Thursday , November 23 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 4 (phần 2)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 4 (phần 2)

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 4 (Phần 2)

Mái hiên xanh lam giờ là ngọn hải đăng của tôi, dẫn tôi băng qua các đường phố loạn lạc khi tôi né tránh cả người Đỏ và người Bạc. Thường thì sự hỗn loạn là bạn tốt của tôi, che chắn cho công việc trộm cắp của tôi thêm dễ dàng. Không ai buồn để ý một chiếc ví đựng tiền xu đã không cánh mà bay khi họ chen ra khỏi đám đông. Nhưng Kilorn và hai nghìn quan không còn là ưu tiên hàng đầu của tôi nữa. Tôi chỉ còn nghĩ được việc phải tới chỗ Gisa và thoát ra khỏi thành phố nơi chắc chắn sẽ biến thành một nhà tù. Nếu họ đóng cổng… Tôi không muốn đến chuyện bị mắc kẹt ở đây, bị nhốt sau màn kính với tự do đã vượt khỏi tầm tay.
 
Các sĩ quan chạy nhốn nháo trên đường – họ không biết phải làm gì hay phải bảo vệ ai. Một số bao vây người Đỏ, ép họ quỳ gối. Họ run lẩy bẩy và khẩn cầu, lặp đi lặp lại rằng họ không biết gì hết. Tôi sẵn sàng đánh cược rằng mình là người duy nhất ở toàn thành phố này đã từng nghe nói về Hồng Binh trước đây. Một nỗi sợ hãi nhói lên khắp người tôi. Nếu tôi bị bắt, nếu tôi khai với họ chút ít thông tin mình biết , liệu họ sẽ làm gì với gia đình tôi? Với Kilorn? Hay với cả làng Stilts.
 
Tôi không thể để cho họ bắt.
 
Dùng các gian hàng để lẩn trốn, tôi chạy nhanh hết mức có thể. Tuyến phố chính là một chiến trường nhưng tôi giữ mắt nhìn thẳng về phía trước, chỗ mái hiên xanh lam  bên ngoài quảng trường. Ngang qua một tiệm trang sức, tôi chạy chậm lại. Chỉ một món cũng cứu được Kilorn. Nhưng trong khoảng một nhịp tim mà tôi dừng lại, một trận mưa kính làm trầy xước mặt tôi. Trên phố một telky đã nhìn thấy tôi và lại nhắm mục tiêu. Tôi không để cho hắn có cơ hội, tôi bỏ chạy, luồn dưới những tấm màn và gian hàng, hai cánh tay dang ra khi trở lại quảng trường. Trước lúc tôi nhận thấy, nước tràn quanh bàn chân khi tôi chạy hết tốc lực qua đài phun nước.
 
Một đợt sóng ngầu bọt đánh văng tôi rơi xuống mặt nước nổi sóng. Nó không sâu, từ mặt xuống đến đáy không nhiều hơn hai feet, nhưng cảm tưởng nước nặng như chì. Tôi không thể cử động, tôi không thể bơi. Tôi không thể thở. Tôi gần như không thể suy nghĩ. Trong tâm trí tôi chỉ còn tiếng thét của gã Nymph, và hình ảnh người đàn ông Đỏ đáng thương trên đại lộ, bị chết đuối khi đang đứng trên chính đôi chân.  Đầu tôi đập xuống nền đá và tôi trông thấy trăng sao trước khi nhìn rõ được. Mỗi phân trên da tôi tê tái. Nước rút xung quanh tôi, trở lại bình thường và tôi ngoi lên được bề mặt của đài phun. Không khí xé vào buồng phổi, thiêu đốt họng và mũi, nhưng tôi mặc kệ. Tôi còn sống. 
 
Một bàn tay nhỏ nhắn nhưng mạnh mẽ túm lấy cổ áo tôi, gắng kéo tôi lên khỏi đài phun nước. Là Gisa. Đôi chân tôi bật lên khỏi đáy và chúng tôi ôm nhau té nhào xuống đất. “Chúng ta phải đi” – Tôi gào lên, cố lết trên đôi chân. Gisa đang chạy đằng trước tôi, hướng về phía Cổng Vườn. “Chị thật thông thái!” nó hét qua vai.
 
Tôi không thể thôi ngoảnh lại chỗ quảng trường khi tôi theo gót nó. Đám đông người Bạc đổ dồn lại, sục sạo các cửa hàng với vẻ háu đói của bầy sói. Một nhúm người Đỏ bị bỏ lại co ro trên mặt đất, nài nỉ chút từ bi. Và trong cái đài phun nước tôi vừa thoát khỏi, một người đàn ông có một tóc đỏ cam đang nổi lềnh bềnh cùng gương mặt úp xuống làn nước.
 
Người tôi run bắn, mọi dây thần kinh căng lên khi chúng tôi xô tới cánh cổng. Gisa nắm tay tôi, đẩy cả hai len qua đám đông.
“Mười dặm nữa là về đến nhà,” Gisa thì thầm. “Chị đã lấy được thứ chị cần rồi chứ?” Sức nặng của nỗi xấu hổ ập xuống khi tôi lắc đầu. Không có thời gian. Tôi chỉ vừa xuôi xuống đại lộ trước khi bản tin được phát. Tôi không thể làm gì được cả.
 
Mặt Gisa xịu xuống, cô thoáng cau mày. “Chúng ta phải tìm được thứ gì đó”, em nói, giọng nó cũng tuyệt vọng hệt như tôi cảm thấy. Nhưng cánh cổng đã thấp thoáng hiện ra phía trước, mỗi giây qua đi càng gần thêm. Nó lấp đầy trong tôi nỗi hoảng sợ. Một khi  tôi vượt qua, một khi tôi rời khỏi đây, Kilorn sẽ thực sự phải chết.  Và tôi biết đó là lý do tại sao nó làm thế.
 
Trước khi tôi có thể cản nó, túm được nó hoặc đẩy nó ra xa, bàn tay nhỏ nhắn khéo léo của Gisa đã luồn vào túi một người nào đó. Dù vậy không chỉ là một người nào đó, mà là một người Bạc lơ đễnh. Một người Bạc với đôi mắt chì, cái mũi nhọn và đôi vai vuông vức đang gào thét “Đừng gây chuyện với ta.” Gisa có thể là một nghệ nhân với cây kim và cuộn chỉ nhưng nó không phải là kẻ móc túi. Phải mất cả một giây để người Bạc kia nhận ra chuyện gì xảy ra với gã. Và liền đó, một ai đó chụp lấy Gisa ấn xuống đất.
 
Là một gã người Bạc y hệt. Họ có hai người. Một cặp song sinh chăng?
“Không phải thời điểm sáng suốt để móc túi người Bạc đâu,” cặp song sinh đồng thanh. Và sau đó là họ biến thành ba người, bốn, năm, sáu, vây quanh chúng tôi. Nhân lên. Gã là một Cloner (*). Họ khiến đầu tôi quay cuồng. “Cô ấy không cố ý gây hại. Cô ấy chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch – “
– “Tôi chỉ là một đứa trẻ ngu ngốc !” Gisa la lên. cố chống lại một người đang giữ nó.
 
Họ cùng nhau cười váng lên trong một thanh âm ghê rợn. Tôi nhào tới chỗ Gisa, cố giải thoát cho nó nhưng một người trong số họ đẩy tôi ngã ra đất. Con đường trải đá tảng tống không khí khỏi buồng phối tôi, tôi vật lộn để thở, nhìn bất lực khi một kẻ song sinh khác đặt một chân lên bụng tôi, ghìm tôi xuống.
– “Làm ơn -, ” tôi nghẹn ngào nhưng không ai lắng nghe tôi nữa.
 
Tiếng rên rỉ trong đầu tôi càng gia tăng mãnh liệt khi mọi camera đều hướng về phía chúng tôi. Thêm lần nữa, tôi cảm thấy hoảng sợ, lần này cho em gái. 
 
Một nhân viên An Ninh, chính là người đã cho chúng tôi vào trước đó lúc sáng nay, sải bước tiến tới, lăm lăm súng trong tay. “Tất cả chuyện gì vậy?” anh ta cằn nhằn, nhìn khắp lượt đám người Bạc giống hệt nhau.
 
Lần lượt từng người, họ hợp lại với nhau cho đến khi chỉ còn hai người : một đang giữ Gisa và một đang ghì tôi xuống đất.
– “Cô ta là kẻ cắp.” một người nói, chỉ vào em gái tôi. Đối với danh dự của mình, nó không la hét.
 
Người sĩ quan nhận ra nó, gương mặt nghiêm khắc của anh ta cau lại trong nửa giây. “Cô biết luật mà, cô gái.” Gisa cúi đầu. “Tôi biết luật.”
 
Tôi vùng vẫy hết sức, cố gắng ngăn cản những gì sắp diễn ra. Kính vỡ tan khi một màn hình ở gần đó rạn nứt và lóe sáng, bị đập bể bởi cuộc bạo loạn. Nó cũng không thể làm gì ngăn người sĩ quan túm lấy em gái tôi, đẩy nó xuống đất. Giọng tôi gào lên, hòa vào tiếng ồn ào của sự hỗn loạn. “Là do tôi! Đó là ý của tôi! Hãy trừng phạt tôi!” Nhưng họ không nghe thấy. Họ không bận tâm.
 
Tôi chỉ có thể giương mắt nhìn người sĩ quan đè em gái tôi xuống bên tôi. Mắt em nhìn vào mắt tôi khi anh ta giáng báng súng xuống, đánh gãy xương bàn tay thêu thùa của nó.  
(*) Cloner : Người phân thân, có thể tạo ra nhiều bản sao giống hệt mình.

Đọc tiếp chương 5

 Mời các bạn theo dõi và ủng hộ truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch từ Used Book Store VN.tuef 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *