Thursday , November 23 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 10 (Phần 1)
Đọc truyện Red Queen

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 10 (Phần 1)

Đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : Chương 10 (Phần 1)

Elara bỏ tôi lại nơi hành lang khi tôi còn đang nghiền ngẫm những lời bà ta nói.
Tôi đã từng nghĩ chỉ có một đường biên chia cách Người Bạc và người Đỏ, giàu và nghèo, vua chúa và nô lệ. Nhưng giữa chúng còn có nhiều hơn thế, những điều tôi chẳng thể nào hiểu nổi, và tôi ở chính giữa. Tôi lớn lên với mối bận tâm liệu có thực phẩm cho bữa tối hay không, và hiện thời tôi đứng giữa cung điện sắp bị người ta ăn tươi nuốt sống.
 
Là người Đỏ ở trong đầu, là người Bạc ở trong tim” – phương ngôn đó đeo theo tôi, là kim chỉ nam cho hành động. Mắt tôi vẫn mở to, bước vào chốn cung điện nguy nga mà cả Mare lẫn Mareena đều chưa từng mơ tới, nhưng môi tôi mím chặt lại thành một vết hằn. Mareena bị choáng ngợp nhưng cô ấy giữ cảm xúc của mình nơi lồng ngực. Cô ấy lạnh lùng và vô cảm.
 
Cánh cửa nơi cuối Sảnh mở ra, dẫn tới một căn phòng lớn nhất tôi từng thấy, lớn hơn cả căn phòng đức vua. Tôi không nghĩ mình sẽ quen với những căn phòng thênh thang ở chốn này. Tôi bước qua cánh cửa và đứng trên bậc thềm. Cầu thang dẫn xuống dưới sàn, nơi mọi gia tộc đang ngồi trong sự lãnh đạm, đôi mắt hướng về phía trước. Họ lại mặc màu sắc  riêng. Trong số họ, vài người đang càu nhàu, có lẽ bàn tán về tôi và màn trình diễn nho nhỏ. Vua Tiberias và Elara đứng trên một bề mặt nhô lên cao hơn vài feet so với sàn nhà, đối diện với đám đông bên dưới. Họ không bao giờ để lỡ cơ hội nào để chứng tỏ địa vị của mình cao hơn những người còn lại. Có lẽ họ thích ra vẻ hoặc họ biết rõ: Vẻ quyền uy sẽ khiến họ uy quyền.
 
Các hoàng tử ăn vận giống cha mẹ mình, trong các bộ y phục màu đỏ và đen khác, cả hai đều đính những chiếc huân chương quân đội. Cal đứng bên tay phải nhà vua, gương mặt dửng dưng, không chút biểu cảm. Nếu anh ta biết đối tượng anh ta sẽ phải kết hôn, thì anh ta trông chẳng hạnh phúc chút nào bởi điều ấy. Maven cũng ở đó, bên trái mẹ cậu, gương mặt là một đám mây giông xúc cảm phức tạp. Người em trai không giỏi che giấu cảm xúc như Cal.
Ít nhất thì tôi cũng sẽ không phải đối phó với một tên dối trá.
 
“Quyền vinh dự chọn Nữ Hoàng luôn là một sự kiện hào hứng, đại diện cho tương lai vương quốc vĩ đại của chúng ta, và là sợi dây thắt chặt tình đoàn kết của chúng ta khi đối mặt với kẻ thù, ” đức vua nói, diễn thuyết với đám đông. Họ vẫn chưa nhìn thấy tôi, đứng ở rìa căn phòng, đang nhìn xuống toàn thể. “Nhưng hôm nay như các ngươi cũng thấy, Lễ Chọn Nữ Hoàng đã mang tới nhiều hơn cả một nữ hoàng tương lai.”
 
Ông ta quay sang Elara, người đang siết bàn tay nhà vua trong tay mình với một nụ cười nghĩa vụ. Sự thay đổi của bà ta từ một nhân vật phản diện độc ác sang một nữ hoàng e thẹn thật quá đỗi tài tình. “Tất cả chúng ta đều nhớ niềm hy vọng tươi sáng đã xua tan bóng tối của chiến tranh, người đội trưởng của chúng ta, người bạn của chúng ta, đại tướng Ethan Titanos,” Elara nói.
 
Tiếng người xôn xao khắp căn phòng, cả thích thú và buồn đau. Ngay cả tộc trưởng nhà Samos, người cha nghiệt ngã của Evangeline cũng gật đầu. “Ông ấy dẫn dắt Binh Đoàn Sắt tới vinh quang, đẩy lùi biên giới của chiến tranh đã tiếp diễn gần một thế kỷ. Lũ Lakeland khiếp sợ ông, quân lính của chúng ta yêu mến ông.” Tôi vô cùng nghi  ngờ là có người lính Đỏ nào lại yêu mến vị tướng Bạc của anh ta không. “Các gián điêp Lakeland đã giết chết người bạn yêu dấu Ethan, len lỏi dọc biên giới để dập tắt hy vọng của chúng ta về hòa bình. Vợ của ông, phu nhân Nora một người phụ nữ nhân hậu cùng chết với ông. Vào cái ngày định mệnh cách đây 16 năm nhà Titanos đã mất đi. Bạn bè đã bị cướp mất khỏi chúng ta. Máu của chúng ta đã đổ.”
 
Sự im lặng bao trùm khắp phòng khi Nữ hoàng dừng lại để dụi mắt, rỉ ra những giọt nước mắt, mà tôi biết là giả tạo và miễn cưỡng. Vài ba cô gái, những ứng viên của Lễ Chọn Nữ Hoàng nhấp nhổm trên ghế. Họ không quan tâm một viên tướng đã chết, hay ngay cả nữ hoàng, thực sự không. Cái họ quan tâm là tôi, về chuyện không hiểu bằng cách nào mà một cô gái Đỏ lại được nhét vào vương miện mà không ai hay biết. Nó là một xảo thuật diệu kỳ và nữ hoàng là một ảo thuật gia tài giỏi.
 
Mắt bà ta tìm tôi, chiếu thẳng đến chỗ tôi đang đứng trên đầu cầu thang và mọi người dõi theo ánh mắt đó. Một số bối rối, trong khi những người còn lại nhận ra tôi từ buổi sáng nay. Vài người còn nhìn chằm chằm bộ váy tôi mặc. Họ biết rõ sắc màu của gia tộc Titanos hơn tôi và hiểu tôi là ai. Hoặc ít nhất là người tôi đang giả bộ.
 
“Sáng nay chúng ta đã thấy một phép màu. Chúng ta chứng kiến một cô gái Đỏ ngã xuống đấu trường như một tia chớp, thao diễn sức mạnh lẽ ra cô ấy không thể nào có.”
Thêm nhiều tiếng xì xào, số ít người Bạc thậm chí còn đứng hẳn lên. Cô con gái nhà Samos trông đùng đùng tức giận, đôi mắt đen cô ta chĩa vào tôi.
 
“Đức vua và ta đã hỏi chuyện cô ấy rất kỹ, cố gắng khám phá xem làm sao cô ấy có thể.” Hỏi chuyện là một cách nực cười để mô tả hành động sục  sạo trong trí óc tôi. “Cô ấy không phải là người Đỏ, nhưng vẫn là một phép màu. Các bạn của ta, hãy chào mừng tiểu thư Mareena Titanos, con gái của tướng Ethan Titanos . Đã thất lạc nay lại được tìm thấy.
 
Với một cái vẫy tay, bà ta ra hiệu cho tôi tiến lại gần. Tôi vâng lời.
Tôi đi xuống những bậc thang để tới chỗ tiếng vỗ tay cứng nhắc, tập trung hết sức vào việc di chuyển. Nhưng bước chân tôi quả quyết, gương mặt tôi điềm tĩnh, khi tôi tiến về phía hàng trăm con người đang trân trân nhìn, thắc mắc và hồ nghi. Lucas và cận vệ của tôi không đi theo, họ vẫn đứng nguyên trên thềm. Tôi đơn độc đứng trước mặt đám người đó lần nữa, và tôi chưa khi nào cảm thấy quá trần trụi như thế, ngay cả trong lớp son  phấn lụa là. Thêm lần nữa, tôi biết ơn lớp trang điểm, đó là tấm khiên, ngăn giữa họ và sự thật tôi là ai. Một sự thật chính tôi cũng không hiểu được.

Đọc truyện Red Queen

Nữ hoàng ra dấu về một chiếc ghế trống ở hàng trước của đám đông và tôi đi tới đó. Các cô gái của buổi lễ Chọn Nữ Hoàng quan sát tôi, tự hỏi tại sao tôi lại ở đây và lý do gì tôi lại đột ngột trở nên quá quan trọng. Nhưng họ chỉ tò mò chứ không giận dữ. Họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại xen lẫn cảm thông hết mức có thể cùng câu chuyện buồn của tôi. Ngoại trừ Evangeline Samos. Cuối cùng khi tôi ngồi vào chỗ của mình, cô ta đang ngồi ngay bên cạnh, đôi mắt lạnh băng  nhìn xoáy vào mắt tôi. Bộ đồ da với những chiếc đinh sắt đã biến mất, hiện tại cô đang mặc một chiếc áo đầm làm  bằng những khoen kim loại móc vào nhau. Từ cái cách siết chặt những ngón tay, tôi có thể nói cô ta đang muốn vòng tay bóp cổ tôi hơn bất kỳ điều gì khác.
“Được cứu thoát khỏi số phận của cha mẹ. Tiểu thư Mareena đã được đưa khỏi tiền tuyến và đem tới một ngôi làng Đỏ cách đây không tới mười dặm.” Nhà vua tiếp lời, xen vào để ông ta có thể kể phần gay cấn nhất trong câu chuyện của tôi. “Được cha mẹ Đỏ nuôi dạy, cô đã làm việc như một gia nhân Đỏ và cho tới sáng nay, cô ấy vẫn nghĩ mình là một trong số họ. ” Tiếng nghẹn ngào kèm theo khiến tôi nghiến răng ken két. “Mareena là một viên kim cương thô, làm việc trong cung điện riêng của ta, con gái người bạn quá cố của ta ngay trước mặt ta. Nhưng không gì khác. Để chuộc lỗi cho sự vô tâm, vô tình của ta, để đáp lại những đóng góp lớn lao của cha cô cùng gia tộc cho vương quốc, giờ phút này ta muốn công bố sự sát nhập của gia tộc Calore và gia tộc đã được phục hồi Titanos.”
 
Một tiếng hổn hển khác, lần này đến từ các cô gái ứng viên Nữ Hoàng. Họ nghĩ tôi sẽ cướp mất Cal từ tay họ. Họ nghĩ tôi là địch thủ của họ. Tôi nhướng mắt về phía nhà vua, thầm mong mỏi ông ta tiếp tục nói cho xong trước khi tôi bị một ai đó trong số các cô giết chết.
 
Tôi gần như có thể cảm nhận thấy mớ kim loại lạnh ngắt của Evangeline cứa vào mình. Các ngón tay cô ta lại siết chặt, các khớp trắng bệch khi cô ta cố kiềm chế không lột da tôi trước mặt mọi người. Ở phía bên kia của cô, người cha u uất đặt bàn tay lên cánh tay cô ta để giữ cô ngồi yên.

Samos Daughter

Khi Maven bước lên phía trước, sự căng thẳng trong căn phòng xẹp bớt. Cậu hơi lắp bắp lúc đầu, tuôn ra những từ ngữ được dạy sẵn nhưng cậu cũng tìm được giọng nói của mình. “Tiểu thư Mareena.”
Cố hết sức để không lắc đầu, tôi đứng dậy và đối mặt với cậu ta.
“Trước mặt phụ vương ta và triều đình hoàng tộc, ta ngỏ lời cầu hôn em. Ta cam kết bản thân mình cho em, tiểu thư Titanos. Em có đồng ý không?”
 
Tim tôi đập thình thịch khi nghe cậu ta nói. Cho dù lời cậu ta nghe như một câu hỏi, tôi biết mình không có lựa chọn nào khác cho câu trả lời. Cho dù tôi muốn ngoảnh đi biết bao nhiêu, mắt tôi vẫn nhìn Maven. Cậu ta trao cho tôi một nụ cười khuyến khích gượng gạo. Tôi tự hỏi là liệu cô gái nào đáng lẽ đã được chọn cho cậu ấy.
 
Tôi đáng lẽ sẽ chọn ai?” Nếu như chẳng có chuyện gì, nếu thầy của Kilorn không chết, nếu bàn tay Gisa không gãy, nếu không có gì thay đổi. “Nếu” – đó là từ tệ hại nhất trên đời.
 
Nghĩa vụ. Sống sót. Những đứa trẻ có đôi mắt xanh biếc với đôi chân nhanh nhẹn của tôi mang họ của Kilorn. Tương lai đó trước đây đã khó mà xảy ra, thì giờ nó càng vô vọng. 
“Tôi cam kết bản thân mình cho ngài, Maven Calore,” tôi nói, đóng những chiếc đinh cuối cùng lên cỗ quan tài. Giọng tôi run run nhưng tôi tiếp tục. “Tôi đồng ý.”
 
Nó mang đến kết thúc, đóng sầm lại cánh cửa đối với phần đời còn lại của tôi. Tôi cảm thấy suy sụp nhưng không biết bằng cách nào vẫn cố ngồi xuống một cách duyên dáng.
 
Mave rón rén bước về chỗ, biết ơn vì thoát khỏi sự chú ý. Mẹ cậu vỗ cánh tay cậu để trấn an. Bà ta mỉm cười dịu dàng, nụ cười chỉ dành cho cậu ấy. Cả người Bạc cũng yêu thương con cái họ. Nhưng lúc Cal đứng dậy, nét mặt bà thoắt trở lại lạnh lùng, nụ cười biến mất trong tích tắc. 

 Đọc tiếp chương 10 – phần 2 

 Mời các bạn tiếp tục đọc truyện Red Queen – Nữ Hoàng Đỏ – bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *