Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (6)
đọc truyện And I Darken CHAP 6

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (6)

Đọc truyện And I Darken: Trái tim nhuốm dần bóng tối – Kiersten White (6)

Một nàng công chúa ngay từ phút giây sinh ra đã là sự thất vọng. Lada có đầy đủ mọi thứ mà lãnh chúa Vlad kỳ vọng ở một đứa con trai nhưng không hề mong muốn ở một đứa con gái. Trong truyện And I Darken, Kiersten White sẽ đi sâu vào một đế chế cổ với nhiều tham vọng, âm mưu và một Dracula nữ trong lịch sử.
                     ——————————————————————

6

Tirgoviste, Wallachia, năm 1447

Radu, mười một tuổi và trông vẫn nhỏ hơn tuổi thực của mình đá vào lớp tuyết cứng. Cậu đang lạnh cóng, rầu rĩ và tức tối. Lada và Bogdan hét lên vui vẻ khi bay qua cậu, một tấm khiên kim loại cũ vừa đủ che cả hai người. Họ lăn xuống chân đồi, chạy tới một điểm dừng chỗ bờ sông. Sẽ mất nhiều thời gian để trèo lên khỏi đây, với cái khiên lấy cắp nặng nề lê phía sau họ. Mặc cho Radu giúp mang nó, họ sẽ không cho cậu một lượt chơi.
 
Khi Lada và Bogdan đã vác cái khiên trở lại mỏm đồi cho một cú trượt khác, họ liến thoắng nói chuyện bằng ngôn ngữ bí mật, thứ mà họ nghĩ Radu không thể nào hiểu được.
“Nhìn nó kìa,” Bogdan cười, đôi vành tai anh đỏ rực trong lạnh giá. “Anh nghĩ nó sẽ khóc đấy.
– “Lúc nào nó chẳng khóc,” Lada trả lời,mắt thậm chí không thèm nhìn đến Radu.
 
Dĩ nhiên, điều này khiến đôi mắt của Radu ầng ậc nước. Radu ghét Bogdan. Nếu anh chàng ngu ngốc đó không ở đây, thì Radu sẽ là người lăn xuống đồi cùng Lada, sẽ là người chị cậu chia sẻ những bí mật.
 
Cậu lê bước trên mặt tuyết, mặt trời phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Nếu họ bắt gặp cậu khóc, cậu sẽ khẳng định đó là do ánh sáng dù rằng họ sẽ biết sự thật. Trên bờ sông nước đã đóng băng đến mức có thể nhìn thấu. Dăm đứa trẻ chơi đùa gần đó, nhang nhác tầm tuổi Radu. Cậu tới gần chúng hơn, cố xuất hiện như thể chỉ tình cờ đi lối đó.
 
Cậu muốn chúng mời cậu chơi chung
 
Cậu cực kỳ muốn nhưng nó làm cậu tổn đau còn hơn những ngón tay giá buốt.
– “Tao thưởng một cái bánh mật ong cho ai dám ra chỗ giữa sông,” thằng bé lớn tuổi nhất tuyên bố. Đôi chân trần được bọc trong vải nhưng nó thẳng lưng như bất cứ đứa trẻ quý tộc boyar nào.
– “Nói dối,” một cô bé với những bím tóc dài, lộ ra khỏi tấm khăn choàng đầu đáp lại. “Costin, bạn chẳng có đồ ăn bao giờ .”
 
Thằng bé vênh cằm lên, sự kiêu hãnh và tức giận hữu hình trong lời nói. “Tao có thể đi xa hơn tất cả lũ tụi mày. Tao thách tụi mày đấy. Ai đủ can đảm nào?
– “Tôi,” Radu nói và cậu ân hận ngay tức khắc. Bẩm sinh luôn cẩn trọng, sợ bị tổn thương, Radu tránh để mình mạo hiểm. Đó cũng là một trong những nguyên do Lada và Bogdan chế nhạo cậu nhiều nhất. Đi ra giữa dòng sông băng không phải việc mà từ trước tới giờ cậu chọn để làm.
 
Suýt nữa cậu thoái lui khi nghe thấy tiếng la phấn khích của Bogdan ở sau lưng. Nhưng rồi cậu dấn bước.
 
Cả nhóm chăm chú, giờ đây chỉ dõi theo cậu. Mắt Costin nheo lại khi nó nhìn bộ trang phục đẹp đẽ của Radu, dừng rất lâu trên đôi ủng da của cậu. Radu muốn trở thành bạn nó. Hơn thế nữa, theo cái cách mà chính Radu cũng không hiểu, cậu muốn được là Costin. Cậu muốn nhìn thẳng vào mặt người khác, không sợ hãi, e de, ngay cả với chính cái tên.
 
Môi trên của Costin mím lại, và Radu bị chiếm hữu bởi nỗi sợ đột ngột, tệ hơn cả việc đối mặt với dòng sông băng. Cậu sợ Costin sẽ phớt lờ cậu hoặc bảo cậu biến đi. Cậu sợ lũ trẻ sẽ đánh giá cậu và biết cậu không đáng để phung phí thời gian của chúng.
– “Nếu cậu đi được xa hơn tôi, tôi sẽ tặng cậu đôi giày,” Radu nói, lời nói của cậu rơi tõm vào tuyệt vọng.
 
Cặp lông mày của Costin nhướng lên, vẻ mặt nó trở nên ranh mãnh. “Mày thề chứ?
– “Trên mọi vị Thánh.
 
Bọn trẻ nửa kinh hoàng nửa ấn tượng trước lời tuyên bố không thích đáng và hỗn xược từ Radu. Đó là một lời thề hệ trọng, bởi lẽ có nhiều vị Thánh hơn là số Radu nhớ được. Và cậu biết đáng lẽ cậu không nên viện họ cho một việc như thế. Radu đứng thẳng, bắt chước tư thế hùng hổ của Costin.
– “Còn nếu mày đi được xa hơn tao thì sao?” Giọng Costin cho thấy nó nghĩ chuyện ấy là bất khả.
Radu mỉm cười, xuôi theo lời dối trá rõ rành rành của Costin. “Bánh mật.
 
Costin gật đầu, và cả hai bước ra khỏi bờ sông. Nơi này rất gần bờ, băng có màu trắng đục, rải rác những hòn sỏi nhỏ. Radu di chuyển đôi chân một cách do dự, cố gắng cảm giác làm sao để chiếc ủng trượt đi.
 
Cười vang, Costin lướt về phía trước, trượt đôi chân bọc trong vải tựa như nó từng làm vậy cả trăm lần. Biết đâu nó đã từng làm thật.
 
Học theo Costin, Radu tiếp tục trượt về phía trước. Cậu bắt đầu tiến bộ hơn dù vẫn tụt lại đằng sau. Tốt thôi. Thực lòng, Radu không muốn đánh bại thằng bé vì cậu chắc chắn Costin chẳng có bánh ngọt để chìa ra, Khi người ta không đạt được kỳ vọng, họ sẽ hổ thẹn hoặc giận dữ. Radu đã nhận ra, cậu ngờ rằng Costin thuộc tuýp người sẽ giận dữ và cậu thì chỉ muốn làm bạn nó, chứ không phải kẻ thù.
 
Dù sao đi nữa, cậu vẫn còn có đôi ủng khác ở nhà. Vú sẽ rầy la cậu nhưng vú sẽ không kể với cha. Và bà luôn ân cần, dịu dàng với cậu sau mỗi lần trách mắng.
 
Từ bờ sông, chúng đã đi được một đoạn gấp vài lần chiều dài cơ thể, đúng lúc một tiếng rắc vang vọng xung quanh. Radu chết trân.
 
Costin ngoảnh lại, đôi mắt đen nhấp nháy, cằm vênh lên. “Chỗ giữa lối này cơ mà, thằng hèn nhát.” Nó bước thêm vài bước, với một âm thanh rúng động, nó rơi qua lớp băng.
– “Costin,” Radu hét lên, trườn tới chỗ vỡ. Thằng bé trồi lên, bám vào một mảnh băng. Radu rạp người xuống rướn tới trước. Cậu gần như có thể chạm đến bàn tay Costin song cậu nghe thấy lớp băng bên dưới mình đang rạn nứt.
 
Ai đó túm lấy mắt cá chân, lôi cậu trở lại.
– “Đợi đã!” cậu thét lên, chìa tay cho Costin, lúc này đã đẩy được bụng lên nhưng không đủ sức nhấc phần thân thể còn lại khỏi mặt nước. Nó với tới Radu nhưng đã quá muộn. Đôi mắt Costin mở to khiếp hãi, mặt nó trắng nhợt như băng khi Radu bị kéo đi.
– “Chờ, chờ đã, chúng ta phải giúp cậu ấy!” Radu cố gắng giãy bàn chân ra nhưng một bàn tay khác đã tóm lấy mắt cá chân kia và siết chặt. Cằm đập vào băng, răng vập vào lưỡi chảy máu. Rồi cậu bị ném xuống bờ sông, Lada tát vào mặt cậu.
– “Mày nghĩ gì thế hả?” Lada rít lên
– “Chúng ta phải giúp cậu ấy!
– “Không!
– “Cậu ta sẽ chết đuối mất. Để em đi đi!
Cô túm lấy cổ áo cậu, lắc mạnh. “Mày nhẽ ra cũng chết rồi.
– “Câu ta sẽ chết đấy!
– “Nó chẳng là cái thá gì cả. Mạng của mày đáng giá hơn nó gấp trăm lần, mày hiểu không? Đừng bao giờ, đừng bao giờ liều mạng lần nữa vì ai đấy.
 
Cô vẫn đang lắc cậu, đầu cậu ong ong lên khiến cậu không thể nhìn thấy dòng sông, không thể nhìn thấy liệu Costin có sao không. Cậu nghe được tiếng lũ trẻ gào thét, nhưng âm thanh nghe rất xa xôi và chìm nghỉm trong tiếng mạch đập. Sau cùng, Radu nhìn vào Lada, trông chờ sự tức giận nhưng thay vào đó cô trông…thật lạ thường. Đôi mắt cô đầy những giọt nước mắt cô đã từng chế nhạo.
 
– “Đừng bao giờ làm vậy nữa.” Cô đứng dậy và kéo cậu lại bên cô. Bogdan cầm tay cậu và bọn họ lôi cậu đi khỏi. Cậu cố ngoái lại nhưng Lada đã túm cổ, ép cậu nhìn thẳng hướng trước mặt. Cậu mong đợi cô sẽ đi trước cậu trong cuộc hành quân lạnh lẽo, đằng đẵng về nhà hoặc sẽ mắng mỏ cậu. Thế nhưng, cô lặng lẽ đi bên cạnh.
 
– “Nó không sao,” rốt cuộc cũng nói, sau vài phút nghe Radu sụt sịt. “Nó đã trèo lên được.
– “Cậu ấy lên được sao?” Radu rùng mình hy vọng, run rẩy khắp người.
 
Lada trỏ vào tấm khiên. “Ngồi đi.” Cô bảo Bogdan kéo cậu ngồi lên nó. Cô kêu Bogdan bằng vô số từ ngữ chỉ con lừa, đến mức Radu quên béng gương mặt Costin và cười nghiêng ngả. Đêm hôm đó, cô ngồi bên cậu khi họ ăn bữa tối trước bếp lửa, trêu chọc cậu, quấy rầy cậu theo cách của cô.
 
Khi Lada nghĩ là Radu đang ngủ, cô rón rén bước vào phòng cậu. Nhưng Radu chưa ngủ say, luôn tỉnh táo và lo lắng về thứ gì đó. Nhưng cậu vẫn nằm yên như thường, giữ hơi thở đều đều. tò mò về những gì chị cậu sẽ làm.
 
Cô ngồi bên giường cậu một lúc lâu. Cuối cùng đặt một tay lên vai cậu và thì thầm “Mày là của tao.
 
Radu nghĩ về cách Lada nói khi cô bảo cậu là Costin đã thoát khỏi dòng sông. Giọng của cô, nghe thiếu chút âm sắc. Cậu gần như chắc chắn cô đã nói dối. Cậu ngủ thiếp đi, bao bọc trong hơi ấm của cô bên cạnh và day dứt về cảm giác tội lỗi vì đối với cậu ngày hôm nay hạnh phúc biết bao.
 
Đến giờ nó vẫn khiến cậu hạnh phúc.
Đọc tiếp chương 7
Mời các bạn đón đọc truyện And I Darken – Kiersten White qua bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *