Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 2)
đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ chương 13

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 2)

Những ngày tháng của tôi trôi qua theo một nhịp điệu với thời gian biểu vẫn luôn thế. Buổi sáng Lễ Nghi, buổi chiều là Học Tập, trong khi Elara vẫn diễu qua trước mặt tôi giữa các buổi ăn trưa và ăn tối. Bà Panther và Sonya dường như vẫn để ý đến tôi nhưng không thấy nói gì kể từ bữa trưa lần trước. Sự giúp đỡ của Maven có vẻ như đã có ích, dù tôi ghét phải thừa nhận điều đó biết bao.
 
Vào buổi tụ họp đông đủ tiếp theo, tại phòng ăn riêng của Nữ Hoàng, nhà Iral đã hoàn toàn lờ tịt tôi. Bất chấp các bài học Lễ Nghi, bữa ăn trưa hoàng gia vẫn làm tôi ngao ngán khi phải cố mà nhớ những gì mình được dạy. Osanos, tộc nymph, xanh biển và xanh lá. Welle, greenwarden, xanh lá và vàng. Lerolan, oblivions, cam và đỏ. Rhambos và Tyros và Nornus và Iral và ôi thôi bao nhiêu gia tộc nữa. Tôi sẽ chẳng bao giờ biết làm cách nào mà người ta nhớ được hết từng này.
 
Như thường lệ, tôi được xếp ngồi cạnh Evangeline. Tôi kinh hoàng nhận ra có rất nhiều đồ dùng kim loại đặt trên bàn, tất cả sẽ hóa thứ vũ khí chết chóc trong bàn tay tàn bạo của Evangeline. Mỗi khi cô ta cầm con dao lên để cắt đồ ăn là toàn thân tôi lại căng cứng, chờ đợi tiếng gió rít. Thông thường Elara biết những gì tôi đang nghĩ, nhưng điềm nhiên ăn uống với nụ cười trên môi. Có lẽ nó còn tệ hơn cả trò tra tấn của Evangeline, khi biết bà ta vui thích nhìn cuộc chiến thầm lặng giữa chúng tôi.
 
“Và làm sao cô thích Sảnh Mặt Trời được hả, tiểu thư Titanos?” cô gái ngồi đối diện phía tôi cất tiếng hỏi – Atara, Nhà Viper, xanh lá và đen, người điều khiển thú đã giết chết đám chim bồ câu hôm nọ. “Tôi đoán là nó chẳng so được với – “ngôi làng” cô sống trước kia.” Cô ta thốt ra từ “làng” nghe như một lời nguyền, và tôi không lỡ nụ cười mai mỉa của cô ta.
Các cô gái khác cùng rú lên cười, vài tiếng xì xào nổi lên nghe thật chướng tai.
 
Mất một phút tôi mới trả lời được vì tôi phải cố kìm giữ cơn sôi tiết. “Cung điện và Summerton rất khác nơi tôi từng sống,” tôi đáp lại.
 
“Rõ ràng rồi,” một người phụ nữ khác nói, dướn người tới  trước để góp lời vào cuộc chuyện trò. Một Welle, căn cứ bởi tấm áo dài màu xanh lá điểm vàng của cô ta. “Tôi đã thực hiện một chuyến thăm vòng quanh Thung Lũng Capital, và tôi phải nói rằng, những ngôi làng Đỏ thực là thảm hại. Chúng thậm chí còn chẳng có đường đi hẳn hoi.”
 
Bọn tao gần như không nuôi nổi bản thân, nói gì đến chuyện lát đường. Hàm tôi nghiến lại đến mức tôi nghĩ những chiếc răng sắp nát vụn. Tôi gắng gượng cười nhưng thay vì thế, nó kết thúc bằng sự nhăn nhó khi những người phụ nữ khác xôn xao đồng tình.
 
“Và người Đỏ thì, ừm, tôi cho rằng đó là cái tốt nhất họ làm được với những gì họ có,” cô Welle tiếp, nhăn mũi lại khi suy nghĩ. “Họ phù hợp với cuộc sống kiểu đó.”
 
“Đó chẳng phải lỗi của chúng ta khi họ sinh ra là để phục dịch,” cô gái bận y phục nâu nhà Rhambos thỏ thẻ, tựa như cô ta đang nói chuyện thời tiết hay thực phẩm. “Nó đơn giản là lẽ tự nhiên.”
 
Cơn giận trào lên trong tôi nhưng một cái liếc mắt từ nữ hoàng đã nhắc tôi là không được phản ứng. Thay vì thế, tôi phải làm tròn nhiệm vụ của mình, tôi phải nói dối. “Đó là sự thực,” tôi nghe thấy tiếng mình nói. Dưới gầm bàn, tay tôi siết lại, và tôi nghĩ trái tim tôi sắp vỡ tan ra.
 
Bên bàn, đám phụ nữ lắng nghe chăm chú. Nhiều nụ cười, nhiều hơn nữa những cái gật đầu khi tôi xác nhận niềm tin hủ bại của họ về dân tộc tôi. Gương mặt họ khiến tôi muốn hét lên.
 
“Đương nhiên,” tôi nói tiếp, không ngăn nổi mình. “Bị ép buộc phải sống cuộc sống như thế, mà không có thời gian nghỉ ngơi, không được chậm trễ hay giải phóng, sẽ khiến họ thành nô lệ của bất kỳ ai thôi.”
 
Vài nụ cười phai đi, thành sự ngơ ngác.
“Tiểu thư Titanos phải có những gia sư giởi nhất và sự hỗ trợ tận tình nhất để bảo đảm rằng cô ấy sẽ xứng đáng với vị trí của mình”, Elara nói nhanh, cắt lời tôi. “Cô ấy đã bắt đầu học với Phu Nhân Blonos.”
 
Đám phụ nữ làu bàu tán thưởng trong khi các cô gái trao đổi ánh mắt kinh ngạc. Chừng đó là đủ thời gian để tôi định thần lại, trấn tĩnh lại bản thân để sống sót qua bữa ăn.
 
“Bệ hạ định làm gì với bè lũ phiến loạn?” Một người phụ nữ hỏi, giọng nói cộc cằn của bà ta là một cú chấn động thầm lặng lên bữa ăn trưa, thu hút sự quan tâm của tôi.
 
Mọi cặp mặt nơi bàn ăn đều hướng tới người vừa nói, một người phụ nữ trong trang phục nhà binh. Dù rằng có một số người khác cũng mặc quân phục nhưng bà ta nổi bật bởi số huân chương và dây băng nhiều nhất. Vết sẹo xấu xí chạy dọc khuôn mặt lấm tấm tàn nhang nói lên rằng bà ta thực sự đã kiếm được chúng. Tại đây, nơi cung điện này, thật dễ để quên đi có một cuộc chiến đang tiếp diễn, song cái nhìn ám ảnh nơi đôi mắt bà ta cho thấy bà ta sẽ không, không thể nào, quên.
 
Nữ hoàng Elara đặt chiếc muỗng xuống với sự thanh lịch được luyện tập và nụ cười thuần thục tương đương. “Đại tá Macanthos, tôi khó lòng gọi chúng là lũ phiến loạn…”
 
“Và chỉ có một cuộc tấn công mà chúng bị quy trách nhiệm.” đại tá bật lại, cắt ngang lời Nữ Hoàng. “Thế còn vụ nổ tại vịnh Harbor hay tại sân bay ở Delphie nữa thì sao? Ba phi cơ đã bị phá hủy và hơn nữa hai chiếc đã bị đánh cắp từ một trong những căn cứ của chúng ta!”
 
Mắt tôi mở to, tôi không thể ngăn mình khỏi giật bắn lên cùng đôi ba quý bà khác. Thêm những vụ tấn công ư? Nhưng trong khi những kẻ khác trông thất kinh, đưa tay bịt chặt miệng, tôi phải đấu tranh với mong muốn được cười. Farley dạo này quả là bận rộn.
 
“Cô là kỹ sư sao, đại tá?” Giọng Elara sắc, lạnh và mang tính chất chặn họng. Bà ta không cho Macanthos lấy một cơ hội để lắc đầu. “Vậy thì làm sao cô hiểu sự rò rỉ ga ở Vịnh là nguyên nhân gây ra vụ nổ. Và nhắc tôi mới nhớ, cô có chỉ huy quân đội không quân không? Ồ không, tôi rất tiếc, chuyên trách của cô là lực lượng bộ binh. Sự cố sân bay chẳng qua là một bài huấn luyện do đích thân Đại Tướng Laris phụ trách. Cá nhân ông ấy đã cam kết với Bệ Hạ về sự an toàn bất khả xâm phạm của căn cứ Delphie.”
 
Trong một trận chiến công bằng, Macanthos có lẽ sẽ xé nát Elara thành từng mảng bằng tay không. Nhưng thay vì thế, Elara băm vằm đại tá chỉ bằng lời nói. Và ngay cả bà ta chưa nói xong thì tiếng của Julian đã vang lên trong đầu tôi – ngôn từ có thể lừa dối.
 
“Mục đích của bọn chúng là làm hại các thường dân vô tội, cả người Bạc và người Đỏ, để reo rắc sợ hãi và hoang mang. Chúng ít ỏi, co cụm và hèn nhát, lẩn trốn sự truy xét của chồng ta. Tuyên truyền về những bất hạnh và hiểu lầm trên khắp vương quốc, việc làm xấu xa này chỉ giúp ích cho nỗ lực của chúng để khủng bố phần còn lại của chúng ta. Đừng trao cho lũ quái vật đó sự thỏa mãn.”
 
Một số phụ nữ ở bàn vỗ tay và gật gù, đồng ý với những lời nói dối trắng trợn của nữ hoàng. Evangeline nhập cuộc, rồi hành động đó nhanh chóng truyền đi, cho tới khi chỉ có đại tá và tôi là vẫn im lặng. Tôi có thể nói là bà chẳng tin một lời nào nữ hoàng nói, nhưng chẳng có cách nào để gọi nữ hoàng là kẻ dối trá. Không phải ở đây, không phải trên đấu trường của bà ta.
 
Dù tôi rất muốn ngồi yên nhưng tôi biết mình không thể. Tôi là Mareena, không phải Mare và tôi phải ủng hộ nữ hoàng cũng như những lời xằng bậy bà ta nói. Bàn tay tôi đập vào nhau, cổ vũ lời nói dối của Elara, đúng vào lúc đại tá gật đầu.
Mặc dù lúc nào cũng có đám gia nhân và người Bạc ở xung quanh, nỗi cô đơn của tôi vẫn thường trực. Tôi không nhìn thấy Cal nhiều, anh còn bận rộn với thời gian biểu tập luyện, tập luyện và tập luyện nhiều hơn nữa. Anh có khi còn rời khỏi cung điện, đi duyệt quân đội ở một căn cứ gần đó hoặc hộ tống cha trong các công việc quốc gia. Tôi đồ rằng tôi có thể nói chuyện với Maven, nhưng với đôi mắt xanh thẳm và nụ cười nửa miệng, tôi vẫn phải đề phòng cậu ta. May mắn là chúng tôi chưa bao giờ thực sự phải ở riêng với nhau. Đó là một truyền thống cung đình ngớ ngẩn, để giữ cho các nam thanh nữ tú quý tộc khỏi bị cám dỗ, như Phu Nhân Blonos đặt ra song tôi ngờ là nó chỉ để áp dụng với mình tôi.
 
Thực sự thì một nửa thời gian tôi quên béng mất là một ngày nào đó tôi phải lấy cậu ta. Cái ý tưởng sẽ Maven là chồng tôi dường như không thực. Chúng tôi thậm chí còn không phải bạn bè, chứ đừng nói người yêu. Dù cậu ta tốt thế nào, trực giác của tôi vẫn mách bảo rằng đừng quay lưng về phía con trai Elara, rằng cậu ta đang giấu giếm gì đó. Nó có thể là gì thì tôi chịu.
 
Việc học với thầy Julian làm cho tất cả mọi việc đều có thể chịu đựng được, việc học hành tôi từng sợ hãi trước kia thì giờ là một điểm sáng trong biển sâu tăm tối. Không có máy quay và cặp mắt của Elara, chúng tôi dành thời gian để khám phá ra tôi là ai. Nhưng diễn tiến rất chậm, làm cả hai chán nản.
 
“Tôi nghĩ tôi biết vấn đề của em là gì rồi,” Julian nói vào cuối tuần đầu tiên của tôi. Tôi đang đứng cách ông vài yard, hai cánh tay dang ra, trông hệt như một kẻ ngốc thường thấy. Có một thiết bị điện tử kỳ lạ ở bàn chân tôi, thi thoảng phát ra tia lửa. Julian muốn tôi điều khiển nó, sử dụng nó nhưng một lần nữa, tôi lại thất bại trong việc tạo ra tia sét nguyên thủy đã đẩy tôi vào mớ hỗn độn này.
 
“Biết đâu em phải ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng,” tôi thở hổn hển. “Chúng ta có nên nhờ Lucas chĩa súng vào không?”
Bình thường Julian sẽ cười trước trò đùa của tôi, nhưng hiện tại thầy còn đang bận suy nghĩ.
 
“Em tựa như một đứa trẻ,” sau cùng thầy nói. Tôi chun mũi trước sự sỉ nhục nhưng dù thế thầy vẫn tiếp tục giải thích. “Lúc đầu đứa trẻ nào cũng vậy, chúng không thể kiểm soát được bản thân. Khả năng của chúng bộc lộ vào những lúc căng thẳng hoặc sợ hãi, cho đến khi chúng học được cách làm chủ cảm xúc và sử dụng nó theo ý mình. Có một nút kích hoạt và em cần phải tự tìm.”
 
Tôi nhớ lại cảm giác ở Vườn Xoắn Ốc, khi tôi ngã xuống tôi đã nghĩ đó là thời điểm tận số của mình. Nhưng không phải là sự  sợ hãi lan đi trong huyết mạch của tôi lúc va vào tấm chắn sét – đó là sự thanh thản. Tâm thức biết kết cục của tôi đã tới và chấp nhận là tôi không có cách nào để phản kháng – nó đã được cho phép để giải phóng.
– “Ít nhất thì cũng đáng thử,” Julian khích lệ.
 
Với một tiếng than, tôi lại đối mặt với bức tường. Julian đã xếp vào đó vài giá sách bằng đá, tất cả tất nhiên đều rỗng cho tôi có thứ gì đó để nhắm vào. Qua khóe mắt, tôi nhìn thấy thầy lùi lại, quan sát tôi không chớp mắt.
 
Ra đi nào. Để bản thân mày thoát ra nào, giọng nói trong đầu tôi thì thầm. Mí mắt tôi khép lại khi tôi tập trung, để cho ý nghĩ của tôi chìm xuống đến mức tâm trí tôi có thể tiếp cận, cảm nhận dòng điện nó khao khát chạm vào. Một đợt sóng năng lượng, sống động bên dưới làn da, lan khắp người tôi lần nữa cho đến khi nó ca hát trong từng bắp thịt và dây thần kinh. Thường thì nó dừng lại ở đó, chớm rìa của xúc cảm, nhưng không phải lần này. Thay vì cố níu giữ, đẩy bản thân vào sự ép buộc, tôi để nó thoát ra. Và tôi rơi vào một trạng thái mà tôi không giải thích nổi, cảm giác vừa là tất cả vừa chẳng là gì, cả sáng và tối, nóng và lạnh, sống và chết. Chẳng bao lâu sau sức mạnh là thứ duy nhất trong đầu tôi, xóa hết các bóng ma và ký ức. Ngay cả Julian và đống sách cũng thôi không tồn tại. Tâm trí tôi trống rỗng, một tiếng vo vo đơn điệu buồn bã cùng sức mạnh. Giờ đây khi tôi đạt đến trạng thái này nó không tan biến, nó chuyển động bên trong tôi, từ đôi mắt cho đến những đầu ngón tay. Bên trái tôi, Julian thở gấp.
 
Mắt tôi mở ra để nhìn thấy ánh sáng màu trắng tím đang nhảy múa từ thiết bị cho đến những ngón tay tôi, như dòng điện giữa mớ dây đồng.
Nhất thời, Julian không nói được gì. Và tôi cũng vậy.

 đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ chương 13

Tôi không muốn nhúc nhích, sợ rằng bất cứ sự thay đổi nhỏ nào cũng khiến tia sét biến mất. Nhưng nó không yếu đi. Nó vẫn còn, nhảy nhót và cuộn xoắn trong bàn tay tôi như một chú mèo con cùng quả bóng làm từ sợi. Nó trông như thể vô hại, nhưng tôi nhớ những gì tôi đã suýt làm đối với Evangeline. Sức mạnh này có thể hủy diệt nếu tôi cho phép nó. 
 
“Gắng dịch chuyển nó xem,” Julian hít thở, dõi theo tôi với đôi mắt mở to đầy hào hứng.
Điều gì đó mách bảo tôi là tia sét sẽ tuân theo mong muốn của tôi. Nó là một phần của tôi, một góc tâm hồn tôi hiển hiện trên thế giới.
 
Nắm tay tôi siết chặt hơn, và tia điện phản ứng với thớ cơ đang căng ra, trở nên bành trướng, sáng chói và nhanh hơn. Chúng liếm vào cổ tay áo sơ mi, đốt cháy vải trong vài giây. Như một đứa bé ném quả bóng, tôi phất cánh tay về phía những chiếc giá bằng đá, xòe nắm tay ra vào khắc cuối. Tia sét bay qua không trung dưới dạng một vòng lửa rực rỡ, đập mạnh vào giá sách.
 
Tiếng nổ đùng sau đó khiến tôi thét lên và ngã ngửa vào một đống sách. Khi tôi ngã nhào ra đất, trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực, giá sách bằng đá kiên cố đã nát vụn thành một một đám mây bụi dày đặc. Tia lửa nháng lên trên đống đá vụn một giây trước khi tắt hẳn, bỏ lại không gì ngoài đống đổ nát phía sau.
 
“Xin lỗi về cái giá sách,” tôi nói từ bên dưới một chồng sách đổ. Ống tay áo vẫn bốc khói ở chỗ rách của đường chỉ nhưng nó không là gì so với tiếng lách tách từ bàn tay tôi. Các dây thần kinh đang hát, râm ran sức mạnh – cảm giác thật tuyệt.
 
Cái bóng của Julian di chuyển trong màn không khí mờ ảo, một tiếng cười dội lên sâu trong lồng ngực khi thầy kiểm tra tác phẩm của tôi. Nụ cười rạng rỡ của thầy sáng bừng lên qua đám bụi.
“Chúng ta sẽ cần một căn phòng lớn hơn.”

 Đọc tiếp chương 13 – phần 3

Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – Bản dịch của Used Book Store VN. Chương 13 (phần 3) sẽ sớm được cập nhật. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *