rất may là lớp phấn bạc của tôi vẫn còn. Nó làm cho vẻ ngoài của tôi mạnh mẽ hơn.
– “Cơn mưa đầu mùa,” tôi xoay sở, cố nói gì đó nghe bình thường. “Tôi muốn bản thân được nhìn thấy.”
– “Phải,” cậu ta nói, đi tới đứng bên cạnh tôi. Tôi ngoảnh mặt đi, hy vọng giấu gương mặt mình dẫu chỉ là lâu thêm một chút nữa. “Cô biết tôi hiểu mà.”
Cậu hiểu sao, Hoàng Tử? Cậu có hiểu cảm giác như thế nào khi bị tước đi mọi thứ mà cậu yêu thương nhất, bị ép buộc trở thành một người khác ư? Phải dối trá mỗi giây mỗi phút mỗi ngày trong suốt cuộc đời còn lại? Phải biết là mình có gì đó bất thường hay không?

 red queen

Tôi không còn sức lực để đồng tình với nụ cười hiểu biết của cậu ta. “Cậu nên thôi giả bộ là biết gì đó về tôi hoặc hiểu tôi cảm thấy thế nào.”

Vẻ mặt của Maven trở nên chua chát bởi giọng điệu của tôi, miệng cậu méo xệch.
“Cô nghĩ là tôi không biết là sống ở đó khó khăn thế nào sao? Với những người này?” Cậu liếc mắt qua vai như thể lo lắng rằng ai đó có thể nghe thấy. Nhưng không có người nào ngoài tiếng sấm và cơn mưa. “Tôi không thể nói những gì tôi muốn, làm những gì tôi muốn – và ở ngay bên cạnh mẹ tôi, tôi gần như không cả dám nghĩ những điều tôi muốn. Còn anh trai tôi…!”
– “Anh trai cậu thì sao?”
 
Lời nói nghẹn lại trong cuống họng. Cậu không muốn nói chúng ra, nhưng rồi cậu cảm thấy đằng nào cũng vậy. “Anh ấy mạnh mẽ, anh ấy tài năng, anh ấy uy quyền – còn tôi là cái bóng của anh ấy. Cái bóng của một ngọn lửa.”
 
Chầm chậm, cậu ta dấn tới và tôi nhận ra bầu không khí chung quanh chúng tôi nóng một cách kỳ lạ. “Xin lỗi,” cậu nói tiếp, lùi một bước lại phía sau, trả lại luồng không khí mát dịu. Trước mắt tôi, cậu trở lại là chàng hoàng tử Bạc thích hợp hơn với các buổi tiệc tùng và lễ phục.”Đáng lẽ tôi không nên nói thế.”
 
– “Được mà,” tôi lẩm bẩm. “Thật vui khi nghe thấy rằng tôi chẳng phải là người duy nhất cảm thấy lạc lõng ở đây.”
– “Có điều này cô nên biết về người Bạc chúng tôi. Chúng tôi luôn luôn cô độc. Ở đây và đây nữa,” cậu nói, chỉ vào đầu rồi đến trái tim. “Nó sẽ khiến cô mạnh mẽ hơn.”
 
Trên đầu, một ánh chớp xé toang bầu trời, soi sáng đôi mắt xanh thẳm của cậu ta đến khi chúng sáng long lanh. “Điều đó thật ngu ngốc,” tôi bảo và cậu cười đau khổ.”
– “Tốt hơn hết là cô hãy giấu trái tim mình đi, tiểu thư Titanos. Nó sẽ không dẫn đến cô đến bất cứ nơi nào cô muốn đâu.”
 
Lời cậu ta nói làm tôi run rẩy. Lát sau, tôi nhớ ra cơn mưa và đống hỗn độn trên mặt mình lúc này. “Tôi nên quay trở lại giờ học,” tôi càu nhàu, định quả quyết bỏ lại cậu trên ban công. Tuy thế, cậu giữ cánh tay tôi lại.
– “Tôi nghĩ tôi có thể giúp cô giải quyết vấn đề.”
Tôi nhướn mày nhìn cậu ta. “Vấn đề gì?”
– “Cô không giống loại con gái bật khóc khi bị rơi một cái mũ. Cô đang nhớ nhà.” Cậu nắm lấy một bàn tay trước khi tôi kịp phản đối. “Tôi có thể giúp cô điều đó.”

 Đọc tiếp chương 14

Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – Bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *