Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (7) – phần 1
And I Darken - Kiersten White

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (7) – phần 1

Đọc truyện And I Darken: Trái tim nhuốm dần bóng tối – Kiersten White (7) – phần 1

Một nàng công chúa ngay từ phút giây sinh ra đã là sự thất vọng. Lada có đầy đủ mọi thứ mà lãnh chúa Vlad kỳ vọng ở một đứa con trai nhưng không hề mong muốn ở một đứa con gái. Trong truyện And I Darken, Kiersten White sẽ đi sâu vào một đế chế cổ với nhiều tham vọng, âm mưu và một Dracula nữ trong lịch sử.
                     ——————————————————————

7 (1)

Mùa xuân sau khi cô suýt mất Radu trong dòng sông băng, Lada nằm ngửa, dõi mắt vào những tán lá trên đầu, những cành cây đan nhau chặt đến mức mọi thứ đều được lọc qua một tầng xanh mướt rực rỡ. Thầy dạy của họ mỉm cười, tiếng Latin ngày hôm nay họ đã thuộc hết. Lúc này Radu gần mười hai tuổi trong khi Lada sắp sửa mười ba. Một thứ gì đó trong sự trôi chảy của thời gian và sự bồi đắp năm tháng vào cái tên lấp đầy trong cô nỗi sợ hãi. Cô không đủ tuổi, vẫn chưa. Tính cả lúc này chăng nữa thì vẫn còn quá lâu để tới.
 
Sau bảy năm học hành, bảy năm sống trong thành phố – trong lâu đài này, cô có thể đọc, viết, nói tiếng Latin như bất kỳ ai. Nó là ngôn ngữ của những biên bản, thư từ và của Chúa, trang trọng và cứng nhắc trong miệng. Tiếng Wallachia được coi là ngôn ngữ hèn kém hơn. Nó là thứ tiếng để nói chứ hiếm khi được dùng để viết.
 
Nhưng, nó thân thương khi nếm trải trên đầu lưỡi làm sao.
 
“Ladislav,” gia sư nhắc nhở. Đó là một anh chàng trẻ tuổi, mày râu nhẵn nhụi, bởi vì anh chẳng sở hữu đất đai nên không được phép để râu trên mặt. Lada thấy anh ta thật khó chịu nhưng cha cô khăng khăng rằng cô phải được học hành cùng với Radu. Thật ra, chính xác lời lẽ của cha cô là thật lãng phí khi phải giáo dục thứ sâu bọ nhõng nhẽo, nhưng ít nhất chúng ta còn có Lada, con bé có đầu óc triển vọng. Đáng tiếc, nó lại là con gái.
 
Thông minh hơn, mạnh mẽ hơn, to lớn hơn. Cô không bao giờ quên các lý do cha đã liệt kê ra để nhắn nhủ rằng cô không có hy vọng đánh bại ông vài năm trước. Kể từ đó, mục tiêu của cô là giành được tình yêu thương của ông, để ông thấy được cô sẽ đạt được tất cả những thứ ấy. Thách thức đó cô không ngừng theo đuổi, bởi lẽ phía bên kia thử thách – khi cô đã trở nên thông minh hơn, mạnh mẽ hơn, to lớn hơn cha sẽ nhìn cô với niềm tự hào và tình yêu nhiều hơn ông đã từng hướng về Mircea – anh trai họ. Anh ta năm nay đã hai mươi tuổi, một chàng trai trưởng thành – người thừa kế của cha. Mircea đã chiến đấu khi các cuộc chiến kêu gọi, xoa dịu căng thẳng giữa các gia đình boyar, ăn với cha, lên kế hoạch và cưỡi ngựa cùng ông. Anh ta là cánh tay phải của Wallachia, cũng chính bàn tay anh luôn giật tóc, cấu da, tìm những cách hèn hạ để làm đau người khác mà không ai hay biết.
 
Và một ngày nào đó anh ta sẽ là hoàng tử
 
Nếu anh ta sống được lâu đến thế.
 
Nhưng trước đó, trước khi quá muộn. Lada sẽ tiếm chỗ của Mircea trong lòng cha họ. Ngày ông trả lại cho cô con dao và gọi cô là con gái của Wallachia cũng là lần đầu tiên ông thực sự nhìn thấy cô, và ký ức ấy vừa là niềm hạnh phúc vừa là nỗi đau mà cô nuôi dưỡng từ bấy đến giờ.
 
Cô lặp lại câu cuối cùng mà gia sư vừa nói bằng tiếng Latin, rồi nói nó bằng tiếng Hungary và Thổ Nhĩ Kỳ thuần thục.
– “Tốt lắm.” Người hướng dẫn của cô di chuyển chật vật trên chiếc ghế gỗ mà anh ta mang theo. “Mặc dù chúng ta sẽ làm tốt hơn nữa nếu học trong nhà.”
 
Vị gia sư trước đã tát cô khi cô đòi ra ngoài. Cô đã đấm vỡ mũi anh ta. Gia sư lần này chưa khi nào dám làm gì quá hơn các đề xuất nhẹ nhàng, chúng đơn giản là luôn bị phớt lờ.
– “Đây là đất nước của ta,” Lada đứng dậy, vươn tay qua đầu, tay áo hồ cứng chống lại cử động của cô. Cô không thích học trong lâu đài. Mỗi ngày cô đều đưa họ rời khỏi nội thành, băng qua những căn nhà nhỏ hơn rồi các túp lều lụp xụp, tồi tàn, dơ dáy khu ngoại ô ven đô để đến vùng nông thôn xanh mát, trong lành. Ngựa được thả trên các cánh đồng mọc đầy hoa tím, trong khi cô và Radu ngồi học dưới bóng râm của những tán cây chốc vỏ nhợt nhạt.
– “Đất nước này không phải của chị,” Radu cào một cây gậy xuống mặt đất để viết các động từ tiếng Latin.
– “Đây không phải là Wallachia sao?
 
Radu gật đầu, cậu có một vết bẩn nơi mũi. Nó làm cho đứa em trai của cô nhỏ bé và buồn cười. Nó kích thích Lada. Radu luôn ở bên cô, như một phần phụ trong cuộc sống, cô không bao giờ có thể quyết định nên nghĩ về cậu như thế nào. Thi thoảng, một nụ cười rạng rỡ nở ra trên gương mặt cậu như mặt trời tỏa ánh nắng xuống dòng suối, hoặc khi nhìn thấy cậu thư thái say giấc, trong lòng cô tràn ngập một nỗi đau vô bờ. Nó khiến cô hoảng sợ. 
– “Ngồi thẳng lên coi,” cô kéo cằm và lau mũi cho cậu em bằng vạt áo sơ mi cô mặc, mạnh đến mức khiến cậu la oai oái và cố vùng ra. Cô ghì chặt cằm cậu hơn. “Đây là Wallachia và tao là con gái của Wallachia. Cha chúng ta là hoàng tử của xứ này. Đây là đất nước của tao.
 
Radu rốt cuộc cũng ngừng vùng vẫy, ngó cô chằm chằm. Nước mắt dâng đầy trong đôi mắt to tròn của cậu. Đẹp tuyệt vời, đứa em trai của cô. Gương mặt của cậu luôn làm cho đám đàn bà con gái phải dừng lại trên đường xôn xao. Khi cậu vô tình nở nụ cười lơ đãng, người đầu bếp cho cậu thêm phần đồ ăn cậu thích nhất. Và khi Lada thấy cậu đau, cô muốn bảo vệ, ý nghĩ đó khiến cô tức giận. Cậu quá yếu đuối và bảo vệ cậu giống như bảo vệ một điểm yếu. Mircea chắc chắn không phải chịu bất cứ điểm yếu nào thay cô.
 
Cô buông Radu ra và chà vào phía sau đầu. Tháng trước, Mircea đã giật mạnh tóc cô đến nỗi nó để lại một mảng hói, giờ mới chỉ bắt đầu có thưa thớt tóc mọc lên. Con gái con đứa thì nên biết chỗ của mình, anh ta nguýt.
 
Lada ngẩng mặt lên nhìn tia nắng len qua đám lá. Đây, đây là chỗ của cô. Cha cô đã giao nó cho cô và Wallachia sẽ muôn đời là của họ.
 
Radu đá đám cát bụi vào mấy dòng chữ nguệch ngoạc của cậu. “Không phải ai cũng muốn đất nước này là của chúng ta.
– “Chúng ta có thể quay trở lại – ” người gia sư cất tiếng nhưng Lada đã giơ một bàn tay khiến anh ta im lặng.
 
Cúi xuống, cô nhặt một viên đá tròn, một viên đá vừa vặn hoàn hảo với lòng bàn tay. Cân bằng. Nặng trĩu. Xoay tròn, cô lia nó qua khoảng không. Một tiếng uỵch, tiếp sau đó là tiếng gào cáu tiết và rồi là tiếng cười. Bogdan đứng lên khỏi chỗ anh đang trườn dọc theo mặt đất, cố gắng bò về phía họ.
– “Gắng hơn nữa đi, Bogdan.” Lời chế nhạo của Lada chuyển thành một nụ cười. “Đến đây ngồi đi, Radu đang nhằn tiếng Latin.”
– “Radu đang học rất tốt.” Người gia sư cau mày nhìn Bogdan. “Và tôi không được thuê để dạy dỗ con trai của một bá vú.”
 
Lada nhìn xuống anh ta với tất cả nét lạnh lùng, độc đoán mà bẩm sinh cô đã có. “Anh được thuê để làm những gì anh được bảo.”
 
Người gia sư muốn giữ cái mũi thẳng, lành lặn hơn nên anh ta thở dài bất lực và tiếp tục bài học.
 
Bây giờ là bằng tiếng Hungary,” Lada ra lệnh cho Bogdan, bước chân của cô nhanh và điềm tĩnh trên hành lang. Tirgoviste được thiết lập như một thành phố Byzantine rộng lớn: lâu đài nằm chính giữa, dinh thự của quý tộc ở xung quanh, nhà ở của các nghệ nhân và nghệ sĩ, nhóm người được bảo trợ bởi quý tộc bao quanh nó và rồi, bên ngoài vòng bức tường đá khổng lồ là những người còn lại. Bên trong thành, nhà cửa được sơn một loạt màu sắc chói sáng của đỏ và xanh dương, vàng và xanh lá. Sự hỗn tạp của hoa văn và các đài phun nước đua tranh nhau gây chú ý. Nhưng mùi chất thải hôi thối của người lẩn quất bên dưới mọi vật, và đám người nghèo cùng người bệnh chồng chất dường như đang tiến sát hơn đến khu vực nội thành. Lada thậm chí còn nhìn thấy những túp lều của họ dựng sát vào chính bức tường thành.
Lada và Radu không được phép dành thời gian bén mảng đến khu ngoại vi của Tirgoviste. Mỗi lần rời thành phố, họ đi thành đoàn và lướt nhanh qua đường xá, chỉ thoáng trông thấy những ngôi nhà dột nát và những ánh mắt tăm tối, hồ nghi.
 
Họ sống trong lâu đài, nơi mà dù cố gắng bằng mọi cách cũng không thể ra vẻ huy hoàng của Constantinople. Nó âm u, tăm tối và chật chội. Các bức tường dày, các khe cửa sổ, hành lang mê cung. Kiến trúc lâu đài đã chứng minh hồ bơi, vườn tược và những người ăn vận bảnh bao chỉ là lừa dối. Tirgoviste đâu phải là Byzantium hào nhoáng, ngay cả Byzantium cũng chẳng còn là Byzantium xưa. Như mọi nơi kề cận với đế quốc Ottoman, Wallachia trở thành vùng đất bàn đạp cho những quân đội hùng cường hơn, con đường mòn bị giày xéo bởi những gót giày bọc sắt hết lần này đến lần khác. 
Đọc tiếp chương 7 – phần 2 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *