Thursday , November 16 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 8 (phần 1)
Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ : Nữ hoàng Elara - whisper

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 8 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 8 (phần 1)

Tôi đang ở trước hiên nhà, nhìn mẹ nói lời tạm biệt với anh trai Bree. Mẹ khóc, ôm anh thật chặt, vuốt ve nhẹ nhàng mái tóc mới cắt của anh. Shade và Tramy đứng đợi để đỡ mẹ trong trường hợp chân bà quỵ xuống. Tôi biết hai anh cũng muốn khóc khi trông thấy anh trai cả của mình ra đi, nhưng vì nỗi đau của mẹ họ kiềm chế lại. Cạnh tôi, cha không nói không rằng, ông chỉ nhìn xoáy vào người quân binh. Ngay cả trong lớp áo giáp bằng thép kèm lớp chống đạn, người lính trông vẫn nhỏ bé khi đứng kế bên anh tôi. Bree có thể ăn sống nuốt tươi gã nhưng anh không làm. Anh không phản kháng chút nào khi người quân binh tóm lấy cánh tay, lôi anh đi mất. Một bóng ma theo sau, ám lên anh một đôi cánh đen kinh hoàng. Thế giới quay xung quanh tôi và tôi đang rơi xuống.
 
Tôi tiếp đất ở thời điểm một năm sau, đôi chân ngập trong lớp bùn quánh bên dưới ngôi nhà. Bây giờ mẹ đang ôm Tramy, van nài người quân binh, Shade phải kéo mẹ lại. Đâu đó, Gisa đang khóc cho người anh trai nó yêu quý nhất. Cha và tôi lặng im, cố kìm nước mắt. Bóng ma trở lại, lần này xoay tít quanh tôi, che khuất bầu trời và ánh nắng. Tôi ép đôi mắt nhắm nghiền lại, hy vọng nó sẽ buông tha.
 
Khi tôi mở mắt ra, tôi đang ở trong vòng tay của Shade, ôm anh chặt hết mức tôi có thể. Anh vẫn chưa cắt tóc, mái tóc nâu dài ngang cằm của anh đung đưa trên đầu tôi. Khi ép sát mình vào ngực anh, tôi nhăn nhó. Tai tôi nhói lên và tôi lùi lại, nhìn những giọt máu đỏ loang trên áo sơ mi của anh trai. Gisa và tôi lại xâu khuyên tai lần nữa, đeo vào món quà nhỏ xíu Shade để lại cho hai chị em. Tôi phỏng đoán mình đã sai lầm, như tôi vẫn thường làm sai mọi việc. Lần này tôi cảm thấy bóng ma trước cả lúc tôi nhìn thấy nó. Và có vẻ nó giận dữ.
 
Nó lôi tôi qua hàng chuỗi ký ức, tất thảy những vết thương rớm máu đang được chữa lành. Một số thậm chí chỉ là giấc mơ. Không, chúng là những cơn ác mộng. Những cơn ác mộng kinh khủng nhất mà tôi có.
 
Một thế giới mới hình thành quanh tôi, tạo nên một khung cảnh mờ ảo bao phủ bởi khói và tro tàn. Vùng Choke. Tôi chưa từng đặt chân đến đây nhưng tôi đã nghe đủ nhiều để hình dung ra nó. Mặt đất trải rộng, rải rác những hố sâu do hàng ngàn quả bom trút xuống. Binh lính trong quân phục đỏ dơ hầy đơn độc co cụm lại, hệt máu tràn ra từ một vết thương. Tôi trôi xuyên qua họ, lướt qua các gương mặt, tìm kiếm những người anh trai mà tôi đã mất nơi bom đạn khói lửa này.
 
Bree xuất hiện trước tiên, đang vật lộn với một người lính Lakeland mặc trang phục xanh lam trong vũng bùn. Tôi muốn giúp anh nhưng tôi vẫn trôi đi cho đến khi không thấy anh đâu nữa. Kế đó là Tramy, đang cúi xuống một người lính bị thương, cố ngăn cho anh ta khỏi chảy máu đến chết. Các đường nét thanh tú của anh, thứ mà Gisa yêu thích, xoắn vặn trong nỗi đau thương. Tôi sẽ không bao giờ quên những tiếng thét đau đớn và bất lực. Cũng như với Bree, tôi chẳng thể làm gì được.
 
Shade đợi ở nơi tiền tuyến, vượt ra xa cả những chiến binh can đảm nhất. Anh đứng trên một mỏm đồi, không mảy may quan tâm đến bom đạn, hay súng ống hay quân đội của Lakeland đang chờ ở phía bên kia. Anh còn thản nhiên nở nụ cười với tôi. Tôi chỉ kịp trông mặt đất dưới chân anh nổ tung, xé nát anh thành một mớ ánh lửa và tro bụi.
“Đừng!” Tôi gắng hét lên, nhào đến chỗ đám khói đã từng là người anh trai thân yêu nhất.
 
Tro tựu hình, lại hóa thành bóng ma. Nó nhấn chìm tôi trong bóng tối, cho đến khi một đợt sóng ký ức lại trào đến. Bàn tay của Gisa, nghĩa vụ quân sự của Kilorn, cha trở về nhà trong tình trạng dở sống dở chết. Họ cùng nhau nhòe đi thành một vòng xoáy ánh sáng chói lọi khiến tôi nhức mắt. Có thứ gì không đúng. Ký ức quay ngược lại từng năm như thể tôi đang được xem toàn bộ cuộc đời mình theo chiều ngược lại. Và rồi có cả những sự kiện mà tôi tài nào nhớ nổi: học nói, học đi, các anh trai tôi lúc nhỏ chạy qua tôi trong lúc mẹ tôi la mắng. Điều này thật phi lý.
 
“Phi lý”, bóng ma nói với tôi. Giọng nói quá sắc lạnh khiến tôi sợ nó có thể làm sọ tôi nứt rạn. Tôi đổ sụp hai đầu gối xuống đất, va phải thứ gì đó tựa như bê tông.
 
Rồi thì chúng cũng tan biến. Các anh trai, cha mẹ tôi, em gái tôi, các kỷ niệm lẫn những cơn ác mộng, đều biến mất. Tấm nền và các chấn song thép hiện ra bao quanh tôi. Một xà lim.
 
Tôi đấu tranh với đôi chân, một tay ôm lấy cái đầu đau nhức khi mọi vật rõ nét. Một nhân vật đang chằm chằm nhìn tôi từ phía sau chấn song, vương miện lóng lánh trên đầu.

 Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ : Nữ hoàng Elara - whisper
“Tôi sẽ không cúi mình trừ khi ngã quỵ xuống.” Tôi nói với nữ hoàng Elara và tôi ước mình có thể thu hồi lời nói ngay lập tức. Bà ta là người Bạc, tôi đâu thể ăn nói với bà như thế. Bà ta có đủ quyền để tống giam tôi, tước đi khẩu phần của tôi, trừng trị tôi, trừng phạt cả gia đình. Không, tôi nhận ra trong sự kinh hãi đang lớn dần. Là nữ hoàng, bà ta có thể giết tôi, giết tất cả chúng tôi nếu muốn.
 
Nhưng bà ta không tỏ vẻ bị xúc phạm. Thay vào đó, bà cười mỉa. Một cơn sóng nôn nao trào dâng khi tôi gặp ánh mắt bà ta, và nó còn cồn lên gấp đôi lần nữa.
 
“Vậy là giống như một cái cúi chào ta rồi đó.” Bà ta rù rì, thích thú với nỗi đau của tôi.
 
Tôi ngăn cơn buồn nôn ập đến, tiến lại gần bám vào chấn song. Nắm tay tôi nghiến chặt quanh thép lạnh. “Bà muốn làm gì với tôi?”
“Không còn gì nhiều nhặn nữa đâu. Nhưng đây…” – Bà ta đưa tay qua chấn song chạm vào thái dương tôi. Cơn đau nhân lên gấp ba dưới ngón tay bà.ta, tôi đổ gục về phía các chấn song, gần như không còn đủ tỉnh táo để nắm lấy chúng. “Cái này để ngăn ngươi khỏi làm gì đó dại dột.”
 
Nước mắt tràn ra nhưng tôi hất chúng đi. “Như là tự đứng trên hai chân mình sao?” Tôi gắng nhổ ra. Tôi không thể nghĩ được gì khi đau nhưng tôi vẫn xoay sở để thốt ra một tràng nguyền rủa. Vì Chúa, Mare Barrow, làm ơn giữ mồm giữ miệng của mày đi.
 
“Như là giật điện thứ gì đó”, bà ta bất ngờ nói.
Cơn đau rút đi, cho tôi đủ sức lực để ngồi xuống băng ghế kim loại. Khi tội tựa đầu vào bức tường đá mát lạnh, lời nói của bà ta thấm vào óc. Giật điện.
 
Ký ức lóe lên trong tâm trí, từng mẩu rời rạc chắp nối. Evangeline, tấm chắn sét, tia lửa và tôi. Không thể nào là thật.
 
“Người không phải là người Bạc. Cha mẹ người đều là người Đỏ, ngươi là người Đỏ, dòng máu của ngươi màu đỏ, ” nữ hoàng thì thầm, lượn quanh trước song thép buồng giam của tôi. “Ngươi là một người kỳ diệu, Mare Barrow, một điều bất khả. Cả ta cũng không hiểu nổi, và ta đã nhìn thấy toàn bộ con người ngươi.”
 
– “Là bà ư?” tôi gần như gào lên, gắng gượng ngẩng đầu lên. “Bà đã ở trong đầu tôi. Trong ký ức của tôi. Trong các cơn ác mộng của tôi sao?”
– “Nếu ngươi biết được nỗi sợ của ai đó, ngươi sẽ hiểu được họ.” Bà ta nháy mắt như thể tôi là một loài sinh vật ngu độn. “Và ta cần biết bọn ta đang đương đầu với thứ gì.”
– “Tôi không phải thứ gì đó.”
– “Những gì ngươi có đã bị nhìn thấy. Nhưng thật biết ơn vì một điều, cô gái chớp bé nhỏ, ” bà ta nhạo báng, áp sát gương mặt về phía chấn song. Bỗng nhiên đôi chân tôi bị bó chặt, mất hết cảm giác tựa hồ tôi đã ngồi lên chúng sai tư thế. Tựa hồ tôi bị tê liệt. Sự hoảng sợ dâng lên nơi lồng ngực khi tôi nhận ra mình còn không thể nhúc nhắc được ngón chân. Đây hẳn là cảm giác mà cha từng cảm thấy, bị hủy hoại và bất lực. Song bằng cách nào đó, tôi đứng trên đôi chân, khi tự chúng di chuyển, đưa tôi về phía các song thép. Phía bên kia, nữ hoàng dõi theo tôi, mắt bà ta nhấp nháy cùng các chuyển động.
 
Bà ta là một whisper, và bà ta đang điều khiển tôi. Khi tôi tới đủ gần, bà ta đưa tay vồ lấy gương mặt tôi. Tôi hét to khi cơn đau trong đầu nhân lên gấp bội.
“Ngươi đã làm thế trước mặt hàng trăm người Bạc, người ta sẽ đưa ra những chất vấn, những người có quyền lực,” bà ta rít lên bên tai, hơi thở ngọt ngào đến phát bệnh phả vào gương mặt tôi. “Đó là lý do duy nhất mà ngươi vẫn còn được sống.”
 
Bàn tay tôi siết chặt, và tôi mong mỏi có một tia sét nữa nhưng nó không xảy ra. Bà ta biết tôi đang làm gì và phá lên cười. Mắt tôi nổ đom đóm, thị giác mờ đi, nhưng tôi nghe thấy bà ta đi khỏi trong tiếng sột soạt của váy lụa. Khi mắt nhìn lại được, tôi kịp thấy y phục của bà ta đã khuất qua một ngã rẽ, bỏ lại tôi hoàn toàn trơ trọi trong xà lim. Tôi gần như không thể lết trở lại băng ghế, cố không đổ sụp xuống.
 
Sự kiệt quệ nhấn chìm tôi xuống những lớp sóng, mới đầu ở cơ bắp rồi thấm vào xương tủy. Tôi chỉ là con người, và con người thì không được định trước để đối phó với những ngày như ngày hôm nay. Với sự choáng váng, tôi nhận ra cổ tay tôi trần trụi, băng vải đỏ không còn, nó đã bị tháo ra. Điều đó nghĩa là gì? Nước mắt lại trào lên, chực chờ rơi xuống, nhưng tôi sẽ không khóc. Tôi còn nhiều niềm kiêu hãnh còn sót lại.
 
Tôi có thể không để nước mắt rơi nhưng không thể không đặt ra câu hỏi. Không đơn thuần là một nỗi nghi hoặc ngày càng lớn trong tim.
Chuyện gì đang xảy ra với tôi?”
Tôi là ai vậy chứ?”
 
Tôi mở mắt để nhìn thấy một sĩ quan An Ninh đang chăm chú nhìn tôi từ phía kia của chấn song. Những chiếc cúc bạc của anh ta ánh lên trong ánh sáng mờ tỏ, nhưng chúng không thể nào so được với hào quang tỏa ra từ vầng trán rộng. 
“Anh phải nói cho gia đình tôi biết tôi ở đâu, ” tôi thốt ra, ngồi thẳng lên. Ít nhất mình đã nói là mình yêu họ, tôi nhớ lại, nghĩ về những giây phút cuối.

Lucas Samos 

“Tôi chẳng phải làm gì trừ việc đưa cô lên lầu,” anh trả lời, nhưng không nhiều sự cay nghiệt. Người sĩ quan là một người điềm tĩnh. “Thay y phục của cô đi.”
 
Đột nhiên, tôi nhận thấy mình vẫn đang mặc bộ quần áo đồng phục đã cháy tả tơi đến một nửa. Người sĩ quan chỉ vào một chồng quần áo gọn gàng gần chấn song. Anh ta quay lưng đi, cho tôi chút riêng tư giả tạo.
 
Y phục đơn giản nhưng rất đẹp, mềm mại hơn bất cứ thứ gì tôi từng khoác lên người. Một chiếc áo sơ mi trắng dài tay cùng chiếc quần đen, cả hai đều được trang trí bằng độc một đường sọc bạc chạy xuống mỗi bên. Đôi giày cũng vậy, là một đôi ủng đen bóng loáng cao đến đầu gối. Trước nỗi kinh ngạc của tôi, không có đường khâu bằng chỉ đỏ nào trên trang phục. Nhưng vì sao thì tôi không biết. Sự ngu dốt của tôi là thường trực. 
 
“Được rồi”, tôi gầm gừ, ấn nốt chiếc bốt còn lại vào chân. Khi nó đã trượt vào đúng chỗ, người sĩ quan quay người lại. Tôi không nghe thấy tiếng leng keng của chùm chìa khóa nhưng rồi tôi nhận thấy là chẳng có ổ khóa nào. Làm sao anh ta có thể đưa tôi ra khỏi cái buồng giam không cửa này, tôi cũng không chắc nữa.
 
Nhưng thay vì mở một cánh cửa được giấu kín, bàn tay anh co giật và các thanh kim loại uốn cong để mở ra. Đương nhiên, viên cai ngục này là một…
 
– “Magnetron, đúng thế”, anh nói với sự lay động của những ngón tay. “Và trong trường hợp cô đang thắc mắc thì cô gái mà cô suýt chiên giòn là em họ tôi. “
Tôi suýt ngạt thở, không biết phải hồi đáp như thế nào. “Tôi rất tiếc.” Nó nghe như một câu hỏi.
– “Thật tiếc vì cô đã nhắm trượt cô ta.” Anh ta đáp, không có vẻ gì là đùa cợt, Evangeline là một con chó cái.”
– “Bản chất của gia tộc sao?” Miệng tội bật ra nhanh hơn cả não bộ, tôi giật bắn mình, nhận ra những gì mình vừa nói.
Anh ta không đánh tôi để đáp trả lời phát ngôn dù anh ta có mọi quyền để làm thế. Thay vào đó, mặt viên sĩ quan co lại thành bóng dáng của một nụ cười. “Tôi đoán cô sẽ biết thôi, ” anh nói, đôi mắt đen dịu đi. “Tôi là Lucas Samos, đi theo tôi.”
Mời các bạn tiếp tục theo dõi truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *