Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 6 (phần 2)
Đọc truyện Red Queen - Vương miện

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 6 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 6 (phần 2)

Lúc đầu, tôi nghĩ mình đang ở giữa một đấu trường khác, giống hệt ở quê nhà. Không gian uốn cong xuống dưới trong một khoảng sân bao la, nhưng thay thế các băng ghế đá là bàn ghế sang trọng được xếp quanh bậc thang hình xoắn ốc. Cây cối và đài phun rải rác lối đi, chia các bậc thềm thành từng khoang. Chúng hội tụ lại ở dưới đáy, trang trí bởi một trảng cỏ hình tròn, viền quanh bởi những bức tượng đá. Trên đầu tôi là khoang lớn, rủ xuống nhiều tấm lụa đen và đỏ. Có bốn chiếc ghế được làm bằng sắt vĩnh cửu, nhìn xuống sàn.
Chỗ quái nào đây?
 
Công việc của tôi trôi qua trong mơ hồ, theo sự chỉ dẫn của các gia nhân Đỏ khác. Là một phục vụ nhà bếp, nên việc của tôi là lau dọn, thêm đồ ăn và hiện tại là chuẩn bị đấu trường cho sự kiện sắp diễn ra. Tôi không chắc tại sao hoàng gia cần một đấu trường. Ở quê thì họ chỉ dùng nó cho các Kỳ Công, để xem người Bạc đấu với nhau, nhưng ở đây thì nó có ý nghĩa gì? Chỗ này là cung điện. Máu sẽ chẳng đời nào nhuốm bẩn mặt sàn. Tuy nhiên, nơi không phải đấu trường này lấp đầy trong tôi cảm xúc khó chịu về sự bức bối. Cảm giác gai gai trở lại, lan dưới làn da những đợt sóng. Trước khi tôi xong việc và quay về lối vào của gia nhân, Lễ Chọn Nữ Hoàng đã sắp bắt đầu.
 
Các gia nhân Đỏ khác đã rút đi, di chuyển tới một bệ cao bao quanh bởi rèm mỏng. Tôi chen phía sau họ và nhảy vào hàng, đúng lúc một chuỗi cánh cửa khác mở ra, thông giữa khoang hoàng gia và lối vào dành cho gia nhân.
Sắp bắt đầu rồi.
 
Tâm trí tôi thoáng quay trở lại  Khu Vườn Lớn, những sinh vật đẹp đẽ, tàn ác tự gọi họ là con người. Tất cả hào nhoáng và rỗng tuếch, với cặp mắt khắc nghiệt và tính cách xấu xa. Đám người Bạc này, những gia tộc cao sang, như cách Walsh gọi họ không hề khác biệt. Có chăng chỉ tệ hại hơn.
 
Họ bước vào thành đám đông, trong một mớ sắc màu, tản mác khắp Vườn Xoắn Ốc với vẻ duyên dáng sắc lạnh. Những gia tộc hoặc dòng họ khác nhau, dễ dàng để nhận ra khi họ mặc cùng một tông màu. Hồng tím, Xanh lá, Đen, Vàng, một dải cầu vồng sắc thái tiến về các khoang dành riêng cho gia đình họ. Tôi lập tức không thể đếm nổi. Có bao nhiêu gia tộc ở đây? Thêm nhiều, nhiều người nữa gia nhập đám đông, một số dừng lại để nói chuyện, số khác ôm hôn bằng cánh tay cứng nhắc. Tôi chợt hiểu đây là một bữa tiệc dành cho họ. Phần đa có lẽ nuôi chút hy vọng tiến cử được một nữ hoàng, và đây chỉ là một kỳ nghỉ.
 
Song một số ít trông không có vẻ ở trong trạng thái vui mừng. Một gia đình có mái tóc bạch kim trong trang phục lụa đen bên tay phải khoang của nhà vua ngồi trong sự yên lặng tập trung. Vị tộc trưởng có một bộ râu nhọn và đôi mắt đen huyền. Xa hơn, xuống phía dưới, một gia tộc vận màu trắng và xanh lam đang rì rầm trò chuyện. Bàng hoàng, tôi nhận ra một người trong số đó. Samson Merandus, gã whisper tôi nhìn thấy ở đấu trường mới cách đây ít hôm. Không giống những kẻ khác, anh ta phóng tia nhìn tăm tối xuống sàn nhà, để tâm trí ở đâu đó. Tôi tự nhắc bản thân là đừng bao giờ đụng độ anh ta hoặc khả năng chết người của anh ta.
 
Kỳ lạ là dù vậy tôi chẳng trông thấy bất kỳ một cô gái  nào ở độ tuổi kết hôn với hoàng tử. Có lẽ họ còn đang chuẩn bị ở chỗ khác, vui vẻ chờ đợi cơ hội giành lấy vương miện.
 
Thỉnh thoảng, ai đó lại ấn cái nút kim loại vuông trên bàn mình để lóe lên một tia sáng biểu thị họ cần một gia nhân. Người nào đứng gần cánh cửa nhất sẽ đến chỗ họ, và những người còn lại xếp hàng dài chờ đến lượt phục vụ của mình. Tất nhiên, lần thứ hai tôi di chuyển đến gần cánh cửa, người đàn ông cau có mắt đen đấm vào cái nút trên bàn.
 
Nhờ trời là đôi chân của tôi không bao giờ ăn hại. Tôi gần như lướt qua đám đông, lượn lách giữa những thân hình đang di chuyển trong khi trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Thay vì ăn cắp từ những người này, tôi lại sắp sửa phục vụ họ. Mare Barrow của tuần trước sẽ không biết nên khóc hay cười trước cái sự tình trớ trêu này của cô ta. Nhưng cô ta là một con ngốc và bây giờ tôi phải trả giá.
 
“Thưa ngài” – Tôi nói, đứng trước vị tộc trưởng vừa gọi. Trong đầu tôi thầm nguyền rủa bản thân. Không nói gì là nguyên tắc số 1 và tôi vừa phá vỡ nó.
 
Những ông ta dường như không mảy may chú ý và đang cầm lên chiếc ly rỗng, một vẻ buồn chán hiện trên mặt ông. “Chúng đang đùa cợt chúng ta, Ptolemus”, ông càu nhàu với chàng trai cơ bắp ở bên cạnh. Tôi đoán rằng anh ta chính là chính là người vô phước vừa bị gọi là Ptolemus.
 
“Một sự biểu dương sức mạnh, thưa cha.” Ptolemus đáp lời, uống cạn ly của mình. Anh ta thảy cái ly cho tôi và tôi đón lấy không chút chậm trễ. ” Họ bắt chúng ta chờ đợi vì họ có quyền.”
 
Họ” ở đây là những thành viên hoàng gia chưa xuất hiện. Nghe những người Bạc này bình luận về họ với thái độ khinh thị thật là lạ. Những người Đỏ chúng tôi sẵn sàng bài bác nhà vua và quý tộc nếu chúng tôi có thể thoát khỏi sự trừng phạt, nhưng tôi nghĩ đó là đặc quyền của chúng tôi. Những người này chưa từng phải chịu đựng một ngày thiệt thòi trong đời. Hà cớ gì mà họ lại xích mích với nhau?
 
Tôi những muốn ở lại để tiếp tục nghe nhưng tôi cũng biết điều đó là không được phép. Tôi quay đi, trèo lên dãy bậc thang dẫn ra khỏi khoang của họ. Có một bồn rửa khuất sau những bông hoa rực rỡ, như vậy tôi sẽ không phải đi đi lại lại quanh chỗ này để rót đầy đồ uống nữa. Đúng lúc đó một âm thanh lanh lảnh, chói tai cất lên trong không gian, khá giống với màn mở đầu của “Kỳ công thứ sáu đầu tiên”. Nó ngân nga vài lần, vang vọng giai điệu hào hùng, báo trước sự tiến vào của nhà vua. Tất cả mọi người xung quanh, những danh gia vọng tộc đều vội vàng tự giác hay miễn cưỡng đứng dậy. Tôi thoáng thấy Ptolemus còn lầm bầm điều gì đó với cha mình lần nữa.
Từ vị trí thuận lợi, ẩn sau những bụi hoa. Tôi đang ở tầm ngang với lô dành cho nhà vua, chếch phía sau nó một chút. Mare Barrow, chỉ cách vua có vài yard. Gia đình tôi hay Kilorn sẽ nghĩ gì nếu biết điều này. Người đàn ông này đã đưa chúng tôi vào chỗ chết, và tôi thì sẵn lòng trở thành đầy tớ của ông ta. Điều đó làm tôi phát bệnh.
 
Nhà vua tiến vào một cách uy nghi, đôi vai thẳng cương nghị. Ngay cả khi trông từ phía sau ông mập hơn nhiều so với hình in trên đồng tiền và trên các chương trình phát sóng nhưng đồng thời cũng cao hơn. Trang phục của ông màu đen và đỏ cùng với một kiểu đầu nhà binh, dù tôi nghi ngờ ông chỉ trải qua một đôi ngày ở những chiến hào mà người Đỏ đã chết.
 
Huy hiệu và huân chương lấp lánh trên ngực ông, minh chứng cho những điều ông mà chưa bao giờ thực hiện. Ông thậm chí đeo một thanh gươm cẩn vàng dù cho vô số cận vệ vây quanh. Chiếc vương miện trên đầu rất quen thuộc, được làm từ sắt đen và vàng đỏ kết lại, mỗi điểm bừng lên một tia lửa cuộn xoáy. Nó như đốt cháy mái tóc đen như mực điểm những vệt xám. Thật là hữu ý vì nhà vua là một burner như cha ông, hay ông của ông và các vị tổ tiên đời trước. Là người thao túng nhiệt năng và lửa vô cùng mạnh mẽ và tàn bạo. Thủa xưa, các nhà vua thiêu những kẻ phản loạn chính bằng ngọn lửa chói rực này. Vị vua này có lẽ không còn thiêu người Đỏ nữa nhưng ông ta vẫn giết chúng tôi bằng chiến tranh và nghèo đói. Tôi đã biết tên của ông từ khi tôi chỉ còn là một cô gái nhỏ ngồi trong trường làng, háo hức học tập như thể nó sẽ đưa tôi tới nơi nào đó tốt đẹp. Tiberias Calore đời thứ sáu, vua của Norta, ngọn lửa phương Bắc. Tất cả những cái đó chỉ là một. Tôi muốn nhổ vào cái tên đó nếu như có thể.

 Gia tộc Calore

Hoàng hậu theo sau ông, gật đầu với đám đông. Trong khi trang phục của nhà vua tối màu và nghiêm nghị thì y phục của bà ta có màu xanh biển và trắng, rất nhẹ và mỏng. Bà cúi đầu về phía Nhà Samson và tôi nhận ra bà ăn vận màu sắc y hệt họ. Hoàng hậu ắt hẳn là người cùng huyết thống với gia tộc đó, căn cứ vào những điểm tương đồng như màu tóc vàng tro, đôi mắt xanh thẳm và nụ cười sắc lạnh làm cho bà ta có dáng vẻ của một con mèo hoang hung hãn.
 
Sự thị uy của hoàng gia đã đủ khiếp vía, nhưng còn chưa là gì so với đám binh lính tháp tùng họ. Ngay cả một người Đỏ sinh ra trong đám bùn như tôi cũng biết họ là gì. Ai mà không biết một “cận vệ” trông thế nào vì không người nào muốn đụng độ họ. Họ kè kè bên nhà vua trong các buổi truyền hình, mỗi bài diễn văn hay ra sắc lệnh. Như thường lệ, họ mặc đồng phục trông như lửa, chập chờn giữa sắc đỏ và cam. Đôi mắt họ long lanh đằng sau tấm mặt nạ đáng sợ. Mỗi người đều mang theo một khẩu súng đen gắn lưỡi lê bạc có thể cắt xương. Kỹ năng của họ còn kinh khiếp hơn vẻ bề ngoài – những chiến binh ưu tú đến từ các gia tộc Bạc khác nhau, được đào tạo từ khi còn nhỏ, tuyên thệ trung thành với nhà vua và hoàng tộc suốt đời. Họ đủ khiến tôi phải run rẩy. Nhưng các gia tộc quyền thế lại không sợ hãi chút nào.
 
Đâu đó, sâu bên trong các lô tiếng la ó rộ lện. “Tử hình bọn Hồng Binh đi”, ai đó gào lên và rất nhanh chóng những người khác cũng đồng thanh. Một cơn ớn lạnh khắp người nhắc tôi nhớ đến sự kiện ngày hôm qua, mới đây mà như đã rất xa.
 
Nhà vua trông bực bội, át đi tiếng ồn. Ông chưa từng đùng đùng giận dữ như vậy và gần như gầm lên với những kẻ đang la hét. “Hồng binh và tất cả những kẻ thù của chúng ta đang được xét xử”. Tiberias nói lớn, giọng ông vang vọng giữa đám đông. Nó lập tức như một chiếc roi da quất xuống khiến mọi người im lặng. “Nhưng đó không phải là lý do hôm nay chúng ta có mặt ở đây. Ngày hôm nay chúng ta tôn vinh truyền thống và không có một con quỷ Đỏ nào ngăn cản được điều đó. Giờ là lúc tiến hành nghi thức “Chọn Nữ Hoàng”, để lựa ra cô gái tài năng nhất xứng đáng kết hôn với người con trai quyền quý nhất. Trong nghi thức này, chúng ta sẽ tìm thấy sức mạnh, sự giao kết giữa các gia tộc và quyền lực để bảo đảm luật lệ của người Bạc vĩnh viễn, để đánh bại kẻ thù của chúng ta, ngoài biên giới và trong bọn chúng.
 
– “Sức mạnh” – đám đông nhiệt thành đáp lời, Thật là khủng khiếp. “Quyền lực”.
– “Đã đến thời khắc để tiếp nối lý tưởng này một lần nữa, và cả hai con trai của ta đều lấy làm vinh hạnh được tham dự nghi thức trang trọng nhất của chúng ta.” Nhà vua vẫy một tay và hai người tiến về phía trước, đứng hai bên vua cha. Tôi không nhìn thấy gương mặt họ nhưng cả hai đều cao lớn và có mái tóc đen giống cha mình. Họ cùng mặc quân phục. – “Hoàng tử Maven, của gia tộc Calore và Merandus, con trai của người vợ hoàng gia của ta, hoàng hậu Elara.”
 
Vị hoàng tử thứ hai nhợt nhạt và mảnh khảnh hơn, giơ một bàn tay lên chào cung kính. Cậu ta quay trái, quay phải và tôi bắt được một thoáng gương mặt của cậu ta. Bất chấp vẻ ngoài vương giả, chững chạc cậu không nhiều hơn mười bảy tuổi. Với đường nét sắc sảo và cặp mắt xanh thẳm, cậu ta có thể đóng băng được cả ngọn lửa với nụ cười của mình – cậu ta coi thường quang cảnh lộng lẫy này và tôi phải tán đồng cậu ta.
– “Và hoàng tử nối ngôi của gia tộc Calore và Jacos, con trai của người vợ quá cố của ta, hoàng hậu Coriane, người thừa kế của vương quốc Norta và vương miện Rực Cháy, Tiberias thứ bảy.
 
Tôi quá bận rộn với việc cười nhạo sự phi lý sống sượng của cái tên đến mức không chú ý đến người thanh niên đang chào và mỉm cười. Cuối cùng, khi ngước mắt lên, chỉ để nói tôi đã ở rất gần vị vua tương lai, đập vào mắt tôi là những điều còn hơn tôi tưởng.
Chiếc ly thủy tinh trong tay tôi rớt xuống, yên vị trong bồn nước.
 
Tôi biết nụ cười và đôi mắt đó. Chúng đã đốt cháy tôi chỉ mới đêm qua. Anh ta đã cho tôi công việc này, anh ta đã cứu tôi khỏi nghĩa vụ. Anh ta là một trong số chúng tôi. Làm sao lại có thể vậy được?
Và sau đó anh ta quay xung quanh vẫy chào với mọi người. Không còn nhầm lẫn gì nữa.
Vị thái tử đó là Cal.
 Đọc tiếp chương 7 
Mời các bạn tiếp tục theo dõi truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – Bản dịch của Used Book Store.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *