Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 1)
đọc truyện Nữ Hoàng Đỏ (Vitoria Aveyard)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 13 (phần 1)

Người thầy kế tiếp đợi tôi trong một căn phòng ngổn ngang, chất cao đến tận trần phòng là sách, nhiều hơn hết thảy những gì tôi từng thấy, nhiều hơn cả những gì tôi nghĩ là có trên đời. Chúng trông cổ xưa và hoàn toàn quý giá. Bất chấp sự chán ghét của tôi đối với trường học cũng như sách vở bất cứ thể loại nào, tôi vẫn cảm thấy một sức hút từ chúng. Thế nhưng nhan đề và các trang được viết bằng một loại ngôn ngữ tôi không hiểu. Một mớ rối ren các biểu tượng mà tôi chẳng bao giờ hy vọng có thể giải mã.
 
Cũng cuốn hút y như đống sách là các tấm bản đồ trải trên tường, vẽ vương quốc và các vùng đất khác, cả cũ và mới. Ngự trên bức tường phía xa, đằng sau một khung kính là một tấm bản đồ vĩ đại, đầy màu sắc ghép lại bởi những mảnh riêng biệt. Nó cao ít nhất gấp hai lần người tôi và chiếm trọn cả căn phòng. Bợt bạt và tả tơi, nó là một nút thắt phức tạp của các phòng tuyến đỏ, biển xanh lam, rừng cây xanh lục và thành phố màu vàng. Đây là thế giới cổ đại, thế giới trước đây với những cái tên và đường biên cũ chúng tôi không còn dùng nữa.
 
“Cảm giác thật lạ thường khi nhìn vào một thế giới đã từng tồn tại,” thầy giáo nói, nhô ra khỏi những chồng sách. Tấm áo chùng vàng, bẩn thỉu và bạc màu bởi thời gian, làm ông trông hệt như một mảnh giấy có hình dáng con người. “Em có nhìn ra được chúng ta hiện tại đang ở đâu không?”
 
Kích cỡ trọn vẹn của tấm bản đồ khiến tôi choáng ngợp, như mọi thứ khác. Tôi chắc chắn đây là một bài kiểm tra. “Tôi sẽ thử.”
Norta ở phương Bắc. Làng Stilts nằm trên sông Capital, và sông xuôi ra biển. Sau một phút tìm kiếm căng thẳng, cuối cùng tôi cũng tìm được con sông và dòng chảy gần làng tôi. “Ở đó,” tôi nói chỉ về hướng Bắc, nơi tôi nghĩ có thể là Summerton.
 
Thầy gật đầu, vui sướng khi biết tôi không phải là một đứa thậm ngốc. “Em còn thấy gì nữa không?”
Nhưng giống như sách, bản đồ được viết bởi thứ ngôn ngữ xa lạ. “Tôi không đọc được.”
– “Tôi không hỏi em là em có đọc được không,” thầy đáp, vẫn vui vẻ. “Thêm nữa là từ ngữ có thể đánh lừa ta. Hãy nhìn vượt lên trên chúng.”
 
Nhún vai, tôi ép bản thân nhìn lại. Tôi chưa từng là một học sinh giỏi ở trường học và người đàn ông này sẽ sớm nhận ra điều ấy. Nhưng trước nỗi ngạc nhiên của mình, tôi thấy thích trò chơi. Dò theo tấm bản đồ, tìm kiếm các dấu hiệu tôi nhận ra. “Chỗ này có thể là Vịnh Harbor,” sau cùng tôi lầm bầm, khoanh tròn vùng bao quanh một mũi đất hình móc câu.
 
“Chính xác,” thầy nói, gương mặt co lại thành một nụ cười. Nếp nhăn quanh đôi mắt hằn sâu khi cử động cho thấy tuổi tác. “Giờ thì chỗ này là Delphie,” thầy tiếp lời, trỏ về một thành phố xa hơn ở phương Nam. “Còn đây là Archeon.”
 
Thầy dịch ngón tay qua sông Capital, cách ít dặm về phía Bắc của một chỗ trông như thành phố lớn nhất trên tấm đồ, trong toàn bộ vương quốc của thế giới trước đây. Phế Tích. Tôi đã nghe thấy cái tên đó, trong lời thì thầm từ lũ trẻ lớn hơn, từ anh trai Shade. Anh đã gọi nó là Thành Phố Tàn Tro, một đống hoang tàn. Sự run rẩy chạy dọc xương sống tôi trong ý nghĩ có một nơi, vẫn bao phủ trong khói bụi và bóng ma từ cuộc chiến tranh diễn ra hơn một nghìn năm trước. Thế giới hiện tại có khi nào sẽ giống thế không, nếu trận chiến của chúng tôi không kết thúc?
 
Thầy bước lùi lại để yên cho tôi suy nghĩ. Thầy có một sáng kiến dạy dỗ thật lạ thường. Có khi giờ học sẽ kéo dài trong trò chơi 4 tiếng với tôi nhìn chăm chăm vào một bức tường.

 đọc truyện Nữ Hoàng Đỏ (Vitoria Aveyard)

Song đột nhiên, tôi nhận thức rất rõ về tiếng vo vo trong căn phòng, hay đúng hơn là thấy thiếu. Cả ngày hôm nay tôi đã cảm nhận sự nặng nề từ các máy quay điện tử quá nhiều đến mức tôi đã thôi không chú ý. Đến giờ, tôi không cảm thấy nó chút nào nữa. Nó đã biến mất. Tôi có thể bắt được sự chuyển động của dòng điện qua bóng đèn, nhưng không có máy quay. Không ánh mắt. Elara không thể nào nhìn thấy tôi ở đây.
– “Tại sao không ai theo dõi chúng ta?”
Thầy giáo chỉ nháy mắt với tôi. “Thế nên có một sự khác biệt,” ông lẩm bẩm. Điều đó có nghĩa là gì thì tôi không rõ nhưng nó làm tôi giận điên lên.
– “Tại sao hả?
– “Mare này, tôi ở đây để dạy em về lịch sử, dạy em cách trở thành người Bạc và làm thế nào để, à, hữu ích,” thầy nói, giọng điệu chua chát.
 
Tôi nhìn thầy đăm đăm, hoang mang. Sự sợ hãi buốt lạnh lan  khắp người. “Tên tôi là Mareena.”
Nhưng thầy chỉ phẩy một tay, gạt sang một bên lời tuyên bố yếu ớt của tôi. “Tôi cũng sẽ gắng tìm hiểu chính xác làm sao em trở nên như vậy cũng như năng lực của em hoạt động ra sao.”
 
“Khả năng của tôi có bởi vì… bởi vì – tôi là một người Bạc. Năng lực của cha mẹ tôi hòa trộn với nhau, cha tôi là một oblivion còn mẹ tôi là một storm.” Tôi lắp bắp lời giải thích Elara đã mớm cho, cố làm cho thầy hiểu. “Tôi là một người Bạc, thưa ngài.”
 
Trước nỗi hoảng hốt của tôi, thầy lắc đầu. “Không, em không phải, Mare Barrow, và em không bao giờ được phép quên điều đó.”
 
Thầy biết. Thôi xong. Tôi đi đời rồi. Tôi nên cầu khẩn, nài xin thầy giữ bí mật cho tôi nhưng từ ngữ tắc nghẹn nơi cuống họng. Màn kết thúc đang tới, và tôi thậm chí không có sức mở miệng để ngăn nó lại.
 
“Không cần phải lo,” thầy nói tiếp, chú ý thấy tôi đang sợ hãi. “Tôi không định công bố với ai về thân thế của em đâu.”
 
Sự nhẹ nhõm chưa được bao lâu thì một nỗi sợ khác lại ập đến.
– “Tại sao vậy? Ông muốn gì ở tôi?”
– “Trên hết, tôi là một người hiếu kỳ. Và khi em bước chân vào Lễ Chọn Nữ Hoàng như một gia nhân Đỏ rồi bước ra là một tiểu thư Bạc bị thất lạc từ lâu, tôi phải nói là tôi hết sức tò mò.”
– “Đó là lý do tại sao không có máy quay nào ở đây phải không?” tôi gai người, lùi xa khỏi thầy giáo. Nghiến chặt nắm tay, tôi ước gì dòng điện sẽ trở lại để bảo vệ tôi khỏi người đàn ông này. “Như vậy thì sẽ không có bằng chứng gì lưu lại việc ông kiểm tra tôi?”
– “Chẳng có máy quay nào ở đây vì tôi có quyền tắt chúng đi.”
 
Niềm hy vọng ánh lên trong tôi, như ngọn đèn trong đêm đen thăm thẳm. “Quyền năng của ông là gì?” Tôi run rẩy hỏi. Biết đâu ông ta cũng giống tôi.
 
“Mare, khi một người Bạc nói đến “quyền năng”, ý của họ là sức mạnh. Khả năng, mặt khác lại liên quan đến tất cả những gì ngu ngốc vặt vãnh mà chúng ta có thể làm.”
 
Những thứ vặt vãnh ngớ ngẩn. Như là xé một người thành hai mảnh hoặc dìm anh ta chết trong quảng trường thị trấn. “Tôi muốn nói là em gái tôi đã từng là Nữ Hoàng, và việc ấy vẫn còn hiệu lực đến một số thứ quanh đây.”
– Phu nhân Blonos không dạy tôi điều đó.”
Thầy lặng lẽ cười. “Đó là vì Phu nhân Blonos đang dạy em những điều vô nghĩa. Tôi sẽ chẳng bao giờ làm vậy.”
– “Vậy, nếu nữ hoàng là em gái của ông, thì ông là….”
– “Julian Jacos, hân hạnh được phục vụ” thầy khom người làm một cử chỉ cúi chào thật khôi hài. “Trưởng tộc của Nhà Jacos, chẳng được thừa kế gì hơn dăm cuốn sách cũ. Em gái tôi là nữ hoàng quá cố Coriane, và hoàng tử Tiberias đời thứ bảy, Cal, như tất cả chúng ta vẫn gọi là cháu trai tôi.”
 
Giờ đây khi nghe thầy nói, tôi nhìn thấy rõ sự tương đồng. Vẻ ngoài của Cal thừa hưởng từ cha, nhưng thần thái ôn hòa, sự ấm áp đằng sau đôi mắt – hẳn đến từ người mẹ.
– “Vậy nên, ông sẽ không biến tôi thành thí nghiệm khoa học cho nữ hoàng chứ?” Tôi hỏi, vẫn đề phòng.
 
Thay vì trông bị xúc phạm, Julian cười lớn. “Cô bé yêu quý của tôi, nữ hoàng chẳng muốn gì hơn là làm em biến mất. Khám phá ra em là ai, giúp em hiểu được nó là thứ cuối cùng cô ta muốn.”
– “Nhưng dù sao đi nữa ông sẽ không làm vậy phải không?”
Thứ gì đó cháy lên trong đôi mắt Julian, tựa như cơn giận dữ. “Tầm với của nữ hoàng không quá xa như cô ta muốn em nghĩ thế. Tôi muốn biết em là gì và tôi chắc em cũng muốn.”
 
Một giây trước tôi còn thấy sợ thì hiện tại không hiểu sao điều đó lại hấp dẫn tôi. “Tôi muốn biết.”
– “Đó là điều tôi đã nghĩ,” thầy nói, mỉm cười với tôi qua một chồng sách. “Tôi rất tiếc phải nói rằng tôi bất đắc dĩ phải làm nhiệm vụ được yêu cầu, để chuẩn bị cho em thời gian sắp tới.”
 
Mặt tôi chùng xuống, nhớ lại những lời Cal giải thích trong phòng Đức Vua. “Em là nhà vô địch của họ. Một người Bạc kích động người Đỏ. “Họ muốn dùng tôi để ngăn chặn cuộc bạo loạn. Bằng cách nào đó.”
– “Đúng, em rể thân yêu của ta và nữ hoàng của nó tin là em có thể làm được, nếu như được sử dụng hợp lý.” Sự cay đắng của thầy thấm vào từng chữ.
– “Đó là một ý tưởng ngu xuẩn và không tưởng. Tôi sẽ chẳng thể làm gì hết và rồi…” Giọng tôi lạc đi. Rồi họ sẽ giết tôi.
 
Julian bắt được mạch suy nghĩ của tôi. “Em sai rồi, Mare. Hiện tại em không hiểu được sức mạnh em đang có, hiểu được em có thể thao túng nó đến mức nào.” Thầy siết hai bàn tay sau lưng, chặt một cách kỳ quặc. Hồng Binh quá mạnh về hầu hết mọi mặt, quá nhiều, quá nhanh. Nhưng em là một sự thay đổi được kiểm soát, mẫu người có thể đặt lòng tin. Em là ngọn lửa cháy âm ỉ sẽ dập tắt được cuộc cách mạng chỉ với vài bài phát biểu và nụ cười. Em có thể trò chuyện với người Đỏ, nói với họ về sự cao quý, độ lượng và uy quyền của Đức Vua cùng với thần dân Bạc của ông ta. Em có thể khuyên dân tộc của em quay về vị trí của họ. Kể cả đám người Bạc nghi ngờ nhà vua, những người có mối ngờ vực có thể sẽ bị thuyết phục bởi em. Và thế giới sẽ trở lại như cũ.”
 
Trược sự ngạc nhiên của tôi, Julian có vẻ chán nản bởi viễn cảnh đó. Không có tiếng rù rì của máy quay, tôi đã quên mất bản thân, mặt tôi xoắn lại thành một nụ cười khinh miệt. “Và ông không muốn thế? Ông là người Bạc, ông đáng lý  nên căm ghét Hội Hồng Binh – và cả tôi.”
 
“Nghĩ người Bạc nào xấu xa cũng sai lầm hệt như suy nghĩ mọi người Đỏ đều thấp hèn.” thầy nói, giọng thê lương. “Những điều mà dân tộc tôi đã gây ra cho em, và cho cả dân tộc của em là sai trái, đạt đến ngưỡng tệ hại nhất của nhân tính.” Chèn ép dân tộc em, giam dân tộc em trong một vòng tròn vô định của nghèo đói và chết chóc, chỉ vì chúng tôi nghĩ em khác với chúng tôi ư? Điều đó không công bằng. Và như bất kỳ một sinh viên lịch sử nào có thể nói em nghe, nó sẽ chấm dứt một cách khốn đốn.”
– “Nhưng chúng ta khác biệt.” Một ngày trong thế giới này đã dạy tôi điều ấy. “Chúng ta không bình đẳng.”
 
Julian dướn người về phía trước, cặp mắt buồn bã của thầy nhìn vào mắt tôi. “Tôi đang nhìn thấy bằng chứng chứng tỏ là em sai.”
Ông đang nhìn thấy một sự đột biến, Julian.
– “Em sẽ cho phép tôi chứng minh là em sai chứ Mare?”
– “Nó có ích gì? Sẽ không có gì thay đổi hết.”
 
Julian thở dài, bực bội. Thầy luồn một bàn tay qua mái tóc màu đỏ hung mỏng dính. “Đã hàng trăm năm rồi người Bạc sải bước trên Trái Đất như những vị thần hiện hữu, và người Đỏ chỉ là nô lệ dưới bàn chân họ, cho đến khi em xuất hiện. Nếu đó không phải là một sự thay đổi, tôi không biết nó là gì.”
Ông ta có thể giúp tôi tồn tại. Hơn thế nữa, ông thậm chí có thể giúp tôi được sống.
– “Vậy chúng ta sẽ làm gì đây?”

 Đọc tiếp chương 13 – phần 2

Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) – Bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *