Thursday , November 16 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 7 (phần 1)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 7 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 7 (phần 1)

Tôi quay trở về bục dành cho gia nhân, một cảm giác trống rỗng trong dạ dày tôi. Niềm hạnh phúc trước đó đã hoàn toàn biến mất. Tôi không thể khiến bản thân ngoảnh lại để thấy anh đứng đó trong quần là áo lượt, đeo dải băng và huân chương cùng phong thái hoàng gia mà tôi căm ghét. Giống như Walsh, anh mang một chiếc huy hiệu hình vương miện lửa nhưng cái của anh làm bằng hồng ngọc, kim cương và hạt huyền. Nó như đối chọi với một bộ quân phục đen nghiêm nghị. Bộ quần áo nâu xám anh ta mặc tối qua đã biến mất, nó hẳn thường dùng để dễ bề trà trộn vào đám thường dân như tôi. Hiện tại, mỗi một phân vuông trên người anh ta đều có dáng dấp của một vị quân vương tương lai. Bạc đến tận xương tủy. Vậy mà tôi đã tin anh ta.

Những gia nhân khác đã dạt sang một bên, dồn tôi về phía sau hàng trong khi đầu óc tôi quay cuồng. Anh ta đã cho tôi công việc, anh đã cứu tôi, cứu gia đình tôi và anh là một trong số bọn họ. Còn tệ hơn là một trong số đó. Một hoàng tử. Là hoàng tử – người mà mọi người trong cái vòng xoáy đá kì quái này đến để diện kiến.

“Tất cả các ngươi đã tới để tỏ lòng kính trọng con trai ta và vương quốc, và ta cũng trân trọng các ngươi”. Vua Tiberias cất tiếng sang sảng, đập tan mớ suy nghĩ của tôi hệt như chúng là thủy tinh. Ông ta giơ cánh tay lên, ra hiệu về phía những khoang đầy người. Dù cố gắng hết sức để chú tâm vào nhà vua, tôi vẫn không thể không liếc nhìn Cal. Anh đang mỉm cười dù nụ cười ấy không lên được tới đôi mắt.

“Ta tôn trọng quyền lợi của các ngươi để trị vì. Vị vua tương lai – con trai của con trai ta, sẽ phải là người mang huyết thống Bạc như các người cũng như của ta. Ai sẽ là người xác lập quyền cho chúng?”

Người tộc trưởng tóc bạc phản ứng bằng tiếng sủa:”Tôi thỉnh cầu nghi thức Chọn Nữ Hoàng.”

Khắp nơi trong sảnh xoắn ốc, tộc trưởng của gia tộc khác đều đồng thanh hét lên “Yêu cầu nghi thức Chọn Nữ Hoàng.” Họ hô vang, xác nhận những truyền thống mà tôi không hiểu.

Tiberias mỉm cười và gật đầu. “Sau đây nghi lễ sẽ tiến hành. Lãnh chúa Provos, liệu ông có vui lòng..

Nhà vua quay sang, nhìn về hướng tôi đoán là gia tộc Provos đang ngồi. Cả khán đài dõi theo ánh mắt của ông. Mắt của họ dừng lại trên một gia đình mặc trang phục đen vàng. Một người đàn ông luống tuổi, mái tóc màu xám điểm những vệt trắng  bước về phía trước. Trong y phục kỳ quái, ông ta tựa như một con ong bắp cày lăm le chực đốt. Khi ông ta co giật hai bàn tay tôi không biết điều gì sẽ xảy ra.

Đột nhiên, sàn nhà rung chuyển rồi trượt sang ngang. Tôi không kìm được nhảy lên suýt chút nữa thì lao vào người gia nhân đứng cạnh khi chúng tôi lướt dọc theo một đường vô hình. Trái tim tôi nhảy lên tận họng giây phút tôi chứng kiến Vườn Xoắn Ốc đang xoay. Lãnh chúa Provos là một telky, di chuyển những cấu trúc theo những đường định trước chỉ bằng sức mạnh tâm trí.

Toàn bộ công trình vặn xoắn dưới sự điều khiển của ông ta, cho đến khi mặt sàn của khu vườn trải rộng thành một hình tròn khổng lồ. Các bậc thang thấp hơn thu lại, sắp xếp liền mạch với các bậc cao hơn và xoắn ốc trở thành một hình trụ khổng lồ thông lên bầu trời. Khi các bậc thang chuyển động, sàn nhà tụt xuống, nó chỉ dừng lại khi bên dưới lô thấp nhất khoảng 20 feet. Các đài phun biến thành thác nước, tràn từ đỉnh hình trụ xuống dưới đáy, nơi chúng đổ vào các bể sâu và hẹp. Bục của chúng tôi tuột xuống rồi dừng lại ngay trên khoang của nhà vua, cho phép chúng tôi có một tầm nhìn hoàn hảo xuống mọi thứ bao gồm cả mặt sàn nằm sâu bên dưới. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy một phút, cùng với sự dịch chuyển của Lãnh chúa Provos, Vườn Xoắn Ốc đã biến thành một nơi bí hiểm hơn.

Nhưng khi Provos đã quay lại chỗ ngồi của ông ta sự thay đổi vẫn còn tiếp tục. Âm thanh trầm đục của điện không ngừng tăng đến mức nó kêu răng rắc xung quanh khiến lông tay tôi dựng đứng lên. Một ngọn lửa bập bùng màu trắng tím gần sàn bắn ra những tia lửa từ chiếc lõi nhỏ xíu không nhìn thấy trong đá. Không có người Bạc nào đứng lên để điều khiển nó như Provos đã làm với đấu trường. Tôi chợt hiểu tại sao. Đó không phải là thứ họ tạo ra mà là một kỳ quan của công nghệ và điện tử. Tia sét mà không cần sấm. Các chùm ảnh sáng đan cắt nhau, dệt thành thành một tấm lưới rực rỡ chói mắt. Chỉ mới nhìn vào, nó đã làm đau mắt tôi, xuyên những lưỡi dao găm sắc nhọn qua đầu tôi. Tôi không hiểu làm sao những người khác có thể chịu đựng được.

Đám người Bạc có vẻ bị ấn tượng, bị thu hút bởi một thứ họ không thể thao túng. Về phần những người Đỏ, chúng tôi kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Tấm lưới kết tinh như một tĩnh mạch bằng điện đang tỏa ra khắp hướng. Sau đó, cũng đột ngột như lúc bắt đầu, tiếng ồn dừng hẳn. Một tia sét đóng băng, đông lại trong không trung, tạo ra một chiếc khiên màu tím rõ nét chắn giữa sàn nhà và chúng tôi. Ngăn cách chúng tôi với bất cứ thứ gì có lẽ sẽ hiện ra ở dưới đó.

Tâm trí tôi lang thang tận đẩu đâu, tự hỏi cái gì đã khiến phải tạo ra tấm chắn bằng sét này. Không phải là một con gấu hay một bầy sói hay bất cứ con quái vật ít thấy nào trong rừng rậm. Ngay đến các sinh vật thần thoại, những con mèo khổng lồ, cá mập hay rồng có thể gây nguy hại gì cho đám người Bạc ở phía trên. Và làm sao lại có quái thú trong nghi thức Chọn Nữ Hoàng được? Đây được coi là buổi lễ để tuyển lựa Nữ Hoàng chứ không phải để chiến đấu với quái vật.

Như để trả lời cho câu hỏi của tôi, mặt đất trong vòng tròn của các bức tượng, giờ là một tiểu trung tâm nằm ở sàn của khối trụ mở rộng. Không cả suy nghĩ, tôi chồm về phía trước, hy vọng sẽ nhìn rõ hơn bằng chính mắt mình. Những gia nhân khác cũng túm tụm gần tôi, cố nhìn xem thứ kinh dị gì có thể xuất hiện bên trong phòng chứa ấy.

Cô gái nhỏ bé nhất tôi từng thấy bước ra khỏi bóng tối.

Rohr

Tiếng chúc mừng rộ lên từ một gia tộc trong trang phục lụa nâu gắn đá quý màu đỏ đang vỗ tay cổ vũ con gái họ

– “Rohr, của gia tộc Rhambos,” gia đình hét lên như công bố cô với toàn thế giới.

Cô bé tuổi không quá mười bốn, mỉm cười với gia đình mình. Cô quá nhỏ bé so với những bức tượng nhưng bàn tay cô lại to một cách lạ thường. Phần thân thể còn lại có vẻ như dễ dàng bị thổi bay bởi một cơn gió mạnh. Cô dạo một lượt vòng quanh các bức tượng, luôn giữ nụ cười hướng lên trên. Cái nhìn của cô dừng lại ở Cal, ý tôi là hoàng tử cố gắng hút hồn anh bằng đôi mắt nai tơ hay cử chỉ hất nhẹ làm lay động mái tóc màu mật ong vàng óng. Tóm lại trông cô ta hoàn toàn khờ khạo cho đến khi cô tiếp cận một bức tượng đá và làm chiếc đầu của nó long ra chỉ bằng một cái tát nhẹ nhàng.

Gia tộc Rhambos lại gào lên “Strongarm”

Dưới chúng tôi, Rohr nhỏ bé phá hủy mặt sàn trong một cơn lốc, biến lũ tượng thành đống cát bụi trong khi mặt đất rạn nứt bên dưới bàn chân cô bé. Cô tựa như một cơn động đất trong hình hài con người tí xíu, đập tan thứ theo cách của mình.

Vậy ra, đây là một cuộc thi hoa hậu.

Một màn bạo lực, nhằm trưng ra một cô gái đẹp, lộng lẫy với sức mạnh siêu phàm. Cô gái tài năng nhất. Đó sẽ là một cuộc phô diễn khả năng nhằm ghép đôi hoàng tử với cô gái quyền uy bậc nhất khiến cho con cái họ sẽ trở thành người mạnh hơn tất cả. Và điều này đã tiếp diễn hàng trăm năm.

Tôi rùng mình khi nghĩ về sức mạnh nơi ngón út của Cal.

Anh vỗ tay lịch sự khi cô gái Rhambos kết thúc màn trình diễn về sự phá huỷ có hệ thống và bước trở lại vào mặt nền đang hạ xuống. Gia tộc Rhambos còn hô hào cho đến khi cô biến mất.

Tiếp theo là Heron của gia tộc Welle, con gái thống đốc chỗ chúng tôi. Cô ta cao lớn với một gương mặt y như cái tên của loài chim cô mang tên(*). Mặt đất đã bị phá hủy chuyển động quanh cô khi cô ghép sàn nhà lại. “Người gìn giữ màu xanh”, như gia đình cô ca ngợi. Một greeny. Dưới sự điều khiển của cô ta, cây lá vươn cao trong chớp mắt, đỉnh của chúng cọ vào tấm chắn sét. Nó phát ra tia lửa nơi các cành cây chạm vào, thiêu đốt những chiếc lá tươi. Cô gái tiếp theo, một nymph đến từ gia tộc Osanos, đã đến lượt. Dùng những thác nước đang đổ, cô dập tắt đám cháy rừng trong một cơn sóng thần trắng xóa, để trơ lại những cái cây đã thành than và mặt đất cháy xém.

nym-1

Và các màn trình diễn nối tiếp nhau như thế nhiều giờ. Mỗi cô gái đi lên đều cho thấy giá trị của mình và sau mỗi người ta lại nhận thấy đấu trường bị phá hủy nhiều hơn nhưng họ được đào tạo để giải quyết bất cứ thứ gì. Họ khác biệt về độ tuổi và ngoại hình nhưng nhìn chung đều rực rỡ. Một cô bé, chỉ tầm 12 tuổi, làm nổ mọi thứ khi chạm vào như một quả bom di động. “Oblivion“, gia đình cô gào thét, thể hiện sức mạnh của cô. Khi cô xóa sổ bức tượng trắng cuối cùng, tấm lưới sét vẫn vững vàng. Nó rít lên chống lại ngọn lửa của cô. Và âm thanh xé tai tôi.

Dòng điện, người Bạc và tiếng la hét lãng đãng trong đầu khi tôi xem các nymph và greeny, swift, strongarm, telky và hàng trăm chủng loại người Bạc khác phô diễn bên dưới tấm chắn. Những thứ tôi chưa từng mơ sẽ diễn ra trước mắt, chẳng hạn như các cô gái có thể hóa làn da thành đá hay la hét vượt ra khỏi những bức tường kính. Người bạc mạnh mẽ và khủng khiếp hơn tôi đã từng sợ, với thứ sức mạnh tôi chưa từng mường tượng ra. Làm thế nào mà những con người như vậy lại có thật?

Tôi chứng kiến tất cả  và chợt tôi trở lại đấu trường, nhìn người Bạc thể hiện những gì mà chúng tôi không làm được.

Tôi kinh ngạc lẫn hoảng hốt khi một người điều khiển sinh vật gọi xuống hàng ngàn con bồ câu từ bầu trời. Khi những con chim đâm đầu vào tấm chắn sét, bùng cháy trong một đám mây nhỏ máu, lông và luồng điện chết chóc, nỗi sợ của tôi đã biến thành kinh hãi. Tấm chắn lại phát ra tia lửa, thiêu đốt những phần sót lại của các chú chim cho đến khi nó sáng bóng lên như mới. Tôi suýt nôn giữa những tiếng vỗ tay khi người gọi thú máu lạnh đó chìm trở lại xuống sàn.

Một cô gái nữa, hy vọng là người cuối cùng nhô lên khỏi đấu trường nay đã gần tan thành bụi.

“Evangeline, gia tộc Samos” có tiếng hô của người trưởng tộc gia đình tóc bạch kim nọ. Chỉ riêng mình ông nói và giọng ông vang vọng khắp Vườn Xoắn Ốc.

Từ vị trí thuận lợi của mình, tôi để ý thấy vua và hoàng hậu ngồi thẳng lên một chút. Evangeline đã có được sự quan tâm của họ. Ngược lại, Cal nhìn xuống bàn tay anh.

Trong khi các cô gái khác bận váy lụa và một số ít mặc áo giáp mạ vàng kỳ quái, cô Evangeline này xuất hiện trong trang phục bằng da đen. Áo khoác, quần, giày cao cổ tất cả nạm bạc cứng. Không, không phải bạc. Là sắt. Bạc thì không quá xỉn và rắn.  Gia tộc cổ vũ cô, tất cả đều đứng dậy. Cô ta thuộc về nhà của Ptolemus và người tộc trưởng nhưng những những người khác cũng reo hò, cả những gia đình khác. Họ muốn cô ta trở thành Nữ Hoàng. Cô là người được yêu thích. Cô chào, hai ngón tay đặt lên lông mày, đầu tiên hướng về gia đình và sau đó là đến khoang của nhà vua. Họ đáp lại bằng cử chỉ, ngang nhiên ưu ái Evangeline.

Có lẽ nó giống “Kỳ công” hơn là tôi nhận thấy. Ngoại trừ thay vì để cho người Đỏ thấy vị trí của chúng tôi, đây là cách nhà vua xếp hạng dân cư của mình. Tùy thuộc vào sự mạnh mẽ của họ ra sao, họ sẽ đứng ở chỗ nào. Một hệ thống phân cấp bên trong một hệ thống phân cấp nữa.

Tôi mải chú ý đến những thử thách của buổi lễ tuyển chọn đến mức tôi gần như không chú ý rằng đã đến phiên mình phục vụ. Trước khi ai đó có thể thúc tôi di chuyển đúng hướng, tôi đã tiến về phía các khoang bên phải, vừa đủ để nghe thấy tộc trưởng Samos nói. “Magnetron”. Tôi nghĩ ông ta nói thế nhưng tôi chả hiểu từ đó nghĩa là gì.

Đọc tiếp chương 7 – phần 2 

(*) Heron: Con diệc, một giống chim mảnh khảnh với cái cổ dài.

Mời  các bạn tiếp tục Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – Bản dịch của Used Book Store VN.

 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *