Thursday , November 16 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 12 (phần 2)
đọc truyện Red Queen - chương 12

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 12 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 12 (phần 2)

Chính xác thì ba tiếng rưỡi đồng hồ sau phu nhân Blonos mới thả tôi ra khỏi móng vuốt của bà ta để quay lại với sự chăm sóc của Lucas. Lưng tôi đau ê ẩm bởi những bài học cử chỉ như đi, đứng, ngồi, thậm chí cả ngủ như thế nào (nằm ngửa, tay xuôi theo hai bên hông, luôn luôn giữ nguyên tư thế), nhưng nó chẳng là gì so với các bài tập trí óc mà bà nhồi vào tôi. Bà rao giảng các nghi lễ cung đình, nhồi sọ tôi những cái tên, nghi thức và phép lịch sự. Vào những giờ cuối, tôi nhận được một khóa học vỡ vạc mọi điều tôi cần phải biết. Hệ thống sắp xếp giữa các Danh Gia Vọng Tộc dần dần hiện hữu, nhưng tôi chắc chắn dù sao đi nữa sẽ có lúc tôi nhầm lẫn điều gì đó. Chúng tôi cũng chỉ mới học sơ qua về Nghi Lễ, nhưng giờ thì tôi có thể thực hiện các trách nhiệm ngu ngốc của Nữ Hoàng mà ít nhất cũng có vài ý tưởng rằng phải hành xử ra sao.
 
Vòm Gương khá gần, chỉ cách một tầng nhà và một đoạn hành lang băng qua, vậy nên tôi không có nhiều thời giờ để thu thập hồn phách trước khi gặp Elara và Evangeline lần nữa. Lần này, khi tôi bước qua ngưỡng cửa, chào đón tôi là một luồng không khí tươi mát, đầy sức sống. Kể từ lúc trở thành Mareena, đây là lần đầu tiên tôi ra ngoài, song hiện tại với gió ngập trong phổi và ánh mặt trời chan hòa trên mặt, tôi cảm thấy mình lại giống Mare hơn. Nếu khép mắt lại, tôi có thể vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng nó là sự đã rồi.
 
Vòm Gương cũng lộng lẫy như lớp học của phu nhân Blonos, thuần túy và giống như tên gọi của nó. Một mái hiên pha lê, được đỡ bằng các cây cột chạm khắc cầu kỳ và gọn gẽ, che trên đầu chúng tôi, khúc xạ mặt trời thành hàng triệu màu sắc nhảy múa cho xứng với những người phụ nữ đang đi lại kiêu sa. Nó đẹp theo một cách giả tạo, hệt như tất thảy mọi thứ trong thế giới của người Bạc.

 the glass terrace

Trước khi tôi có cơ hội hít một hơi, hai cô gái đã bước đến trước mặt tôi. Nụ cười của họ nhạt nhẽo và lạnh lùng, y như đôi mắt. Căn cứ vào màu áo váy của họ (một cô mặc màu xanh biển sẫm và đỏ, cô còn lại đen tuyền) thì họ thuộc về Gia tộc Iral và Haven. Silk và Shadow, tôi nhớ là thế, hồi tưởng lại bài học về năng lực của phu nhân Blonos.
 
– “Tiểu thư Mareena,” họ đồng thanh, gật đầu cứng nhắc. Tôi cũng làm tương tự, nghiêng đầu theo cái cách phu nhân Blonos đã dạy tôi.
– “Tôi là Sonya của gia tộc Iral,” cô thứ nhất nói, hất đầu đầy tự hào. Chuyển động của cô ta mềm mại giống như một chú mèo. Các Silk nhanh nhẹn và lặng lẽ, giữ thăng bằng tốt và lanh lẹ.
– “Còn tôi là Elane của gia tộc Haven,” cô thứ hai tiếp lời, giọng nói gần như một tiếng thì thầm. Trong khi cô gái nhà Iral đen đúa với làn da rám nắng và mái tóc đen, thì Elane trắng nhợt, mái tóc đỏ bóng mượt. Ánh nắng nhảy múa, lấm tấm trên da cô làm thành một vầng hào quang hoàn hảo, khiến vẻ ngoài của cô gái trông càng toàn mỹ. Shadow –  người bẻ cong ánh sáng. “Chúng tôi muốn chào mừng cô.”
Nhưng nụ cười nham hiểm và đôi mắt nheo lại của họ chẳng tỏ ra chào đón chút nào.
 
– “Cảm ơn các cô. Thật là tử tế.” Tôi hắng giọng, cố nói năng bình thường. Các cô gái không bỏ qua hành động nào, liếc nhìn nhau. “Các cô cũng tham gia Lễ Chọn Nữ Hoàng phải không?” Tôi nói nhanh, hy vọng có thể đánh lạc hướng họ khỏi vẻ duyên dáng giả bộ tệ hại của tôi.
Điều này có vẻ chỉ làm họ bực bội. Sonya khoanh tay, chìa ra các móng tay sắc nhọn màu sắt. “Đúng thế, nhưng rõ ràng tụi tôi không may mắn như cô hay Evangeline.”
– “Xin lỗi…” bật ra khỏi miệng trước khi tôi kịp ngăn lại. Mareena sẽ không xin lỗi. “Ý tôi là, các cô cũng biết tôi không chủ định…”
– “Chủ định của cô vẫn còn thấy rõ kìa.” Sonya rít lên, mỗi giây trôi qua, cô ta trông càng giống mèo. Khi cô ta ngoảnh đi, chụp các ngón tay theo một cách khiến các móng tay cắt dọc nhau, tôi thoáng rùng mình. “Bà ơi, đến gặp tiểu thư Mareena này.”
 
. Tôi gần như thở ra một hơi nhẹ nhõm, hy vọng một người phụ nữ đứng tuổi, nhân hậu sẽ chậm chạp bước tới và cứu tôi thoát khỏi mấy cô gái cay nghiệt nhưng tôi nhầm to.
 
Thay vì một bà già nhăn nheo, tôi gặp một người phụ nữ đáng sợ được tạo ra bởi thép và bóng tối. Giống với Sonya, bà có nước da màu cà phê và mái tóc đen, dù đã điểm những sợi bạc. Bất chấp tuổi tác, đôi mắt nâu vẫn phát ra những tia lửa lấp lánh.
– “Tiểu thư Mareena, đây là bà của tôi, phu nhân Ara, người đứng đầu gia tộc Iral.” Sonya giải thích với một nụ cười giả dối. Người phụ nữ kia nhìn tôi và ánh nhìn của và còn soi mói hơn bất cứ chiếc máy quay nào, khoan thẳng vào tôi. “Có lẽ cô cũng đã biết bà là một Panther rồi chứ?”
– “Panther ư? Tôi không…:”
Nhưng Sonya tiếp tục nói, thích thú nhìn tôi bối rối. “Cách đây nhiều năm, chiến tranh diễn biến chậm, các nhân viên tình báo còn quan trọng hơn cả binh lính. Panther là người xuất sắc nhất trong số họ.
Một điệp viên. Tôi đang đứng trước mặt một điệp viên.
 
Tôi cố nặn ra một nụ cười, chỉ để gắng gượng che giấu sự sợ hãi. Mồ hôi túa ra nơi lòng bàn tay và tôi mong mình không phải bắt tay ai cả. “Rất hân hạnh được gặp bà, phu nhân.”
Ara chỉ gật đầu. “Ta biết cha cô, Mareena và cả mẹ cô nữa.”
– “Cháu vô cùng nhớ họ,” tôi đáp, thốt ra vài từ để làm dịu bà ta.
Vẻ mặt của Panther trông rất phức tạp, đầu bà ta ngoảnh lại phía tôi. Trong một tích tắc tôi thấy được hàng ngàn bí mật, chiến thắng gian khó trong bóng ma của chiến tranh, phản chiếu trong đôi mắt bà. “Cô nhớ họ sao?” bà hỏi,
 
Giọng tôi nghẹn lại, nhưng tôi phải tiếp tục nói dối. “Cháu không, nhưng cháu nhớ là có cha mẹ.” Cha và mẹ thoáng hiện lên trong tâm trí tôi nhưng tôi xua hình ảnh đó đi. Quá khứ Đỏ là điều cuối cùng tôi nên nghĩ đến. “Cháu ước sao họ ở đây để giúp cháu hiểu tất cả những thứ này.”
 
“Hừm,” bà ta nói, đưa mắt quan sát lại tôi thật kỹ. Sự ngờ vực của bà khiến tôi chỉ muốn nhảy ra khỏi ban công. “Cha cô có đôi mắt xanh lam, mẹ cô cũng vậy.”
 
Và mắt tôi màu nâu. “Cháu khác họ rất nhiều, đến mức cháu cũng không tài nào hiểu được,” là tất cả những gì tôi xoay sở để thốt lên, hy vọng rằng lời giải thích đó là đủ.
 
Liền đó, tiếng của Nữ Hoàng là vị cứu tinh của tôi. “Chúng ta ngồi được chưa, các quý cô?” bà ta nói, vọng qua đám đông. Chỉ như thế là đủ để kéo tôi khỏi Ara, Sonya và cả Elane lặng lẽ. tới một chỗ ngồi nơi tôi có thể thở ra một hơi dài.
 
Trên đường tới giờ học, tôi bắt đầu bình tĩnh lại. Tôi nói chuyện với mọi người chừng mực và chỉ nói những gì tôi phải nói, như được dạy. Evangeline nó đủ nhiều cho cả hai chúng tôi, chọc tức những người phụ nữ khác bởi tình yêu bất tử dành cho Cal và vinh dự cô ta cảm thấy khi được chọn. Tôi đã nghĩ các cô gái trong buổi Chọn Nữ Hoàng sẽ xúm nhau lại giết cô ta, nhưng họ không làm thế. Chỉ mình bà Iral và Sonya dường như còn quan tâm là tôi ở đó, dù họ không dám chất vấn xa hơn. Nhưng họ chắc chắn sẽ làm.
 
Khi Maven xuất hiện ở góc phòng, tôi quá tự hào vì mình đã sống sót qua bữa trưa đến mức tôi thậm chí không thấy phiền bởi sự hiện diện của cậu. Thực tế, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ quặc và cho phép một chút thái độ lạnh lùng của mình giảm bớt. Cậu mỉm cười, tới gần hơn vài bước.
 
“Vẫn còn sống hả?” cậu hỏi. Nếu so với bà cháu nhà Iral, thì cậu ta giống như một con cún con thân thiện.
Tôi không thể không mỉm cười. “Các người nên gửi phu nhân Iral trở lại Lakeland. Bà ta sẽ khiến họ đầu hàng trong vòng một tuần.”
 
Cậu ta nặn ra một tràng cười rỗng tuếch. “Bà ta từng là một chiếc rìu chiến thời đó. Không thể hiểu tại sao bà ta không tham chiến nữa. Bà ta hỏi gì cô à?
– “Còn hơn cả tra vấn nữa. Tôi nghĩ bà ấy giận vì tôi đã đánh bại cháu gái bà,”
 
Một thoáng lo sợ lướt qua mắt cậu và tôi hiểu. Nếu một Panther lần ra dấu của tôi…”Bà ta sẽ không làm phiền cô như vậy nữa đâu,” cậu lẩm bẩm. “Tôi sẽ cho mẹ biết và bà sẽ chăm sóc vấn đề đó.”
 
Dẫu tôi chẳng muốn sự giúp đỡ của Maven, tôi không thấy có cách nào khác. Một người phụ nữ như Ara sẽ phát hiện ra kẽ hở trong câu chuyện của tôi, và rồi tôi sẽ thực sự tiêu tùng. ” Cảm ơn nhé, điều đó… điều đó sẽ có ích.”
 
Maven đã thôi không mặc đồng phục nữa, thay vào đó là bộ áo quần bình thường. Nó trấn an tôi một chút khi trông thấy ai đó ít nhất không quá trang trọng. Nhưng tôi không cho phép thứ gì ở cậu ta xoa dịu tôi. Cậu ta là một trong số họ, tôi không thể nào quên điều đó.
 
– “Hôm nay cô xong việc rồi hả?” cậu hỏi, gương mặt rõ ràng để lộ một nụ cười tươi tỉnh hơn. “Tôi có thể dẫn cô đi lòng vòng nếu cô thích.”
– “Không.” Lời nói vọt ra nhanh chóng và nụ cười của cậu phai nhạt. Cái nhăn mặt của cậu cũng làm tôi lung lay y hệt nụ cười. “Tôi còn có bài học kế tiếp.” Tôi thêm vào, mong sẽ làm dịu đi không khí căng thẳng. Tại sao tôi phải quan tâm đến cảm xúc của cậu ta, tôi cũng không rõ. “Mẹ cậu thích lịch trình bà sắp xếp phải được tuân theo.”

 Đọc truyện Red Queen

Cậu gật đầu, trông khá hơn chút ít. “Bà ấy là vậy. Được rồi, tôi sẽ không giữ cô nữa đâu.”
Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Sự lạnh giá tôi cảm nhận trên làn da cậu đã không còn nữa, chỉ có hơi ấm dịu dàng. Trước khi tôi có cơ hội giằng tay ra, cậu đã bỏ đi để tôi đứng lại một mình.
 
Lucas để cho tôi một giây để trấn tĩnh lại trước khi nhắc nhở. “Tiểu thư biết đấy, chúng ta sẽ đến đó nhanh hơn nhiều nếu cô thực sự di chuyển.”
– “Im đi, Lucas.”

 Đọc tiếp chương 13

Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) qua bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *