Wednesday , May 23 2018
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 10 (Phần 2)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 10 (Phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 10 (Phần 2)

Không khí trong phòng dường như cạn kiệt khi mọi cô gái đều hít thở sâu, chờ đợi quyết định của Cal. Tôi ngờ là Cal có ý kiến gì đó trong việc chọn Nữ Hoàng nhưng anh diễn vai của mình rất tốt, hệt như Maven, hệt như tôi đang cố gắng làm. Anh mỉm cười tươi tắn, phô ra hàm răng trắng khiến cho vài cô gái đứng tim, song đôi mắt ấm áp lại nghiêm trang lạ thường.
 
“Ta là người thừa kế của đức vua, sinh ra với đặc quyền, quyền uy và sức mạnh. Các vị nợ ta lòng trung thành cũng như ta nợ các vị cuộc sống. Nghĩa vụ của ta là chăm lo cho mọi người và vương quốc hết sức ta có thể – và hơn thế nữa.” Anh ta đã luyện tập trước bài phát biểu nhưng sự nhiệt huyết của Cal không hề giả dối. Anh tin vào bản thân rằng mình sẽ trở thành một vị vua tốt – hoặc sống chết để làm thế. “Ta cần một nữ hoàng, người sẽ hy sinh nhiều như ta để gìn giữ trật tự, công lý và cân bằng.”
 
Các cô gái rướn người về phía trước, háo hức nghe từng lời tiếp theo. Tuy vậy, Evangeline không động đậy, gương mặt cô ta xoắn thành một nụ cười khủng khiếp. Nhà Samos trông cũng thản nhiên như vậy. Anh trai cô, Ptolemus, thậm chí còn che miệng ngáp. Họ biết ai là người được chọn.
 
“Tiểu thư Evangeline.”
Không có sự giật mình nào vì ngạc nhiên, không sửng sốt hay mừng rỡ từ cô ta hay cả các cô gái khác. Dẫu trái tim họ đang tan nát, họ vẫn ngồi yên chỉ nhún vai vẻ chán nản. Mọi người đều hiểu nó sẽ tới. Tôi nhớ gia đình béo trong Vườn Xoắn Ốc từng phàn nàn rằng Evangeline Samos thắng chắc rồi. Họ đã đúng.
 
Với vẻ kiều diễm lạnh lùng và nhanh nhẹn, Evangeline đứng lên. gần như không nhìn vào Cal, thay vào đó cô ta nhìn qua vai, nở nụ cười chế nhạo các cô nàng chưng hửng. Cô ta say sưa đắm mình trong khoảnh khắc vinh quang. Bóng dáng một nụ cười lướt qua gương mặt khi mắt cô ta dừng lại ở tôi. Tôi không bỏ lỡ ánh sáng lóa từ hàm răng sắc nhọn.
 
Khi cô ta quay người lại, Cal lặp lại lời cầu hôn của người em trai.
“Trước mặt phụ vương ta và toàn thể triều đình hoàng tộc, ta ngỏ lời cầu hôn em. Ta cam kết bản thân mình với em, Evangeline Samos. Em có đồng ý không?”
 
“Em cam kết bản thân mình với ngài, hoàng tử Tiberias,” cô ta nói, giọng mũi cao chói lói một cách kỳ quặc, đối lập với vẻ bề ngoài cứng rắn. “Em chấp thuận.”
 
Với nụ cười ngạo nghễ vì chiến thắng, Evangeline ngồi xuống và Cal quay lại chỗ của anh. Anh vẫn giữ vẻ tươi cười cho hợp với bầu không khí như một mảnh của tấm áo giáp nhưng cô ta có vẻ không chú ý.
 
Sau đó tôi nhận thấy một bàn tay đang tìm cánh tay tôi, những móng tay bấu chặt vào da tôi. Tôi cố ngăn sự thôi thúc nhảy ra khỏi chỗ ngồi. Evangeline không phản ứng gì, vẫn nhìn chăm chăm trước mặt về phía nơi một ngày nào đó sẽ là của cô ta. Nếu đây là làng Stilts, tôi hẳn đã đấm cho cô ta một cú rụng vài chiếc răng. Những ngón tay bấu chặt vào da tôi, sâu xuống tận thịt. Nếu cô ta trông thấy máu, dòng máu đỏ, màn kịch nho nhỏ của chúng tôi sẽ kết thúc trước cả khi nó có cơ hội bắt đầu. Nhưng cô ta đã thôi trò cào cấu, để lại trên da tôi các vết bầm mà đám hầu gái sẽ phải tìm cách che đi.
 
“Cứ ngáng đường ta đi và ta sẽ từ từ giết ngươi, cô gái chớp bé bỏng.” Cô ta thì thào qua nụ cười. Cô gái chớp bé bỏng. Cái biệt danh này thực sự khiến tôi khó chịu.
 
Để chứng thực cho quan điểm, chiếc lắc tay kim loại trơn nhẵn trên cổ tay cô ta nhúc nhích, biến thành một vòng tròn gai nhọn. Mỗi đầu sáng loáng đều như muốn xin tý huyết. Tôi nuốt khan, cố gắng không cử động. Những cô ta hành động quá nhanh, rút bàn tay vào vạt áo. Lại một lần nữa, cô ta quay trở lại chân dung của một cô gái Bạc đoan trang.
 
Một cái liếc nhanh qua căn phòng cho tôi biết các gia tộc đang buồn bã. Vài cô gái mắt ngấn nước đang ném cái nhìn thù địch vào Evangeline và ngay cả tôi. Họ có lẽ đã đợi cái ngày này suốt cuộc đời, chỉ để thất bại. Tôi muốn rời bỏ vị hôn phu, trao lại cho họ những gì mà họ hằng khao khát nhưng không thể. Tôi phải trông hạnh phúc. Tôi phải giả vờ.
 

“Ngày hôm nay thật hân hoan và tuyệt vời biết bao, ” đức vua thốt lên, lờ đi đám cận vệ trong phòng. “Ta phải nhắc mọi người nhớ tại sao lại lựa chọn như vậy. Sức mạnh của gia tộc Samos hỗ trợ cho con trai ta, và những đứa con của nó sau này, sẽ giúp dẫn dắt đất nước. Tất cả các ngươi cũng biết giờ là giai đoạn khủng hoảng của vương quốc ta, với cuộc chiến tranh ở phương Bắc và đám người cực đoan ngu độn. Kẻ thù ở khắp mọi nơi, cố phá hủy chúng ta từ bên trong. Hội Hồng Binh có thể coi như là nhỏ nhặt và chẳng có nghĩa lý gì với chúng ta nhưng chúng đại diện cho một lớp người nguy hiểm trong số những người anh em Đỏ. ”

 
Nhỏ nhặt và chẳng có nghĩa lý gì. Vậy thì tại sao họ lại cần đến tôi? Tại sao lại phải dùng tôi, nếu Hội Hồng Binh chẳng là gì với họ. Nhà vua là một kẻ dối trá nhưng ông ta đang che giấu điều gì thì tôi không chắc. Nó có thể là sức mạnh của họ. Nó có thể là chính tôi.
Có thể là cả hai.
 
“Cuộc bạo loạn này nên được dập tắt, ” ông nói tiếp, “nó sẽ kết thúc trong biển máu và khiến đất nước bị chia cắt, ta không thể chịu đựng được. Chúng ta phải duy trì sự cân bằng. Evangeline và Mareena sẽ giúp sức để làm điều đó, vì quyền lợi của hết thảy chúng ta.”
 
Tiếng xì xào lan đi trong đám đông về những lời đức vua nói. Một số gật đầu, những người còn lại nhìn lướt qua những ứng viên của Lễ Chọn Nữ Hoàng, nhưng không ai tỏ ra bất đồng ý kiến. Không ai lên tiếng. Nếu họ có nói thì cũng chẳng có ai nghe.
 
Mỉm cười, Tiberias gật đầu. Ông ta đã thắng và ông ta biết rõ điều đó. “Sức mạnh và quyền lực,” ông nhắc lại. châm ngôn vang lên từ ông khi mọi người đồng thanh cất tiếng.
 
Từ ngữ xuất hiện nơi đầu lưỡi tôi, xa lạ trong miệng tôi. Cal hướng ánh nhìn xuống chỗ tôi, quan sát tôi hòa theo những người khác. Giây phút đó, tôi căm ghét bản thân mình.
– “Sức mạnh và quyền lực.”
 
Tôi phải chịu đựng suốt cả bữa tiệc, phải nhìn mà không thấy, nghe nhưng không để tâm. Đến cả đồ ăn, nhiều đồ ăn hơn cả trước đây tôi từng thấy cũng vô vị. Tôi đáng lẽ nên thỏa mãn, thưởng thức bữa ăn ngon nhất trong đời mình nhưng tôi không thể. Tôi còn không mở miệng khi Maven thì thầm với tôi, giọng cậu ta bình tĩnh và có vẻ đã được trấn an.
 
“Cô làm tốt lắm,” cậu nói nhưng tôi gắng không để ý đến. Giống như anh mình, cậu đeo một chiếc vòng tay kim loại, để tạo lửa. Đó chính xác là lời nhắc nhở rằng Maven là ai – một burner mạnh mẽ, nguy hiểm –  một người Bạc.
 
Tôi ngồi ở một chiếc bàn làm từ pha lê, uống thứ chất lỏng màu vàng nổi bọt cho đến khi đầu óc quay cuồng. Tôi thấy mình như một kẻ phản bội. Cha mẹ tôi tối nay đang ăn gì? Họ liệu có biết tôi đang ở đâu? Hoặc liệu mẹ có ngồi trước hiên, chờ đợi tôi trở về nhà hay không?
 
Thay vào đó, tôi lại đang kẹt cứng trong căn phòng đầy nhóc những người sẽ giết tôi nếu họ biết sự thật. Và hoàng gia cũng vậy, họ sẽ giết tôi ngay nếu họ có thể, họ sẽ giết tôi vào một ngày nào đó. Họ đã đẩy tôi vào hoàn cảnh này, hoán đổi Mare thành Mareena, một tên trộm thành hôn thê của hoàng tử, mớ giẻ rách thành lụa là, người Đỏ thành người Bạc. Sáng nay tôi còn là một gia nhân, tối nay tôi đã thành công chúa. Bao nhiêu sự đổi thay đã diễn ra. Tôi sẽ mất những thứ gì nữa?
 
– “Thế là đủ rồi đấy.” Maven nói, giọng cậu ta lãng đãng trong tiếng ồn ào của bữa tiệc. Cậu giật chiếc cốc yêu thích của tôi, thế chỗ nó bằng một cốc nước.
– “Tôi thích uống cái đó.” Nhưng tôi uống ừng ực cốc nước, cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn.
 
Mave chỉ nhún vai. “Sau này cô sẽ cảm ơn tôi.”
“Cảm ơn”, tôi cấm cẳn khó chịu. Tôi chưa quên sáng nay cậu ta đã nhìn tôi như thế nào, như thể tôi là thứ gì đó dưới  gót giày. Song bây giờ ánh nhìn của cậu ta đã dịu dàng hơn, điềm tĩnh hơn, trông giống Cal nhiều hơn.
“Tôi rất tiếc về buổi sáng nay, Mareena.”
 
Tôi tên là Mare. Thay vào đó tôi nói “Tôi chắc là cậu không cố ý.”
– “Thật sự đấy, ” cậu nói tiếp, tì người về phía tôi. Chúng tôi ngồi sát bên nhau, cùng với những người còn lại trong hoàng tộc, trên chiếc bàn cao. “Chỉ là thường thì hoàng tử nhỏ hơn sẽ được chọn. Một trong số ít các đặc quyền của người không được nối ngôi.” Cậu ta bổ sung với một nụ cười gượng gạo kinh khủng.
 
Ồ. “Tôi không biết điều đó đấy, ” tôi đáp lại, không thực sự biết phải nói gì. Tôi nên cảm thấy đáng tiếc cho cậu ta nhưng tôi không thể bắt bản thân mình cảm thấy bất cứ hối tiếc gì cho một vị hoàng tử.
 
“Ừ, được rồi, cô cũng không được chọn. Đó không phải lỗi của cô.”
 
Cậu ta ngoảnh về phía sảnh tiệc, phóng cái nhìn đăm đăm như một sợi dây câu. Tôi tự hỏi gương mặt nào mà cậu đang tìm kiếm. “Cô ấy ở đây hả?” tôi lẩm bẩm, gắng tỏ vẻ tiếc nuối. “Cô gái mà cậu định chọn ấy?”
 
Cậu ta lưỡng lự rồi lắc đầu. “Không, tôi chưa để tâm đến ai cả. Nhưng thật tốt nếu có cơ hội để lựa chọn, cô hiểu không?”
Không, tôi không hiểu. Tôi chẳng có lựa chọn xa hoa nào. Không phải bây giờ. Cũng chưa từng có.
 
– “Không như anh trai tôi. Anh ấy trưởng thành mà biết rằng anh sẽ không bao giờ được có ý kiến với tương lai của mình. Giờ thì tôi đoán tôi cũng dần hiểu những gì anh ấy cảm thấy.”
– “Cậu và anh trai cậu có mọi thứ, hoàng tử Maven,” tôi thì thầm với giọng nhiệt thành như một lời cầu nguyện. “Các cậu sống trong cung điện, có quyền sức mạnh, có quyền lực. Các cậu chẳng bao giờ biết cuộc sống khó nhọc ra sao nếu nó đá vào mồm các cậu và tin tôi đi, nó còn làm được nhiều hơn thế. Cho nên thứ lỗi cho tôi là tôi chẳng cảm thấy buồn cho hai người chút nào.”
 
Tôi cứ nói, mặc cho cái miệng chạy trước cả bộ não. Khi tôi bình tĩnh, tôi uống cạn cốc nước để cố xoa dịu sự giận dữ của chính mình. Maven chỉ nhìn tôi, đôi mắt lạnh lùng. Song bức tường băng đã rút đi, tan chảy khi ánh nhìn của cậu dịu lại.
 
“Cô nói đúng, Mare. Chẳng ai nên thấy tiếc cho tôi cả.” Tôi có thể nghe thấy sự cay đắng trong giọng nói. Với một cái rùng mình, tôi trông thấy cậu liếc nhìn Cal. Người anh trai tỏa sáng như ánh dương, cười với cha họ. Khi Maven ngoảnh lại, cậu nặn ra một nụ cười nữa, nhưng trong mắt ngập tràn một nỗi buồn.
 
Dù có cố thế nào, tôi cũng không thể lờ đi sự hối tiếc đột ngột nháng lên dành chọ hoàng tử bị bỏ quên này. Nhưng nó qua ngay khi tôi nhớ cậu ta là ai và tôi là ai.
 
Tôi là một cô gái Đỏ trong biển người Bạc và tôi không cho phép mình cảm thấy tiếc cho bất cứ ai, nhất là con trai của một mụ rắn độc.

 Đọc tiếp chương 11 

Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *