Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ : Chương 5 (phần 1)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ : Chương 5 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ: Chương 5 (1)

Kilorn sẽ tìm thấy tôi ở bất cứ chỗ nào tôi cố trốn vậy nên tôi không ngừng di chuyển. Tôi chạy hết sức như thể tôi có thể vượt qua được những gì tôi đã làm với Gisa, những tội lỗi tôi đối với Kilorn hay việc tôi đã hủy hoại mọi thứ như thế nào. Nhưng thậm chí tôi không đủ can đảm nhìn mẹ khi tôi đưa Gisa về đến cửa. Tôi nhìn thấy bóng tối tuyệt vọng phảng qua gương mặt mẹ, và tôi bỏ chạy trước khi cha tôi lăn xe tới. Tôi không thể đối diện với cả hai người họ. Tôi là một kẻ hèn nhát.
 
Vì thế tôi cứ chạy cho đến khi không thể suy nghĩ, cho đến khi mỗi ký ức tồi tệ nhạt nhòa, cho đến khi tôi cảm thấy các cơ bắp nóng rực lên. Tôi cũng tự nhủ rằng nước mắt vương trên đôi gò má chỉ là những giọt mưa.
 
Sau cùng khi tôi đã chạy chậm lại để thở, tôi đã ra khỏi ngôi làng, cách vài dặm xuôi xuống con đường phía bắc khủng khiếp đó. Ánh đèn lọc qua hàng cây quanh khúc rẽ, soi tỏ một lữ quán, một trong số rất nhiều những nhà trọ ven các con đường cũ. Nó đông đúc như thế mỗi mùa hè, đầy ắp đám gia nhân và người làm công thời vụ hộ tống hoàng gia. Họ không sống tại làng Stilts, họ không biết mặt tôi nên họ càng dễ dàng trở thành con mồi để móc túi. Tôi vẫn làm công việc này khi hè đến nhưng Kilorn luôn cùng đi với tôi. Anh mỉm cười nhấm nháp đồ uống khi anh quan sát tôi làm việc. Tôi không dám tin là tôi sẽ thấy nụ cười của anh không lâu nữa.
 
Một tràng cười rộ lên khi dăm ba người đàn ông chân nam đá chân chiêu đi ra từ quán trọ, say mèm và hưng phấn. Ví tiền của họ kêu xủng xoẻng, nặng trĩu số tiền công được trả ban ngày. Tiền của người Bạc, trả cho sự phục dịch, mỉm cười và cúi đầu đối với những con quái vật ăn mặc như chúa tể.
 
Tôi đã gây ra quá nhiều tổn thất ngày hôm nay, quá nhiều đau đớn cho cả những người tôi yêu thương nhất. Tôi nên quay lại và trở về nhà, đối diện với mọi người với ít nhiều dũng khí. Nhưng thay vì thế, tôi lại đứng tựa vào cái bóng của lữ quán, quyết chôn chân trong bóng tối.
 
Tôi cho rằng  tất cả những gì tôi làm tốt là gây ra nỗi đau cho người khác.
Không lâu la để kiếm được đầy các túi áo khoác của tôi. Những gã say dăm ba phút lại ra khỏi quán và tôi đâm sầm vào họ, nhoẻn cười để che giấu đôi tay. Không ai để ý, không ai thèm quan tâm, khi tôi mất dạng. Tôi là một cái bóng, không ai nhớ được những cái bóng.
 
Nửa đêm đến và trôi đi còn tôi thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, chờ đợi. Mặt trăng trên đầu là một lời nhắc nhở rõ ràng về giờ giấc, về khoảng thời gian tôi đã rời nhà. “Một lần cuối nữa”. Tôi tự nói với mình. “Thêm một cái nữa rồi mình sẽ về”. Tôi đã nói thế cả tiếng đồng hồ trước.
 
Tôi không nghĩ nữa khi con mồi tiếp theo bước ra. Anh ta ngẩng mặt nhìn trời và không chú ý gì đến tôi hết. Quá dễ để tiếp cận, quá dễ để thò một ngón tay tháo sợi dây buộc ví tiền. Trước lúc đó tôi nên hiểu rõ hơn rằng không gì là dễ dàng, song cuộc bạo loạn và đôi mắt trống rỗng của Gisa đã khiến tôi mụ mị vì đau khổ.
 
Bàn tay anh ta túm lấy cổ tay tôi, cú nắm của anh ta chặt và nóng kỳ lạ khi anh tôi lôi tôi ra khỏi bóng tối. Tôi gắng kháng cự lại, vùng ra và chạy trốn nhưng anh ta quá khỏe. Khi anh ta quay lại, ngọn lửa trong mắt anh ta làm tôi sợ hãi, nỗi sợ hãi giống hệt thứ tôi cảm thấy sáng nay. Song tôi hoan nghênh bất sự hình phạt nào anh ta muốn. Tôi hoàn toàn đáng bị trừng phạt.
 
“Kẻ cắp, ” anh nói, một nỗi ngạc nhiên lạ lùng trong chất giọng.
Tôi nháy mắt với anh, đấu tranh với ý muốn cười phá lên. Tôi không có cả sức mạnh để phản đối. “Rõ là thế rồi!”
 
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, xem xét tỉ mỉ từ mặt mũi đến đôi ủng đã mòn xác của tôi. Cái nhìn ấy làm tôi nhột nhạt. Sau một lúc lâu, anh ta thở dài rồi thả tôi ra. Kinh ngạc, tôi chỉ biết mở to mắt nhìn anh ta. Khi một đồng bạc xoay tít trong không khí, tôi suýt nữa không đủ sáng suốt để chụp được nó. Một đồng tiền vua chư hầu. Một đồng bạc này giá trị  cả một quan. Lớn hơn nhiều so với bất cứ đồng xu ăn cắp nào để trong túi.

 Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ

“Số tiền đó có lẽ còn dư để em thôi móc túi và đi về.” Anh ta nói trước khi tôi kịp phản ứng. Trong ánh đèn quán trọ, mắt anh ta phản chiếu ánh vàng – đỏ, màu của sự ấm áp. Kinh nghiệm đánh giá con người suốt bao năm của tôi chưa bao giờ sai, cho tới bây giờ. Mái tóc đen của anh ta quá bóng mượt và nước da quá nhợt nhạt, để có thể là ai khác ngoài một gia nhân. Nhưng hình thể anh ta dường như giống một thợ đốn gỗ hơn với bả vai rộng và đôi chân vững chãi. Anh ta cũng còn trẻ, chỉ lớn hơn tôi chút ít, mặc dù tôi gần như không chắc chắn được anh ta chừng 19 hay 20 tuổi.
 
Tôi nên hôn giày anh ta vì đã để tôi đi và còn cho tôi một món quà nhưng sự tò mò đã lấn át con người tôi. Luôn luôn là vậy.
 
“Tại sao? Từ ngữ thốt ra thẳng thừng và chát chúa. Sau một ngày như hôm nay, tôi có thể như thế nào được nữa?
Câu hỏi khiến anh ta ngoảnh lại. Anh ta nhún vai. “Em cần nó hơn tôi.”
 
Tôi những muốn ném đồng tiền vào mặt anh ta, bảo anh ta rằng tôi có thể tự lo thân mình nhưng phần còn lại trong tôi biết điều hơn. Ngày hôm nay không dạy mày được điều gì sao? “Cảm ơn,” tôi buộc phải nói qua hàm răng nghiến chặt.
 
Bằng cách nào đó, anh ta bật cười về sự biết ơn miễn cưỡng của tôi. “Không cần gò ép mình”. Rồi anh quay lại, tiến tới một bước gần hơn. Anh ta là người kỳ quặc nhất tôi từng gặp. “Em sống trong làng phải không?”
 
“Đúng thế,” tôi trả lời, ra dấu về phía mình. Mái tóc xơ xác, quần áo bẩn thỉu và đôi mắt thất bại, liệu tôi có thể là gì được nữa chứ? Anh ta thì hoàn toàn trái ngược, áo sơ mi đẹp và sạch sẽ, giày da mềm bóng lộn. Anh ta ngọ nguậy dưới cái nhìn đăm đăm của tôi, chỉnh lại cổ áo. Tôi làm anh thấy căng thẳng.
 
Anh trông ta tái nhợt dưới ánh trăng, đôi mắt nhìn thẳng. “Em có thích không?” anh hỏi, quay sang phía khác. “Sống ở đó ấy?”
 
Câu hỏi làm tôi suýt phì cười, nhưng anh ta không có vẻ gì đùa cợt. “Có ai thích không?” Tôi cuối cùng cũng đáp lại, thắc mắc anh ta đang chơi trò quái quỷ gì.
 
Song thay vì nhanh chóng đáp lời, táp lại như Kilorn thường làm, anh lại im lặng. Một vẻ u ám lướt qua mặt anh. “Em sẽ quay về chứ?” anh bỗng nhiên nói, chỉ xuống con đường.
 
“Sao vậy, sợ tối hả?” tôi nguýt dài, khoanh hai tay trước ngực. Nhưng trong thâm tâm, tôi tự hỏi tôi có nên sợ không? Anh ta khỏe mạnh, anh ta nhanh nhẹn và mày chỉ có một mình ở đây thôi.
 
Anh ta lại cười, và sự dễ chịu nó mang tới cho tôi thật đáng lo ngại. “Không, nhưng anh muốn chắc là em sẽ giữ đôi bàn tay lại với em hết đêm nay. Em không thể cứ lảng vảng ngoài quán rượu cách xa nhà như vậy được, phải không? Nhân tiện, anh là Cal, ” anh ta bổ sung, chìa một bàn tay ra để bắt.
 
Tôi không bắt. Tôi nhớ lại sức nóng rừng rực từ làn da anh ta. Vậy nên, tôi lao xuống đường, bước chân lẹ làng và êm ru. “Mare Barrow”, tôi nói với anh qua vai và không lâu sau đôi chân dài của anh ta đã bắt kịp.
 
“Vậy ra em lúc nào cũng dễ thương thế này?” anh ta trêu chọc, và vì vài lý do, tôi cảm thấy thích thú khi tôi được nhận xét. Nhưng đồng bạc lạnh ngắt trong tay giữ tôi bình tĩnh, nhắc tôi nhớ về những cái anh ta có trong túi. Bạc cho Farley. Thích hợp làm sao.
 
– “Ông chủ chắc phải trả cho anh hậu lắm nên anh mới mang trong người cả quan tiền.” Tôi vặc lại, mong sao anh ta sẽ sợ và kết thúc chủ đề này. Nó có tác dụng và anh ta đáp.
– Anh có một công việc tốt, anh giải thích, cố xuê xoa nó đi.
– Đó là sự khác nhau giữa hai chúng ta.
– Nhưng em…
– “Mười bảy tuổi,” tôi nói nốt câu. “Tôi vẫn còn chút ít thời gian trước khi thực hiện nghĩa vụ.”
Anh nheo mắt lại, môi cong lại thành một đường nghiệt ngã. Có điều gì đó khắc nghiệt len lỏi trong giọng nói của anh, chuốt từ ngữ sắc nhọn. “Còn bao lâu nữa?”
– “Còn ít ngày.” Nói ra điều đó lòng tôi đau quặn lại. Và Kilorn còn ít thời gian hơn cả tôi.
 
Anh ta thôi không nói và lại nhìn tôi trân trân, quan sát tôi khi chúng tôi tản bộ qua khu rừng. Nghĩ ngợi. “Và chẳng có công việc nào”, anh ta lẩm bẩm, với chính mình hơn là với tôi. “Không có cách nào giúp em thoát nghĩa vụ quân sự.”
Sự bối rối của anh ta khiến tôi thấy khó hiểu. “Có lẽ ở nơi anh sống mọi thứ khác hẳn.”
– “Do đó em trộm cắp.”
Tôi ăn cắp. “Đó là việc tôi làm giỏi nhất”, câu nói đó tuôn ra từ môi tôi. Lại một lần nữa, tôi nhớ ra tất cả những gì tôi làm tốt là gây ra nỗi đau cho người khác. “Tuy nhiên em gái tôi có một công việc”, nó bật ra trước khi tôi kịp nhớ. – Không, nó không có việc. Không còn nữa. Chỉ vì mày.
 
Cal nhìn tôi vật lộn với mớ từ ngữ, không biết có nên chỉnh đốn tôi không. Mọi điều tôi có thể làm là giữ cho gương mặt nghiêm nghị, để tránh suy sụp trước mặt một người hoàn toàn xa lạ. Nhưng anh ta thấy được những gì tôi đang cố giấu. “Em đã ở Sảnh ngày hôm nay phải không?” Tôi nghĩ anh ta đã biết câu trả lời. “Vụ bạo loạn thật kinh khủng.”
– Họ đã. Từ ngữ tắc lại trong cổ họng.
– “Em đã…,” anh ta hối thúc theo một cách điềm tĩnh và trầm lặng nhất. Như thể chọc một cái lỗ ở con đê, bao nhiêu cảm xúc trào ra hết. Tôi không thể dừng kể dù tôi muốn thế.
 
Tôi không đề cập đến Farley hay Hồng Binh hay kể cả Kilorn. Tôi chỉ nói em gái tôi lén đưa tôi tới Vườn Lớn để ăn trộm số tiền chúng tôi cần để sống qua ngày. Tiếp đó là sai lầm của Gisa, chấn  thương của nó và nó có ý nghĩa thế nào với chúng tôi. Những gì từ trước đến giờ tôi làm cho gia đình, những gì tôi đang làm, nỗi thất vọng của mẹ tôi, sự xấu hổ của cha tôi, trộm cắp từ những người tôi gọi là làng xóm.  Nơi đây trên con đường không có gì ngoài bóng tối vây quanh, tôi kể cho một người lạ rằng tôi tệ hại ra sao. Anh không hỏi câu nào, cả khi tôi vô lý. Chỉ lắng nghe.
 
“Đó là việc mà tôi giỏi nhất, ” tôi nhắc lại trước khi kết thúc. 
Rồi ánh sáng bạc lóe lên góc mắt tôi. Anh ta đang cầm một đồng bạc nữa. Trong ánh trăng, tôi chỉ nhìn thấy đường nét của chiếc vương miện rực cháy của nhà vua khảm trên kim loại. Khi anh ta ấn nó vào tay tôi, tôi tưởng có thể cảm nhận hơi nóng của anh lần nữa, nhưng tay anh băng giá.
 
Tôi không muốn lòng thương hại của anh. Tôi những muốn gào lên, nhưng như thế thì thật ngu ngốc. Đồng tiền này sẽ  để dành mua những thứ Gisa không thể nữa.
– Anh thực sự rất tiếc cho em, Mare. Mọi chuyện không nên như thế.”
Tôi không có  đủ sức để cau mày. “Có những cuộc đời còn tệ hơn. Đừng đáng tiếc cho tôi làm gì.”

 Mời các bạn tiếp tục theo dõi truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ qua bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *