Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ : Chương 1 (Full)
Đọc truyện Red Queen - Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard)

Đọc Truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ : Chương 1 (Full)

Đọc Truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ ( Victoria Aveyard): Chương 1

Red Queen – tác giả Aveyard là cuốn đầu tiên mở đầu một series giả tưởng ly kỳ. Nhân vật chính là Mare Barrow – một cô bé thường dân sống tại ngôi làng nhỏ nhếch nhác. Thế giới của Mare phân chia quyền lực rõ rệt bằng dòng máu. Những người máu Đỏ như Mare phải phục dịch cho tầng lớp máu Bạc ưu tú. Thế nhưng, số phận đã dẫn dắt Mare từ một tên trộm nghèo đói sang một con đường mà cô không thể ngờ – trở thành nàng công chúa Bạc thất lạc của một dòng dõi vương giả. Liệu Mare có thể vui vẻ an hưởng cuộc đời vinh hoa phú quý? Hay số phận của cả gia đình và địa vị thấp hèn của người Đỏ vẫn luôn day dứt trong lòng cô? Tiểu thuyết đầu tay của Aveyard được nhận định là sự kết hợp khéo léo của hai bom tấn Graceling và The Selection. Cung điện, hoàng gia, tài năng, lòng dũng cảm, âm mưu, quyền lực… sẽ cùng hòa quyện trong câu chuyện hấp dẫn này. Mời các bạn cùng đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ qua bản dịch của Used Book Store VN.

Chương 1:

Tôi ghét ngày “Thứ sáu đầu tiên”. Vào ngày đó ngôi làng trở nên đông đúc mà trong cái thời tiết mùa hè nóng nực như hiện tại, đó là điều chẳng ai mong muốn. Đứng trong bóng râm thì điều đó cũng không hẳn kinh khủng nhưng mùi chua bốc từ những cơ thể đầm đìa mồ hôi sau công việc buổi sáng dễ làm cho sữa lên men đông quánh lại. Bầu không khí nhòa đi do sức nóng và hơi ẩm đến mức những vũng nước đọng lại từ trận bão tối qua bốc hơi rồi cuộn xoáy thành những tia cầu vồng loang loáng.

Khu chợ ít náo nhiệt hơn do mọi người đã đóng sạp hàng cả ngày. Những tay lái buôn lơ đễnh, bất cẩn, tạo thuận lợi để tôi có thể lấy trộm những món đồ tôi muốn từ đống hàng hóa của họ. Trước khi xong việc, túi tôi đã căng phồng bởi những món lặt vặt rẻ tiền và tôi còn kịp nhón trộm một quả táo để dành ăn lúc đi đường. Không tệ chút nào cho một công việc chỉ tốn dăm phút. Tôi để cho mình hòa vào, cuốn theo đám đông di chuyển nhộn nhịp trên đường trong khi hai bàn tay lén thò vào và móc ra, nhanh như chảo chớp. Vài tờ tiền giấy trong túi một ông nọ, một chiếc vòng từ cổ tay của bà kia – không có món gì to tát. Dân làng thì còn đang bận rộn với việc chen lấn hơn là để ý đến một kẻ móc túi giữa đám đông.

Những ngôi nhà sàn mọc lên quanh chúng tôi cao hơn 10 feet so với đám đất bùn bên dưới, cái tên của ngôi làng cũng bắt nguồn từ đây mà ra (làng Stilts). Vào mùa xuân, bờ thấp hơn sẽ ngập nước nhưng bây giờ chỉ mới là tháng 8, sự khan nước và ánh mặt trời gay gắt quét qua ngôi làng. Hầu hết mọi người đều chờ đợi cái ngày thứ sáu đầu tiên của tháng, khi công việc và trường học được nghỉ sớm hơn thuờng lệ. Song điều đó không phải dành cho tôi. Không, tôi thích đến trường, không học hành gì cả trong một lớp chật ních trẻ con.

Tôi còn đi học không lâu nữa. Sinh nhật 18 tuổi của tôi sắp tới và đến cùng nó là những nghĩa vụ. Tôi không được học nghề, tôi cũng chẳng có một công việc đúng nghĩa, vì thế tôi rồi sẽ phải ra trận như những kẻ vô công rỗi nghề khác. Không có gì lạ khi chả có mấy công việc còn sót lại bởi từ đàn ông, phụ nữ đến trẻ nhỏ đều cố gắng vùng vẫy để không phải gia nhập quân đội.

Các anh trai của tôi đã ra mặt trận khi họ tròn 18 tuổi, cả ba đều đang chiến đấu tại Lakelander. Chỉ có Shade là có thể viết vài dòng chớp nhoáng và anh gửi thư cho tôi bất cứ khi nào anh có thể. Tôi không nghe được tin gì từ hai người anh trai còn lại Bree và Tramy, đã hơn một năm nay. Nhưng không có tin tức gì thành ra lại tốt. Nhiều gia đình bặt tin nhau nhiều năm, để rồi lại thấy con trai con gái họ trở về ngay trước thềm nhà, được về phép hoặc đôi khi may phúc được giải ngũ. Nhưng thông thường cái bạn nhận được thường là tấm giấy dày, đóng dấu triện hình vương miện của nhà vua, bên dưới là dòng cảm ơn ngắn ngủi rằng con cái bạn đã hy sinh vì nước. Thậm chí đi kèm có thể là vài cái nút áo từ bộ quân phục te tua, sờn rách của họ.

Tôi mới 13 tuổi khi Bree nhập ngũ. Anh hôn lên má tôi và đưa cho tôi một đôi bông tai duy nhất – món quà mà tôi và em gái Gisa sẽ san sẻ cùng nhau. Chuỗi bông tai bằng hạt pha lê tím mờ như ánh hoàng hôn được chị em tôi đeo lên tai ngay tối hôm đó. Sau này Tramy và Shade vẫn tiếp tục truyền thống ấy ngày họ ra đi. Tôi và Gisa mỗi người đều đeo một bên tai ba hạt đá nhỏ xíu tượng trưng cho ba người anh trai đang chiến đấu ở xa.

Tôi đã từng không tin họ phải lên đường cho đến khi quân binh áo giáp sáng choang xuất hiện và mang họ đi từng người một. Mùa thu này, sẽ đến lượt tôi. Tôi bắt đầu dành dụm và trộm cắp, để mua bông tai cho Gisa ngày tôi rời xa em.

Mẹ tôi luôn miệng nói “Đừng nghĩ đến nó nữa“. Nó? Nghĩa là quân đội, nghĩa là các anh tôi, nghĩa là mọi thứ. Mẹ, đó thật là lời khuyên đáng giá.

Bên dưới phố, chỗ ngã tư giao giữa đường Mill và Marcher, đám đông ken dầy và càng ngày càng có nhiều dân làng kéo đến thêm nữa. Một toán trẻ con hay đúng hơn là những tên trộm nhí mới vào nghề, băng xuyên đám đông dày đặc, mò mẫm những ngón tay dấp dính. Chúng còn quá nhỏ để thành thục trong khi các nhân viên an ninh lại tiếp cận quá nhanh. Bình thường lũ trẻ sẽ được đưa đến bốt hoặc nhà giam ở trại lính. Nhưng hôm nay, các sĩ quan cũng mong muốn được xem “Thứ sáu đầu tiên”. Họ giải quyết bằng cách tống cho kẻ cầm đầu vài cú nhớ đời rồi để cả bọn đi. Một chút xíu lòng độ lượng.

Một cái chạm khẽ nhẹ ở thắt lưng khiến tôi xoay lại, theo bản năng. Tôi chộp được một bàn tay vụng về định móc túi tôi và túm chặt khiến cho tên tiểu quỷ không thể chạy thoát. Nhưng thay vì một đứa trẻ gầy xác tôi nhận ra mình đang ngước lên một gương mặt đang trưng ra một nụ cười giễu cợt.

Kilorn Warren. Một ngư phủ học việc, một cô nhi trong chiến tranh và dĩ nhiên là người bạn thực sự duy nhất mà tôi có. Chúng tôi từng đánh nhau khi còn trẻ con, nhưng bây giờ cả hai đều đã lớn, và anh ta cao hơn tôi cả cái đầu, tôi tránh hết sức những va chạm. Tôi đồ rằng anh có những lợi thế của anh. Với đến những cái giá cao chẳng hạn.

– Em ngày càng nhanh hơn rồi đấy – anh nhoẻn cười, tháo chiếc kẹp tóc của tôi.

– Hoặc là anh đã chậm đi.

Anh tròn mắt, giật quả táo từ tay tôi.

– Chúng ta chờ Gisa chứ? Anh hỏi, cắn một miếng táo

-Em ấy được miễn ngày hôm nay. Phải làm việc

– Vậy chúng ta đi thôi. anh không muốn lỡ buổi diễn.

– Nó đúng là một thảm kịch

–  Thôi nào Mare, anh vung vẩy một ngón tay về phía tôi như để trêu ngươi. – Nó được xem là một trò giải trí

– Nó được coi là một lời cảnh cáo, ngốc ạ

Nhưng anh đã sải những bước dài khiến tối phải chạy hộc tốc để theo kịp. Dáng đi của anh rất lả lướt, mất cân bằng. “Đôi chân biển cả” – anh gọi chúng như vậy mặc dù anh chưa bao giờ ra khơi. Tôi đoán những giờ dài đằng đẵng trên thuyền đánh cá của thầy anh ngay cả trên sông cũng có phần hiệu quả.

Giống như cha tôi, cha Kilorn cũng bị bắt tham chiến. Tuy vậy trong khi cha tôi trở về mất đi một bên chân và một lá phổi, ông Warren trở về bên trong một hộp giày. Mẹ của Kilorn cũng mất ngay sau đó, bỏ lại đứa con thơ tự bươn chải mưu sinh. Anh hầu như ốm đói trơ xương nhưng không hiểu làm cách nào vẫn có thể tiếp tục đánh nhau với tôi. Tôi cho anh ăn để tôi sẽ không phải đá vào bộ da bọc xương đó nữa. Và giờ, sau mười năm anh đứng đây, ít nhất cũng đang học việc và không phải đối mặt với cuộc chiến tranh.

Chúng tôi đã đi đến chân đồi, nơi đám người mỗi lúc một đông nghẹt, dồn ép xô đẩy nhau từ khắp mọi hướng. Tham dự ngày “Thứ sáu đầu tiên” là một nghi thức bắt buộc, ngoại trừ những “lao động cấp thiết” như em gái tôi. Cứ như thể thêu lụa là một công việc gì đó rất ư cấp bách. Nhưng người Bạc không phải rất yêu thích những tấm lụa của họ sao? Ngay cả những sĩ quan an ninh, dù chỉ là số ít, cũng có thể hối lộ bằng những mảnh lụa do em gái tôi thêu.

Những cái bóng quanh chúng tôi đổ dài khi chúng tôi trèo lên những bậc thang đá dẫn thẳng lên mỏm đồi. Kilorn bước hai bậc một, gần như bỏ tôi rớt lại phía sau song đôi khi anh nán lại để đợi. Anh mỉm cười đầy ngượng ngịu, hất một lọn tóc hung nhạt khỏi đôi mắt màu xanh biếc.

– Đôi khi anh quên mất em có đôi chân của một đứa trẻ con

– Còn hơn là trí óc ngây thơ của ai đó. Tôi mỉa mai, tát nhẹ vào má anh khi tôi bắt kịp. Tiếng cười của anh đuổi theo những bước chân tôi.

– Em cáu kỉnh hơn thường ngày đấy

– Em chỉ ghét những thứ này

– Anh biết, anh thì thầm, nghiêm túc trong một thoáng

Và rồi chúng tôi đã ở trong đấu trường, mặt trời thiêu đốt bỏng rát trên đầu. Được xây dựng mười năm trước. đấu trường mặc nhiên là công trình kiến trúc lớn nhất tại Stilts, Nó không thể so với các công trình vĩ đại tại thành phố, nhưng với mái vòm cao vút và diện tích hàng ngàn feet nó đủ khiến cho một cô gái làng bở hơi tai.

Sĩ quan an ninh ở khắp nơi, trang phục đen pha bạc của họ nổi bật lên hẳn so với đám đông. Đây là Thứ sáu đầu tiên và họ không thể chờ đợi để được chứng kiến những nghi thức. Ho lăm lăm súng trường hoặc súng lục dù họ hoàn toàn không cần dùng đến chúng. Theo quy định, những sĩ quan sẽ là Người Bạc, và người Bạc chẳng việc gì phải sợ lũ Người Đỏ như chúng tôi. Mọi người đều biết rõ điều đó. Chúng tôi không phải đối thủ của bọn họ, dù bạn sẽ không thể đánh giá được nếu dựa trên quan sát. Điều duy nhất để phân biệt giữa chúng tôi, ít nhất bằng vẻ bề ngoài đó là người Bạc luôn đứng thẳng. Lưng chúng tôi còng xuống bởi công việc nặng nhọc, những hy vọng không hồi đáp và nỗi sầu thảm hiển hiện cùng với sự run rủi của cuộc đời.

Bên trong đấu trường mái vòm nóng không khác gì ngoài trời. Và Kilorn luôn kiễng chân, dẫn tôi đến nơi nào có chút bóng râm. Chúng tôi không có chỗ ngồi ở đây, chỉ có những băng bê tông dài dùng làm ghế.

Số ít quý tộc Bạc ngự ở phía trên, sở hữu những khoang rộng rãi, mát mẻ. Chỗ họ có thức uống, đồ ăn, thậm chí cả đá trong cái nóng mùa hè cực độ, ghế nệm, đèn điện và biết bao tiện nghi khác mà tôi sẽ không bao giờ được hưởng. Những người Bạc thản nhiên như không, họ phàn nàn về “điều kiện khốn khổ”. Nếu tôi có cơ hội tôi nhất định sẽ cho họ biết thế nào mới thật sự là “điều kiện khốn khổ”. Tất cả những gì chúng tôi có là băng ghế cứng và một cái màn hình video đinh tai nhức óc quá chói lòa và ầm ĩ đến mức gần như không thể chịu được.

– Cá với em một ngày lương đó sẽ là một Strongarm khác hôm nay

Kilorn nói, tung cái lõi táo về phía sân đấu trường

– Không cá cược gì hết! Rất nhiều người Đỏ mạo hiểm số tiền họ kiếm được vào những trận đấu, hy vọng sẽ thắng được chút ít tiền còm giúp họ sống qua tuần tiếp theo. Nhưng không phải là tôi, hay là Kilorn. Cắt một cái ví của người thắng cược còn dễ hơn là thắng được tiền cá độ. – Anh không nên phung phí tiền của mình như vậy.

– Nếu anh thắng đó sẽ không phải là một sự lãng phí. Luôn là một tay “Cơ Bắp” hạ gục những kẻ khác.

Những Strongarm luôn giành được chiến thắng ít nhất hơn một nửa số trận đấu. Thể lực và kĩ năng của họ thích hợp với đấu trường hơn phần đa những những người Bạc khác. Họ dường như rất ngạo nghễ về điều đó khi họ dùng sức mạnh kinh người của mình để ném những nhà vô địch khác bay ra xa hệt như những con búp bê tơi tả.

– Vậy chứ người còn lại thì sao? Tôi hỏi, cố nhớ lại một mớ người Bạc có thể xuất hiện. Telky, Swift, Nymph, Greeny, Stone-skin, tất cả bọn họ đều trông rất khủng khiếp.

– Không biết. Hy vọng sẽ là một thứ gì đó hay ho. Anh có thể được giải trí một chút.

Kilorn và tôi không thực sự đồng quan điểm về sự kiện Thứ sáu đầu tiên. Đối với tôi, việc theo dõi hai nhà vô địch xé xác nhau ra thật chẳng vui thú chút nào nhưng Kilorn lại rất thích thú điều đó. “Cứ để cho bọn chúng giết chết nhau, anh nói, chúng đâu phải là người của chúng ta”.

Anh không hiểu được rốt cuộc “Kỳ công” này nghĩa là gì. Nó không đơn thuần là trò giải trí vô tư, nhằm mang cho chúng tôi sự giải khuây sau những ngày lao động mệt nhoài. Chúng là một thông điệp sắc lạnh được tính toán rõ ràng. Chỉ có người Bạc mới có thể tranh tài trên đấu trường vì chỉ có người Bạc mới đủ khả năng sống sót. Họ tranh đấu để phô trương cho chúng tôi thấy sức mạnh và quyền năng của họ. “Các ngươi không thể nào bằng bọn ta. Chúng ta ưu việt hơn. Chúng ta là thần thánh“. Nó như được viết rành rành trên mỗi siêu nhân bước ra thánh địa vô địch.

Và họ đương nhiên có lý. Tháng trước tôi đã xem trận đấu giữa một telky và một swift. Dù cho swift có thể di chuyển mau lẹ đến mức mắt thường không nhìn thấy, telky đã chặn đứng được hoàn toàn. Chỉ bằng cách sử dụng sức mạnh tâm trí, telky đã nâng bổng đối thủ lên khỏi mặt đất. Swift bắt đầu ngộp thở, tôi nghĩ telky xiết những chiếc kẹp vô hình trên cổ anh ta. Khi mặt swift chuyển sang xanh ngắt, họ xướng tên người chiến thắng. Kilorn hò reo bởi anh đã cá cho telky.

“Thưa quý ông và quý bà, tộc Bạc cũng như tộc Đỏ, chào mừng quý vị đến với Thứ sáu đầu tiên – Kỳ công tháng 8. Giọng của người dẫn chương trình dội khắp đấu trường, vang vọng bởi những bức tường chắn. Như mọi khi, cả mớ âm thanh này nghe thật nhàm chán nhưng tôi không trách anh ta.

Ngày trước, Những Kỳ công không phải là những trận đấu mà là những cuộc hành quyết. Các tù nhân và kẻ thù của đất nước sẽ bị áp giải đến Archeon – thủ đô và bị xử tử trước mặt đám đông người Bạc. Tôi đoán rằng đám người Bạc thích như vậy và các trận đấu bắt đầu. Không phải để giết chóc mà để tiêu khiển. Sau đó chúng trở thành những “Kỳ công” và bắt đầu lan đi khắp các thành phố còn lại, tới các đấu trường và các khán giả khác. Cuối cùng, những người Đỏ cũng được phép vào xem dù chỉ giới hạn trong những chỗ ngồi hèn mọn. Dần dần người Bạc xây dựng đấu trường ở mọi nơi, kể cả những thôn làng như Stilts và quyền được tham dự thủa ban đầu là một vinh dự thì giờ đây trở thành một lời nguyền trói buộc. Anh trai Shade thường nói rằng đó là vì ở các thành phố có đấu trường số lượng người Đỏ phạm tội giảm đi đáng kể, thậm chí cả hành vi xung đột hay bạo loạn. Giờ đây người Bạc không cần phải sử dụng hình phạt hành quyết hoặc quân đội và an ninh để gìn giữ sự bình ổn, hai nhà vô địch có thể hù dọa chúng tối thật dễ dàng.

Hôm nay, hai kẻ đang được bàn tán sẽ đảm trách công việc đó. Kẻ đầu tiên bước ra trên nền cát trắng được giới thiệu là Cantos Carros, một người Bạc đến từ vịnh Harbor ở phía đông. Màn hình video hiện thị chân dung rõ ràng của người chiến binh và không cần ai nói tôi cũng biết rằng đó là một Strongarm. Hai cánh tay gã ta như những thân cây, cơ gân nổi trên da chằng chịt. Khi gã mỉm cười, tôi có thể nhìn thấy bộ răng cái đã vỡ nát, cái thì chẳng còn. Cứ như thể gã ta đã gặp vướng mắc với bàn chải đánh răng khi còn là một cậu thiếu niên mới lớn.

Bên cạnh tôi, Kilorn đang hò reo cổ vũ và những dân làng khác cùng hô hào với anh. Một sĩ quan an ninh ném một ổ bánh mì về phía những kẻ gào to hơn như một phần thưởng. Bên trái tôi, một bàn tay khác đang chìa ra cho cậu bé con đang gân cổ một mảnh giấy nhỏ màu vàng tươi – phiếu gia tăng thêm khẩu phần điện. Tất cả những cái đó chỉ nhằm làm cho chúng tôi cổ vũ, gào thét, bắt chúng tôi phải xem ngay cả khi chúng tôi không hề muốn.

“Đúng thế, hãy để cho anh ấy thấy sự ủng hộ nhiệt tình của các vị”. Người dẫn chương trình kéo dài giọng, cố gắng tỏ rõ sự phấn khích hết mức. “Và ở đây, chúng ta có đấu sĩ thứ hai, đến từ thủ đô, Samson Merandus”.

Chiến binh còn lại trông nhợt nhạt và gầy gò đứng kế bên gã địch thủ cơ bắp cuồn cuộn. Dù vậy, chiếc áo giáp bằng thép ánh sắc xanh trông thật đẹp và được đánh bóng đến mức sáng loáng. Anh ta có lẽ là con thứ của một người con thứ, cố gắng giành chiến thắng để được vinh danh trên đấu trường. Đáng lẽ ra anh ta nên cảm thấy sợ hãi nhưng anh ta lại tỏ ra bình thản đến lạ lùng.

Cái họ của anh ta nghe rất quen nhưng điều đó cũng không có gì lạ. Nhiều người Bạc đến từ các gia đình danh giá, gọi là gia tộc với hàng tá các thành viên. Dòng họ cai trị vùng chúng tôi, thung lũng Capital, là gia tộc Welle dù tôi chưa bao giờ có diễm phúc nhìn thấy thống đốc Welle lần nào. Ông ta chẳng bao giờ đến thăm nó quá một đến hai lần trong năm, và không những thế ông ta còn không thèm bước chân vào cái làng Đỏ như làng tôi. Tôi đã nhìn thấy thuyền của ông ta một lần, một chiếc thuyền sang trọng trang trí bằng những lá cờ điểm vàng và xanh lá. Ông ta là một greeny, và khi ông ta đi qua, cây cối hai bên bờ phút chốc trổ bông và hoa lá đua nhau mọc lên từ mặt đất. Tôi đã nghĩ cảnh tượng đó tuyệt đẹp, cho đến khi một trong số những chàng trai lớn tuổi hơn chọi những hòn đá vào chiếc thuyền. Những viên đá vô hại chìm nghỉm dưới lòng sông. Nhưng dù sao anh ta cũng bị bắt lên đồn ngay sau đó.

– Gã Cơ Bắp sẽ thắng là cái chắc.

Kilorn cau mày nhìn nhà vô địch bé nhỏ.”Làm sao mà em biết được? Sức mạnh của Samson là gì nhỉ?

– Ai thèm quan tâm. Anh ta rồi vẫn sẽ thua. Tôi nhạo báng, tập trung vào quan sát.

Tiếng chuông hiệu vang lên trên đấu trường. Nhiều người đứng lên, kiễng chân, háo hức theo dõi trong khi tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ trong sự chống đối thầm lặng. Dù bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, cơn giận đang sôi sục dưới lớp da thịt tôi. Giận dữ và cả đố kỵ “Chúng ta là thần thánh” – âm vang trong đầu tôi.

– Các nhà vô địch, vào vị trí

Họ làm theo, đứng vững như bàn thạch ở hai phía đối diện của đấu trường. Trong các cuộc đấu không được phép dùng súng vì thế Cantos rút ra một thanh đoản đao to bản. Tôi không chắc anh ta có cần dùng đến nó không. Samson không mang theo vũ khí, chỉ có những ngón tay giật khẽ hai bên hông.

Một thanh âm điện tử trầm, âm âm khắp đấu trường. Tôi ghét phần này. Âm thanh rung trong răng tôi, trong các khớp xương của tôi, lắc cho đến khi tôi nghĩ cái gì đó đã bể nát. Nó dừng lại đột ngột với một hồi chuông réo rắt. Tôi thở dài. Trận đấu đã bắt đầu.

Ngay tức thì, trận đấu hệt như một cuộc huyết chiến. Cantos xông tới trước như một con bò đực, đá tung cát mờ mịt trong khi chạy. Samson cố tránh Cantos, dùng vai để né xung quanh nhưng Cantos quá nhanh. Gã ta túm lấy chân Samson ném qua đấu trường như thể đó là một sợi lông vũ. Tiếng hò reo cổ vũ tiếp đó át đi tiếng gào thét của Samson lúc anh ta đập mạnh vào bức tường xi măng nhưng sự đau đớn hiển hiện trên gương mặt. Trước khi anh ta có thể đứng lên, Cantos đã ở phía trên, gã nhấc Samson ném lên cao, đập xuống cát với một mớ những chiếc xương đã gãy nhưng không hiểu sao anh chàng vẫn đứng dậy được.

-“Anh ta đúng là bao cát đúng không?” Kilorn cười, “Để anh ta toại nguyện đi, Cantos”

Kilorn không quan tâm đến một ổ bánh mì dư hay thêm vài phút có điện. Lý do anh hào hứng là vì anh thực sự muốn nhìn thấy máu, máu của người bạc – những dòng máu bạc nhuốm lên đấu trường. Không phải là vì dòng máu là thứ chúng tôi không có hay khao khát. Anh chỉ cần nhìn thấy nó để tự huyễn hoặc bản thân rằng họ cũng chỉ là con người, rằng họ cũng có thể đau đớn và bị đánh bại. Nhưng tôi biết rõ hơn. Dòng máu của họ là một sự đe dọa, một thông điệp nhắc nhở, một lời cảnh cáo “Chúng ta không bình đẳng và sẽ luôn là vậy.”

Anh không phải thất vọng. Thậm chí cả những khoang ghế cũng có thể trông thấy dòng chất lỏng màu kim loại lóng lánh rỉ xuống từ miệng của Samson. Nó phản chiếu ánh mặt trời mùa hè như một tấm gương tan ra, tạo thành một dòng chảy xuống cổ vào tấm áo giáp của anh ta.

Sự phân chia thật sự giữa Người Đỏ và Người Bạc là dòng máu. Sự khác biệt đơn giản ấy không biết làm sao đã làm họ mạnh hơn, thông minh hơn, ưu việt hơn chúng tôi.

Samson nhổ nước miếng, phun một bụm máu bạc về phía bên kia đấu trường.

Cách đó mươi yard, Cantos đang nắm chặt thanh gươm, sẵn sàng chẻ đôi Samson để kết thúc trận đấu.

– Tội nghiệp chàng khờ, tôi lẩm bẩm. Có vẻ như Kilorn đã đúng. Chẳng gì hơn là một bao cát.

Cantos băng qua cát, giơ cao thanh gươm, mắt bừng bừng lửa. Và rồi bỗng nhiên anh ta chựng lại đến mức chiếc áo giáp kêu leng keng bởi cú dừng đột ngột. Từ giữa đấu trường, chiến binh chảy máu đang nhìn xoáy vào Cantos với ánh nhìn có thể khiến người khác rụng rời chân tay.

Samson ngúc ngoắc những ngón tay và Cantos bước đi, hòa nhịp hoàn hảo với những chuyển động của Samson. Miệng gã há ra, gã đi lại chậm chạp và trì độn. “Như thể hồn vía gã đã bay đâu mất“.

Tôi không thể tin nổi vào mắt mình.

Một không khí im lặng chết chóc phủ lên đấu trường khi chúng tôi quan sát, không hiểu nổi cảnh tượng đang xảy ra ở dưới kia, ngay Kilorn cũng không thốt ra được lời nào.

– Một Whisper – tôi thở mạnh

Chưa bao giờ tôi nhìn thấy một người như thế ở đấu trường này và tôi ngờ rằng những người khác cũng vậy. Những whisper vô cùng hiếm, nguy hiểm và đầy quyền năng, ngay cả trong số những người Bạc, ngay cả tại chính thủ đô. Lời đồn đại về họ thì vô số, nhưng tựu chung ở một điều đơn giản và kinh khiếp: họ có thể xâm nhập vào tâm trí bạn, đọc được tư tưởng và điều khiển được suy nghĩ. Đó chính xác là những gì Samson đang làm, thì thầm những mệnh lệnh của anh ta vượt qua lớp áo giáp và cơ bắp, thấm sâu vào trí óc, nơi không còn sự bảo vệ nào.

Cantos nâng thanh gươm của mình lên, đôi tay run rẩy. Gã cố gắng kháng lại sức mạnh của Samson. Nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, không gì có thể kháng cự lại kẻ thù ở bên trong tâm trí.

Một cử động khẽ vặn bàn tay của Samson, dòng màu bạc văng tung tóe trên mặt cát khi Cantos đâm thẳng thanh gươm xuyên qua tấm áo giáp vào phần bụng của chính gã. Ở trên khán đài, tôi có thể nghe thấy âm thanh hãi hùng của thanh kim loại cắt sâu vào da thịt.

Thời khắc máu trên người Cantos vọt ra, tiếng thở gấp gáp vọng khắp đấu trường. Trước đây chúng tôi chưa từng nhìn thấy máu nhiều đến thế.

Những chiếc đèn xanh thẫm được bật lên, tắm sàn đấu trường trong một thứ ánh sáng ma quái. Những y sĩ Bạc băng qua cát vội vàng chạy tới chỗ Cantos ngã xuống. Người Bạc không được dự định để chết ở đây. Họ chỉ được yêu cầu chiến đấu dũng cảm, phô diễn sức mạnh, để thực hiện một màn trình diễn tuyệt vời chứ không phải để chết. Sau cùng, họ đâu phải là những người Đỏ.

Các sĩ quan thì nhanh chưa từng thấy. Một số là swift, họ vụt qua vụt lại khi lùa chúng tôi ra ngoài. Họ không muốn chúng tôi quanh quẩn ở đây nếu Cantos chết trên cát. Trong lúc đó, Samson sải những bước dài từ đấu trường hệt như một vị thần. Anh ta nhìn đăm đăm vào cơ thể Cantos. Tôi những tưởng anh ta sẽ cảm thấy ân hận, nhưng thay vào đó gương mặt anh ta trơ ra vô cảm và lạnh băng. Trận đấu chẳng là gì đối với anh ta. Chúng tôi cũng vậy, chẳng là gì với anh ta hết.

Ở trường chúng tôi được học về thế giới ban sơ trước thế giới của loài người , về những thiên sứ và thần thánh sống ở trên trời, họ cai quản trái đất bằng tình yêu và lòng nhân ái. Một số người nói rằng đó chỉ là truyền thuyết nhưng tôi không tin điều đó.

Thánh thần vẫn cai trị chúng tôi. Họ đã giáng phàm từ trời cao, chỉ có điều họ không còn từ bi nữa

Các chương tiếp theo của Red Queen sẽ được tiếp tục cập nhật định kỳ vào thời gian sắp tới. Hy vọng các bạn sẽ đón đọc và nhiệt tình ủng hộ. Mọi ý kiến mang tính chất xây dựng của độc giả đều được Used Book Store khuyến khích để nâng cao hơn nữa chất lượng phục vụ. Nếu yêu thích tiểu thuyết Red Queen  hãy chia sẻ cho bạn bè cùng đọc nhé.

Đọc Truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Aveyard) – Chương 1

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 2 (Full)

About huydam

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *