Saturday , July 14 2018
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 12 (phần 1)
Red Queen - Victoria Aveyard

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 12 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 12 (phần 1)

Thời gian biểu của cô như sau:
07:30 – Ăn Sáng/08:00 – Học Nghi Lễ/11:30 – Ăn Trưa
13:00 – Học Tập/18:00 – Ăn Tối
Lucas sẽ tháp tùng cô tới các nơi. Thời gian biểu bất di bất dịch.
Nữ hoàng Elara của Nhà Merandus.
 
Thông báo rất ngắn và đi thẳng vào đề, không đề cập đến nội dung gì thô lỗ. Tâm trí tôi bơi trong suy nghĩ sẽ có đến 5 giờ học tập, nhớ lại tôi đã tệ hại thế nào ở trường. Với một tiếng rên, tôi ném tờ giấy xuống đầu giường. Nó đậu xuống trong một vũng ánh sáng vàng lấp lánh của buổi ban mai, như để trêu ngươi tôi.
 
Giống như ngày hôm qua, ba hầu gái tiến vào, lặng lẽ như một lời thì thầm. Mười lăm phút qua đi, sau bị cam chịu xỏ vào chiếc quần bó bằng da ôm sát, một chiếc váy xếp nếp. và vô vàn trang phục lạ lùng, không tiện dụng khác, chúng tôi thống nhất chọn bộ đơn giản nhất tôi tìm thấy trong tủ y phục hoành tráng. Một chiếc quần co giãn gọn gàng màu đen, một chiếc áo khoác tím với hàng cúc bạc cùng đôi giày ống màu xám bóng loáng. Ngoài mái tóc bóng mượt và lớp sơn màu, tôi gần như trở lại là chính mình.
 
Lucas đợi ở phía bên kia cánh cửa, một chân gõ xuống mặt nền đá, “Một phút nữa là bắt đầu thời gian biểu,” anh nói đúng lúc tôi đặt chân ra hành lang.
-“Anh sẽ coi sóc tôi hàng ngày hay chỉ đến khi tôi thông thạo đường đi lối lại?”
Anh rảo bước bên cạnh tôi, lịch thiệp hướng dẫn tôi đi theo đường đúng. “Cô nghĩ thế nào?”
– “Đây sẽ là một tình bạn lâu dài và vui vẻ, sĩ quan Samos.”
– “Chính là vậy, tiểu thư của tôi.”
– “Đừng gọi tôi như thế.”
– “Bất cứ thứ gì cô nói, thưa tiểu thư.”
 
So với bữa tiệc tối qua, bữa sáng thật tồi tàn nếu so sánh. Phòng ăn “nhỏ hơn” vẫn rộng với trần nhà cao và tầm nhìn hướng ra sông, nhưng chiếc bàn dài chỉ dọn cho ba người. Không may cho tôi, hai người còn lại là Elara và Evangeline. Họ đã ăn xong nửa tô trái cây trước khi tôi lê bước đến. Elara gần như không thèm liếc nhìn tôi, nhưng đôi mắt sắc của Evangeline chòng chọc nhìn tôi thay cho cả hai người họ. Với ánh mặt trời lấp loáng trên bộ trang phục kỳ quái bằng kim loại, cô ta tựa như một ngôi sao chói mắt.
 
– “Cô nên ăn khẩn trương lên,” nữ hoàng nói mà không ngẩng lên. “Phu nhân Blonos không tha thứ cho sự chậm trễ đâu.”
Phía bên kia tôi, Evangeline che miệng cười to. “Cô vẫn còn đang học Lễ Nghi à?”
– “Ý cô là cô thì không học sao?” Tim tôi nảy lên viễn cảnh không phải ngồi chung lớp với cô ta. “Tuyệt thật.”
Evangeline nhạo báng tôi với sự sỉ nhục không thương tiếc. “Chỉ có bọn trẻ con mới học Lễ Nghi.”
 
Trước sự kinh ngạc của tôi, Nữ hoàng về phe tôi. “Tiểu thư Mareena sinh trưởng trong một hoàn cảnh khủng khiếp. Cô ấy không biết điều gì về cách thức của chúng ta, về sự kỳ vọng mà cô ấy phải tuân theo bây giờ. Chắc chắn cô hiểu tình cảnh khắc nghiệt của cô ấy, phải không Evangeline?
 
Sự khiển trách điềm tĩnh, ôn hòa nhưng cũng đầy đe dọa. Nụ cười của Evangeline tắt ngấm, cô ta gật đầu không dám nhìn vào mắt nữ hoàng.
– “Bữa ăn trưa hôm nay sẽ tổ chức ở Vòm Gương, cùng với các tiểu thư tham dự Lễ Chọn Nữ Hoàng cùng mẹ của họ. Cố gắng đừng huênh hoang, khoe mẽ,” nữ hoàng nói thêm, tôi thì sẽ không bao giờ làm thế, còn Evangeline trái lại liền tái mặt.
– “Họ vẫn còn ở đây sao?” Tôi nghe thấy tiếng mình hỏi. “Kể cả sau khi – đã không được lựa chọn?”
 
Elara gật đầu. “Các vị khách của chúng ta sẽ ở đây trong những tuần tiếp theo, để hoàn thành việc tôn vinh hoàng tử và vị hôn thê. Họ sẽ không rời đi cho đến sau buổi Dạ Tiệc Chia Tay.”
 
Trái tim tôi rơi tõm trong lồng ngực cho đến khi nó chạm đến ngón chân. Sẽ càng thêm nhiều buổi tối nữa như tối qua, với đám đông vây quanh và ngàn cặp mắt. Họ sẽ lại hỏi, những câu hỏi tôi sẽ buộc phải trả lời. “Thú vị thật.”
– “Và sau bữa tiệc, chúng ta cũng sẽ rời đi cùng họ, ” Elara tiếp, xoay con dao. “Để trở về thủ đô.”
 
Thủ đô. Archeon. Tôi biết hoàng gia sẽ quay về Điện Bach Hỏa vào cuối mỗi mùa hè, và giờ thì tôi cũng phải đi. Tôi sẽ phải rời khỏi đây và thế giới mà tôi không hiểu được sẽ trở thành thực tại duy nhất của tôi. Tôi sẽ không bao giờ được trở về nhà. Mày biết điều đó, tôi tự nhủ, mày đã đồng ý. Nhưng nó cũng chẳng còn đau đớn chút nào.
 
Khi tôi trở lại hành lang, Lucas dẫn tôi xuống một đoạn rẽ. Khi chúng tôi đi bộ, anh nhếch môi cười. “Trên mặt cô vẫn còn dưa hấu kìa.”
– “Dĩ nhiên là vậy rồi,” tôi nạt, chùi miệng bằng ống tay áo.
– “Phu nhân Blonos ở phía trước kia rồi,” anh nói, ra dấu về phía cuối hành lang.
– “Câu chuyện về bà ấy là gì? Bà ấy bay được hay là làm hoa mọc ra khỏi tai?”
 
Lucas hé ra một nụ cười, chiều lòng tôi. “Không phải vậy. Bà ấy là một healer. .. Ngày nay, có hai loại healer: Trị thương ngoài da và trị thương trong máu. Cả gia tộc Blonos đều là người trị nội thương. Tôi có thể ném bà ta khỏi đỉnh lâu đài và bà ấy sẽ bỏ đi mà không có lấy một vết xước.”
 
Tôi những muốn được nhìn thấy điều đó được kiểm nghiệm nhưng tôi không nói ra. “Trước đây tôi chưa bao giờ nghe nói đến một người trị nội thương,”
– “Cô không biết bởi vì họ không được phép thi đấu trên đấu trường. Đơn giản là chẳng ích gì để họ làm thế,”
Wow. Vẫn còn những phần anh hùng ca khác của người Bạc. “Vậy nếu tôi có gây ra, ừm, một biến cố…”
 
Lucas dịu đi, hiểu những gì tôi đang cố diễn đạt. “Bà ấy sẽ không sao. Mặt khác,những tấm rèm…”
– “Đó là lý do tại sao họ bảo bà ấy dạy tôi. Vì tôi nguy hiểm.”
Song Lucas lắc đầu. “Tiểu thư Titanos, họ bảo bà ấy dạy cô vì cử chỉ của cô quá thô thiển và cô ăn như một con chó. Bess Blonos sẽ dạy cô cách trở thành một quý cô và nếu cô có chẳng may giật điện bà ấy một đôi lần, sẽ không ai trách cứ cô hết…”
Cách trở thành một quý cô… nó hẳn sẽ rất kinh khủng.
Anh gõ nhưng khớp tay lên cánh cửa, khiến tôi nhảy dựng lên. Cánh cửa đung đưa mở ra trong yên lặng, bản lề êm ru, lộ ra một căn phòng sáng sủa.
“Tôi sẽ trở lại để đưa cô tới chỗ ăn trưa,” anh nói. Tôi không nhúc nhích, chôn chân tại chỗ nhưng Lucas đã đẩy tôi vào căn phòng trang nghiêm đó.
 
Cánh cửa đung đưa sau lưng tôi, lần này đóng lại từ phía hành lang và thứ gì đó có thể làm tôi trấn tĩnh lại. Căn phòng đẹp nhưng giản dị với một bức tường toàn cửa sổ và hoàn toàn trống. Tiếng vo vo của máy quay, đèn, điện mạnh hơn ở đây, gần như thiêu đốt không khí xung quanh tôi với nguồn năng lượng của nó. Tôi chắc rằng nữ hoàng đang theo dõi, sẵn lòng cười nhạo những nỗ lực của tôi để trở nên quý tộc.
“Xin chào?” Tôi nói, mong đợi một tiếng phản hồi, nhưng không có gì hết.
 
Tôi băng ngang phòng tới chỗ cửa sổ, nhìn ra vườn. Nhưng thay vì một khu vườn tuyệt đẹp, tôi ngạc nhiên khi thấy cửa sổ này không hướng ra ngoài mà hướng xuống một căn phòng khổng lồ màu trắng.
 
Mặt sàn là một vài kết cấu bên dưới tôi, có một lối đi bao quanh bên rìa ngoài. Ở giữa, một vật thể lạ lùng chuyển động và xoay tròn, quay vòng vòng với các cánh tay kim loại dang rộng. Nam giới và phụ nữ, tất cả trong đồng phục, tránh cỗ máy xoay. Nó tăng tốc, quay nhanh hơn cho đến khi chỉ còn hai người còn lại. Họ rất lanh lẹ, nhào xuống và tránh né với vẻ duyên dáng và tốc độ. Mỗi lượt máy lại tăng tốc cho đến khi cuối cùng nó chậm lại và tắt hẳn. Họ đã đánh bại nó.
 
Đây hẳn là một kiểu đào tạo gì đó, cho các Sĩ Quan An Ninh hoặc Cận Vệ.
Nhưng khi hai thực tập sinh di chuyển tới chỗ mục tiêu luyện tập, tôi nhận ra họ chẳng phải Nhân viên an ninh gì cả. Hai người họ bắn ra những quả cầu lửa đỏ rực vào không trung, làm nổ tung mục tiêu khi chúng bay lên và rơi xuống. Mỗi một cú nhắm là hoàn hảo. kể cả từ đây tôi cũng nhận ra gương mặt mỉm cười của họ. Cal và Maven.
 
Vậy ra đó là những gì họ làm cả ngày. Không phải là học cách cai trị, trở thành vua hay ngay cả lãnh chúa mà là đào tạo để chiến đấu. Cal và Maven là những sinh vật, chiến sĩ chết người, song cuộc chiến của họ không phải là trên tiền tuyến, nó diễn ra ở đây, trong cung điện, trên các chương trình phát sóng, trong trái tim của mọi thần dân họ cai quản. Họ sẽ cai trị không phải bằng quyền lực của vương miện mà bằng khả năng. Sức mạnh và quyền lực. Đó là tất cả những thứ người Bạc tôn trọng, và đó cũng là tất cả những gì có thể giữ phần còn lại như chúng tôi làm nô lệ.
 
Evangeline bước lên kế tiếp. Khi mục tiêu bay, cô ta ném ra một cánh quạt tạo ra bởi những mũi tên bạc sắc nhọn để bắn rớt lần lượt từng cái một. Không có gì lạ khi cô ta cười nhạo tôi chuyện học Nghi Lễ. Trong lúc tôi đang ở đây để học cách ăn uống tử tế thế nào thì cô ta đang được huấn luyện để giết chóc.
– “Thích màn trình diễn chứ, tiểu thư Mareena?” Một giọng nói thỏ thẻ sau lưng tôi. Tôi quay phắt lại, các dây thần kinh ngứa ran lên. Những gì tôi nhìn không thể làm gì giúp tôi trấn tĩnh.
 
Phu nhân Blonos là một cảnh tượng kinh hoàng, tôi phải lấy hết sức để ngăn không cho hàm khỏi rớt xuống. Người trị nội thương, có khả năng chữa lành cho chính mình. Bây giờ tôi đã hiểu nó nghĩa là thế nào.
 
Bà ta chắc đã ngoài 50, già hơn cả mẹ tôi nhưng da bà láng bóng và bọc chặt và bộ xương đến phát khiếp. Mái tóc trắng phau, vuốt ra sau, đôi lông mày có vẻ nhíu lại trong một trạng thái kinh động không đổi, cong cong trên khuôn trán nhẵn nhụi không có một vệt nhăn. Mọi thứ ở bà ta đều sai sai, từ đôi môi quá đầy cho đến sống mũi bất thường, nhọn hoắt. Chỉ có đôi mắt xám sâu là sống động. Phần còn lại, tôi nhận ra đều là đồ giả. Bằng cách nào đó, bà ta đã chữa hoặc thay đổi bản thân thành thứ quái dị này trong nỗ lực làm cho mình trông trẻ hơn, đẹp hơn, toàn diện hơn.
 
– “Xin lỗi,” tôi sau cùng cũng thốt ra. “Tôi đã đến, nhưng phu nhân…”
– “Ta quan sát,” bà ta cắt ngang, rõ ràng là ghét tôi. “Cô đứng như một cai cây trong bão.”
Bà ta tóm vai tôi, và kéo chúng lại, ép tôi đứng thẳng lên. “Ta tên là Bess Blonos, và ta sẽ gắng làm cho cô trở thành một tiểu thư. Một ngày nào đó, cô sẽ là công nương và chúng ta không thể để cô cư xử như một ả mọi rợ, phải không?”
 
Mọi rợ. Trong một khoảnh khắc lóe sáng ngắn ngủi, tôi nghĩ đến chuyện nhổ nước miếng vào bộ mặt điên khùng của phu nhân Blonos. Nhưng hành động đó sẽ bắt tôi phải trả giá thế nào? Điều gì sẽ xảy ra? Và nó sẽ chỉ chứng tỏ bà ta đúng. Tệ hơn hết, tôi nhận ra mình cần bà ta. Sự huấn luyện của bà ta sẽ khiến tôi khỏi sơ sểnh và quan trọng nhất, là giữ tôi sống sót.
– “Không,” phần vỏ rỗng tuếch trong giọng nói của tôi trả lời. “Chúng ta sẽ không để như vậy.”

 Đọc tiếp chương 12 – phần 2

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *