Thursday , November 23 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 9 (Full)
Đọc truyện Red Queen

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 9 (Full)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 9 (Full)

Tiểu thư Mareena Titanos, thân sinh là phu nhân Nora Nolle Titanos và Lãnh chúa Ethan Titanos, thống lãnh của Binh Đoàn Sắt. Người thừa kế của gia tộc Titanos. Mareena Titanos. Titanos.
 
Cái tên mới âm âm trong đầu tôi khi mấy cô gái hầu gái Đỏ sửa soạn cho tôi tới buổi phán xét sắp tới. Ba cô gái làm việc nhanh nhẹn và hiệu quả, không nói với nhau một lời. Họ cũng không dám hỏi tôi câu nào dù rằng rất muốn. Không nói , đó là nguyên tắc tôi luôn ghi nhớ. Họ không được phép nói chuyện với tôi, tất nhiên họ cũng không được phép bàn luận về tôi với bất kỳ ai khác. Kể cả những dấu hiệu lạ thường, những đặc điểm của người Đỏ mà tôi chắc họ thấy rõ.
 
Sau nhiều giờ phút khổ sở, họ đã gắng làm tôi trông “thích hợp” để hiện diện ở đây. Tắm rửa, phục sức, tô trát để biến tôi thành một thứ rồ dại gì đó tôi phải làm. Phần trang điểm là hãi hùng nhất, đặc biệt là lớp phấn trắng dày cộm trên da tôi. Họ dùng hết hẳn ba bình, bôi lên mặt, lên cổ, xương quai xanh và hai cẳng tay thứ bột nhão óng ánh. Qua tấm gương soi, cảm tưởng như hơi nóng đang bốc ra từ người tôi, như thể đám bột đó khiến làn da tôi bức bối vậy. Giật mình, tôi nhận ra nó được dùng để che đi sắc đỏ tự nhiên của tĩnh mạch dưới da, che đi dòng màu đỏ. Tôi đang phải giả bộ là người Bạc, và khi họ tô điểm gương mặt tôi xong, tôi thực sự cũng giống ít nhiều. Với làn da nhợt nhạt mới mẻ, đôi mắt và làn môi sẫm, tôi trông lạnh lùng, ác độc tựa một lưỡi dao cạo biết đi. Trông tôi xinh đẹp giống một người Bạc thực thụ. Và tôi căm ghét nó.
 
Điều này sẽ tiếp diễn bao lâu? Đính hôn với một hoàng tử. Cả trong óc thôi, nó nghe cũng phát rồ. Bởi lẽ nó vốn là điều không tưởng. Không người Bạc tỉnh táo nào lại đi kết hôn với mày, không riêng gì hoàng tử của Norta. Không phải để dập tắt bạo loạn, không phải để che giấu thân phận của mày, không phải vì điều gì khác.
Vậy thì hà cớ gì phải làm vậy?
 
Khi ba người hầu gái giữ chặt và mặc lên người tôi tấm áo dài, tôi cảm thấy không khác gì mình là một xác chết đang được vận y phục cho tang lễ. Tôi biết nó chẳng xa sự thật là bao. Các thiếu nữ Đỏ không lấy các hoàng tử Bạc. Tôi sẽ chẳng bao giờ được đeo vương miện hay ngồi lên ngai. Rồi điều gì đó sẽ xảy ra, có thể là một tai nạn. Một lời dối trá đã nâng tôi lên, thì ngày nào đó một lời dối trá khác sẽ dìm tôi xuống.
 
Bộ váy màu tía sẫm loang ánh bạc, được làm từ lụa và ren rủ xuống. Mỗi nhà đều có một màu riêng, tôi nhớ như vậy, hồi tưởng lại dàn cầu vồng bảy sắc từ các gia tộc. Màu của dòng họ Titanos, của tôi, hẳn là màu tím pha bạc.

 Đọc truyện Red Queen : Mare Barrow
Khi một người hầu gái tiến đến vì những chiếc bông tai tôi đeo, định tước đi cả mảnh nhỏ cuối cùng tôi có ở cuộc đời cũ, một nỗi sợ cồn cào dâng tràn khắp người. “Đừng chạm vào chúng!”
 
Cô gái nhảy lùi lại, chớp mắt liên lia lịa và những người khác đông cứng trước nỗi giận dữ của tôi.
“Xin lỗi, tôi…” Một người Bạc sẽ không xin lỗi. Tôi hắng giọng, lấy lại tự chủ, “Để mặc mấy đôi bông tai đi.” Giọng tôi đanh và chói – nói đúng hơn là trịnh thượng. “Các cô có thể thay mọi thứ, nhưng hãy để yên mấy đôi bông tai.”
Ba mẩu kim loại rẻ tiền, mỗi cái tượng trưng cho một người anh trai, sẽ không đi đâu hết.
 
“Màu trông rất hợp với em.”
Tôi xoay tròn để nhìn thấy các cô hầu gái khom mình cúi chào một lượt. Và đứng ở đó là Cal. Đột nhiên, tôi cảm thấy mừng bởi lớp trang điểm đã che đi sắc đỏ đang lan khắp người.
 
Anh nhanh chóng ra hiệu, bằng một cái phất tay và đám người hầu vội vàng rút khỏi căn phòng hệt như lũ chuột nhắt chạy bán sống khi bị một con mèo rượt.
 
“Tôi còn bỡ ngỡ với chốn hoàng cung này, nhưng tôi không chắc anh có nên ở đây không. Trong phòng tôi,” tôi nói, cố thể hiện sự khinh bỉ trong giọng nói làu bàu hết mức tôi có thể. Sau cùng, thì do lỗi của anh ta mà tôi bị kẹt trong mớ rắc rối vô phương này.
 
Anh sải vài bước về phía tôi và theo bản năng, tôi lùi lại một bước. Bàn chân tôi dẫm phải viền váy, khiến tôi phải chọn hoặc đứng yên hoặc ngã bổ nhào. Tôi không biết cái nào thì tệ hại hơn.
 
“Tôi tới để xin lỗi. Tôi thực sự không thể làm gì trước mặt mọi người.” Anh dừng lại một chút, chú ý đến sự khó chịu của tôi. Một đường gân vặn vẹo trên gò má khi anh nhìn tôi, có lẽ nhớ đến cô gái tuyệt vọng gắng móc túi anh mới tối hôm trước. Giờ đây tôi và cô ta là hai người khác biệt. “Tôi xin lỗi vì đã đẩy em vào hoàn cảnh này, Mare.”
 
– “Mareena.” Cả cái tên cũng có gì đó sai sai. “Đó là tên tôi, nhớ chứ?”
– “Vậy thì điều đó cũng tốt bởi Mare sẽ là biệt danh thích hợp.”
– “Tôi chẳng nghĩ có điều gì đó ở tôi thích hợp.”
Đôi mắt Cal quét qua tôi, và làn da tôi bỏng rát dưới ánh nhìn của anh. “Em thích Lucas đến mức nào?” Cuối cùng, anh hỏi, biết điều lùi lại.
 
Người cận vệ họ Samos, người Bạc tử tế đầu tiên mà tôi gặp tại đây. “Anh ta cũng được, tôi thấy thế.” Biết đâu nữ hoàng chẳng điều anh ta đi nếu tôi lộ ra là anh sĩ quan đó đã cư xử lịch thiệp với mình như thế nào.
 
“Lucas là một người tốt. Gia tộc Samos lúc nào cũng nghĩ anh ta yếu đuối bởi lòng nhân hậu, ” anh bổ sung, đôi mắt sẫm màu hơn một chút. Như thể anh biết cảm giác đó. “Nhưng anh ta sẽ phục vụ cho em tốt, và thân thiện. Tôi chắc chắn điều đó.”
 
Chu đáo làm sao. Anh ta ban cho tôi một tên cai ngục nhân từ. Nhưng tôi cắn vào lưỡi mình. Sẽ chẳng hay hớm gì nếu bỉ bai sự từ bi của anh ta. “Cảm ơn, điện hạ.”
 
Tia lửa trở lại trong đáy mắt anh ta, và một nụ cười gượng gạo nơi bờ môi. “Em biết tên tôi là Cal mà.”
 
“Còn anh cũng biết tên tôi, phải không?” Tôi nói một cách cay đắng. “Anh biết tôi tới từ chỗ nào.”
Anh chỉ gật đầu, dường như hổ thẹn.
“Anh phải chăm lo cho họ.” Gia đình tôi. Gương mặt họ bồng bềnh trước mắt tôi, đã xa lắm rồi. “Tất cả họ, hết khả năng anh làm được.”
 
“Tất nhiên tôi sẽ làm.” Anh ta lại tiến một bước về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi. “Tôi xin lỗi,” anh lặp lại. Lời nói âm vang trong đầu tôi, dội lại một ký ức.
Bức tường lửa. Làn khói nghẹt thở. Tôi xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi.
Là Cal đã bắt được tôi trước đó, anh ta là người đã ngăn tôi trốn thoát khỏi chỗ chết tiệt này.
 
– “Anh đang xin lỗi vì đã cướp đi cơ hội đào thoát của tôi sao?”
– “Ý em là nếu em có thể chạy thoát khỏi đám Cận Vệ, An Ninh, các bức tường, khu rừng, quay trở lại ngôi làng để chờ cho đến lúc đích thân nữ hoàng tới hạ em xuống ư?” anh đáp lại, đẩy lùi sự buộc tội của tôi nhanh chóng. “Chặn em lại là cách tốt nhất cho em và cả gia đình.”
– “Tôi đáng lẽ trốn được rồi. Anh chưa biết tôi đâu,”
– “Tôi biết nữ hoàng có thể lật tung thế giới để tìm cho ra cô gái chớp bé bỏng.”
– “Đừng gọi tôi như thế.” Các biệt danh đó còn đau đớn hơn cái tên giả tôi đang phải quen dần. Cô gái chớp bé bỏng. “Đó là tên mà mẹ anh đã gọi tôi.”
 
Anh ta cười chua chát. “Bà ấy không phải mẹ của tôi. Bà là mẹ của Maven, chứ không phải của tôi.”
– “Ồ”, là tất cả những gì tôi thốt ra được, giọng tôi lí nhí. Nó tan biến rất nhanh, một tiếng vọng nhạt nhòa dội lên trần nhà vòng cung. Tôi dướn cổ, quan sát khắp căn phòng mới lần đầu tiên kể từ khi đến. Nó đẹp hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy, với cẩm thạch và pha lê, lông chim và lụa là. Ánh sáng đã thay đổi, ngả sang sắc cam mờ tối. Màn đêm đang buông. Và cùng với nó, phần đời còn lại của tôi cũng vậy.
 
– “Tôi thức dậy sáng nay là một người, ” Tôi lẩm bẩm, nói với mình nhiều hơn là với anh ta. “Và giờ tôi phải đóng vai một người hoàn toàn khác.”
-“Em có thể làm được.” Tôi cảm tưởng anh lại dấn thêm một bước, nhiệt năng của anh ta lấp đầy căn phòng theo một cách thức làm da tôi gai lên. Nhưng tôi không ngẩng lên. Tôi sẽ không đời nào.
– “Làm sao mà anh biết?”
– “Bởi vì em phải làm.” Anh cắn môi, mắt rời khỏi tôi. “Thế giới này không chỉ đẹp, nó còn rất nguy hiểm.” Những người không có ích, những người sai phạm, họ có thể bị loại bỏ. Em có thể bị loại bỏ.”
 
Tôi sẽ bị loại bỏ. Ngày nào đó thôi. Nhưng đó không phải nỗi đe doạ duy nhất tôi phải đối mặt. “Vậy ra thời khắc tôi sai lầm sẽ là giây phút cuối của tôi, đúng không?”
Anh không nói nhưng tôi nhìn thấy câu trả lời hiện rõ trong mắt anh. Đúng vậy.
 
Những ngón tay tôi mân mê chiếc dây đeo bằng bạc nơi thắt lưng, kéo nó chặt lại. Nếu là một giấc mơ, tôi sẽ tỉnh lại nhưng tôi không. Bởi nó thực sự đang diễn ra. “Thế còn tôi? Còn..” tôi buông đôi tay, nhìn chằm chằm vào những đồ vật gớm ghiếc. “còn cái này?”
 
Đáp lại, Cal mỉm cười. “Tôi nghĩ em sẽ xoay sở được.”
Rồi anh ta xòe ra bàn tay trần. Một dụng cụ kỳ quặc nơi cổ tay anh, thứ gì từa tựa như vòng đeo tay với hai đầu kim loại, kêu lách tách, phát ra tia lửa. Thay vì biến mất trong nháy mắt, tia lửa rực rỡ cháy lên thành một ngọn lửa đỏ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng. Anh ta là một burner, anh ta điều khiển nhiệt và lửa, tôi nhớ lại. Anh ta là một hoàng tử,  là một kẻ nham hiểm vì lẽ đó. Nhưng ngọn lửa tắt phụt cũng nhanh như khi nó đến, chỉ còn lại nụ cười khích lệ của Cal và tiếng rù rì của máy quay giấu ở đâu đó, quan sát hết thảy mọi thứ.

 maven-1
Những Cận Vệ đeo mặt nạ tôi thấy bằng đuôi mắt là lời nhắc nhở thường trực về vị trí mới của tôi. Tôi gần như là một công nương, đính ước với người thừa kế chính thống thứ hai trong vương quốc. Và tôi là một lời dối trá. Cal rời đi lâu rồi, để tôi lại với các cận vệ. Lucas không quá tệ, song những người còn lại nghiêm nghị và không hé răng nửa lời, không bao giờ nhìn thấy tôi trong mắt. Đám Cận Vệ và cả Lucas đều là cai ngục để giam cầm tôi dưới lớp vỏ bọc, một người Đỏ sau tấm bạc để không bao giờ nó bị kéo ra. Nếu tôi ngã, hay thậm chí là sơ sểnh, tôi sẽ cầm chắc cái chết. Và những người khác cũng sẽ phải chết vì thất bại của tôi.
 
Bởi họ sẽ đưa tôi tới bữa tiệc nên tôi phải học cho thuộc câu chuyện nữ hoàng đã soạn sẵn, một câu chuyện hay ho mà bà ta đã nói với pháp viện. Nó đơn giản, dễ nhớ nhưng vẫn làm tôi hoảng sợ.
 
Tôi sinh ra ở tiền tuyến. Cha mẹ tôi đã bị giết trong một cuộc tấn công vào trại. Một quân nhân Đỏ đã cứu tôi khỏi đống đổ nát và đem tôi về cho người vợ luôn khao khát có một đứa con gái của ông. Họ nuôi dạy tôi trong ngôi làng tên là Stilts. và tôi mù tịt về đặc quyền cũng như khả năng của bản thân cho đến sáng nay. Và bây giờ tôi trở lại đúng nơi thuộc về mình.
 
Ý nghĩ làm tôi phát bệnh. Nơi đúng ra tôi thuộc về là nhà tôi, cùng với cha mẹ và Gisa, cả Kilorn nữa. Chứ không phải ở đây.
 
Đội Cận Vệ dẫn tôi theo con đường xuyên qua một mê cung những khúc quanh trong phần thượng của cung điện. Tựa như Vườn Xoắn Ốc, toàn bộ kiến trúc tập hợp các đường cong từ đá, pha lê, kim loại từ từ đổ xuống dưới. Kính kim cương ở mọi góc, mang tầm nhìn tuyệt đẹp xuống khu chợ, thung lũng uốn quanh sông, và các cánh rừng xa hơn nữa. Từ độ cao này, tôi có thể ngắm nhìn các quả đồi tôi chưa từng biết hiện hữu nhấp nhô, đổ bóng trong ánh chiều.
 
“Hai tầng cuối cùng là nơi ở của hoàng gia,” Lucas nói, chỉ lên hành lang xoắn ốc phía trên. Ánh mặt trời lấp lánh như cơn bão lửa, ném những đốm sáng xuống chỗ chúng tôi. “Thang máy sẽ đưa chúng ta xuống phòng dạ tiệc. Đây rồi.” Lucas tiến lại, dừng bước bên cạnh bức tường kim loại. Nó phản chiếu mờ mờ bóng chúng tôi, rồi trượt đi khi anh ta vẫy một bàn tay.
 
Đội Cận Vệ dẫn chúng tôi vào một chiếc hộp không cửa sổ và sáng gắt. Tôi ép bản thân để hít thở, mặc dầu tôi muốn thoát ra khỏi cái tưởng như là một cỗ quan tài kim loại khổng lồ.
 
Tôi nhảy lên cả dặm khi thang may bỗng nhiên chuyển động, khiến mạch đập dồn dập. Hơi thở gấp gáp khi tôi nhìn ngó xung quanh bằng đôi mắt mở to vì sợ. Tôi những mong sẽ nhìn thấy những người khác phản ứng tương tự nhưng không ai có vẻ để tâm đến thực tế là cái hộp nhốt chúng tôi đang rơi. Chỉ Lucas nhận ra sự khó chịu của tôi và anh giảm tốc độ thang máy đi một chút.
 
“Thang máy đi lên và đi xuống, vậy nên chúng ta sẽ không phải đi bộ. Nơi này rất rộng lớn, tiểu thư Titanos, ” anh thì thầm kèm bóng dáng một nụ cười.
 
Tôi bị giằng xé bởi cả nỗi sửng sốt và sợ hãi khi chúng tôi rơi xuống. Và tôi thở phào nhẹ nhõm khi Lucas mở cửa thang máy ra. Chúng tôi bước vào sảnh gương nơi tôi băng qua sáng nay. Các tấm gương vỡ đã được sửa chữa xong – như thể chưa từng có chuyện gì.
 
Khi nữ hoàng Elara xuất hiện ở góc quanh, cận vệ riêng của bà ta hộ tống thành đoàn, Lucas gập mình chào. Lúc này bà mặc màu đỏ, đen và bạc, theo màu sắc của nhà vua. Đi cùng làn da tái nhợt và mái tóc hoe vàng, trông bà hoàn toàn ma quái.
 
Nữ hoàng túm lấy cánh tay tôi, kéo tôi về phía mình khi chúng tôi đi bộ. Môi bà ta không động đậy nhưng tôi nghe rõ giọng nói vang lên trong đầu mình. Lần này nó không khiến tôi đau và buồn nôn nữa, nhưng vẫn tạo ra cảm giác tệ hại và phát bệnh. Tôi muốn thét lên, để quẳng nó ra khỏi tâm trí nhưng tôi chẳng làm gì được ngoại trừ việc căm hận bà ta.
 
Gia tộc Titanos là obivions, bà nói, tiếng của nữ hoàng ở khắp moi nơi. Họ có khả năng làm nổ vật chất khi chạm vào, giống như cô gái nhà Lerolan đã làm trong Lễ Chọn Nữ Hoàng. Khi tôi còn đang cố nhớ ra cô gái này, bà ta đã truyền hình ảnh của cô trực tiếp vào não tôi. Chỉ thoáng qua, hầu như không rõ nhưng tôi vẫn trông thấy một cô gái trẻ trong đám cát đá nổ tung màu vàng cam, hệt những quả bom quân sự. Mẹ ngươi, Nora Nolle, là một storm như các thành viên khác trong gia tộc Nolle. Các storm kiểm soát thời tiết, đến một mức độ nào đó. Nó không phổ biến, nhưng sự kết hợp của họ đã tạo ra khả năng khác thường của ngươi – thao túng điện năng. Không nói thêm nữa, nếu ai đó hỏi.
 
Bà thực sự muốn gì ở tôi đây? Ngay cả trong đầu, giọng tôi cũng run rẩy.
Tiếng cười của bà ta dội trong hộp sọ của tôi, câu trả lời duy nhất tôi nhận được.
Nhớ thân phận mà ngươi phải diễn, nhớ kỹ vào. Nữ hoàng nói tiếp, lờ đi câu hỏi của tôi. Ngươi sẽ vờ như được nuôi dưỡng như người Đỏ, nhưng ngươi Bạc đến tận máu. Bây giờ ngươi là người Đỏ trong đầu, là người Bạc ở trong tim.
 
Sự rùng mình kinh hãi chạy khắp người tôi.
Kể từ nay cho đến cuối đời, ngươi phải nói dối. Mạng sống của ngươi phụ thuộc vào nó, cô gái chớp bé bỏng.”

 Đọc tiếp chương 10 

 Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch của Used Book Store. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *