Thursday , November 16 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 8 (phần 2)
Red Queen

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 8 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 8 (phần 2)

Tôi không cần hỏi để biết là mình chẳng có sự lựa chọn nào khác trong vấn đề này.
Anh ta dẫn tôi ra khỏi buồng giam và đi lên một cầu thang uốn lượn, tới chỗ không ít hơn 12 nhân viên An Ninh. Không nói một lời, họ vây quanh tôi thành một đội hình thuần thục, ép tôi đi cùng với họ. Lucas vẫn ở bên cạnh tôi, sóng bước cùng lúc với những người khác. Họ nắm chặt súng trong tay, như thể sẵn sàng chiến đấu. Có gì đó mách bảo tôi rằng những người đàn ông này ở đây không phải để bảo vệ tôi mà để bảo vệ cho mọi người.
 
Khi chúng tôi đến một khu vực lộng lẫy hơn, các bức tường pha lê có màu đen kỳ lạ. Pha lê màu, tôi tự nhủ, nhớ lại lời Gisa từng nói về Sảnh Mặt Trời. Các bức tường pha lê kim cương có thể trở nên tối màu tùy ý để che đi những thứ không nên được nhìn thấy. Rõ ràng, tôi hẳn phải được xếp vào mục đó.
 
Tôi giật mình nhận ra các cửa sổ thay đổi không phải do cấu tạo mà bởi một người sĩ quan tóc đỏ. Cô vẫy một bàn tay vào mọi bức tường chúng tôi đi ngang qua, và sức mạnh bên trong cô ngăn ánh sáng lại, che khuất tấm kính bằng một bóng tối mỏng manh.
“Cô ấy là một shadow, người bẻ cong ánh sáng, ” Lucas nói nhỏ, để ý thấy nỗi hoảng sợ của tôi.
 
Những chiếc camera tại đây cũng vậy. Làn da tôi gai lên, cảm nhận thiết bị săm soi điện tử đó quét vào tận xương cốt. Thường thì đầu tôi sẽ đau nhức dưới sự tác động thái quá của điện, nhưng cơn đau không xuất hiện. Điều gì đó ở tấm chắn sét đã thay đổi con người tôi. Hoặc có lẽ thứ gì đó đã được giải phóng, hé lộ một phần bản thể được khóa kỹ quá lâu. Tôi là ai? Câu hỏi đó lại âm vang trong đầu tôi, đe dọa hơn bao giờ hết.
 
Chỉ khi chúng tôi đã băng qua hàng lô các cánh cửa quái dị, mối kích động về điện đó mới hết. Những con mắt không thể theo dõi tôi ở đây. Căn phòng bên trong có thể chứa được hàng chục căn nhà như nhà tôi, bất cứ căn nhà nào tại Stilt hay tất thảy. Và chính diện là nhà vua, tia nhìn hừng hực của ông thiêu đốt tốt khi ông ngồi trên một chiếc ngai làm từ pha lê trộn kim cương có chạm khắc cảnh địa ngục. Sau lưng ông, một khung cửa đầy ắp ánh sáng ban ngày nhanh chóng phai đi thành màu đen thẫm. Biết đâu đó chẳng là ánh mặt trời cuối cùng tôi nhìn thấy trên đời.
 
Lucas và những sĩ quan khác điệu tôi về phía trước nhưng họ không ở lại lâu. Không gì ngoài một cái liếc lại, Lucas dẫn đầu họ ra ngoài.
Nhà vua ngồi trước mặt tôi, nữ hoàng đứng bên trái ông trong khi hoàng tử bên tay phải. Tôi tránh nhìn Cal song tôi biết anh hẳn sẽ trố mắt nhìn tôi. Tôi giữ tầm mắt mình trên đôi ủng mới, tập trung vào các ngón chân, để ngăn cản nỗi sợ hãi khiến thân thể tôi nặng như chì.
 
“Ngươi sẽ phải quỳ,” nữ hoàng thì thào, giọng êm mượt như nhung.
Tôi nên quỳ nhưng lòng tự trọng của tôi không cho phép. Ngay đây, trước mặt đám người Bạc, trước mặt nhà vua, tôi không hề nhún gối. “Tôi sẽ không quỳ, ” tôi nói, tìm kiếm sức mạnh để ngẩng đầu lên.
 
– “Cô thích xà lim của mình chứ, cô bé?” Tiberias nói, giọng uy quyền của ông vang vọng khắp căn phòng. Sự đe dọa trong lời nói rõ như ban ngày nhưng tôi vẫn đứng. Ông ta nghiêng đầu, chằm chằm nhìn tôi tựa như tôi là một thí nghiệm cần suy xét.
 
– “Các người muốn gì ở tôi?” Tôi xoay sở để bật ra.
Nữ hoàng tựa sát vào nhà vua. “Thần đã nói rằng, cô ta là một người Đỏ từ trong ra ngoài..” Tuy nhiên nhà vua xua xua bà ta như xua một con ruồi. Bà ta mím môi và lui xuống, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Đáng đời lắm.
 
– “Những gì ta muốn can hệ đến ngươi là bất khả, ” Tiberias thình lình nói. Tia nhìn của ông ta bừng lửa, như đang cố thiêu rụi tôi.
Tôi nhớ lại điều nữ hoàng nói. “Ừm, tôi không lấy làm tiếc vì ngài không thể giết tôi.”
Đức vua thoáng cười. “Họ không nói rằng ngươi láu lỉnh như vậy.”
 
Niềm tin dâng trào trong tôi. Cái chết không đợi chờ tôi ở chỗ này. Chưa tới lúc.
Nhà vua ném ra một tệp giấy, tất cả các trang kín đặc chữ. Tờ trên cùng ghi các thông tin thường thấy gồm tên, tuổi của tôi, cha mẹ và một vết nâu nhỏ là máu. Hình tôi cũng trên đó, con người trên tấm thẻ nhận dạng của tôi. Tôi nhìn chăm chú vào bản thân, vào đôi mắt chán ngán, mệt mỏi vì phải chờ xếp hàng để chụp ảnh. Tôi ước sao mình có thể nhảy vào tấm ảnh, trở lại là cô gái mà vấn đề duy nhất là cái bụng đói cồn cào và nghĩa vụ.
 
“Mare Molly Barrow, sinh ngày 17 tháng 11 năm 302 Tân Kỷ Nguyên bởi Daniel và Ruth Barrow.” Tiberias đọc thuộc lòng từ trí nhớ, phô bày cuộc đời tôi trần trụi. “Ngươi không có nghề nghiệp gì và được sắp xếp để đi nghĩa vụ vào sinh nhật tới. Ngươi đi học thất thường, kết quả kiểm tra học tập ở mức kém, và có một danh sách các tội đủ để ngồi từ ở hầu hết các thành phố. Có thể kể ra như trộm cắp, buôn lậu, chống người thi hành công vụ nhưng đó mới chỉ là một số. Cả nhà ngươi đều nghèo đói, thô lỗ, vô đạo đức, ngu dốt, sa sút, cay nghiệt, cứng đầu và là một khối ung nhọt của ngôi làng, của vương quốc ta.
 
Cú sốc do những lời miệt thị đó mất một lúc để thẩm thấu, và khi đã hiểu, tôi không cãi lại. Ông ta nói hoàn toàn đúng.
 
“Và đến giờ, ” ông ta tiếp, đứng lên. Ở khoảng cách gần này, tôi nhìn thấy vương miện của ông sắc bén một cách chết chóc. Những đầu nhọn có thể giết người. “Ngươi lại là một thứ gì đó mà ta không hiểu được thấu. Người vừa là người Bạc vừa là người Đỏ, một nhân tố kỳ lạ với khả năng đáng sợ mà ngươi cũng không biết rõ. Vậy ta nên làm gì với ngươi?”
 
“Ông ta đang hỏi tôi sao?”- “Ngài nên để tôi đi. Tôi sẽ không hé một lời.”
Tiếng cười sắc lạnh của nữ hoàng cắt ngang. “Thế còn các Gia Tộc Quyền Uy thì sao? Họ cũng giữ im lặng chắc? Họ sẽ quên cô giá chớp bé nhỏ trong bộ đồng phục đỏ ư?”
Không. Không ai sẽ quên được.
 
“Ngài biết lời khuyên của thần rồi đấy, Tiberias,” nữ hoàng tiếp lời, đôi mắt dán vào đức vua. “Và nó sẽ giải quyết cả hai vấn đề mà chúng ta lo ngại.”
 
Nó hẳn là lời khuyên tệ hại, tệ cho tôi vì Cal siết tay thành nắm đấm. Chuyển động thoáng qua mắt tôi và sau cùng tôi cũng nhìn xoáy vào anh. Anh vẫn giữ vẻ lặng lẽ và khắc kỷ, vì tôi chắc chắn anh được huấn luyện để làm thế. nhưng lửa cháy lên đằng sau đôi mắt. Trong một khắc, anh gặp ánh mắt tôi, nhưng tôi ngoảnh đi trước khi có khả năng tôi sẽ gào lên cầu xin anh cứu mạng.
 
“Được rồi, Elara”, đức vua nói gật đầu với vợ. “Chúng ta không thể giết ngươi, Mare Barrow”. Từ “vẫn chưa” treo lửng lơ trong không khí. “Vậy nên chúng ta định che giấu ngươi ở ngay trước mắt mọi người, nơi chúng ta có thể trông chừng người, bảo vệ và nỗ lực để hiểu ngươi.”
Cách ông ta nhìn tôi cho tôi cảm giác tôi là một bữa ăn sắp sửa được đem ra ngấu nghiến.
 
“Cha!” Từ đó thốt ra từ Cal, song em trai anh – hoàng tử gầy gò và nhợt nhạt hơn – bấu vào cánh tay anh, kéo anh khỏi sự phản kháng xa hơn. Cậu ta đã làm Cal bình tĩnh lại, anh bước trở lại hàng.
Tiberias tiếp tục nói, lờ tịt con trai. “Ngươi sẽ không còn là Mare Barrow – đứa con gái Đỏ của làng Stilt nữa.”
 
-“Thế tôi là ai?” Tôi hỏi, giọng run run với sự khiếp sợ và suy nghĩ về những điều kinh khủng họ có thể làm với tôi.
– “Cha ngươi là Ethan Titanos, tướng lãnh của Binh Đoàn Sắt, đã bị giết khi ngươi chỉ là đứa trẻ sơ sinh. Một quân nhân, một người đàn ông Đỏ đã mang người về, nuôi dạy trong bùn đất mà không bao giờ cho ngươi biết về thân thế thực sự của mình. Ngươi lớn lên với niềm tin rằng ngươi không là gì cả, và bây giờ, nhờ có cơ hội này, ngươi đã chứng tỏ được thân phận. Ngươi là người Bạc, tiểu thư của một Gia Tộc Quyền Thế đã mất, một quý tộc với sức mạnh đáng gờm và ngày nào đó, là công nương của Norta.
 
Gắng hết sức, tôi vẫn không kìm được một tiếng kêu kinh ngạc. “Một người Bạc. Một công nương sao?”
 
Đôi mắt phản bội tôi, bay tới chỗ Cal. Một công chúa thì phải kết hôn với một hoàng tử.
“Ngươi sẽ kết hôn với con trai ta – Maven và ngươi sẽ phải chấp hành điều đó mà không được quyền chống đối.”
 
Tôi thề là tôi nghe thấy hàm tôi rớt xuống sàn. Một thanh âm hổ thẹn, tủi nhục thoát ra khỏi miệng khi tôi tìm điều gì đó để nói nhưng quả thực tôi câm nín. Phía trước tôi, vị hoàng tử trẻ tuổi hơn bối rối tương tự, lắp bắp thảng thốt y như tôi muốn. Lần này, đến lượt Cal phải giữ cậu lại mặc dù mắt anh nhìn tôi.
 
Vị hoàng tử trẻ xoay sở tìm được giọng nói của mình. “Con không hiểu, ” cậu thốt ra, nhún vai với Cal, sải những bước nhanh về phía cha cậu. “Cô ta ư – tại sao?” Bình thường tôi sẽ cảm thấy bị xúc phạm, nhưng tôi phải đồng ý với sự ngờ vực của hoàng tử.
– “Im lặng,” mẹ cậu nạt. “Con sẽ vâng lời.”
Cậu ta nhìn mẹ, mỗi một phân trên người cậu đều phản đối quyết định của cha mẹ. Nhưng mẹ cậu đã quyết, và hoàng từ chùn bước, biết rõ cơn thịnh nộ và uy quyền từ mẹ mình hệt như tôi.
 
Giọng tôi bợt bạt, gần như không thành tiếng. “Điều này dường như,.. có hơi….quá.” Không có cách nào đơn giản để diễn tả nó. “Ngài chỉ cần biến tôi thành một tiểu thư, ít hơn là một công nương.”
 
Gương mặt Tiberias thoắt đổi thành một nụ cười xảo trá. Giống như nữ hoàng, hàm răng ông ta trắng lóa. “Ồ, nhưng ta sẽ làm , cô bé yêu quý. Lần đầu tiên trong cuộc đời nhỏ nhoi của cô, cô có một mục đích.” Câu nói như một cái tát lên mặt. Chúng ta ở đây, trong một thời điểm bạo loạn tệ hại, cùng với nhóm khủng bố hoặc những kẻ chiến đấu cho tự do, hoặc bất cứ thứ quái quỷ gì mà lũ đần Đỏ ngu si tự gọi chúng, thổi bay đi cái gọi là bình đẳng.
 
“Hồng Binh”. Farley. Shade. Ngay khi những cái tên đó lướt qua đầu tôi, tôi cầu nguyện nữ hoàng Elara đã biến khỏi đầu tôi rồi. “Họ đã đánh bom..”
– “Thủ đô, đúng thế”. Đức vua nhún vai, làm động tác cắt cổ.
 
Bao năm sống trong bóng tối đã dạy cho tôi nhiều thứ. Ai mang nhiều tiền nhất sẽ không chú ý bạn và những lời dối trá này cũng vậy. Đức vua là một tên dối trá, tôi nhận ra khi quan sát ông ta nhún vai lần nữa. Ông ta cố tỏ ra bạo tàn, nhưng nó không có tác dụng. Thứ gì đó tiết lộ rằng ông ta sợ Farley, sợ Hồng Binh, thứ gì đó lớn hơn là vài vụ nổ.
 
“Còn cô,” ông nói tiếp, dướn tới trước. “Cô có khả năng giúp chúng tôi ngăn tình trạng này không xảy ra thêm nữa.”
Tôi chắc đã cười to nếu tôi không thấy sợ. “Bằng cách lấy…Xin lỗi, cậu tên gì nhỉ?”
 
Gò má cậu ta trắng nhợt đi, thứ mà tôi ngờ là cách người Bạc đỏ mặt. Sau cùng thì dòng máu họ có màu Bạc mà. “Tôi tên là Maven,” cậu nói, giọng nhẹ và êm dịu. Như Cal và cha mình, mái tóc cậu đen bóng nhưng sự giống nhau chấm hết luôn tại đó. Trong khi hai người họ to lớn và cơ bắp., Maven mảnh khảnh với đôi mắt trong như nước. “Và tôi vẫn chưa hiểu.”
 
“Những gì Cha đang cố gắng nói là cô ấy sẽ đại diện cho cơ hội của chúng ta,” Cal nói, cắt ngang để giải thích. Khác hẳn em trai, tiếng của Cal sang sảng và mạnh mẽ – giọng của một vị quân vương. “Nếu người Đỏ nhìn thấy cô ấy, một người Đỏ tự nhiên có sức mạnh như người mang dòng máu Bạc, họ sẽ nổi dậy chống đối chúng ta, họ có thể thỏa hiệp. Nó tựa như một truyện cổ ngày xửa ngày xưa, một cô gái dân thường trở thành công chúa. Cô ấy là nhà vô địch của họ. Họ có thể nhìn thấy thế thay vì một tên khủng bố”. Và rồi, nhỏ nhẹ hơn nhưng quan trọng hơn hết. “Cô ấy là một điều khó hiểu. “
 
Nhưng đây không phải câu chuyện thần tiên hay kể cả giấc mơ. Đây là một cơn ác mộng. Tôi sẽ bị giam cầm phần đời còn lại, bị ép buộc phải thành ai đó. Thành một người trong số họ. Một con rối. Một màn trình diễn để giữ gìn hạnh phúc, bình yên và  sự chà đạp. 
 
“Và nếu chúng ta sắp đặt câu chuyện hợp lý, các Danh Gia sẽ phải thỏa mãn. Cô là đứa con gái mất tích của một anh hùng chiến tranh. Còn vinh dự nào cao quý hơn mà chúng tôi có thể trao cho cô nữa chứ?”
 
Tôi gặp mắt anh, lặng lẽ tự thú. Anh đã giúp tôi lần trước, có lẽ lần này anh lại làm vậy. Nhưng Cal lắc đầu từ bên này sang bên kia , lắc đầu chầm chậm. Anh không giúp tôi ở đây được.
 
Nữ hoàng Elara dán mắt vào tôi. “Cô sẽ sống tại đây, theo truyền thống dành cho các cô dâu của hoàng gia. Mỗi ngày sẽ được lên lịch theo chỉ dẫn của ta, và cô sẽ được kèm cặp mọi thứ và bất cứ thứ gì có thể làm cho cô..” bà ta tìm từ, bĩu môi. – thích hợp.” Tôi không muốn biết điều đó nghĩa là gì. “Cô sẽ được giám sát kỹ. Từ nay trở đi cô sống trên lưỡi dao. Một bước sai, một lời nói lầm, cô sẽ phải trả giá.”
 
Họng tôi đau rát như thể tôi cảm thấy dây xích của đức vua và nữ hoàng xiết chặt quanh mình. “Vậy còn cuộc sống của tôi…?”
– “Cuộc sống nào?” Elara hỏi. “Cô bé, cô đã biến thành một phép màu.”
 
Cal khép mắt lại trong một chốc, như thể tiếng của nữ hoàng làm anh đau. “Ý cô ấy là gia đình. Mare – cô ấy còn có một gia đình.”
Gisa. Mẹ, Cha và các chàng trai, Kilorn – một cuộc đời bị cướp đi.
– “Ồ, cái đó.” Nhà vua nổi giận, ngồi phịch xuống chiếc ghế của ông.
– “Ta cho rằng chúng ta sẽ cho họ một khoản phụ cấp, để họ giữ im lặng.”
– “Tôi muốn các anh tôi được rời khỏi cuộc chiến để về nhà.” Ngay lúc đó, tôi cảm thấy tôi đã nói đúng. “Và bạn tôi, Kilorn Warren, được miễn nghĩa vụ.”
 
Tiberias đáp lại trong một nửa nhịp tim. Một nhúm quân nhân Đỏ đối với ông chẳng có nghĩa lý gì. “Xong.”
Nó nghe ít giống một lệnh ân xá, mà giống bản án tử hình.

 Đọc tiếp chương 9

 Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) qua bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *