Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 1)
đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 14 (phần 1)

Cận vệ đi tuần tra hành lang của tôi theo từng cặp, nhưng thấy Maven đi cùng, họ không cản đường tôi. Dẫu rằng đã là buổi đêm, quá cả thời gian tôi đáng lẽ nên ở trên giường cũng không có ai nói một lời. Không ai làm trái ý một hoàng tử. Ngay cả việc cậu ấy hiện tại đang dẫn tôi đi đâu, tôi cũng không hề biết nhưng cậu đã hứa sẽ đưa tôi tới đó. Về nhà.
 
Maven lặng lẽ song quyết tâm, cố cưỡng lại một nụ cười heo hắt. Tôi không thể làm gì ngoài khác ngoài việc nhìn cậu. Có lẽ cậu ấy không quá tệ. Nhưng cậu đã dừng lại khá lâu trước khi tôi đoán là cậu sẽ dừng – chúng tôi thậm chí chưa bao giờ rời khỏi những tầng cư trú.
“Bọn em đây,” cậu nói và gõ lên cánh cửa.
 
Nó đung đưa và mở ra sau một khắc, sau cánh cửa là Cal. Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến tôi phải lùi lại một bước. Anh để ngực trần, trong khi phần còn lại của bộ áo giáp lủng lẳng trên người anh. Những miếng kim loại đan lại với nhau thành áo, một số đã móp vào. Tôi không để lỡ vết tím bầm ngay trên phía trái tim hay vết râu nhạt màu trên gò má. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh sau hơn một tuần không gặp, bắt được đúng khoảnh khắc anh trong tình trạng tệ nhất, rõ ràng thế. Thoạt đầu, anh không chú ý đến sự có mặt của tôi, anh còn đang tập trung cởi tấm áo giáp ra. Điều đó khiến tôi ngộp thở.

 

Cal

– “Khép cửa lại, Mavey,,,” anh nói nhưng dừng lại khi ngẩng lên nhìn thấy tôi đứng cạnh em trai anh. “Mare, tôi có thể, ừm, tôi có thể giúp gì cho em?” Anh nói năng lắp bắp, lúng túng trong thoáng chốc.
– “Tôi không thực sự chắc chắn,” tôi đáp, hết nhìn anh rồi đến Maven. Vị hôn phu của tôi chỉ cười nhạt, nhướng một bên lông mày của câu lên chút ít.
– “Là đứa con trai cưng, anh trai tôi có những đặc quyền riêng,” cậu nói, luồng không khí quanh cậu tươi vui đến lạ. Ngay cả Cal cũng hơi nhoẻn cười, tròn mắt. “Em muốn về nhà, Mare và tôi đã tìm cho em người trước đây vẫn ra vào ngoài đó.”
 
Mất một giây bối rối, tôi mới nhận ra Maven đang nói gì và thật ngu ngốc là tôi đã không nhận ra nó từ trước. Cal có thể mang tôi ra khỏi cung điện. Cal đã từng ở quán rượu. … Anh ta đã tự mình rời khỏi đây, do đó anh ta có thể giúp tôi y như thế.
– “Maven,” Cal nói qua hàm răng nghiến chặt, nụ cười của anh đã tắt. “Em biết là cô ấy không thể. Đó chẳng phải ý hay đâu…”
 
Đến lượt tôi lên tiếng, để đạt được thứ mình cần. “Đồ dối trá!”
Anh nhìn tôi với đôi mắt bừng lửa, ánh nhìn của anh xuyên thẳng qua tôi. Tôi hy vọng anh ta có thể thấy quyết tâm, sự tuyệt vọng và mong muốn của mình.
– “Anh, chúng ta đã tước đi mọi thứ của cô ấy,” Maven lầm bầm, tiến gần hơn. “Thật sự chúng ta nên giúp cô ấy lần này đúng không?”
 
Và rồi chậm rãi và miễn cưỡng, Cal cũng gật đầu, vẫy tôi vào phòng anh. Quay cuồng với nỗi phấn khích, tôi vội vã bước vào, gần như mỗi bước chân đều chan chứa hy vọng.
Tôi sẽ được về nhà.
 
Maven lần lữa ở cửa, nụ cười của cậu nhạt đi một chút khi tôi rời khỏi cậu. “Anh sẽ không tới.” Đó không phải là một câu hỏi.
Anh lắc đầu. “Em sẽ có đủ cái để lo lắng khi không có anh quanh quẩn bên cạnh.”
 
Tôi không cần phải là thiên tài mới hiểu được sự thực trong lời anh nói. Song chỉ vì anh không tới không có nghĩa là tôi sẽ quên những điều anh từng làm với tôi. Vô thức, tôi vòng cánh tay mình ôm Maven. Cậu không phản ứng trong một giây nhưng rồi chầm chậm đưa một cánh tay ôm bờ vai tôi. Khi tôi xích lại, một vệt màu bạc bừng lên trên má cậu. Tôi cảm nhận được dòng máu đỏ của mình nóng hổi chảy bên dưới làn da, dộng thình thình trong tai tôi.
– “Đừng đi lâu quá,” cậu nói, dứt đôi mắt khỏi tôi để nhìn Cal.
 
Cal chỉ nhếch môi. “Em làm như thể anh chưa bao giờ làm điều đó trước đây vậy.”
Hai anh em chia sẻ một nụ cười ẩn ý, nụ cười chỉ dành cho cho nhau giống như tôi đã thấy các anh trai mình như vậy đối với nhau hàng nghìn lần. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng Maven, để tôi lại với Cal một mình, tôi không thể ngăn mình cảm thấy nỗi ác cảm với hoàng tử đã giảm ít nhiều.
 
Căn phòng Cal ở rộng gấp đôi phòng tôi nhưng sự bừa bộn làm nó dường như nhỏ hơn. Áo giáp, quân phục và trang phục chiến đấu chất đầy trong hốc dọc theo tường, tất cả treo trên các mô hình mà tôi đồ là làm theo thân thể của Cal. Chúng ngự phía trên tôi như các bóng ma vô diện, nhìn chằm chằm qua đôi mắt vô hình. Phần đa áo giáp đều nhẹ làm từ các mảnh thép và vải dày, song có một số ít nặng chịch, dành cho chiến trận chứ không phải để luyện tập. Một phù hiệu lóng lánh nơi tay áo, khâu vào lớp kim loại xám đậm, hình vương miện màu đen rực cháy và đôi cánh bạc. Ý nghĩa của nó, của những bộ quân phục kia, những hàng động Cal làm khi mặc chúng tôi đều không muốn nghĩ đến.
 
Giống như Julian, Cal cũng có các chồng sách cao ngất ở khắp nơi, nổi lên trên một dòng sông nhỏ giấy và mực. Dù vậy chúng không cũ như sách của Julian, đa phần sách trông mới được bọc, phân loại và in lại trên giấy tráng nhựa để bảo tồn các dòng chữ. Và tất thảy đều được viết bằng thứ tiếng thông dụng, ngôn ngữ của Norta, Lakeland và Piedmont. Trong khi Cal biến mất vào tủ quần áo, cởi bỏ dần phần còn lại của chiếc áo giáp lúc anh đi, tôi lén lút nhìn đống sách. Các cuốn sách này đều lạ lùng, đầy rẫy bản đồ, lược đồ, biểu đồ  hướng dẫn thứ nghệ thuật khủng khiếp của chiến tranh. Mỗi cuốn lại càng tàn bạo hơn cuốn trước nó, diễn giải chi tiết về sự điều động quân sự từ những năm gần đây cho tới cả những năm trước đó. Các chiến thắng vang dội, các cuộc bại trận đẫm máu, các loại vũ khí và mưu lược, đủ khiến cho óc tôi phải quay cuồng. Tệ hơn là nhiều chú thích của Cal bên trong cho thấy những chiến thuật anh yêu thích, những thứ đáng giá bằng chính mạng người. Trong bức tranh, các ô vuông tí xíu tượng trưng cho quân lính, nhưng tôi như nhìn thấy các anh trai tôi, Kilorn và những người giống họ.
 
Xa hơn đống sách, trước cửa sổ là một bàn nhỏ và hai cái ghế. Trên mặt bàn, một bộ trò chơi đang nằm đó sẵn sàng, từng phần xếp đúng vào vị trí. Tôi không nhận ra nó nhưng tôi biết nó dành cho Maven. Họ hẳn là gặp nhau hàng tối, cùng chơi và cười đùa như những cặp anh em bình thường.
 
– “Chúng ta không có thời gian lâu la để thăm viếng đâu,” Cal nói với ra, khiến tôi giật bắn. Tôi liếc vào tủ áo, bắt gặp cảnh tượng tấm lưng cao lớn, cơ bắp của anh khi anh tròng một chiếc áo sơ mi vào. Có thêm nhiều vết bầm cũng như thẹo, dù tôi chắc chắn anh có quyền vời cả đội quân trị thương nếu anh muốn. Vài vài lý do nào đó, anh chọn giữ lại các vết thẹo.
 
“Miễn là tôi được gặp gia đình mình,” tôi trả lời, ép bản thân ngoảnh đi để tôi không còn dán mắt vào anh nữa.
 
Cal bước ra, lần này đã ăn vận đàng hoàng trong bộ đồ giản dị. Sau một thoáng, tôi nhận thấy đó chính là bộ anh mặc vào buổi tối gặp tôi. Tôi không tin nổi tôi đã không nhận ra anh ta đến từ đâu ngay lúc đầu: một con sói trong lốt chú cừu tơ. Để giờ đây một chú cừu như tôi phải giả bộ là con sói.
 
Chúng tôi rời khỏi tầng ở một cách nhanh chóng để đi xuống bên dưới. Sau cùng, Cal rẽ vào một góc, dẫn hai chúng tôi vào một căn phòng bê tông rộng. “Ngay đây thôi.”
 
Nó giống như một kiểu kho chứa, đầy rẫy các hình thù kỳ quái phủ bạt. Có cái to, có cái nhỏ nhưng tất cả đều bị che kín.
– “Đây là một đường cụt,” tôi phản ứng. “Không có lối nào ra ngoại trừ lối chúng ta đã vào,”
– “Đúng vậy, Mare, anh đã đưa em vào một ngõ cụt,” anh thở dài, bước tới một hàng. Tấm vải gợn lên khi anh bước ngang qua, tôi thoáng thấy kim loại phát sáng ở bên dưới.
 

– “Áo giáp nữa ư?” Tôi chỉ vào một trong số những hình dạng phủ vải. “Tôi đã định nói, anh có lẽ nên có thêm vài cái nữa. Có vẻ như anh vẫn chưa đủ ở trên lầu. Thực tế anh có thể muốn mặc chúng lên. Các anh tôi rất to khỏe và thích đập vào người khác.” Tuy vậy, dựa trên bộ sưu tập sách của Cal cũng như cơ bắp, anh ta có thể tự bảo vệ mình. Đấy là chưa nói đến khả năng điều khiển lửa.

 
Anh chỉ lắc đầu. “Anh nghĩ anh sẽ ổn mà không cần nó. Thêm nữa, anh trông giống một nhân viên An Ninh trong bộ dạng đó. Chúng ta không muốn gia đình em hiểu lầm, phải không?
– “Vậy chúng ta muốn họ hiểu thế nào đây? Tôi không nghĩ tôi được cho phép để giới thiệu danh tính thật của anh.”
– “Anh làm việc cùng em, chúng ta được nghỉ phép tối nay. Đơn giản vậy thôi,” anh nói, nhún vai. Lừa dối thật dễ dàng với những con người này.
– “Thế tại sao anh lại đi cùng tôi? Câu chuyện sẽ là gì?”
Với một nụ cười ranh mãnh, Cal khoát tay về phía hình thù phủ vải bạt kế bên anh. “Anh chở em về.”

 Motor

Anh ném tấm vải ra sau, để lộ một vật kỳ dị làm từ kim loại và sơn đen bóng loáng. Hai bánh xe, tấm chắn crôm phản chiếu, đèn, một ghế da dài – đó là một phương tiện tôi chưa bao giờ nhìn thấy.
– “Nó là một chiếc xe máy”, Cal nói, lướt bàn tay trên tay lái bạc như một người cha tự hào. Anh biết và yêu từng phân vuông của con quái vật kim loại. “Tốc độ, êm ái và có thể đi tới bất cứ nơi nào mà các phương tiện khác không thể.”
– “Như trông… như một cái bẫy chết người,” cuối cùng tôi nói, không che giấu được sự run rẩy.
 
Cười vang, anh lôi từ cốp xe ra một chiếc nón bảo hiểm. Tôi cực kỳ hy vọng anh sẽ không trông đợi tôi đội nó lên đầu, ít hơn nhiều so với cưỡi con quái vật kỳ dị kia. “Đó là những gì Cha nói, cả đại tá Macanthos nữa. Họ sẽ không đời nào sản xuất hàng loạt cho quân đội đâu nhưng anh sẽ thuyết phục được họ. Không còn lỗi lầm gì kể từ khi anh hoàn thiện lại bánh xe.
– “Anh chế tạo nó sao?” Tôi hỏi, hoài nghi song anh nhún vai như thể chẳng có gì cả. “Wow.”
– “Chỉ còn đợi đến lúc em cưỡi nó thôi,” anh nói, chìa cái nón bảo hiểm cho tôi. Như thể đúng lúc, bức tường phía xa rung lên, động cơ kim loại rền rĩ đâu đó và bắt đầu trượt đi, lộ ra khỏi màn đêm.
 
Bật cười, tôi thoái lui một bước khỏi cỗ máy chết chóc. “Nó cũng không phải tai họa.”
 
Nhưng Cam chỉ cười nhạt, một chân đung đưa trên xe, ngồi lún xuống ghế. Động cơ rền vang bên dưới chỗ anh ngồi, gầm rú đầy năng lượng. Tôi có thể cảm nhận ắc quy sâu bên trong cỗ máy, tác động lên nó. Nó van vỉ được giải phóng, được lăn bánh trên con đường dài nối nhà tôi và chốn đây. Nhà.
 
– “Sẽ an toàn tuyệt đối, anh hứa,” anh hét át tiếng động cơ. Đèn trước bật sáng, soi tỏ bóng tối đen kịt trước mặt. Cặp mắt vàng ánh đỏ của Cal nhìn vao mắt tôi và anh chìa một bàn tay. “Mare?”
Bất chấp, sự sợ hãi rơi tõm vào bao tử. Tôi đội chiếc nón bảo hiểm lên đầu.
Mới các bạn đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – Bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *