Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (5)
Đọc truyện And I Darken - Wallachia

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (5)

Đọc truyện And I Darken: Trái tim nhuốm dần bóng tối – Kiersten White (5)

Một nàng công chúa ngay từ phút giây sinh ra đã là sự thất vọng. Lada có đầy đủ mọi thứ mà lãnh chúa Vlad kỳ vọng ở một đứa con trai nhưng không hề mong muốn ở một đứa con gái. Trong truyện And I Darken, Kiersten White sẽ đi sâu vào một đế chế cổ với nhiều tham vọng, âm mưu và một Dracula nữ trong lịch sử.
                     ——————————————————————

5

Curtea de Arges, Wallachia, năm 1446

Suốt mùa hè năm Lada 12 tuổi, khi một dịch bệnh bùng phát cùng tiếng vo ve không ngớt của hàng nghìn con nhặng, Vlad đưa Lada và Radu rời khỏi thành phố. Mircea, mối thống khổ về một người anh trai đang ở Transylvania để làm dịu căng thẳng. Lada cảm thấy hãnh diện ra mặt khi cưỡi ngựa bên cạnh cha mình. Radu, chị vú và Bogdan cưỡi ngựa phía sau họ, trong khi đội cận vệ của chavẫn còn ở tít phía sau. Cha cô chỉ ra những đặc điểm đa dạng của vùng thôn quê – một lối mòn khuất bên sườn núi, một nghĩa địa cổ xưa với những con người bị quên lãng từ lâu được đánh dấu bằng những phiến đá nhẵn mịn, cách những người nông dân đào các con mương để dẫn nước từ sông về với ruộng đồng. Cô uống từng lời nói của cha với cơn khát còn hơn cả mặt đất tham lam hút nước.
Dừng chân chốc lát tại một thành phố nhỏ xanh tươi của Curtea de Arges, họ bày tỏ sự thành kính tại một nhà thờ mà cha cô dành cho bảo trợ. Bình thường, Lada chẳng thích thú gì các giáo điều. Mặc dù vẫn tham dự các buổi lễ nhà thờ cùng cha, nó luôn là một nhiệm vụ chính trị để được trông thấy, quan sát, cho phép ra gia đình này hay gia đình kia được gần gũi họ như là vấn đề uy tín. Các linh mục hát như ru ngủ, không khí sến sẩm và ánh sáng mờ tỏ, ngột ngạt lọc qua lớp kính màu. Họ là dòng chánh thống(*), nhưng cha cô có mối quan hệ chính trị với Đức Giáo Hoàng thông qua Hiệp Hội Rồng, do vậy thậm chí còn quan trọng hơn để cô đứng nghiêm, lắng nghe các linh mục, làm chính xác mọi điều khi cần thiết sao cho giống những người khác.
Đó là một màn trình diễn mà Lada chán ghét.
 
Tuy nhiên, tại đây, trong nhà thờ này tên của cha được chạm khắc trên tường, được phủ vàng lá và nằm trang trọng kế bên bức họa khổng lồ chạm khắc hình Đức Ki tô trên cây thập giá. Nó làm cô thấy mình mạnh mẽ. Như thể Thiên Chúa biết tên gia tộc của cô.
 
Một ngày nào đó, cô sẽ xây nhà thờ của riêng mình, và Chúa cũng sẽ nhìn thấy cô.
 
Họ tiếp tục đi dọc theo sông Arges, con sông có khúc hẹp và chảy xiết, có khúc rộng và bằng phẳng như gương. Nó chảy ngoằn nghèo qua mặt đất cho đến tận chân núi. Khung cảnh xanh thẫm đến mức gần như đen. Đám sỏi màu xám đậm và những hòn đá tảng nhô ra khỏi sườn dốc lên cao, chảy lững lờ phía dưới là dòng Arges. 
Trời lạnh hơn ở Tirgoviste. Cái lạnh se sắt chưa khi nào hoàn toàn bị xua tan bám vào các vách đá rêu phong. Rặng núi mờ xa quá dốc đến mức mặt trời chiếu rọi vào đoàn lữ hành chỉ vài giờ mỗi ngày trước khi bóng tối bao phủ khắp đèo. Có mùi của thông, gỗ và mùi rễ cây mục rữa, nhưng ngay cả thứ mùi cũng toát lên sự phì nhiêu và lành mạnh, không giống mùi rễ cây rữa nát lẩn khuất tại Tirgoviste.
 
Một buổi xế chiều, gần cuối chặng hành trình, cha họ đi ngang qua một cây thường xuân mọc xum xuê bên rìa một tảng đá. Ông bứt một nhánh cây nhỏ, ngửi mùi của nó và đưa nó cho Lada với một nụ cười. Đó là nụ cười khiến cô ngây ngất và choáng váng hệt như không khí trên đỉnh núi. Một nụ cười thư thái. Cô chưa bao giờ chứng kiến cha mỉm cười, và nhận được nó khiến trái tim cô đập dữ dội trong niềm hạnh phúc.
 
– “Chúng ta chính là loài cây đó“, ông nói và phi ngựa về phía trước.
Lada kéo mạnh dây cương con ngựa của mình, một sinh vật nâu xỉn và dễ bảo để dừng lại. Cô nghiên cứu cái cây đã luồn lách sự sống qua sỏi đá. Nó nhỏ bé, xoắn xuýt nhưng xanh tươi và vươn thẳng lên trong sự thách thức của trọng lực. Nó sống ở một nơi mà không một loài cây nào xanh tốt.
 
Lada không biết cha muốn nói đến hai người bọn họ, hay ý ông là cả xứ Wallachia. Trong tâm trí cô, cả hai khó mà phân biệt được. Chúng ta là loài cây đó, cô nghĩ, đưa nhánh cây tỏa hương nồng nàn lên mũi. Chúng ta thách thức cái chết, để vươn lên.
Tối hôm đó họ đến một ngôi làng, nép mình giữa dòng sông và rặng núi. Nhà cửa đơn sơ, trống trải, không thể so sánh với lâu đài của họ. Nhưng trẻ nhỏ chạy nhảy vui đùa trên khắp đường làng và hoa lá tươi thắm được trồng trong các chậu cây nho nhỏ. Bầy gà và cừu thảnh thơi đi dạo.
 
Bọn trộm thì sao?” Radu hỏi. Ở Tirgoviste, vật nuôi của họ được nhốt cẩn thận trong chuồng, một người sẽ được giao nhiệm vụ canh chừng chúng không rời mắt.
 
Người vú nuôi làm động tác dang rộng cánh tay,chỉ sự bao quát ngôi làng. “Mọi người đều biết nhau. Ai lại trộm cắp từ hàng xóm của mình?”
 
Đúng vậy. Bởi lẽ họ sẽ ngay lập tức bị phát hiện và trừng trị” – Lada nói.
 
Radu trao cho cô một nụ cười nhăn nhó. “Bởi vì họ quan tâm lẫn nhau thôi.”
 
Họ được phục vụ đồ ăn – ấm nóng, những ổ bánh mì tròn và bánh mì thô, thịt gà cháy xém bên ngoài còn bên trong nóng hổi. Có thể vì nó là một chuyến đi xa, hoặc do mùi tươi non khắp nơi của cây cối, mà ngay cả thức ăn nơi đây cũng ngon lành và chân thực hơn đối với Lada.
 
Sáng hôm sau, Lada dậy sớm. Rơm ở dưới giường thò qua tấm trải chọc vào lưng cô. Với tiếng ngáy của vú, và Radu cùng Bodgan cuộn tròn trong góc như những chú cún con, Lada trượt ra ngoài cửa sổ.
Căn nhà tranh ấm cúng và sạch sẽ, đẹp nhất trong làng được xây dựa vào hàng cây. Và chỉ mất vài bước chân trước khi Lada được bao bọc trong một thế giới mới, thế giới bí mật đầy ắp ánh sáng lọc qua tầng xanh và thanh âm vo vo đều đặn từ đám côn trùng ẩn mình không nhìn thấy. Mặt đất dưới bàn chân trần của cô ẩm hơi sương và rải rác nhiều chú sên sọc to bằng ngón trỏ. Sương mù còn vương lại trên các phần của cây, vẫy chào cô với hầu hết những chiếc tua mảnh mai sống động. Cô leo thẳng lên trên, chọn một lối đi cheo leo, vòng vèo theo con đường chậm chạp dẫn tới đỉnh của một mỏm đá rắn xám màu nhô ra gần nhất.
 
Có những tàn tích còn lại trên đó. Một pháo đài cổ từ lâu đã sụp đổ. Nó trêu chọc cô bằng cái nhìn thoáng qua lớp sương mù, vẫy gọi cô theo cách mà cô không tài nào giải thích được.
Cô phải tới được chỗ nó.
 
Cô trèo xuống một khe núi nhỏ, rồi tiến thẳng đến bề mặt của đỉnh núi đá. Bàn chân cô trượt đi và cô áp mặt vào tảng đá, thở dốc. Đóng vào vách đá là những cái chốt rỉ sét sót lại của thứ hẳn đã từng neo giữ một cây cầu. Lada bám vào một cái chốt, thêm một cái nữa cho đến khi cô đu được người lên và leo qua phần trơ lại của một bức tường đổ nát.
 
Cô băng qua nền, những mẩu gạch vữa lởm chởm đâm vào bàn chân. Ở mép ngoài cùng, nơi bức tường đã sụp xuống, không gì còn sót lại trừ một cái sân rải đá sỏi vắt vẻo trong một không gian trống rỗng. Tim cô đập thình thịch khi cô nhìn xuống Arges, giờ chỉ còn một dòng chảy nhỏ xíu, và ngôi làng, với những mái nhà to bằng hòn đá cuội. Mặt trời nhô lên ở đỉnh đối diện, rọi thẳng vào cô, biến bụi trong không khí thành vàng và sương mù thành những giọt cầu vồng rực rỡ. Mắt cô bắt gặp một bông hoa  có gai màu đỏ tía mọc lên từ nền đất cũ. Cô hái nó, nâng niu nó trong ánh sáng, ấp nó vào gò má cô.
Thứ cảm xúc hân hoan lan tỏa khắp người. Cô biết rằng khoảnh khắc này, ngọn núi này, mặt trời này được sắp đặt dành riêng cho cô. Lần gần nhất cô đạt tới cảm giác vui mừng – cả ngọn lửa và ánh sáng trong lồng ngực – là khi cha hài lòng với cô. Nhưng điều này mới mẻ, to tát hơn và choáng ngợp. Nó là Wallachia, mảnh đất của cô, mẹ của cô đang vẫy chào. Cô chưa từng trải nghiệm tinh thần Thiên Chúa trong các bức tường của nhà thờ, nhưng ngay trên đỉnh cao này, giữa vùng thôn dã, cô cảm nhận sự bình an, mục tiêu và sứ mệnh. Hào quang của Thiên Chúa chính là đây.
Đây là Wallachia.
Là Wallachia của cô.

Đọc truyện And I Darken - Wallachia

 

Sau khi mặt trời gần như đã vượt lên khỏi hẻm và chuẩn bị biến mất sau ngọn núi, Lada đã tự mình tụt xuống. Khó hơn lúc trèo lên, khi mà bàn chân kém quả quyết và mục đích của cô đã ít nhiệt tình hơn lúc đầu
 
Khi cô đi bộ về làng, đôi chân phồng rộp và đói ngấu, vú nuôi cáu giận la mắng cô nặng nề. Radu trề môi đến nỗi nguyên ngày hôm đó bị hủy hoại, kể cả Bogdan cũng cau có vì cô không đưa anh theo với.
Cô không quan tâm đến bất kỳ ai trong số họ. Cô muốn kể với cha về cảm giác lúc ở trên đỉnh núi, về mẹ Wallachia đã ôm lấy cô ra sao và đong đầy trong cô hơi ấm và ánh sáng thế nào. Cô được lấp đầy để cháy lên cùng nó, và cô biết cha sẽ thấu hiểu. Biết cha sẽ thấy tự hào.
 
Song ông hóa ra chẳng chú ý đến sự vắng mặt của cô, trong bữa tối, ông khó chịu, than phiền về chứng đau đầu. Lada giấu bông hoa cô đã giữ suốt cả ngày dưới gầm bàn. Sau đó vào buổi đêm, cô ép nó vào cuốn sách nhỏ về các thánh mà vú đã gói cho cô, kế bên nhánh thường xuân.
 
Ngày hôm sau cha cô rời đi để chăm lo công việc ở nơi khác.
 
Tuy vậy, mùa hè đó là quãng thời gian đẹp nhất trong đời Lada. Cùng với sự ra đi của cha, nỗ lực tuyệt vọng để làm vui lòng ông cũng tan biến. Cô vùng vẫy trên sông cùng Bogdan và Radu, leo núi và trèo cây, bắt nạt đám trẻ trong làng và bị chúng bắt nạt lại. Cô và Bodgan đã sáng tạo ra một thứ ngôn ngữ tối mật, một phiên bản tạp chủng của tiếng mẹ đẻ pha trộn thêm tiếng Latin, Hungary và Saxon. Khi Radu xin được chơi cùng, hai người trả lời bằng thứ ngôn ngữ lộn xộn mới chế ra của họ. Thường thì cậu sẽ khóc trong thất bại, thứ chỉ chứng minh rằng họ đã đúng khi không cho một thằng bé mè nheo tham gia các trò chơi.
 
Một ngày, trên sườn núi cao, Bogdan tuyên bố ý định sẽ cưới Lada. “Tại sao bọn mình sẽ cưới nhau?” Lada hỏi.
– “Bởi vì chẳng có đứa con gái nào hay ho cả. Anh ghét bọn con gái, ngoại trừ em.”
 
Lada hiểu được một cách hoang mang và mơ hồ rằng tương lai của cô sẽ xoay quanh hôn nhân. Với người mẹ đã lâu không gặp kể từ ngày trở về Moldavia hoặc đã trốn luôn ở đó, tùy thuộc vào những lời đồn đại mà Lada không thể tránh khỏi tình  cờ nghe được. Cô không thể hỏi ai về những chuyện ấy. Ngay cả vú cũng chỉ tặc lưỡi kể cho cô nghe vừa đủ tới cái ngày đen tối nọ, từ đấy Lada chỉ có thể hiểu rằng hôn nhân là đau khổ.
 
Đôi khi cô hình dung ra một bóng người đang đứng ở một chiếc bàn thờ đá. Cô sẽ nâng bàn tay mình lên và anh ta sẽ lấy đi mọi thứ cô có cho bản thân. Cô bùng cháy nỗi thù hận về người đàn ông tưởng tượng, chờ đợi, chờ đợi để làm cô điêu đứng.
 
Nhưng nếu là Bogdan. Giả sử rằng nếu cô phải lấy chồng thì người đó sẽ là anh. “Tốt thôi, nhưng giá mà chúng ta thống nhất rằng em sẽ luôn luôn là người nắm quyền.”
 
Bogdan cười. “Có gì khác biệt kể từ giờ?
 
Sau khi thoi một cú đấm mạnh vào vai Bogdan. Lada bị xâm chiếm bởi một nhu cầu đột ngột và cấp bách để loại bỏ ngay cơn ác mộng về người đàn ông ảo ảnh. Ở đây, trên ngọn núi này, mọi thứ đều hoàn hảo. “Chúng ta nên thành hôn ngay bây giờ”.
– “Làm thế nào đây?
– “Đưa tay anh cho em.
Anh nghe theo, rít lên vì đau khi cô cứa con dao vào lòng bàn tay anh. Cô cũng làm thế với bàn tay mình, rồi nắm tay anh trong tay cô, sự nóng ẩm hòa trộn giữa đôi tay nhỏ bé và dính dấp của họ. “Trên ngọn núi này, với sự chứng kiến của mẹ tôi Wallachia, tôi kết hôn với Bogdan vĩnh viễn và không còn ai khác.
 
Anh cười toe toét, đôi tai lớn đỏ ửng lên, ngược sáng bởi ánh chiều tà. “Trên ngọn núi này, cùng với sự chứng kiến của mẹ Lada, là rừng cây và núi đá, tôi chung sống với Lada suốt đời, không còn ai khác nữa.
 
Cô siết bàn tay anh chặt hơn. “Và tôi là người nắm quyền.
– “Và em nắm quyền.” Họ buông tay nhau ra và với một cái cau mày bối rối và thất vọng, Bogdan ngồi bệt xuống mặt đất. “Giờ làm gì nữa?
– “Làm sao em biết được. Em đã bao giờ kết hôn đâu.
– “Chúng ta nên hôn nhau.”
 
Nhún vai với vẻ hờ hững, Lada áp môi mình lên môi Bogdan. Môi anh mềm và khô, truyền hơi ấm lại đôi môi cô, và điều này làm các đường nét của anh nhòe đi khiến trông như thể anh có ba con mắt. Cô bật cười và anh cũng cười theo. Họ dành phần còn lại của buổi chiều để dí sát mũi vào nhau, và kể cho nhau nghe xem người còn lại trông quái dị ra sao với một hoặc ba con mắt, hay bất cứ thứ gì mà thị giác của họ đánh lừa.
 
Họ chẳng bao giờ nói về cuộc hôn nhân của hai người nữa, nhưng mất nhiều tuần để lòng bàn tay lành lại.
 
Sau chuỗi ngày vàng và xanh tiếp nối dài vô hạn, họ cuối cùng cũng quay về Tirgoviste. Có cảm giác trái ngược với một chuyến đi xa trở về nhà. Lada đau đớn cho những gì họ bỏ lại phía sau. Ngày nào đó, cô sẽ trở lại Arges, xây dựng lại pháo đài trên ngọn núi đó, sẽ an cư tại đây cùng với cha cô và Bogdan. Thậm chí có thể cả với Radu nữa.
 
Nó sẽ tốt hơn cuộc sống tại Tirgoviste. Dù là điều gì thì nó cũng sẽ tốt hơn Tirgoviste.

(*) Nguyên văn: “Orthodox”- dòng chánh thống, chỉ những người theo nhà thờ Công Giáo bắt nguồn từ các nhà thờ sử dụng tiếng Hy Lạp của đế chế Byzantine. Họ vẫn tuân thủ các hình thái cổ xưa của nghi lễ và không chấp nhận uy quyền của Đức Giáo Hoàng. Ở đây muốn nói Vlad thuộc dòng chánh thống nhưng lại có mối quan hệ mật thiết với Giáo Hoàng vì mục đích chính trị.
 Đọc tiếp chương 6
Mời các bạn đón đọc truyện And I Darken – Kiersten White qua bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *