Wednesday , December 13 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 4 (phần 1)
Đọc truyện Red Queen - chương 4

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 4 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 4 (phần 1)

Tôi đã làm việc này hàng nghìn lần trước đây, quan sát đám đông như một con sói rình mò lũ cừu, để tìm con nào nào yếu đuối, ngốc nghếch, chậm chạp nhất. Chỉ là hiện tại, tôi có quá nhiều con mồi .Tôi có nên chọn một Swift, người sẽ tóm được tôi trong nửa nhịp tim, hay một whisper người có thể cảm thấy tôi đang đến từ cách xa cả dặm. Ngay cả một bé gái Telky cũng có thể đánh bại tôi nếu bị phát hiện. Vì thế tôi sẽ phải nhanh hơn bao giờ hết, thông minh hơn bao giờ hết và quan trọng nhất là may mắn hơn bao giờ hết. Thật là điên đầu. May mắn là không ai chú ý đến một tên đầy tớ người Đỏ khác, một con côn trùng vo ve quanh bàn chân của các vị thần.
Tôi đi thẳng tới quảng trường, đôi cánh tay buông xuôi nhưng sẵn sàng hai bên hông. Bình thường thì đây là vũ điệu của tôi, dạo qua những chỗ náo nhiệt nhất của đám đông, thò bàn tay vào móc túi hoặc ví tiền như lũ nhện bắt ruồi. Tôi không ngu xuẩn đến mức định thử chúng ở đây. Thay vào đó, tôi theo sau đám đông vòng quanh quảng trường. Giờ tôi không còn mù quáng bởi cảnh quan tuyệt diệu xung quanh, tôi nhìn ra xa hơn họ về phía những vệt nứt trên hòn đá và những Sĩ quan An ninh trong trang bạc dưới mỗi bóng cây. Thế giới không tưởng của người Bạc cần sự tập trung sắc bén hơn. Họ hiếm khi nhìn vào mắt nhau và họ chẳng bao giờ mỉm cười. Một cô gái Telky hờ hững đang cho con quái thú dị thường ăn, những thương gia thậm chí không kỳ kèo giá cả. Chỉ có những cư dân Đỏ là trông có sức sống khi lượn quanh đám đàn ông và phụ nữ thuộc tầng lớp cao hơn lười nhác lờ đờ. Bất chấp cái nóng, mặt trời và những biển hiệu sáng choang, tôi tôi chưa từng nhìn thấy một chỗ nào lạnh lẽo tới vậy.
Điều khiến tôi bận tâm nhất là những camera ghi hình được giấu trong những mái hiên hay ngõ hẻm. Có rất ít camera ở nhà, tại các trạm An ninh hoặc trong đấu trường song chúng nhiều vô kể ở trong chợ. Tôi có thể nghe thấy tiếng vo vo của chúng như một lời nhắc nhở kiên định: Ai đó đang theo dõi chỗ này.
Dòng người đông đúc kéo tôi xuống đại lộ trung tâm, ngang qua những quán rượu và tiệm cà phê. Người Bạc ngồi, nhìn đám đông qua lại trong lúc họ nhấm nháp thức uống buổi sáng. Một số xem các màn hình video gắn trên tường hoặc treo trên cổng vòm. Mỗi cái lại trình chiếu những thứ riêng biệt, từ các trận so tài trên đấu trường cũ cho đến những tin tức về các chương trình màu mè chói mắt mà tôi không hiểu, tất cả quay cuồng trong đầu tôi. Tiếng rên rỉ từ các màn hình càng lớn, sự yên tĩnh càng xa xôi, ong ong trong tai tôi. Tôi không biết làm sao họ lại chịu đựng được.
Trong quán rượu kế bên tôi tất cả màn hình video đều đang phát sóng cùng một chương trình. Không phải là một cuộc diễn thuyết của hoàng gia mà là một kênh tường thuật tin tức. Ngay cả người Bạc cũng dừng lại để xem một cách chăm chú và trật tự. Khi âm thanh trầm đục chấm dứt, phần tin tức bắt đầu. Một người phụ nữ có mái tóc bạch kim bồng bềnh, dĩ nhiên là người Bạc xuất hiện trên màn hình. Chị ta đọc một mẩu giấy và trông có vẻ khiếp đảm. “Công dân Bạc ở Norta, chúng tôi xin lỗi vì sự gián đoạn. Mười ba phút trước đã có một cuộc tấn công khủng bố tại thủ đô.”
Đám người Bạc quanh tôi giật nảy mình, thốt ra những tiếng lầm bầm đáng sợ. Tôi chỉ có thể chớp mắt hồ nghi. Tấn công khủng bố ư? Vào người Bạc? Điều đó cũng khả dĩ sao? “Đây là một cuộc đánh bom có tổ chức vào tòa nhà chính phủ phía Tây Archeon. Theo báo cáo, Pháp viện hoàng gia, Kho Bạc quốc gia và cung điện Bạch Hỏa đã bị hư hại, rất may Pháp Viện và Kho Bạc sáng nay không có cuộc hội họp nào.” Hình ảnh chuyển từ người phụ nữ sang khung cảnh một tòa nhà đang cháy. Nhân viên an ninh di tản người bên trong, trong khi các Nymph phun nước vào đám cháy. Những Healer với chữ thập màu đỏ đen trên cánh tay chạy tới chạy lui giữa bọn họ. “Hoàng tộc đã không có mặt tại Bạch Hỏa, và chưa có ghi nhận về thương vong nào tại thời điểm này. Đức vua Tiberias đang nóng lòng được tuyên bố trước toàn dân trong vòng một giờ nữa.
Tay người Bạc đứng cạnh tôi siết chặt nắm tay và đấm lên quầy, gây ra những vết rạn hình mạng nhện trên mặt đá rắn. Một Strongarm. “Là bọn Lakeland. Chúng đang thua trận tại phía Bắc vì thế chúng tràn xuống phía nam để dọa nạt chúng ta!” Một số người hùa vào cười nhạo cùng gã, nguyền rủa Lakeland. Người phát thanh viên trở lại, trông còn nhợt nhạt hơn trước. Ai đó thì thầm với cô ta sau màn ảnh và cô lật qua đám giấy, hai ban tay nắm chặt. “Dường như có một tổ chức đã nhận trách nhiệm đánh bom Archeon, ” cô nói, hơi vấp một chút. Đám đàn ông gào thét im lặng nhanh chóng, háo hức nghe những từ trên màn ảnh. “Một nhóm Khủng Bố tự gọi chúng là Scarlet Guard (Hồng Binh) đã phát tán đoạn video này vài phút trước.” “Hông Binh” à? “Chúng là bọn quái nào?”, ” Có phải mấy trò bỡn cợt không đây? Liên tiếp các câu hỏi bối rối rộ lên quanh quầy bar. Chưa ai từng nghe thấy cái tên Hồng Binh từ trước đến giờ.
Ngoại trừ tôi.
Đó chính là từ Farley gọi bản thân cô ta. Cô ta và Will. Nhưng họ chỉ là những kẻ buôn lậu, cả hai người họ, chứ không phải những tên khủng bố, đánh bom hay bất cứ thì gì mà truyền hình đang nói. Là trùng hợp ngẫu nhiên. Không thể là họ được. Trên màn ảnh, chào đón tôi là một cảnh tượng khủng khiếp. Một người phụ nữ ngồi trước chiếc camera lay động, một chiếc khăn đỏ buộc quang đầu chỉ để lộ ra mái tóc vàng và cặp mắt xanh lam sắc sảo. Một tay cô cầm khẩu súng, tay còn lại cầm một lá cờ đỏ tả tơi. Trên ngực cô, là một huy hiệu bằng đồng có hình mặt trời bị xé toạc. “Chúng ta là Hồng Binh và chúng ta đại diện cho quyền tự do và bình đẳng của tất cả mọi người – ” người phụ nữ cất tiếng, tôi nhận ra giọng nói của cô. Là Farley. – bắt đầu từ những cư dân Đỏ.”

 Đọc truyện Red Queen - chương 4

Tôi không cần phải là thiên tài mới biết được rằng một quán bar đầy ắp người Bạc đang giận dữ, cuồng loạn là nơi cuối cùng mà một cô gái Đỏ nên ở. Nhưng tôi không cử động được, tôi không thể rời mắt khỏi gương mặt của Farley. “Các người tin các người là chủ nhân thế giới, nhưng kẻ các người tôn sùng vẫn là vua và các vị thần linh. Cho đến lúc các người nhận ra bọn ta cũng là con người bình đẳng với các ngươi thì cuộc chiến sẽ đến ngay bên thềm cửa. Không chỉ trên mặt trận mà còn trong các đô thị. Trên đường phố hay trong chính ngôi nhà của các người. Các người không thấy bọn ta, do vậy bọn ta ở khắp mọi nơi,” Giọng cô ta vang lên với uy quyền và công lý. “Và chúng ta sẽ vùng lên. Đỏ tựa ánh bình minh.” Đoạn băng kết thúc, quay trở lại người phát thanh tóc hoe vàng đang há hốc. Tiếng gào rú nhấn chìm phần còn lại của bản tin khi đám người Bạc quanh quán bar đã tìm lại giọng nói của mình. Họ gào thét về Farley, gọi cô ta là tên khủng bố, kẻ sát nhân, quỷ đỏ. Trước khi ánh mắt họ kịp đổ dồn vào tôi, tôi lao ra phố.
Nhưng xuôi khắp các đại lộ, từ quảng trường đến tòa thị chính, người Bạc sôi sục kéo ra từ các quán rượu và tiệm cà phê. Tôi gắng tháo dải băng đỏ đeo quanh cổ tay nhưng thứ đần độn đó vẫn bám chặt. Những người Đỏ khác biến mất sau các ngõ hẻm và lối vào, cố náu mình và tôi đủ khôn ngoan để làm theo họ. Trước khi tôi tìm thấy một đường ngõ, tiếng thét bùng lên.
Ngược với bản năng, tôi ngoảnh nhìn qua vai và thấy một người đàn ông Đỏ bị túm cổ nhấc bổng lên. Anh ta ra sức thanh minh với những kẻ tấn công người Bạc, van nài họ. ” Xin tha cho tôi. Tôi không biết gì hết. Tôi không biết bọn khốn kiếp ấy là ai cả!”
“Hồng binh là cái gì?” một người Bạc quát vào mặt anh ta. Tôi nhận ra hắn chính là một trong số Nymph chơi đùa với lũ trẻ con chưa đầy nửa giờ trước. “Chúng là ai?”
Trước khi người Đỏ ấy trả lời, một tia nước thoi vào người anh ta, mạnh hơn cả những nhát búa nện. Gã Nymph giơ cao một bàn tay, nước dâng lên tiếp tục dìm anh xuống. Người Bạc đứng xung quanh chế nhạo với vẻ khoái trá và tán dương gã. Người Đỏ ho sặc và giãy giụa, cố hớp lấy hơi để thở. Anh ta cố biểu lộ sự vô tội từng giây từng phút nhưng nước vẫn không ngừng ập tới. Gã Nymph, đôi mắt trợn lên đầy hằn thù không có vẻ gì muốn dừng lại. Hắn lôi nước lên từ đài phun, từ mọi cái ly, giáng xuống liên tiếp.
Gã nymph đang dìm chết anh ta.
Mời các bạn theo dõi và ủng hộ truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch từ Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *