Tuesday , September 19 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ: Chương 3 (phần 2)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ (tiếp)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ: Chương 3 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ: Chương 3 (phần 2)

Thời khắc tiếp theo trôi qua trong mơ hồ khi tôi khó nhọc lết về nhà qua bóng tối ngập bùn. Tâm trí tôi hỗn độn, cố suy xét một giải pháp để kiếm được thứ gì đó có giá trị gần với cái giá của Farley. Không có thứ gì ở làng Stilts, điều đó là chắc chắn
 
Kilorn vẫn đang đợi trong màn đêm, trông giống hệt một cậu bé lạc đường. Tôi đồ rằng là anh chính là cậu bé ấy.
 
“Tin xấu à?” anh nói, cố gắng giữ giọng nói bình thường, nhưng dù vậy giọng anh run run.
 
“Nhóm thế giới ngầm có thể đưa chúng ta thoát khỏi đây.” Vì lợi ích của anh tôi giữ mình thật bình tĩnh khi giải thích. Hai nghìn quan có khi đáng giá ngang ngai vàng nhưng tôi làm cho nó có vẻ như chẳng đáng là bao. “Nếu một ai đó có thể làm việc này thì chúng ta cũng có thể. Chúng ta có thể.”
 
“Mare à”. Giọng anh lạnh băng, lạnh hơn cả mùa đông và sự trống rỗng nhìn thấy được trong mắt anh còn tệ hơn nữa. “Hết rồi. Chúng ta đã thua cuộc.”
 
“Nhưng nếu chúng ta chỉ…”
 
Anh nắm đôi vai tôi, giữ tôi cách một khoảng bằng một cánh tay trong cái kềm chặt của đôi bàn tay. Nó không đau nhưng nó gây cho tôi chấn động cũng gần như vậy. “Đừng làm thế với anh Mare, đừng khiến anh tin rằng có một con đường để thoát. Đừng để anh hy vọng.”
 
Anh nói đúng. Thật tàn nhẫn nếu gieo hy vọng vào một nơi không thể. Nó sẽ chỉ biến thành nỗi thất vọng, oán hờn, giận dữ – tất cả những thứ khiến cuộc sống thêm khó khăn hơn nó đã từng.
 
“Hãy để anh chấp nhận nó. Có lẽ – có lẽ sau đó anh thực sự sẽ nghĩ thông, để bản thân anh tôi luyện hoàn toàn, để chính anh có một cơ hội chiến đấu ở ngoài đó.”
 
Đôi tay tôi tìm thấy cổ tay anh, tôi nắm chặt. “Anh nói chuyện cứ như là anh chết rồi ấy.”
– “Có lẽ đúng như vậy.”
– “Các anh trai em…”
– “Cha em chắc rằng họ biết rõ mình sẽ làm gì rất lâu trước khi ra trận. Và điều đó giúp tất cả bọn họ có kích cỡ của một ngôi nhà.” Anh nặn ra một nụ cười giả dối, cố khiến tôi cười, nhưng nó không hiệu quả. “Anh là một tay bơi cừ và là một thủy thủ. Họ sẽ cần anh ở vùng hồ.”
 
Chỉ khi anh vòng cánh tay quanh người tôi, ôm lấy tôi, tôi mới nhận ra mình đang run lẩy bẩy. “Kilorn – ” tôi thì thầm trên lồng ngực anh, nhưng từ tiếp theo không nói nên lời. “Nên là em mới phải”. Nhưng thời gian của tôi cũng đang đến rất gần. Tôi chỉ có thể hy vọng Kilorn sống sót đủ lâu để tôi gặp lại anh, trong trại lính hay nơi chiến hào. Có chăng lúc đó tôi sẽ tìm được chính xác từ để nói. Có chăng lúc đó tôi sẽ hiểu mình cảm thấy thế nào.
 
– “Cảm ơn em, Mare. Vì tất cả.” Anh lùi lại, rời xa khỏi tôi rất nhanh. “Nếu em tiết kiệm, em sẽ có đủ tiền trước khi quân đội đến tìm em.”
 
Vì anh tôi gật đầu. Nhưng tôi không định bỏ anh chiến đấu và hy sinh đơn độc.
 
Trước lúc tôi nằm lại xuống giường, tôi biết mình sẽ không ngủ được đêm nay. Phải có thứ gì đó mà tôi làm được, và dẫu có mất cả đêm suy nghĩ, tôi sẽ phải tìm ra giải pháp.
 
Gisa ho khi em ngủ. Một âm thanh khẽ khàng, lịch sự. Trong cả trạng thái vô thức, em cũng giống một quý cô. Không có gì lạ khi em hòa hợp với người Bạc. Em có mọi thứ mà họ muốn ở một người Đỏ: sự ôn nhu, biết điều và khiêm tốn. Đó là thuận lợi để em là người phục vụ họ, giúp những kẻ ngu xuẩn mang sức mạnh siêu nhiên chọn lụa là và vải đẹp cho những phục trang họ sẽ chỉ mặc một lần. Em nói bạn sẽ quen với điều đó, với các khoản tiền họ chi trả cho những món lặt vặt không đáng kể. Và ở Vườn Lớn, chợ giao thương tại Summerton, số tiền cũng tăng lên gấp mười lần. Cùng với bà chủ của mình, Gisa thêu ren, lụa, lông thậm chí cả đá quý để tạo ra các tác phẩm thời trang dành cho những người Bạc ưu tú, hộ tống hoàng gia đi khắp nơi. Em gọi chúng là đoàn rước, một đoàn diễu hành bất tận của một cái đuôi công, mỗi người đều kiêu hãnh và nực cười hơn người bên cạnh. Tất cả người Bạc đều ngu ngốc và khoái phô trương.
 
Tôi căm ghét họ còn nhiều hơn các đêm trước. Đôi vớ họ làm mất cũng đủ để cứu tôi, Kilorn và cả nửa làng Stilt khỏi nhập ngũ.
 
Lần thứ hai trong đêm, một tia chớp lóe lên.
– “Gisa, dậy đi!” Tôi không thì thầm. Cô bé ngủ say như chết. “Gisa.”
Nó lật mình và làu bàu vào gối. “Đôi khi em muốn giết chị.” Nó gầm gừ.
– “Thật ngọt ngào. Nào dậy đi.”
Mắt nó vẫn còn nhắm khi tôi xông vào lôi nó dậy như một con mèo bự chảng. Trước khi nó có thể hét lên và than vãn khiến mẹ thức giấc, tôi bịt chặt một tay vào mồm nó. “Nghe chị này. Đừng nói gì hết, chỉ nghe thôi.”
 
Nó thở hổn hển vào bàn tay tôi nhưng cũng gật đầu.
“Kilorn…”. Da nó thoáng hồng lên khi nhắc đến anh ấy. Nó thậm chí còn khúc khích cười, điều mà nó chẳng bao giờ làm. Nhưng tôi không có thời gian để giận dữ, không phải bây giờ.
– “Thôi đi, Gisa”. Tôi hít một hơi yếu ớt. “Kilorn sắp phải đi nghĩa vụ.”
Tiếng cười của nó tắt ngấm. Nghĩa vụ quân sự không phải là một trò đùa, đối với chúng tôi.
– “Chị đã tìm được một cách giúp anh ấy trốn khỏi đây, để cứu anh ấy thoát khỏi chiến tranh nhưng chị cần em giúp để thực hiện điều đó.” Thật đau đớn phải nói ra, nhưng những từ ngữ tuôn khỏi môi tôi. “Chị cần em Gisa, em sẽ giúp chị chứ?”
Nó không do dự trả lời, và tôi dâng tràn một tình yêu thương dành cho em gái.
-“Vâng”.
 
Cũng may là tôi thấp nếu không bộ đồng phục dự phòng của Gisa sẽ không vừa. Nó dày và tối màu, không thích hợp chút nào để mặc trời mùa hè, với hàng cúc và khóa kéo như hun trong cái nóng. Cái túi sau lưng lắc lư, gần như khiến tôi chao đảo dưới sức nặng của vải vóc và các dụng cụ thêu thùa. Gisa đeo túi của nó và thắt lại đồng phục nhưng chúng chẳng có vẻ gây phiền phức gì cho nó. Nó đã quen với công việc nặng nề và cuộc sống vất vả.
 
Chúng tôi đi thuyền phần lớn khoảng cách lên thượng nguồn, ép mình giữa các rạ lúa mì trên xà lan của một người nông dân nhân hậu Gisa quen biết nhiều năm nay. Người dân quanh đây đều tin tưởng nó, cũng như họ không đời nào đặt lòng tin ở tôi. Người nông dân cho chúng tôi xuống cách đó một dặm đường, gần một con đường mòn quanh co của những người lái buôn thẳng tới Summerton. Giờ thì hai chúng tôi lê bước tới một nơi mà Gisa gọi là Cửa Vườn, mặc dù chẳng có khu vườn nào tôi nhìn thấy. Nó thực chất là một cánh cổng làm bằng pha lê lấp lánh làm mờ mắt trước khi chúng tôi có cơ hội đặt chân vào bên trong. Phần còn lại của bức tường trông như làm từ chất liệu cùng loại, nhưng tôi không tin người Bạc ngốc đến mức trốn sau các bức tường pha lê.
 
– “Nó không phải pha lê đâu.” Gisa bảo tôi. “Hoặc ít nhất là không hoàn toàn. Người Bạc đã khám phá ra một cách nung chảy kim cương và trộn chúng với các vật liệu khác. Nó hoàn toàn bất khả xâm phạm. Ngay cả một quả bom cũng không xuyên qua được.
Các bức tường Kim cương.
– “Nó có vẻ cần thiết.”
– “Cúi đầu xuống, để em nói chuyện”. Nó thì thầm.
Tôi làm theo, mắt dán xuống đường khi nó chuyển từ lớp nhựa đường đen sang lối đi lát bằng đá trắng. Dù Summerton chỉ mở cửa theo mùa, bị bỏ hoang trước khi lớp sương giá đầu tiên rơi xuống nó vẫn là thành phố lớn nhất tôi từng thấy. Đường xá, các cửa hàng, quán rượu, ngôi nhà và các khu đất trống nhộn nhịp, tất cả đều hướng về một hình thù kỳ lạ hào nhoáng từ hỗn hợp của thủy tinh và kim cương cùng đá cẩm thạch. Và giờ tôi biết cái tên của nó xuất phát từ đâu. Sảnh Mặt Trời tỏa sáng như một vì sao vươn cao hàng trăm feet lên tầng không trong một khối kiến trúc uốn lượn gồm những ngọn tháp và nhịp cầu. Các phần của nó làm tối tùy ý, để mang tới sự riêng tư cho người ở. Những người dân nghèo không thể nhìn thấy nhà vua và triều đình của ông. Nó ngoạn mục, uy nghi và mỹ lệ. Và nó chỉ là một cung điện mùa hè.
 
– “Báo tên” – Một chất giọng cộc cằn cất lên và Gisa dừng bước.
– “Gisa Barrow. Còn đây là chị gái tôi, Mare Barrow. Chị ấy giúp tôi mang một số đồ đến cho bà chủ.” Cô không nao núng, giữ cho giọng nói gần như chán chường. Người sĩ quan An Ninh gật đầu với tôi và tôi tháo túi ra, cho anh ta xem xét nó. Gisa trình ra chứng minh thư của chúng tôi, cả hai đều bị rách, bẩn thỉu như chực lìa ra nhưng chúng vẫn còn đủ thông tin.
 
Người đàn ông đang kiểm tra chúng tôi hẳn là biết em gái tôi, anh ta chỉ liếc sơ giấy tờ của nó. Anh ta xem kỹ giấy của tôi, đối chiếu gương mặt và tấm ảnh tròn một phút. Tôi tự hỏi không biết anh ta liệu có phải một whisper và đọc được suy nghĩ của tôi. Nó sẽ đặt dấu dấu chấm hết cho cuộc du ngoạn nhỏ ngắn ngủi này và có thể kiếm cho tôi một cái dây thòng lọng quanh cổ.
 
– “Cổ tay”. Anh ta thở dài, ngán ngẩm với chúng tôi.
Trong một khắc, tôi bối rối nhưng Gisa chìa bàn tay phải ra không suy nghĩ, Tôi làm theo, giơ bàn tay về phía người sĩ quan. Anh ta sập một đôi băng đỏ vào cổ tay chúng tôi. Các dải băng co lại cho đến khi chúng thít chặt như những chiếc vòng – không có cách nào tự tháo chúng ra được.
 
– “Đi đi”. Người sĩ quan nói, làm một cử chỉ vẫy tay lười nhác. Hai cô gái trẻ không phải sự đe dọa trong mắt anh ta.
 
Gisa gật đầu cảm ơn nhưng tôi thì không. Người đàn ông này không xứng một ly trân trọng từ tôi. Cánh cổng hé mở và chúng tôi bước tới. Nhịp tim tôi dộng ình ình trong tai, chìm đắm vào âm thanh của Vườn Lớn khi chúng tôi đặt chân vào một thế giới khác.
 
Đó là một khu chợ tôi chưa từng thấy, tô điểm bằng cây cối, hoa lá và những đài phun. Người Đỏ ít và vội vã, chạy tới chạy lui bán chác vật phẩm của họ, tất thảy đều được phân biệt bởi dải băng đỏ. Dẫu người Bạc không đeo băng, không khó để nhận ra họ. Họ xúng xính trong ngọc ngà và kim loại quý, mỗi người mang trên mình cả một gia tài. Chỉ cần cú trượt qua của một lưỡi móc, tôi có thể về nhà với mọi thứ tôi cần, Tất cả đều cao lớn, đẹp đẽ và lạnh lùng, di chuyển với vẻ duyên dáng khoan thai mà không người Đỏ nào có thể bắt chước . Đơn giản bởi chúng tôi không có thời gian để mà bước đi như vậy.
 
Gisa dẫn tôi qua một cửa hiệu bánh mì với những chiếc bánh ngọt phủ vàng, một tiệm rau củ bàn bàn những loại trái cây sắc màu rực rỡ mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy, và có cả một triển lãm dã thú vượt quá tầm hiểu biết của tôi. Một bé gái, tôi biết là người Bạc qua quần áo của cô, đang chăn một con thú lốm đốm giống ngựa với chiếc cổ dài phi lý bằng những mẩu táo nhỏ.
 
Chỉ khi tôi nghĩ đã không còn thứ gì tuyệt diệu hơn chốn này, tôi nhìn gần hơn đám người Bạc và nhớ chính xác họ là ai. Bé gái telky, nâng quả táo cao đến mười feet để chăn con cái thú cổ dài. Một người bán hoa lướt đôi tay qua một chậu hoa trắng và chúng lớn vọt lên uốn quanh khuỷu tay anh. Anh ta là một greeny, thao túng đất đai và cây cối. Một cặp đôi nymph ngồi bên đài phun nước, lười biếng giải trí cho bọn trẻ con bằng những bong bóng nổi trên mặt nước. Một trong hai người họ có mái tóc màu cam và cặp mắt hận thù ngay cả khi bọn trẻ xung quanh anh ta. Ngập tràn khắp quảng trường, mọi loại người Bạc đang phô diễn cuộc sống phi thường của họ. Có vô số, mỗi người đều xuất chúng, lạ lùng và hùng mạnh và vượt xa khỏi thế giới mà tôi biết.
 
– “Đây là cuộc sống của nửa còn lại”. Gisa lẩm bẩm, cảm nhận nỗi sợ hãi của tôi. “Nó đủ khiến chị phát bệnh.”
 
Cảm giác tội lỗi chạy khắp người tôi. Tôi luôn ghen với Gisa, với tài năng của nó và những đặc quyền nó có được nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến cái giá phải trả. Nó không có nhiều thời gian đến trường và không mấy bạn bè ở làng Stilts. Nếu Gisa bình thường, nó sẽ có rất nhiều bạn. Nó sẽ cười vui. Thay vào đó, nữ chiến sĩ 14 tuổi với cây kim và cuộn chỉ, đặt tương lai của gia đình lên lưng nó, sống luồn cúi trong thế giới mà nó thù ghét.
 
– “Cảm ơn em, Gee.” Tôi thì thầm vào tai em. Nó hiểu tôi không chỉ có ý nói về ngày hôm nay.
 
Cửa hàng Salla ở đó, với mái hiên xanh dương. Nó chỉ tay xuống một con đường nhỏ, chỗ một tiệm nhỏ xíu kẹp giữa hai quán cà phê. “Em ở trong đó, nếu chị cần em.”
– “Chị sẽ không làm phiền em”. Tôi trả lời nhanh. “Kể cả trong trường hợp có điều gì xấu xảy ra, chị sẽ không để cho em phải liên lụy.”
– “Tốt,” Rồi nó cầm tay tôi, nắm chặt trong một giây. “Chị cẩn thận nhé, Ngày hôm nay rất đông, đông hơn thường lệ.”
– “Có nhiều chỗ để trốn.” Tôi giả vờ cười nói với nó.
Nhưng giọng nói của nó sợ sệt. “Sĩ quan cũng đông hơn nữa.”
 
Chúng tôi tiếp tục trò chuyện, mỗi bước lại đưa chúng tôi đến gần hơn thời điểm chính xác nó sẽ để lại tôi một mình ở một nơi xa lạ. Một tiếng kêu hoảng sợ xuyên qua tôi khi Gisa nhẹ nhàng nhấc chiếc túi khỏi lưng tôi. Chúng tôi đã đến cửa hàng của nó.
 
Để trấn an bản thân, tôi luyên thuyên. “Không nói chuyện với ai. Không nhìn vào mắt. Không ngừng di chuyển. Chị sẽ rời khỏi con đường chị đến, qua Cổng Vườn. Người sĩ quan sẽ tháo băng tay và chị tiếp tục đi bộ.” Nó gật đầu khi nghe tôi nói, mắt nó mở to cẩn trọng và thấp thoáng tia hy vọng. “Chỉ mười dặm là tới nhà.”
– “Mười dặm là tới nhà.” Nó lặp lại.
Mong sao mọi thế giới tôi có thể sóng bước cùng em. Tôi quan sát Gisa biến mất bên dưới mái hiên xanh thẳm. Em đã đưa tôi đi được xa tới mức này. Giờ đến lượt tôi.

 Đọc tiếp chương 4

Mời các bạn đón đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch từ Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *