Wednesday , November 22 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 7 (phần 2)
đọc truyện Red Queen

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 7 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 7 (phần 2)

Tôi băng qua những hành lang hẹp, thứ đã từng là một lối đi mở, xuống dưới chỗ những người Bạc đang yêu cầu phục vụ. Khoang này ở dưới đáy nhưng tôi khá nhanh và không mất nhiều thời gian đến chỗ họ. Tôi nhận thấy một gia tộc béo quay vận đồ lụa vàng sặc sỡ gắn lông chim xấu tệ hại, tất thảy đang ăn ngon lành một chiếc bánh to bự chảng. Đĩa và ly rỗng chất đầy hộp và tôi bắt tay vào dọn dẹp, hai bàn tay tôi nhanh nhẹn thu dọn chúng. Một chiếc màn hình video ầm ĩ trong khoang, hiện lên cảnh Evangeline dường như chỉ đứng yên một chỗ trên mặt sàn.

– “Đúng là một trò hề,” một trong số những con chim vàng béo ú càu nhàu khi ông ta nhăn mặt. “Con gái nhà Samos thắng rồi.”

Kỳ lạ. Cô ta có vẻ như yếu nhất trong cả đám.

Tôi chồng đĩa lên nhưng không rời mắt khỏi màn hình, dõi theo những bước đi vơ vẩn của cô gái qua mặt sàn xa hoa. Có vẻ như không còn gì cho cô ta làm, để thể hiện khả năng nhưng cô dường như không để tâm lắm. Nụ cười giả tạo của cô thật khủng khiếp, như thể cô hoàn toàn bị thuyết phục bởi vẻ đẹp của mình. Cô ta trông chẳng lộng lẫy chút nào đối với tôi.

Liền đó những cái đinh sắt trên áo khoác cô nhúc nhích. Chúng trôi lơ lửng trong bầu không, mỗi chiếc là một viên đạn tròn cứng bằng kim loại. Tiếp nữa, y như được bắn ra từ một khẩu súng, chúng bay vọt khỏi người Evangeline, khoan vào lớp bụi đất và các bức tường, thậm chí cả tấm chắn sét.

Magnetron nhà Samos

Cô ta có thể điều khiển kim loại.

Vài khoang vỗ tay khen ngợi cô  nhưng cô còn khuya mới kết thúc. Tiếng rền rĩ và nứt vỡ ập đến với chúng tôi từ đâu đó thẳm sâu bên dưới những cấu trúc của Vườn Xoắc Ốc. Cả đến gia đình béo cũng dừng ăn để nhìn quanh, lúng túng. Họ bối rối và tò mò, nhưng tôi có thể cảm nhận những rung động sâu ngay bên dưới chân. Tôi biết là nên sợ hãi.

Với một âm thanh rung chuyển mặt đất, những ống kim loại bể nát trên sàn đấu trường, trồi lên từ sâu bên dưới. Chúng đục thủng các bức tường, vây quanh Evangeline thành một chiếc vương miện bện xoắn bởi kim loại bạc và xám. Trông như cô đang cười nhưng tiếng kim loại loảng xoảng điếc tai nhấn chìm cô. Những tia lửa rơi xuống từ tấm khiên chắn và cô bảo vệ mình bằng những mảnh sắt vụn, không nhỏ đến một giọt mồ hôi. Cuối cùng cô để kim loại rơi với một thanh âm tàn khốc. Cô ngước mắt hướng lên bầu trời, lên các khoang phía trên. Miệng cô há to, để lộ hàm răng nhỏ sắc nhọn. Cô có vẻ đói.

Chầm chậm, một sự mất cân bằng rất nhẹ rồi đến toàn bộ khoang lắc lư. Đĩa rơi xuống sàn và ly tách lăn về phía trước, nhào lộn qua bao lơn trước khi đập mạnh vào tấm chắn sét. Evangeline lôi khoang của chúng tôi ra, kéo nó tiến tới, làm chúng tôi nháo nhào. Đám người Bạc quanh tôi xôn xao và loạng choạng, sự hoan nghênh của họ biến thành hoảng hốt. Họ không phải là những người duy nhất, mọi khoang trong hàng đều chuyển động cùng chúng tôi. Xa xa bên dưới, Evangeline điều khiển bằng một tay, mày nhíu lại trong sự tập trung. Tựa như các đấu sĩ trong vòng tròn, cô muốn cho cả thế giới thấy những gì cô làm được.

Đấy là suy nghĩ trong đầu tôi trước khi một quả bóng vàng bận đồ da và lông va vào tôi, xô tôi qua chấn song cùng mớ đồ bạc còn lại.

Tất cả những gì tôi nhìn thấy khi rơi xuống là màu đỏ tím, tấm chắn càng lúc càng gần hơn. Nó xì xì những tia điện, làm cháy xém không khí. Tôi gần như không có thời gian để hiểu nhưng tôi biết tấm kính màu đỏ tím vằn vện kia sẽ thiêu sống tôi, giật chết tôi trong bộ đồng phục đỏ. Tôi cá đám người Bạc sẽ chỉ quan tâm đến việc chờ ai đó tới dọn xác tôi đi.

Đầu tôi đập mạnh vào tấm chắn và tôi thấy trăng sao. Không, không phải sao, là tia lửa điện bắn ra. Tấm chắn đang làm công việc của nó, thiêu đốt tôi với những tia lửa. Bộ đồng phục bắt lửa, cháy xém và bốc khói, và tôi đã nghĩ sẽ nhìn thấy làn da của mình chịu chung số phận. Xác của tôi sẽ bốc mùi thịt nướng. Nhưng không hiểu sao tôi chẳng cảm thấy gì.  Đáng lẽ ra tôi phải vô cùng đau đớn nhưng tôi không cảm thấy thế.

Song tôi cảm nhận được nhiệt năng của tia lửa, chạy lên chạy xuống cơ thể tôi, ở khắp mọi dây thần kinh căng cứng. Dầu vậy, nó không phải cảm giác tệ gì lắm. Thực tế tôi thấy là mình vẫn sống nhăn. Cứ như tôi đã sống suốt cả cuộc đời mù lòa và giờ tôi mở mắt. Có gì đó di chuyển dưới làn da, nhưng nó không phải tia lửa điện. Tôi nhìn vào bàn tay, cánh tay, kinh ngạc khi tia sét lướt qua tôi. Quần áo cháy đen bởi sức nóng nhưng làn da tôi thì không hề suy suyển. Tấm lưới điện cố giết tôi, nhưng nó không thể.

Mọi chuyện có gì đó sai sai.

Khi tôi còn sống.

Lá chắn nhả ra một làn khói đen, bắt đầu rạn nứt và bể nát. Các tia lửa sáng hơn, giận dữ hơn nhưng đang suy yếu. Tôi cố gắng vực bản thân mình lên, đứng trên đôi chân nhưng tấm chắn bên dưới  vỡ ra. Và tôi lại rơi thêm lần nữa, thân thể lộn nhào.

Bằng cách nào đó tôi đã xoay sở tiếp đất trong một đống bụi cát chưa bị vùi bằng những thanh kim loại lởm chởm. Chắc chắn là sẽ bầm tím và trầy xước nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Bộ đồng phục của tôi thì không được may mắn như vậy. Nó gần như chỉ còn chắp với nhau thành một mớ te tua cháy nham nhở.

Tôi vật lộn với đôi chân, cảm nhận rõ bộ đồng phục đang rách toạc ra. Phía trên chúng tôi, tiếng thì thầm và thở hổn hển âm vang khắp Vườn Xoắn Ốc. Tôi có thể cảm thấy mọi đôi mắt dán chặt vào mình, vào cô gái Đỏ bị thiêu. Một chiếc roi sét của con người

Evangeline nhìn tôi trân trối, cặp mắt mở to. Cô ta trông tức tối, rối trí và khiếp đảm.

Sợ tôi. Không hiểu sao có vẻ cô ta trông rất sợ khi nhìn tôi.

“Chào” – tôi nói một cách ngớ ngẩn.

Evangeline trả lời bằng một mớ những mẩu kim loại, tất cả chúng đều sắc nhọn đến mức chết người, nhằm thẳng vào tim tôi khi chúng xuyên qua không khí.

Chẳng kịp suy nghĩ, tôi vung bàn tay ra, hy vọng cứu cái mạng của mình khỏi điều xấu nhất. Thay vì bắt được một nắm lưỡi kim loại lởm chởm, hình như có điều gì hơi khác. Giống như với tia lửa trước đó, các dây thần kinh của tôi phát ra giai điệu, hòa nhịp với ngọn lửa bên trong. Nó chuyển động trong người tôi, đằng sau đôi mắt, ngay dưới làn da cho đến khi tôi cảm nhận rõ ràng hơn về bản thân mình. Sau đó nó bùng nổ từ trong tôi, một nguồn năng lượng mạnh mẽ và tinh khiết.

Cô gái chớp Mare Barrow

Một tia sáng – không – đúng hơn là một ánh chớp, phát ra từ bàn tay tôi truyền qua kim loại. Những mảnh vỡ rít lên và bốc khói, tan chảy ra trong sức nóng. Chúng rơi vô hại xuống nền khi tia sét bạt vào bức tường phía xa. Nó để lại một lỗ hổng rộng chừng 4 feet đang tỏa khói, suýt trúng phải Evangeline.

Miệng cô ta há ra trong sự sững sờ. Tôi chắc chắn tôi trông cũng y như vậy khi nhìn chăm chăm vào hai tay mình tự hỏi điều quái quỷ gì đang xảy ra với tôi. Trên cao, một trăm những người Bạc hùng mạnh nhất cũng đang tự hỏi điều tương tự. Tôi ngẩng lên để thấy họ đang nhìn tôi chăm chú.

Cả đức vua cũng dựa sát vào thành khoang, vương miện rực cháy của ông in bóng trên bầu trời. Cal đứng bên phải ông đang nhìn tôi đăm đăm với đôi mắt kinh ngạc.

– “Cận vệ.”

Giọng của nhà vua sắc như dạo cạo đầy sự đe dọa. Bỗng nhiên, bóng đồng phục màu đỏ cam của lính cận vệ ập đến gần như từ khắp mọi khoang. Những người lính tinh nhuệ chờ đợi một lời nói, một mệnh lệnh nữa.

Tôi là một tên trộm nhà nghề và tôi biết lúc nào phải chạy. Bây giờ chính là một trong số những thời điểm đó.

Trước khi nhà vua kịp cất tiếng, tôi đã bỏ chạy, xô ngã một Evangeline đang choáng váng để trượt không do dự vào căn hầm vẫn đang mở trên sàn nhà.

– “Bắt cô ta lại.” Mệnh lệnh vang lên sau lưng khi tôi đã chìm vào bóng tối nhờ nhờ của căn hầm phía dưới. Màn trình diễn kim loại bay của Evangeline đã đục những cái lỗ trên trần nhà và tôi vẫn có thể ngước nhìn lên Vườn Xoắn Ốc. Với tâm trạng kinh hoàng của tôi, nó không khác gì một cấu trúc đang chảy máu khi những cận vệ trong đồng phục nhảy xuống khỏi khoang. Tất thảy họ đang rượt phía sau tôi.

Nhưng không có thời gian để suy xét nữa, tất cả những gì tôi cần làm là chạy.

Sảnh bên dưới đấu trường thông với một lối đi tối tăm và trống rỗng. Những máy quay hình hộp màu đen dõi theo tôi khi tôi chạy hết tốc lực, ngoặt xuống một hành lang và thêm một hành lang khác nữa. Tôi cảm nhận được họ, những cận vệ đang săn đuổi không còn cách quá xa. Chạy, lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Chạy, chạy, chạy thôi. Càng nhanh càng tốt.

Tôi phải kiếm một cánh cửa hoặc một cánh cửa sổ, bất cứ một cái gì đó có thể giúp tôi đào thoát. Nếu ra được bên ngoài, vào chợ chẳng hạn tôi hẳn sẽ có một cơ hội. Tôi có thể.

Cầu thang đầu tiên tôi tìm thấy dẫn đến một sảnh dài bằng kính. Nhưng camera ở đó cũng vậy, gắn vào các góc trên trần nhà như những con bọ đen lớn.

Một tiếng súng nổ trên đầu tôi, ép tôi ngã xuống sàn. Hai cận vệ trong bộ đồng phục lửa , lao qua một tấm kính và dò xét tôi. Họ cũng như sĩ quan an ninh, tôi tự nhủ. Chỉ là những nhân viên vụng về không biết bạn là ai, họ cũng không biết bạn có thể làm gì.

Tôi cũng chẳng biết mình có thể làm gì.

Họ nghĩ tôi sẽ bỏ chạy nhưng tôi làm ngược lại, tấn công họ. Súng của họ lớn và mạnh nhưng cồng kềnh. Trước khi họ có thể giơ chúng lên để bắn hay đâm hay cả hai, tôi thả đầu gối xuống sàn cẩm thạch trơn và trượt giữa hai gã khổng lồ. Một trong hai tên hét lên sau lưng tôi, giọng của anh ta làm nổ tung một tấm gương nữa trong một trận mưa kính. Trước lúc họ tìm cách thay đổi phương hướng, tôi đã sẵn sàng và tiếp tục chạy.

Sau cùng tôi cũng tìm thấy một cửa sổ, đó thật là phước lành là cũng là lời nguyền rủa. Tôi phanh lại trước một cửa sổ lớn làm bằng kính kim cương, trông ra khu vườn rộng rãi.  Nó ở ngay đó, ngay phía bên kia, chỉ cần vượt qua được một bức tường không thể xuyên thủng.

Tốt thôi, tôi còn có bàn tay. Bây giờ là lúc cần thiết để làm điều gì đó. Không có gì xảy ra, tất nhiên. Chẳng có gì xảy ra khi tôi cần cả.

Một ngọn lửa nóng bỏng làm tôi ngạc nhiên. Tôi quay lại thì thấy một bức tường vàng và cam đang ập đến gần và tôi biết – đội cận vệ đã tìm được tôi. Song bức tường bỏng rẫy, lay động, hầu như rắn chắc. Ngọn lửa. Đang lao thẳng vào tôi.

Giọng tôi mờ đi, yếu ớt, hoàn toàn bị đánh bại khi tôi cười vào thảm cảnh của mình. “Ồ, tuyệt làm sao. “

Tôi xoay người chạy tiếp nhưng thay vì đụng độ với một bức tường rộng phủ vải đen. Những cánh tay to khỏe túm lấy tôi, giữ chặt mặc cho tôi cố sức vùng thoát. “Giật anh ta đi, đốt cháy anh ta.” Tôi hét lên trong đầu nhưng không có gì xảy ra. Phép màu sẽ không thể cứu tôi lần nữa.

Nhiệt năng gia tăng, đe dọa rút hết không khí khỏi buồng phổi tôi. Tôi đã sống sót với tia sét ngày hôm nay. Tôi không muốn mạo hiểm may mắn của mình với lửa.

Nhưng làn khói sắp giết chết tôi. Dày, đen và quá nặng nề làm tôi ngạt thở. Tầm nhìn của tôi chao đảo và mí mắt nặng trĩu. Tôi nghe thấy tiếng bước chân, tiếng gào, tiếng gầm rú của ngọn lửa khi thế giới trở nên đen kịt.

“Tôi xin lỗi” – Cal nói. Tôi nghĩ mình đang mơ.

 Đọc tiếp chương 8

Mời  các bạn tiếp tục Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – Bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *