Wednesday , December 13 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 11 (Full)
Samos girl

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 11 (Full)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 11 (Full)

Tàn tiệc, đám đông hò reo, nâng ly về phía bàn hoàng tộc. Khi họ di chuyển các lãnh chúa và phu nhân trong ánh cầu vồng của màu sắc cố gắng thể hiện điệu bộ như cách họ ưa thích. Tôi sẽ sớm phải học về tất cả bọn họ, ghi nhớ màu sắc nào tương ứng với nhà nào và các thành viên nhà đó ra sao. Maven thì thầm vào tai tôi tên tuổi từng người khi đến lượt họ, mặc dù sáng mai tôi sẽ chẳng thế nào nhớ nổi nữa. Lúc đầu, cũng khá phiền nhưng rồi tôi nhận thấy bản thân đang ngả vào để nghe những cái tên.

Lãnh chúa Samos là người cuối cùng đứng dậy và khi ông ta làm thế, một sự im lặng bao trùm. Người đàn ông này khiến người ta kính nể, ngay cả giữa các nhân vật tầm cỡ. Dù chỉ mặc bộ áo chùng trơn bằng lụa đen đơn giản và chẳng đeo món trang sức đáng kể hay huy hiệu nào để khoe khoang, ông ta vẫn tỏa ra khí chất mạnh mẽ không thể phủ nhận. Tôi không cần Maven phải bảo mới biết được ông ta là người có địa vị cao nhất trong các Danh Gia Vọng Tộc, một con người để kính sợ hơn hẳn những người khác.

“Volo Samos,” Maven thì thào. “Tộc trưởng của Nhà Samos. Ông sở hữu và điều hành các mỏ sắt. Mọi khẩu súng phục vụ cho chiến tranh đều từ vùng đất của ông ấy.”

Vậy ra ông ta không chỉ là một quý tộc. Tầm quan trọng của ông ta đến từ những thứ còn hơn cả danh xưng.

Tiếng hô của Volo cộc lốc và vào trọng điểm. “Mừng con gái tôi,” ông gầm lên, giọng nói trầm, vang và mạnh mẽ. “Nữ hoàng tương lai.”

“Mừng Evangenile!” Ptolemus nói lớn, sải bước tới cạnh cha mình. Đôi mắt của anh ta đảo khắp phòng thách thức bất kỳ ai dám phản đối họ. Một vài vị lãnh chúa và phu nhân trông khó chịu, hay thậm chí là giận dữ nhưng họ cũng nâng cốc cùng những người còn lại, chào vị công nương mới. Những chiếc ly pha lê phản chiếu ánh sáng, mỗi chiếc là một ngôi sao nhỏ trong tay một vị thần.

Khi anh ta đã nói xong, nữ hoàng Elara và đức vua Tiberias đứng lên, cả hai mỉm cười với các vị quan khách. Cal cũng đứng dậy, rồi tới Evangenile, tới Maven, và sau một phút ngây ngốc, tôi làm theo họ. Nhiều gia tộc cũng đứng lên bên cạnh bàn của họ, tiếng ghế bị xô đi trên mặt sàn cẩm thạch nghe như tiếng móng tay cào vào hòn đá. May mắn là nhà vua và nữ hoàng chỉ cúi chào và bước những bước ngắn rời khỏi chỗ bàn cao của chúng tôi. Kết thúc rồi. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đêm đầu tiên.

Cal cầm tay Evangjeline, dẫn cô theo sau họ, cùng với Maven và tôi ở sau chót. Khi Maven nắm lấy tay tôi, làn da cậu lạnh khủng khiếp.

Đám người Bạc dạt sang hai bên, quan sát chúng tôi trong sự im lặng nặng nề. Gương mặt họ tò mò, xảo trá và độc địa – đằng sau mọi nụ cười giả tạo kia là một lời nhắc nhở: họ đang soi. Mỗi một cặp mắt quét qua tôi, tìm kiếm vết nứt và khuyết điểm đều khiến tôi nhộn nhạo nhưng tôi không thể để lộ ra.

Tôi không thể thất bại. Không phải bây giờ, hay chẳng bao giờ. Tôi là một trong số họ, tôi đặc biệt, tôi là một sự cố không ngờ, một lời dối trá và mạng sống tôi phụ thuộc vào việc duy trì ảo ảnh.

Maven siết chặt những ngón tay của cậu trong tay tôi, kéo tôi về phía trước. “Sắp xong rồi”, cậu nói nhỏ khi chúng tôi đã tới gần cuối sảnh phòng. “Gần chỗ kia thôi.”

Cảm giác ngộp thở qua đi khi bữa tiệc đã bị bỏ lại đằng sau, nhưng kế đó máy quay lại dõ theo chúng tôi những con mắt điện tử ngột ngạt. Càng nghĩ nhiều về nó, cáI nhìn càng dữ dội hơn cho đến khi tôi cảm nhận được camera được đặt ở đâu trước cả khi trông thấy. Có lẽ đây là hiệu ứng phụ của khả năng tôi có. Có lẽ do tôi chưa bao giờ được vây quanh bởi nhiều nguồn điện đến thế từ trước đến nay, và đó là cảm giác ai ai cũng sẽ có. Hoặc có lẽ chỉ do tôi là kẻ dị thường.

Ra tới hành lang, một nhóm cận vệ đã chờ sẵn để hộ tống chúng tôi lên cầu thang. Song rốt cuộc, điều gì có khả năng đe dọa những người này? Cal, Maven và vua Tiberias điều khiển được lửa. Elara điều khiển được tâm trí. Họ còn sợ cái gì nữa?

Chúng ta sẽ vùng lên. Đỏ như ánh bình minh. Giọng của Farley, lời của anh trai tôi, tuyên bố của Hồng Binh trở lại với tôi. Họ đã tấn công thủ đô, chỗ này có thể là mục tiêu tiếp theo. Tôi biết đâu sẽ là một mục tiêu nữa. Farley sẽ đưa tôi lên một bản tin phá sóng khác, tiết lộ tôi với toàn thế giới trong nỗ lực hạ thấp uy tín người Bạc. “Nhìn sự trí trá của họ đi, hãy nhìn màn lừa dối này,” cô ấy sẽ nói thế, dí mặt tôi vào máy ghi hình, cắt dòng máu đỏ của tôi cho cả thế giới xem.

Các ý nghĩ càng lúc càng điên rồ đua nhau ập đến, cái sau lại càng hãi hùng và kỳ dị hơn cái trước. Chốn này sẽ khiến tôi hóa điên chỉ sau vẻn vẹn một ngày.

“Bữa tiệc diễn ra tốt đẹp.” Elara nói, giằng bàn tay ra khỏi nhà vua khi chúng tôi tới tầng cư trú. Ông có vẻ không mảy may bận tâm đến. “Đưa các cô gái về phòng họ thôi.”

Bà ta không trực tiếp ra lệnh với người nào cụ thể, nhưng bốn cận vệ bước ra khỏi nhóm. Mắt họ lấp lánh sau lớp mặt nạ đen.

“Con có thể làm việc đó,” cả Cal và Maven cùng nói. Họ liếc nhìn nhau, sửng sốt.

Elara nhướng một bên chân mày tuyệt đẹp lên. “Việc này không thích đáng.”

“Con sẽ hộ tống Mareena, Mavey có thể dẫn đường cho Evengeline,” Cal nhanh chóng đề nghị còn Maven bặm môi khi nghe thấy cái tên thân mật của cậu. Mavey. Có lẽ cái tên đó Cal đã gọi khi cậu còn nhỏ và giờ nó là sự châm chích, tượng trưng cho người em trai luôn luôn là cái bóng, luôn luôn đứng thứ hai.

 

Đọc truyện Red Queen - hoàng tử Maven

Nhà vua nhún vai. “Cứ kệ chúng đi, Elara. Các cô bé cần một giấc ngủ ngon và các cận vệ có thể khiến các tiểu thư đây gặp ác mộng.” Ông thích thú, gật đầu vui vẻ với đám lính gác. Họ không phản ứng, câm như thóc. Tôi không rõ họ có được phép nói chuyện hay không.

Sau một giây im lặng căng thẳng, nữ hoàng cất bước. “Rất tốt”. Như bất kỳ bà vợ nào, bà ghét chồng phản bác mình, và như bất kỳ nữ hoàng nào, bà ta ghét quyền lực của nhà vua luôn lấn lướt bà ta. Một sự kết hợp tồi tệ.

“Đi ngủ thôi”, nhà vua nói, giọng ông có phần cưỡng ép và uy lực. Đám cận vệ ở lại với ông, theo gót khi ông đi ngược hướng với vợ mình. Tôi đoán họ không ngủ cùng phòng nhưng điều đó cũng chẳng có gì lạ.

“Chính xác thì phòng tôi ở đâu?” Evangeline hỏi, chằm chằm nhìn Maven. Hình ảnh một nữ hoàng tương lai bẽn lẽn đã biến mất, thế chỗ là dáng điệu ác quỷ tôi đã thấy.

Maven hứng trọn ánh nhìn dữ tợn của cô ta. “Ờ, lối này, thưa cô – thưa bà – à tiểu thư.” Cậu chìa một cánh tay cho cô nhưng cô ta điềm nhiên đi ngay bên cạnh cậu. “Chúc ngủ ngon, Cal, Mareea, ” Maven thở dài, dừng lại một chút khi nhìn tôi.

Tôi chỉ biết gật đầu đáp lại hoàng tử. Vị hôn phu của tôi – ý nghĩ đó làm tôi khó ở. Dẫu cậu ta tỏ ra lịch sự, thậm chí là tốt, cậu vẫn là người Bạc. Và tệ hơn nữa, cậu lại còn là con trai Elara. Nụ cười và những lời tử tế cũng không thể che lấp được sự thật đó. Cal cũng xấu xa như vậy, được nuôi dạy để cai trị, duy trì thế giới phân biệt chủng tộc này hay còn khủng khiếp hơn.

“Anh chọn được một người chiến thắng thứ thiệt đấy.” Tôi lẩm bẩm khi tiếng chân của cô ta đã đi xa.

Nụ cười của Cal tắt ngấm, vẻ mặt chùng xuống. Anh bắt đầu rảo bước về phía phòng tôi, đi lên các khúc quanh xoắn ốc. Đôi chân ngắn củn của tôi phải cố hết sức để bắt kịp các bước dài của anh. Nhưng anh chẳng chú ý vì mải chìm trong suy nghĩ.

Cuối cùng, anh ngoảnh lại, đôi mắt như than hồng.

– “Tôi chẳng chọn gì hết. Ai cũng biết thế.”

– “Ít nhất thì anh cũng biết là nó sẽ tới. Sáng nay tỉnh dậy tôi thâm chí còn chưa có lấy một người bạn trai.” Cal nhăn nhó khi nghe tôi nói nhưng tôi không quan tâm. Tôi không thể thương hại anh ta. “Và anh biết đấy, anh rồi sẽ lên ngôi vua mà. Đó hẳn là một sự đền đáp xứng đáng.”

Anh cười lặng lẽ nhưng không ra tiếng. Đôi mắt tối đen lại và anh dấn thêm một bước về phía trước, quát sát kỹ tôi từ đầu đến chân. Thay vì phán xét, anh có vẻ buồn. Nỗi buồn sâu thẳm trong đáy mắt vàng đỏ của anh, một cậu bé lạc loài, tìm kiếm ai đó cứu giúp

.- “Em và Maven rất giống nhau, ” anh nói sau một lúc lâu làm tim tôi đập điên cuồng.

– “Anh định nói là việc phải hứa hôn với một người xa lạ phải không? Chúng tôi có cùng chung điểm đó.”

– “Cả hai người đều rất thông minh.” Tôi không ngừng khịt mũi. Cal rõ ràng không biết tôi không thể qua được bài kiểm tra toán năm 14 tuổi. “Em biết rõ mọi người. Em hiểu được họ. Em nhìn thấu họ.”

– “Tôi đã làm việc đó xuất sắc tối qua. Tôi chắc chắn đã biết anh là một thái tử trong mọi lúc.” Tôi vẫn không thể tin được là chỉ mới tối hôm qua thôi. Một ngày sao lại tạo ra nhiều đổi thay đến vậy.

– “Anh biết tôi không thuộc về nơi này mà.”

Nỗi buồn của anh ta truyền đi, mang đến cho tôi một vết thương. “Vậy thì chúng ta đổi chỗ.”

Đột nhiên, cung điện không còn có vẻ nguy nga hay lộng lẫy. Kim loại cứng và đá quá kiên cố, quá chói sáng, quá mức phi tự nhiên như một cái bẫy giam tôi ở bên trong. Và bên dưới nó, tiếng vo vo của điện từ máy quay phát ra. Nó không hẳn là một âm thanh mà là cảm giác chạy dưới da thịt tôi, trong xương tủy, trong huyết mạch. Tâm trí tôi tiếp cận luồng điện, như thể bản năng. Dừng lại, tôi tự nhủ. Dừng lại đi. Lông tay tôi dựng đứng khi có thứ gì đó lao xao dưới da, một năng lượng khai mở tôi không thể kiểm soát. Tất nhiên hiện giờ nó đã quay lại khi mà nó là điều cuối cùng tôi muốn.

Thế nhưng cảm giác mau chóng qua đi như khi đến, nguồn điện năng lại tắt dần trong tiếng vo vo yếu ớt, trả lại thế giới bình thường.

– “Em ổn chứ?”

Cal nhìn xuống tôi, khó hiểu.

– “Xin lỗi, tôi lầm bầm, lắc đầu. “Chỉ suy nghĩ chút thôi. ”

Anh gật đầu, chừng như hối lỗi. “Thế còn gia đình em thì sao?”

Những từ ngữ đó giáng vào tôi như một cái tát. Chúng đã không còn vẩn vơ trong đầu tôi vài giờ trước và nó khiến tôi phát bệnh. “Một vài giờ trong nhung lụa và vương quyền đã thay đổi chính tôi rồi.

“Tôi đã gửi một lệnh giải ngũ cho các anh trai và người bạn của em, và cử một sĩ quan tới nhà em để cho bố mẹ em biết em đang ở đâu,” Cal tiếp tục nói, nghĩ rằng điều đó có thể làm tôi bình tâm. “Dù rằng chúng ta không thể nói rõ cho họ mọi chuyện.”

Tôi có thể hình dung được nó diễn ra thế nào. Ồ, xin chào. Con gái các vị bây giờ là người Bạc và cô ấy chuẩn bị kết hôn với hoàng tử. Ông bà sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa nhưng chúng tôi sẽ gửi chút tiền để  trợ giúp. Một cuộc giao dịch, ông bà nghĩ vậy không?

– “Họ biết là em làm việc cho chúng tôi cũng như sống tại đây nhưng họ vẫn nghĩ em là một gia nhân. Ít nhất là cho đến giờ. Khi nào thân phận của em trở nên công khai hơn ta sẽ tìm cách giải thích với họ.”

– “Ít ra tôi có thể viết thư cho họ được không?” Những lá thư của Shade đã luôn là điểm sáng trong chuỗi ngày tăm tối của chúng tôi. Biết đâu thư của tôi cũng sẽ như vậy.

Nhưng Cal đã lắc đầu. “Tôi xin lỗi, điều đó không thể được.”

“Tôi không nghĩ thế.”

Anh dẫn tôi vào phòng tôi, đèn mau chóng sáng lên lấp lánh. Những bóng đèn cảm ứng, tôi nghĩ. Hệt như ở hành lang, các giác quan của tôi sắc bén và mọi vật liên quan đến điện đều mang đến cảm giác nóng bỏng trong tâm trí tôi. Bỗng nhiên, tôi biết rằng có không ít hơn bốn máy quay trong phòng và chúng khiến người tôi khó chịu.

– “Đó là để bảo vệ cho sự an toàn của em. Nếu có ai đó chặn thư, để tìm hiểu về em…”

– “Có phải những chiếc camera này ở đây cũng để bảo vệ tôi?” Tôi hỏi, ra dấu về phía các bức tường. Máy quay chích vào da tôi, dõi theo từng phân vuông trên người tôi. Thật rồ dại và sau một ngày như hôm nay, tôi không biết mình có thể chịu đựng thêm bao nhiêu nữa. “Tôi bị nhốt trong cung điện ác mộng này, bao quanh bởi bốn bức tường và lính gác và những kẻ sẽ xé vụn tôi ra, và tôi không thể có cả một giây bình yên trong phòng riêng của mình.”

Thay vì độp lại tôi, Cal trông ngơ ngác. Mắt anh nhìn quanh. Các bức tường trống trơn nhưng anh ta hẳn cũng cảm nhận thấy chúng chứ. Làm gì có ai lại không cảm thấy những cặp mắt đang dán vào mình cơ chứ?

– “Mare, không có máy quay nào ở đây cả.”

Tôi vẫy một bàn tay với anh ta, tỏ ý xem thường. Tiếng vo vo của điện vẫn đâm vào da. “Đừng ngu thế. Tôi có thể cảm nhận được chúng.”

Giờ thì trông anh thực sự hoang mang. “Cảm nhận được chúng? Ý em là sao?”

“Tôi…” Nhưng từ ngữ tắc nghẹn nơi cuống họng khi tôi nhận ra: anh chẳng cảm thấy gì hết. Anh thậm chí không biết tôi đang nói gì. Làm sao tôi giải thích được khi mà anh đã không biết? Nói với anh ta sao đây, rằng tôi cảm nhận được năng lượng trong không khí như một mạch đập, như một phần khác của tôi? Kiểu một giác quan nữa sao? Anh ta sẽ hiểu được ư?

Ai đó sẽ hiểu ư?

– “Điều đó…. không bình thường à?”

Thứ gì đó ánh lên trong mắt khi anh do dự, cố gắng tìm từ ngữ để nói rằng tôi khác biệt. Ngay cả giữa người Bạc, tôi cũng là chủng loại khác.

– “Không với hiểu biết của tôi, ” sau cùng anh nói.

Tôi hạ giọng nhỏ hết mức, như nói với mình. “Tôi không nghĩ rằng có điều gì ở tôi là bình thường nữa.”

Anh há miệng ra định nói nhưng lại suy nghĩ. Anh không thể nói gì khiến tôi thấy khá hơn. Anh không thể làm được gì cho tôi cả.

Trong các câu chuyện cổ tích, cô gái nghèo mỉm cười hạnh phúc khi trở thành công chúa. Ngay lúc này đây, tôi không biết liệu tôi có lại mỉm cười được nữa hay không?

 Đọc tiếp chương 12

Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – Bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *