Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (7) – phần 2
truyện And I Darken

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (7) – phần 2

Đọc truyện And I Darken: Trái tim nhuốm dần bóng tối – Kiersten White (7) – phần 2

Một nàng công chúa ngay từ phút giây sinh ra đã là sự thất vọng. Lada có đầy đủ mọi thứ mà lãnh chúa Vlad kỳ vọng ở một đứa con trai nhưng không hề mong muốn ở một đứa con gái. Trong truyện And I Darken, Kiersten White sẽ đi sâu vào một đế chế cổ với nhiều tham vọng, âm mưu và một Dracula nữ trong lịch sử.
                     ——————————————————————

7 (2)

Lada tì bàn tay lên bức tường, cảm nhận sự lạnh giá muôn thủa không rời khỏi những phiến đá. Lâu đài vừa là mục tiêu vừa là cái bẫy. Chưa bao giờ cô cảm thấy an toàn khi ở đây. Cô biết qua giọng nói ken két và thái độ căng thẳng của cha cho thấy ông cũng luôn cảm nhận được mối đe dọa. Cô khát khao được sống ở nơi nào đó khác, vùng thôn dã, chốn đồi núi, nơi có thể phòng vệ, nơi họ có thể trông thấy kẻ thù trước cả dặm xa. Nơi nào đó cha có thể thanh thơi, có thời gian cùng cô trò chuyện.
 
Hai Janissary đi ngang qua. Họ là những binh sĩ ưu tú người Ottoman. bị bắt đi từ khi còn là các cậu nhóc từ khắp các nước dưới danh nghĩa thuế, được huấn luyện và trang bị để phục vụ cho sultan và thần linh. Mũ lễ phục của họ nhuộm vàng đồng với những vạt rủ màu trắng rung rinh khi họ nói cười, hoàn toàn thoải mái. Cha cô luôn nhấn mạnh lâu đài là biểu tượng của quyền lực nhưng ông từ chối nhìn thấy biểu tượng thực sự của Tirgoviste. Nó không mang đến cho họ quyền lực nhưng nó mang đến cho những người khác quyền lực vượt lên trên họ. Họ bị mắc kẹt ở đây, là tù nhân theo yêu cầu của các gia đình boyar quyền thế. Tệ hơn, bất chấp sự đóng góp của cha cô cho cuộc vận động của Đức Giáo Hoàng, họ vẫn là một quốc gia chư hầu của đế quốc Ottoman. Cha cô hy sinh tiền bạc, mạng sống, danh dự cho đức vua Ottoman – Murad vì đặc quyền đối với ngôi vị này.
 
Bogdan lúng túng khi nói tiếng Hungary – hàng xóm phía Tây của họ. Anh đang kể cho Lada nghe về ngày hôm đó của mình. Cô bước vào đại sảnh, thỉnh thoảng lại sửa lỗi phát âm cho anh. Hai vệ binh Thổ đang ngồi đó, lười nhác dựa vào bức tường phía sau, Lada quan sát họ chỉ trong một cái chớp mắt. Họ giống như viên đá trong giày của cô, luôn gây phiền toái.
 
Bulgaria và Serbia cũng có những thỏa thuận tương tự với sultan Hồi Giáo, cung ứng tiền và các cậu trai cho đế quốc Ottoman để đổi lấy sự yên ổn, trong khi Hungary và Transylvania đấu tranh không chịu làm chư hầu. Sự căng thẳng nơi vùng biên đòi hỏi sự theo dõi sát sao của Vlad, rốt cuộc buộc ông phải rời nhà nhiều tuần lễ, và hậu quả là cơn đau dạ dày khiến ông khó chịu và bực bội.
 
Lada căm thù người Ottoman.
 
Một trong hai người vệ binh nhướn đôi mày rậm. Dù trông giống người Bulgaria hoặc có lẽ là Serbia hắn ta nói tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. “Đứa con gái xấu xí. hoàng tử sẽ phải rất may mắn mới tìm được cho cô ta một hôn sự. Hoặc có thể là một tu viện xoàng có tiêu chuẩn thấp.
 
Lada vẫn tiếp tục như thể không nghe thấy nhưng Bogdan dừng lại. Anh nổi xung. Người lính chú ý thấy thái độ của anh và bước về phía họ với sự quan tâm. “Cậu nói được tiếng Thổ sao?
 
Lada chụp lấy bàn tay Bogdan, trả lời bằng phát âm thuần thục. “Một người phải học tiếng Thổ nếu anh ta phải chỉ huy những con chó trong lâu đài.
 
Người lính bật cười. “Cô đúng ra phải ở nhà với chúng, con nhãi.
 
Lada đã rút con dao ra trước khi tên lính hay đồng bạn của hắn kịp nhận thấy. Cô quá thấp để với tới cổ người đàn ông, do vậy cô tự thỏa mãn với một vết rạch chéo sâu hoắm trên cánh tay hắn. Hắn thét lên đau đớn và kinh ngạc, nhảy lùi lại và khua khoắng thanh kiếm trong tay.
 
Lada ra hiệu. Bodgan quăng mình vào chân tên Janissary, xô ngã hắn. Bây giờ khi nằm trên sàn cổ hắn là một đích nhắm dễ dàng. Lada ấn nhẹ con dao dưới cắm hắn, ngẩng lên nhìn tên còn lại. Gã là một người đàn ông gầy gò, nhợt nhạt, gần như là một cậu bé, thực thế, với đôi mắt màu nâu sẫm. Một tay gã cầm thanh kiếm dài, lưỡi cong ưa thích của người Ottoman.
– “Chỉ có thằng đần mới tấn công con gái hoàng tử trong chính nhà của cô ấy. Hai binh sĩ bắt nạt một cô gái vô hại.” Lada nghiến chặt hàm răng nhìn gã. “Rất tệ đối với các bản hiệp ước.”
 
Tên vệ binh gầy gò thu lưỡi kiếm và lùi lại. Nụ cười tương xứng hoàn hảo với vũ khí. Gã cúi đầu, khoát một cánh tay bày tỏ sự tôn trọng.
 
Bogdan đứng lên khỏi sàn nhà, run lên vì tức giận. Lada lắc đầu với anh. Lẽ ra cô nên đừng để anh dính dáng đến chuyện này. Lada có một giác quan về sức mạnh, chuỗi dây xích vững chắc kết nối tất cả những người xung quanh cô. Cái cách mà những sợi xích đó lôi, xiết chặt và cuốn quanh người nào đó cho đến khi chúng làm tắc nghẽn nguồn cung cấp máu.
 
Hoặc đứt lìa hoàn toàn.
 
Cô có sẵn vài sợi xích để dùng khi cần thiết. Cô muốn tất cả chúng. Bogdan hầu như không có gì, và những sợi anh có đơn thuần là đức hạnh của một cậu bé. Mọi người tôn trọng anh nhiều hơn họ phải làm khi mẹ anh là nhũ mẫu. Nó làm quai hàm Lada đau nhức, sự bình dị trong cuộc sống chào đón Bogdan.
 
Lada chích mũi dao, ấn vào người lính đang nằm rạp thêm một lần nữa để răn đe, nhưng không quá mạnh đủ để rách da. Rồi cô đứng thẳng lại, vuốt phẳng mặt trước bộ trang phục. “Các ngươi là đám nô lệ,” cô nói. “Các ngươi chẳng làm gì để tổn hại đến ta được cả.”
 
Đôi mắt của người lính gầy nheo lại suy nghĩ khi gã nhìn qua vai Lada đến chỗ Bogdan đang đứng. Cô nắm lấy cánh tay anh và kéo anh ra khỏi phòng.
 
Bogdan vẫn đang bừng bừng tức giận. “Chúng ta nên nói với cha em.
– “Không!
– “Tại sao? Ông ấy nên biết họ đã bất kính với em như thế nào.
– “Chúng chẳng đáng để chúng ta phải bận tâm. Chúng còn thấp hèn hơn bùn đất. Anh không giận dữ vì bùn bám vào gót giày. Anh chùi chúng đi và chẳng đời nào ngó vào thêm lần nữa.
– “Cha em nên biết.
 
Lada cau mày. Không phải cô sợ bị trừng phạt bởi việc đã làm. Cái cô sợ là cha cô sẽ nhận ra đám vệ binh Thổ nhìn cô ra sao và nhận ra họ đúng. Rằng cô chỉ là con gái. Rằng cô kém giá trị hơn cả lũ chó trong lâu đài cho đến ngày cô có thể kết hôn. Cô phải là người thông minh nhất, không ngừng khiến ông ngạc nhiên và thích thú. Cô rất sợ rằng ngày mà cô ngừng làm vui lòng ông sẽ là ngày ông nhớ ra một đứa con gái vốn chẳng có tác dụng gì.
 
– “Liệu chúng ta có bị trừng phạt không?” Gương mặt Bogdan, thân thuộc và yêu dấu như của chính cô, nhăn nhó vì lo lắng. Anh đang lớn như một nhánh chồi xuân, hiện tại đã cao hơn rất nhiều. Đã bao lâu anh ở bên cô, cô không thể nào nhớ được. Anh là của cô, người cùng chơi đùa, người bạn tâm giao, người anh trai tinh thần chứ không phải ruột thịt. Phu quân của cô. Chỗ mà Radu yếu đuối thì Bogdan lại mạnh mẽ, vững vàng. Cô tóm lấy chiếc tai to của anh, nhô ra khỏi đầu anh như hai chiếc quai bình, và không gì đẹp đẽ trong lâu đài đối với cô quý giá hơn chúng.
– “Các binh sĩ Thổ chỉ có quyền hành chúng ta cấp cho họ,” cô coi nó như lời trấn an nhưng tâm trí cô thì hút chặt vào thanh kiếm lưỡi cong treo trên ngai vàng của cha. Món quà tặng từ Sultan, một lời hứa hẹn đi kèm đe dọa, như phần lớn mọi thứ ở Tirgoviste.
 
Sáng hôm sau, Lada thức giấc muộn, mắt cô nặng trĩu cơn ngái ngủ và trí óc hỗn độn bởi cơn ác mộng. Có một âm thanh lạ lùng, một tiếng nấc cụt rền rĩ phát ra từ phía bên kia cánh cửa phòng ngủ của cô. Tức tối, cô xông vào những gian buồng nằm giữa phòng ngủ của cô và Radu, nơi nhũ mẫu của họ ngủ.
Nhũ mẫu thu chặt cơ thể, rúm ró và run rẩy. Bà chính là nguồn gốc của âm thanh nọ. Radu đang vỗ lưng bà, trông thất thần.
– “Chuyện gì xảy ra vậy?” Lada hỏi, sự hoang mang lớn dần trong lồng ngực cô như một bầy ong.
– “Bogdan,” Radu giơ hai tay lên bất lực. “Các binh sĩ Thổ đưa anh ấy đi rồi.
 
Đám ong đã hóa thành đàn. Cô chạy vụt ra khỏi phòng, thẳng đến thư phòng của cha cô, nơi cô tìm thấy ông đang cúi mình xuốngđống bản đồ và sổ sách.
– “Cha ơi!” Giọng cô thốt ra hổn hển, xót xa. Bé nhỏ. Mọi nỗ lực của cô để khiến cha phải nhìn cô như thứ gì đó khác hơn là đứa con gái bé bỏng vừa buột ra từ ngữ duy nhất đó, song cô không thể ngăn bản thân lại. Ông sẽ giúp. Ông sẽ thay đổi nó. “Các binh sĩ Thổ đã bắt Bogdan đi rồi.
 
Cha cô ngước lên, đặt cây viết lông chim xuống và chùi ngón tay vào chiếc khăn tay trắng. Nó lem luốc vết đen, ông ném nó xuống sàn, bỏ đi. Giọng ông từ tốn. “Đám binh sĩ Thổ nói với ta rằng họ có chút rắc rối với một con chó trong lâu đài. Một người lính đã bị thương. Họ yêu cầu chúng ta thay thế một người đã được dạy tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. Đó là vận may cho con trai của một nhũ mẫu, phải vậy không?
 
Lada cảm nhận môi dưới của cô run lên. Cảm giác ấy hiện hữu trong tim khi cha nhìn thẳng vào cô, điên cuồng, kiêu hãnh đến tuyệt vọng, trộn lẫn vào nhau và giằng xé. Ông đã biết Bogdan là gì đối với cô. Ông biết, và ông để mặc đám lính Thổ Nhĩ Kỳ đưa người bạn thân nhất của cô đi.
 
Ông không quan tâm. Và giờ ông dõi theo những phản ứng của cô, đánh giá.
 
Cô siết chặt hai bàn tay đang run của mình thành nắm đấm. Cô gật đầu.
– “Từ nay trở đi, những con chó đó sẽ biết thân biết phận.” Cặp mắt của cha quét qua cô, giải phóng những con ong, để lại trong cô tiếng vang vọng và khoảng trống rỗng. Cô nhục nhã, đờ đẫn bước ra, đổ sụp người xuống bức tường, chống hai nắm đấm vào mắt để đẩy những giọt nước mắt chảy ngược vào trong.
 
Là lỗi của cô. Cô đáng lẽ phải tránh xa lũ binh sĩ Thổ. Radu hẳn sẽ làm thế. Nhưng cô đã không. Cô đã chống lại họ, đã chế nhạo họ. Và một trong số họ – gã gầy nhẳng kia chỉ bằng quan sát đã khám phá ra cách tốt nhất để làm tổn thương cô.
 
Tất thảy những sợi xích bé xíu của cô đã đứt tung và vòng lại quanh trái tim cô, xiết chặt. Đây là lỗi của cô nhưng cha cô là người đã phản bội. Ông hẳn có thể đã nói không – lẽ ra nên nói không, lẽ ra nên ngăn cản nó, nên cho lũ binh sĩ Thổ thấy chính ông, chứ không phải họ mới là người cai trị xứ Wallachia.
 
Ông đã lựa chọn không làm.
 
Tâm trí của cô mắc lại hình ảnh chiếc khăn tay bị vứt đi. Bẩn thỉu và bị rũ bỏ, bị quên lãng khi hiện tại nó không còn giá trị. Cha cô đã lãng phí. Cha cô nhu nhược.
 
Bogdan xứng đáng được đối xử tốt hơn.
 
Cô xứng đáng được đối xử tốt hơn.
 
Wallachia cũng vậy.
 
Trong thâm tâm, cô quay trở lại ngọn núi, đứng trên đỉnh của nó, nhớ lại giây phút mặt trời ôm trọn lấy cô. Cô sẽ không bao giờ dẹp đất nước sang một bên như cách cha cô đã làm. Cô sẽ bảo vệ nó.
 
Một tiếng thổn thức khe khẽ chực chờ thoát ra. Cô có thể làm gì đây? Khi không quyền không lực?
 
Vẫn chưa, cô thề. Chưa đến lúc cô có sức mạnh trong tay. 
Mời các bạn đón đọc truyện And I Darken – Kiersten White phần tiếp theo qua bản dịch của Used Book Store VN trong thời gian sớm nhất. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *