Friday , November 17 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 3 (phần 1)
Đọc truyện Red Queen - Nữ Hoàng Đỏ: Bản đồ Norta

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 3 (phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 3 (phần 1)

Nó đã tiếp diễn trong suốt hàng trăm nước trước. Tôi nghĩ nó không còn nên gọi là một cuộc chiến tranh nữa, những chẳng có từ ngữ nào cao hơn sự tàn phá. Ở trường chúng tôi được dạy rằng nó khởi nguồn từ đất đai. Lakelands bằng phẳng và màu mỡ, bao quanh bởi ao hồ bao la đầy ắp cá. Không giống như các đồi đá um tùm tại Norta, nơi đất canh tác hiếm khi đủ nuôi sống chúng tôi. Đến người Bạc cũng cảm thấy sự quá tải và nhà vua tuyên chiến, đẩy chúng tôi vào một cuộc xung đột mà không bên nào có thể thực sự giành chiến thắng.
 
Vua của Lakeland, một người Bạc khác, đáp trả ngay tức khắc, với sự hỗ trợ của giới quý tộc nước ông. Họ khao khát sông ngòi của chúng tôi, chảy thông ra biển không bị đóng băng đến nửa năm và những cối xay nước nằm rải rác trên sông. Những cối xay này làm cho đất nước chúng tôi vững manh, cung cấp đủ điện năng để cả dân Đỏ cũng được hưởng phần nào. Tôi nghe đồn các thành phố xa mãi ở phía nam, gần thủ đô Archeon, những người Đỏ tài giỏi vô cùng làm ra máy móc vượt quá hiểu biết của tôi. Cho các phương tiện đường bộ, đường thủy, đường không hoặc vũ khí reo rắc hủy diệt bất cứ nơi đâu người Bạc cần. Cô giáo của bảo chúng tôi rằng Norta là ánh sáng của thế giới, một cường quốc được hình thành bởi công nghệ và năng lượng. Các nơi còn lại, như Lakelands hay Piedmont tới phía nam đều sống trong bóng tối. Chúng tôi may mắn được sinh ra ở đây. May mắn. Từ đó làm tôi muốn thét lên.
 
Song dù cho điện của chúng tôi, thực phẩm của Lakelands, vũ khí của chúng tôi hay đội quân của họ, chẳng bên nào nhiều lợi thế hơn bên nào. Cả hai bên đều có sĩ quan Bạc và quân lính Đỏ, chiến đấu bằng khả năng và súng đạn cùng lá chắn từ thân xác hàng nghìn người Đổ. Một cuộc chiến tranh được dự đoán sẽ kết thúc cách đây gần một thế kỷ giờ vẫn đang bế tắc. Tôi luôn thấy nực cười khi chúng tôi đấu tranh cho thức ăn và nước uống. Ngay đến những người Bạc cao sang và hùng mạnh cũng cần ăn.

 Đọc truyện Red Queen: Bản đồ Norta
Nhưng giờ điều đó không còn buồn cười khi Kilorn sẽ là người kế tiếp tôi phải nói lời tạm biệt. Tôi tự hỏi liệu anh có tặng tôi một chiếc bông tai để tôi nhớ tới anh trước khi đám binh sĩ  áo giáp sáng loáng đưa anh đi mất.
– “Một tuần thôi, Mare. Một tuần nữa và anh sẽ chết. Giọng anh vỡ ra mặc cho anh ho để che giấu nó. “Anh không thể. Họ sẽ không mang anh đi”.
Nhưng tôi nhìn thấy cuộc đấu tranh vượt ra khỏi đôi mắt anh.
– Chúng ta phải làm điều gì đó.
– Chẳng ai có thể làm gì. Chưa một ai có thể trốn nghĩa vụ và sống sót.
Anh không cần nói với tôi điều đó. Hàng năm, đều có người tìm cách trốn. Và hàng năm, họ đều bị điệu về quảng trường thị trấn và treo cổ.
– Không. Bọn mình sẽ tìm ra một cách nào đó. Đến tận bây giờ anh mới tìm được sức mạnh để hỏi tôi: Bọn mình ư?
Má tôi nóng lên thậm chí nhanh hơn cả một ngọn lửa.
– Em cũng ghét nghĩa vụ như anh, nhưng họ cũng sẽ không thể đưa em đi. Vì thế chúng ta cùng chạy trốn”.
 
Quân đội đã luôn là số phận của tôi, sự trừng phạt của tôi, tôi biết thế. Nhưng không phải là anh ấy, nó đã lấy đi của anh quá nhiều thứ rồi.
– Chẳng có nơi nào bọn mình có thể đi. Anh lắp bắp nhưng ít ra anh đang tranh luận, ít ra anh không bỏ cuộc. “Chúng ta làm sao sống sót được mùa đông ở phương Bắc, phía Đông thì là biển, phía Tây đầy rẫy các cuộc chiến, còn phương nam thì nhiễm phóng xạ tựa chốn địa ngục. Mọi nơi ở trung tâm thì đầy người Bạc và các sĩ quan.”
 
Từ ngữ tuôn ra khỏi miệng tôi như một dòng sông. “Làng mạc cũng thế, nhan nhản sĩ quan và người Bạc. Chúng ta vẫn xoay sở để ăn cắp ngay giữa mũi họ và trốn thoát cùng với cái đầu toàn vẹn.” Tâm trí tôi chay đua, nỗ lực hết sức để tìm một thứ gì đó, thứ gì đó có thể dùng được. Và một ánh chớp nháng lên trong óc tôi. “Thương mại chợ đen, cái chúng ta vẫn giúp cho phát triển, họ buôn lậu đủ thứ từ ngũ cốc tới bóng đèn. Ai nói rằng họ không thể vận chuyển lậu được người?”
 
Mồm anh há ra, định đưa ra hàng nghìn lý do tại sao không được. Nhưng rồi anh mỉm cười và gật đầu.
 
Tôi không thích dính dáng đến việc của người khác. Tôi không có thời gian chuyện đó. Và ngay con người tôi lúc này lại nghe thấy chính tôi thốt ra bốn từ cương quyết.
– Để mọi chuyện cho em.
 
Những món đồ chúng tôi không thể bán cho các chủ tiệm bình thường, chúng ta phải mang đến cho Will Whistle. Ông già rồi, quá yếu để làm công việc bán gỗ, vì thế anh quét dọn đường phố ban ngày. Vào buổi đêm, ông bán mọi thứ mà bạn muốn từ toa xe rêu mốc, từ cà phê bị hạn chế nghiêm ngặt cho đến những món đồ kỳ là từ Archeon. Hồi lên chín, tôi ăn trộm được một nắm cúc áo và bán nó cho Will. Ông ta trả tôi 3 đồng mà không hỏi han gì. Hiện tại tôi là khách hành chung thân của ông và có lẽ là nguyên nhân khiến ông quản lý việc làm ăn phát đạt tại một chốn chật hẹp. Vào một ngày đẹp tôi, thậm chí còn gọi ông là một người bạn. Đã nhiều năm trôi qua trước khi tôi phát hiện Will là thành viên của một tổ chức lớn hơn nhiều. Một số người gọi là nhóm thế giới ngầm, số khác gọi họ là chợ đen, nhưng tất cả những gì tôi quan tâm là những việc họ có thể làm. Họ có sự che chở, đâu đâu người ta cũng yêu mến Will. Ngay tại Archeon, nghe tưởng như bất khả song họ vẫn vận chuyển được thực phẩm bất hợp pháp đi khắp nước. Và giờ tôi dám cá rằng họ có thể thực hiện một ngoại lệ và vận chuyển người thay vào đó.
 
“Dĩ nhiên là không được”.
Trong tám năm, Will chưa khi nào nói không với tôi. Ngay thời điểm này ông già ngốc nghếch nhăn nheo gần như đóng sập cánh cửa toa xe của ông vào mặt tôi. Tôi vui vì Kilorn đã ở lại, vì thế anh không phải nhìn thấy cảnh tôi thất bại.
– Ông Will, làm ơn đi. Tôi biết ông làm được mà. 
Ông ta lắc đầu, bộ râu bạc trắng lay động. “Kể cả nếu tôi làm được, tôi là một thương nhân. Những người tôi làm việc cùng không phải loại người bỏ thời gian và công sức của họ hộ tống kẻ chạy trốn hết nơi này sang nơi khác. Đó chẳng phải việc của chúng tôi.”
 
Tôi có thể cảm nhận hy vọng duy nhất của mình, hy vọng duy nhất của Kilorn, tuột ra khỏi những ngón tay.
 
Will chắc hẳn đã thấy sự tuyệt vọng trong đôi mắt tôi vì ông mủi lòng, dựa vào cánh cửa toa xe. Ông thở dài và liếc mắt về phía sau, chỗ góc tối của toa. Sau một khắc, ông ngoảnh lại, ra hiệu, bảo tôi vào trong. Tôi vui mừng theo vào.
– Cảm ơn ông, Will, tôi líu ríu. “Ông không biết điều này hệ trọng đối với cháu thế nào đâu…”
– Ngồi xuống và im lặng đi, cô bé,  một giọng cao vút nói.
Nhô ra từ bóng tối của toa xe, khó mà nhìn rõ trong ánh sáng mờ tỏ của cây đèn cầy nhuộm xanh đơn độc của Will, một người phụ nữ đứng dậy. Một cô gái, tôi nên nói thế, vì cô trông không lớn tuổi hơn tôi là bao. Song cô cao hơn nhiều, với dáng điệu của một chiến binh lão luyện. Khẩu súng nằm bên hông cô, cài vào một dải băng dài màu đỏ in hình mặt trời, chắc chắn không được cho phép. Cô ta quá trắng trẻo và đẹp đẽ so với người Stilts, và qua những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt cô, cô chưa từng chịu sức nóng hoặc độ ẩm. Cô ta là một người ngoại quốc, một người ở nước khác, và một kẻ ngoài vòng pháp luật. Đúng người tôi muốn gặp.
 
Cô vẫy tôi tới băng ghế cắt ngang vách toa xe. Cô chỉ ngồi xuống khi tôi đã ngồi. Will đổ người xuống một chiếc ghế mòn vẹt, mắt ông quét từ cô gái sang tôi.
– Mare Barrow, đây là Farley, ông thì thầm và cô siết quai hàm lại.
Cái nhìn đăm đăm của cô ta đậu trên mặt tôi. “Cô muốn vận chuyển hàng hóa.”
– Bản thân tôi và một cậu nữa -. Nhưng cô ta giơ một bàn tay to, đầy vết chai lên, cắt ngang lời tôi.
– “Hàng hóa”, cô nhắc lại, cặp mắt đầy ngụ ý. Trái tim tôi nhảy thót lên trong lồng ngực. Cô nàng Farley này đúng là người có thể nhờ cậy được. “Và địa điểm ở đâu?”
 
Tôi căng óc, cố nghĩ ra một chỗ nào đó an toàn. Tấm bản đồ cũ trong lớp học bơi qua trước mắt tôi, phác lên những bờ biển và sông ngòi, đánh dấu các đô thị, làng mạc và mọi thứ nằm ở giữa. Từ phía tây vịnh Harbor tới tận Lakelands, vùng băng hà phía bắc tới khu nhiễm xạ , chỗ nào cũng nguy hiểm đối với chúng tôi.
– Nơi nào đó an toàn khỏi người Bạc. Chỉ cần vậy.
Farley nháy mắt với tôi, vẻ mặt cô ta thay đổi: “Sự an toàn cũng có cái giá, cô gái ạ.”
– “Mọi thứ đều có cái giá của nó, cô gái”. Tôi đáp trả, bằng chính giọng điệu của cô ta. “Không ai rõ điều đó hơn tôi.”
Một khoảng lặng khá lâu trải dài suốt toa xe. Tôi có thể cảm nhận đêm đang trôi, lấy đi từng phút giây quý giá của Kilorn. Farley chắc nhận thấy sự khó chịu và bất nhẫn của tôi nhưng cô ta không vội nói. Sau một khoảng thời gian dài như vĩnh cửu, môi cô ta cuối cùng cũng hé mở.
– Hội Hồng Binh nhận lời, Mare Barrow.
Phải hết sức kiềm chế để ngăn cho mình khỏi nhảy cẫng lên vì vui mừng. Nhưng thứ gì đó níu tôi lại, giữ một nụ cười mỉm trên guowg mặt tôi.
– Chi phí dự kiến phải trả đủ, tương đương với một nghìn quan (*).  Farley tiếp.
 
Câu nói đó như tống hết không khí khỏi buồng phổi của tôi. Đến Will trông còn sững sỡ, đôi lông mày rậm rạp trắng phơ của ông mất hút trong đường chẻ tóc. “Một nghìn ư?”. Tôi gắng để thở hắt ra. Chưa ai từng giao dịch ngần ấy tiền, không phải ở làng Stilts. Số tiền đó đủ nuôi sống gia đình tôi một năm. Không, nhiều năm.
 
Nhưng Farley chưa nói hết. Tô có cảm tưởng cô ta thích thú với nó. “Chi phí này có thể trả bằng tiền giấy, tiền xu nước chư hầu, hay thứ tương đương. Tất nhiên là cho mỗi người.
 
Hai nghìn quan. Một gia tài. Tự do của chúng tôi đánh giá cả một gia tài.
– Kiện hàng của cô sẽ được chuyển đi vào ngày kia. Cô phải trả tiền vào lúc đó. 
Tôi gần như không thở nổi. Chưa tới hai ngày để dồn số tiền còn nhiều hơn số tôi có thể ăn cắp suốt đời mình. Thật vô vọng.
 
Cô tôi không cho tôi lấy một phút để phản đối.
– Cô có chấp nhận kỳ hạn không?
– Tôi cần thêm thời gian.
Cô ta lắc đầu và rướn về phía trước. Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng trên người cô ta. “Cô có chấp nhận kỳ hạn không?”
Không thể được. Thật rồ dại. Nó là cơ hội tốt nhất chúng tôi có.
– Tôi chấp nhận.
(*) Nguyên tác là “crown”, ND quyết định dịch là quan, một đơn vị tiền sử dụng tại Stilts, có giá trị lớn hơn xu và đồng. Cũng là để phân biệt với đồng bạc tetrarch.

 Mời các bạn đón Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch từ Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *