Wednesday , December 13 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 6 (phần 1)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ (tiếp)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 6 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 6 (phần 1)

Vào lúc bình mình, khi cánh cửa bị mở toang ra, tôi không hề run sợ. Các cuộc khám xét an ninh là bình thường, mặc dầu thường thì chúng tôi chỉ có một đến hai lần mỗi năm. Đây sẽ lần thứ ba.
 
“Đi nào, Gee” tôi lầm bầm, giúp e ra khỏi giường và xuống thang. Em di chuyển chấp chới, dựa vào cánh tay lành. Mẹ đứng đợi chúng tôi trên sàn nhà. Tay bà ôm chặt Gisa nhưng mắt mẹ nhìn tôi. Trước sự kinh ngạc của tôi, bà không có vẻ gì giận dữ hay kể cả thất vọng. Thay vào đó, ánh mắt bà rất dịu dàng.
 
Hai sĩ quan đứng đợi hai bên cửa, súng đeo nơi hông. Tôi nhận ra họ nhờ những chuyến dạo chơi ngoài ngôi làng nhưng còn một nhân vật nữa. Một phụ nữ trẻ mặc bộ trang phục đỏ đeo một chiếc huy hiệu hình vương miện ba màu nơi trái tim. Một gia nhân Đỏ, một người Đỏ phục vụ cho đức vua, tôi ý thức được và bắt đầu hiểu ra. Đây không phải là một cuộc khám xét thông thường.
 
“Chúng tôi tuân phục lệnh khám xét và bắt giữ” cha tôi càu nhàu, nói những lời ông phải nói mỗi khi việc này xảy ra. Nhưng thay vì chia nhau lục soát khắp ngôi nhà, các sĩ quan An Ninh chỉ đứng yên.
 
Người phụ nữ trẻ bước lên phía trước và đáp lại sự sợ hãi của tôi, tiến đến trước mặt tôi. “Mare Barrow, cô được triệu tới Summerton.”
 
Bàn tay lành lặn còn lại của Gisa ôm chặt quanh tôi, như thể em có thể giữ tôi ở lại. “C-cái gì?” Tôi nói lắp ba lắp bắp.
“Cô được triệu tới Summerton, ” cô ta nhắc lại, ra dấu về phía cánh cửa. “Chúng tôi sẽ hộ tống cô. Vui lòng chấp hành.”
 
Một lệnh triệu tập. Đối với một người Đỏ. Chưa bao giờ trong đời tôi nghe thấy một thứ gì như vậy. Tại sao lại là tôi? Tôi đã làm gì để xứng đáng với vinh dự đó?
 
Suy nghĩ lại, tôi là một tên tội phạm và biết đâu có thể xem là một kẻ khủng bố bởi mối liên hệ với Farley. Toàn thân tôi nổi gai ốc, các thớ cơ căng lên sẵn sàng Tôi sẽ phải chạy, mặc cho đám sĩ quan đã ếm chặt cánh cửa. Họa chăng sẽ là một phép màu nếu tôi chạy thoát được bằng cửa sổ.
 
“Bình tĩnh đi, mọi chuyện đã ổn định sau ngày hôm qua rồi.” Cô vui vẻ, hiểu nhầm nỗi sợ của tôi. “Hiện giờ Sảnh Đường và khu chợ được kiểm soát gắt gao. Vui lòng chấp hành mệnh lệnh.” Thấy tôi ngạc nhiên, cô mỉm cười, kể cả khi các sĩ quan siết chặt khẩu súng của họ. Nó làm máu trong người tôi lạnh buốt.
 
Cự tuyệt nhân viên An Ninh hay lệnh triệu tập hoàng gia nghĩa là cầm chắc cái chết, không chỉ cho riêng mình tôi. “Được rồi,” tôi lẩm bẩm, gỡ tay tôi khỏi bàn tay Gisa. Em nhích lên để nắm lấy tay tôi nhưng mẹ lôi em lại. “Em sẽ được gặp lại chị chứ?”
 
Câu hỏi treo lửng lơ trong không khí. Tôi cảm nhận bàn tay ấm áp của cha vuốt nhẹ cánh tay tôi. Ông đang nói lời tạm biệt. Đôi mắt mẹ ngân ngấn nước, và Gisa gắng không chớp mắt để ghi lại từng giây cuối cùng về tôi. Tôi thậm chí chẳng có gì để lại cho em. Nhưng trước khi tôi có thể lần lữa hoặc òa lên khóc, một sĩ quan đã túm lấy cánh tay và kéo tôi đi.
 
Những lời nói tự tuôn ra từ đôi môi tôi, dù chúng thốt ra không hơn gì một tiếng thì thầm. “Con yêu cả nhà.”
Và rồi cánh cửa đóng sầm lại sau lưng, ngăn cách tôi khỏi mái nhà và khép cuộc đời tôi lại.
 
Họ mau chóng dẫn tôi qua ngôi làng, xuống đường tới khu chợ. Chúng tôi đi ngang qua căn nhà xập xệ của Kilorn. Mọi khi, anh thường thức dậy trước giờ này, tới chỗ con sông để bắt đầu một ngày sớm khi trời còn mát, nhưng những ngày đó đã hết rồi. Giờ tôi cá anh ngủ tới nửa ngày, tận hưởng chút dễ chịu anh được phép trước ngày ra trận. Phần nào trong tôi muốn hét lên câu tạm biệt với anh nhưng tôi không làm thế. Anh sẽ sục sạo khắp nơi tìm tôi sau và Gisa sẽ kể cho anh nghe tất cả. Với một nụ cười lặng lẽ tôi nhớ lại Farley đã hẹn ngày hôm nay, để giao dịch cả một gia tài. Cô ta sẽ phải thất vọng.
 
Trong quảng trường, một phương tiện màu đen bóng loáng đang chờ đợi. Có bốn bánh, cửa sổ kính, xoay tròn trên mặt đất – nó hệt như một con quái vật chực chờ xơi tái tôi. Một sĩ quan nữa ngồi ở chỗ điều khiển bật động cơ khi chúng tôi tiến lại gần, xả ra một làn khói đen vào không khí trong lành buổi sớm. Tôi bị ép vào khoang sau, và người gia nhân gần như không kịp trượt đến gần tôi trước khi nó khởi hành, lao như bay trên đường với vận tôi còn chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Đây sẽ là chuyến đi đầu tiên – và cuối cùng của tôi trên cái con quái vật này.
 
Tôi muốn cất tiếng, muốn hỏi điều gì đang diễn ra, rằng họ sẽ trừng phạt tội lỗi của tôi như thế nào, nhưng tôi biết lời nói của mình sẽ rơi tõm vào những đôi tai điếc. Vì thế, tôi trông ra ngoài cửa sổ, nhìn ngôi làng biến mất khi chúng tôi đi vào cánh rừng, chạy theo con đường thân thuộc lên phía Bắc. Nó không còn náo nhiệt như ngày hôm qua và sĩ quan An Ninh rải rác trên đường. Sảnh đường đã được kiểm soát, người gia nhân nói vậy. Tôi đồ rằng đây là những gì cô ngụ ý.
 
Bức tường thủy tinh kim cương tỏa sáng phía trước, phản chiếu lại mặt trời khi nó nhô lên từ rừng cây. Tôi muốn nheo mắt nhưng tôi ngăn bản thân lại. Tại đây tôi phải giữ cho đôi mắt mở.
 
Cánh cổng lướt qua bên những bộ trang phục đen, mọi sĩ quan An Ninh đều đang kiểm tra và soát lại đám du khách khi họ bước vào. Khi chúng tôi qua một trạm, cô gái phục vụ kéo tôi ra khỏi xe và rẽ hàng người băng qua cổng. Không ai chặn lại. Không ai buồn kiểm tra cả thẻ ID. Cô ta hẳn quen thuộc ở đây lắm rồi.
 
Ngay lúc cả hai vào bên trong, cô liếc mắt về phía sau nhìn tôi. “Tiện đây, tôi là Ann nhưng chúng ta đa phần chỉ gọi nhau bằng họ nên hãy gọi tôi là Walsh.”
 
Walsh. Cái họ nghe rất quen. Kèm theo mái tóc lợt màu của cô cùng làn da rám nắng, nó chỉ có thể có một ý nghĩa. “Chị đến từ….”
“Làng Stilts, giống như cô. Tôi biết anh trai cô, Tramy. Và tôi ước chi không quen với Bree. Anh ta thực sự là một anh chàng sát gái.” Trước khi nhập ngũ, Bree khá có tiếng tăm tại làng. Anh bảo với tôi rằng sở dĩ anh chẳng sợ đi lính như mọi người bởi hàng tá cô gái khát máu anh bỏ lại phía sau còn đáng sợ hơn. “Tuy vậy, tôi không biết cô. Nhưng giờ thì chắc chắn sẽ biết.”
 
Tôi không ngăn được tóc gáy dựng đứng lên. “Chị nói thế là có ý gì?”
“Tôi định nói là cô sẽ làm việc nhiều giờ liền ở đây. Tôi không rõ ai thuê cô hay họ nói gì với cô về công việc, nhưng nó sẽ bắt đầu phù hợp với cô. Nó không chỉ là thay ga trải giường hay rửa chén đĩa. Cô sẽ phải nhìn mà không thấy, nghe mà không để tâm. Chúng ta được đưa tới đó, sống cuộc đời của những bức tượng chỉ để phục vụ.” Chị thở dài và quay đi, giật mạnh một cánh cửa xây đúng vào cạnh cổng. “Nhất là hiện giờ, có vụ Hồng Binh. Là người Đỏ thì chẳng lúc nào được yên lành, mà lúc này thì còn tệ nữa.”
 
Chị bước qua cánh cửa, trông như vừa bước vào một bức tường vững chắc. Tôi mất một lúc mới nhận thấy chị ta đang đi xuống một dãy cầu thang, biến mất vào khoảng tối nhập nhoạng.
 
“Công việc sao?” Tôi bật ra. “Công việc gì vậy? Thế là thế nào?”
Chị bước lên bậc thang, tròn mắt ngó tôi. “Cô được gọi tới để thế vào một chân phục vụ, ” chị nói, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
 
Làm việc. Một công việc. Tôi suýt thì ngã ngửa ra khi nghĩ tới. 
Cal. Anh ta đã nói anh có một công việc tốt – và giờ anh tác động để làm điều tương tự cho tôi. Tôi có thể còn được làm việc chung cùng anh. Trái tim tôi nảy lên trước viễn cảnh tương lai, hiểu rằng điều đó nghĩa là gì. Tôi sẽ không chết. Tôi sẽ không còn phải đi chiến đấu. Tôi sẽ làm việc và tôi sẽ sống. Rồi sau đó, khi gặp Cal, tôi có thể thuyết phục anh giúp Kilorn như vậy.
“Đi nào, tôi không có thời gian để cầm tay cô đâu!”
 
Vội vã theo sau, tôi lần xuống một đường hầm tăm tối đáng ngạc nhiên. Những bóng đèn nhỏ hiu hắt trên tường, chỉ vừa đủ để nhìn thấy. Các đường ống chạy phía trên, kêu ro ro bởi dòng nước và điện truyền qua.
 
“Chúng ta đang đi đâu đây?” Tôi cuối cùng cũng thở được.
Tưởng như tôi có thể nghe được sự thảng thốt của Walsh khi ngoảnh lại phía tôi, bối rối. “Sảnh Mặt trời, dĩ nhiên rồi.”
Mất một giây, tôi nghĩ tôi cảm thấy tim ngừng đập. “G-Gì hả? Cung điện, là cung điện thật sao?”
Chị vỗ chiếc huy hiệu trên bộ đồng phục. Chiếc vương miện ánh lên trong ánh sáng yếu ớt.
“Bây giờ cô là người phục vụ cho nhà vua”

Red queen

Họ có một bộ đồng phục sẵn cho tôi, nhưng tôi hầu như không để ý đến. Tôi quá choáng ngợp bởi những thứ xung quanh, trong đại sảnh bị bỏ quên nơi ngôi nhà của đức vua, mặt sàn được khảm đá nâu vàng lóng lánh. Những gia nhân khác đi lại nhộn nhịp tạo thành một đoàn diễu hành trong trang phục đỏ. Tôi ngắm gương mặt họ, tìm Cal, muốn cảm ơn anh nhưng anh không thấy.
 
Walsh đứng kế bên tôi, rỉ tai nhắc nhở. “Không nói gì hết. Không nghe thấy gì. Đừng nói chuyện với ai, như vậy họ sẽ không nói với cô.”
 
Tôi khó mà giữ được ngôn từ trôi chảy. Hai ngày trước đã gây ra một sự tàn phá trái tim và tâm hồn tôi. Tôi nghĩ cuộc sống đơn giản là đã quyết định mở cánh cửa xả lũ, cố gắng nhấn chìm tôi trong một vòng xoáy quay cuồng.
 
“Cô có một ngày bận rộn đấy, có khi sẽ là ngày bận nhất chúng ta từng thấy.”
“Tôi trông thấy thuyền bè và những chiếc tàu bay – nhiều tuần nay người Bạc đều hướng lên thượng nguồn,” tôi nói. “Đông hơn bình thường, thậm chí đông hơn cả dịp này mọi năm.”
 
Walsh hối tôi làm việc, ấn một cái khay đầy những chiếc tách lấp lánh vào tay tôi. Chắc chắn những thứ này đủ để mua tự do cho tôi và Kilorn, nhưng mọi lối vào và cửa sổ trong Sảnh đều được canh gác. Tôi chẳng bao giờ có thể thoát khi mà có đông sĩ quan đến thế này, dù cho có sử dụng tất cả mọi kỹ năng.
 
“Hôm nay có sự kiện gì vậy?” Tôi ngơ ngác hỏi. Một lọn tóc đen rủ xuống mắt và trước khi tôi có thể vén nó lên, Walsh đã túm nó ra sau và ghim chặt bằng một cái kẹp nhỏ. Động tác của chị nhanh nhẹn và gọn gẽ. “Đó có phải một câu hỏi ngớ ngẩn không?”
 
“Không, ngay cả tôi cũng chẳng biết cho đến khi chúng ta bắt đầu chuẩn bị. Rốt cuộc thì họ đã chẳng có sự kiện nào như vậy suốt 20 năm nay, kể từ hồi Nữ Hoàng Elara được chọn.” Chị nói nhanh đến mức từ ngữ gần như ríu vào nhau. “Hôm nay là buổi lễ Chọn Nữ Hoàng. Con gái của các gia tộc quyền quý, những gia đình Bạc gia thế sẽ tới để tiến cử họ với hoàng tử. Sẽ có một bữa tiệc lớn đêm nay, nhưng giờ thì họ đang ở Vườn Xoắn Ốc, chuẩn bị trình diện, hy vọng sẽ được chọn. Một trong số các cô gái đó sẽ trở thành nữ hoàng tiếp theo, và họ sẽ đấm đá nhau một cách điên cuồng vì cơ hội đó.”
 
Hình ảnh một bầy chim công nháng lên trong đầu tôi. “Vậy thì, sao cơ? Họ sẽ quay một vòng, nói đôi câu rồi đá lông nheo, phải không?”
 
Thế nhưng Walsh khịt mũi với tôi, chị lắc đầu. “Hiếm khi lắm”. Thế rồi mắt chị lóe lên. “Cô đang phải phục vụ đấy, cho nên cô sẽ chỉ nên chú ý đến bản thân thôi.”
 
Những cánh cửa phía trước lờ mờ hiện ra, làm từ gỗ chạm và pha lê đổ xuống. Một người hầu chống cho chúng mở ra, để đoàn người trong trang phục đỏ đi qua. Và rồi tới lượt tôi.
“Chị không đi sao?” Tôi nghe thấy được sự tuyệt vọng trong giọng nói của mình, gần như cầu xin Walsh đi cùng với tôi. Nhưng chị quay đi, để tôi lại một mình. Trước lúc tôi có thể theo kịp đoàn người hay trái lại phá hỏng đội ngũ gia nhân quy củ, tôi đã tự mình tiến về phía trước và bước ra vùng ngập ánh sáng mặt trời của nơi mà Walsh gọi là Vườn Xoắn Ốc.

Mời các bạn tiếp tục theo dõi truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *