Tuesday , November 21 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (4)
Đọc truyện And I Darken - Kiersten White

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (4)

Đọc truyện And I Darken : Trái tim nhuốm dần bóng tối –  Kiersten White (4)

Một nàng công chúa ngay từ phút giây sinh ra đã là sự thất vọng. Lada có đầy đủ mọi thứ mà lãnh chúa Vlad kỳ vọng ở một đứa con trai nhưng không hề mong muốn ở một đứa con gái. Trong truyện And I Darken, Kiersten White sẽ đi sâu vào một đế chế cổ với nhiều tham vọng, âm mưu và một Dracula nữ trong lịch sử.
                     ——————————————————————

4

 Tirgoviste, Wallachia năm 1446

Radu nếm thấy vị tanh của máu trong miệng mình, nó trộn với vị mặn từ những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt.
Andrei và Aron Danesti lại đá cậu lần nữa. Đôi ủng của chúng thúc vào bụng cậu. Cậu gập người sang một bên, co rúm lại cố để trở nên càng bé nhỏ càng tốt. Lá khô và sỏi đá rải rác trên nền rừng cứa vào gò má. Chẳng người nào có thể nghe thấy tiếng của cậu từ đây.
 
Cậu đã quen với việc không được nghe thấy. Không ai nghe thấy cậu trong lâu đài, nơi mà sau sáu năm thứ duy nhất cho cậu có cảm giác như một mái nhà là khi ở trong phòng cùng với vú. Gia sư bận rộn với những cuộc đấu sức liên tiếp với Lada nên những tác phẩm tốt nhất cậu làm thường không mảy may được chú ý. Lada cũng luôn học hành và chơi đùa cùng Bogdan, cô chưa bao giờ có thời giờ dành cho em mình. Người anh trai chung một nửa dòng máu, Mircea buộc Radu phải tìm chỗ trốn để tránh những lời chế giễu hay tệ hơn là nắm đấm của anh ta. Và hoàng tử – cha họ thường vắng mặt nhiều tuần trời mà không màng đến sự tồn tại của đứa con trai út.
 
Áp lực tích tụ như hơi nước cho đến khi Radu không còn biết rằng mình sẽ sợ hãi hơn nếu cha không bao giờ để ý đến mình nữa hay là ngược lại.
 
Sẽ an toàn hơn nếu bị lờ đi.
 
Không may hôm nay cậu đã thất bại khi nhận ra điều đó. Aron Danesti cười lớn, âm thanh còn sắc nhọn cả đôi ủng nó mang. “Mày ré lên hệt một chú lợn con. Lại lần nữa nào.
– “Làm ơn“. Radu che đầu khi Aron tát vào má cậu. Dừng. Dừng lại đi.
– “Chúng ta ở đây là để mạnh mẽ hơn“, Andrei nói. “Và chẳng ai yếu đuối hơn mày.
 
Ít nhất mỗi tháng một lần, những bé trai từ 7 đến 12 tuổi từ các gia đình boyar – từ để chỉ giới quý tộc mà nếu Lada nói cô sẽ cong vành môi lên và cười mỉa – sẽ bị bỏ lại sâu trong rừng. Đó là một truyền thống, một thứ mà đám người lớn cười bao dung. Họ gọi nó là một trò chơi. Thế nhưng hết thảy bọn họ lại chăm chú dõi theo với đôi mắt hẹp, xem ai là người xuất hiện trước nhất, trông như thể cậu ta chỉ là vừa đi dạo hơn là mệt nhoài và khiếp nhược như một thằng nhóc tầm thường.
 
Gia tộc Danestis những người kế thừa luân phiên ngai vàng với gia tộc Basarab suốt mười lăm năm qua, đặc biệt quan tâm đến Aron và Andrei ra sao, cả hai đều lớn hơn Radu một tuổi. Họ không ưa gì những kẻ tiếm vị nhà Draculesti.
 
Radu là con trai hoàng tử, một Dracula con, cậu bé nhỏ nhất với địa vị cao nhất. Cậu chưa bao giờ chiến thắng. Ngày hôm nay, lần đầu tiên cậu tự hỏi mình có đảo ngược được tình thế hay không. Sự kinh hãi cào xé trong cuống họng. Hơi thở của cậu đứt quãng, hổn hển vì đau.
 
Andrei nắm lấy Radu, ngón tay bấu chặt vào cánh tay cậu khi nó lôi cậu đứng lên. Miệng nó kề sát tai Radu, hơi thở nóng bỏng. “Mẹ tao bảo cha mày ước mày chưa bao giờ được sinh ra. Mày chắc cũng muốn thế phải không?
Aron đấm vào bụng cậu. Và Radu bịt chặt miệng để nén tiếng kêu la.
 
– “Nói đi“. Andrei ra lệnh, giọng phấn khích. “Nói rằng mày ước mình chưa bao giờ được sinh ra.
Radu ép đôi mắt nhắm nghiền lại. “Tôi ước tôi chưa bao giờ từng sinh ra.
Aron lại đấm thêm một cú nữa.
– “Tao nói rồi đó“. Radu hét lên, ho sặc sụa và vật lộn để hít thở.
– “Tao biết” Andrei nói. “Đánh nó tiếp đi“.
– “Cha tao sẽ…”
– “Cha mày sẽ làm gì? Viết thư cho Sultan để xin phép mắng mỏ tụi tao. Hay đề nghị gia đình tao nhường ngôi để ông ta có đủ tư cách nện roi da tụi này. Cha mày chẳng là cái thá gì. Cũng giống mày.
 
Radu chuẩn bị tinh thần cho cú  đánh tiếp theo cho đến khi tiếng hét của Aron làm cho cậu mở mắt. Aron đang bị quay một vòng tròn, cố gắng đến tuyệt vọng để đánh bật Lada. Cô lẽ ra không thể có mặt tại đây nhưng không biết làm sao sự hiện diện của cô không có gì là lạ. Cô nhảy lên lưng thằng bé, siết chặt tay quanh người nó, rồi quặt hai cánh tay của nó sang hai bên sườn. Radu không thể nhìn thấy gương mặt cô qua mái tóc rối bời, nhưng khi Aron đổ vật người sang một bên, dấu hàm răng sắc nhọn của Lada hằn sâu trên vai nó.
 
Andrei đẩy Radu ra và xông tới phía trước để giúp thằng em họ. Lada thả Aron ra, nhảy xuống khỏi lưng nó và thủ thế. Mắt cô nheo lại, Andrei mười một tuổi, bằng tuổi Lada nhưng lớn hơn cô. Aron vấp phải một cái cây, ngã sấp xuống, vừa khóc vừa ôm chặt lấy vai.
 
Lada mỉm cười với Andrei. Răng cô ngập máu.
– “Đồ quỷ cái, tao…
 
Lada đứng lên và đập mạnh bàn tay vào mũi Andrei. Nó hét lên, khuỵu gối và nức nở. Lada bước tới từ đằng sau và đá vào sườn nó đến mức nó ngã ngửa ra. Nó chòng chọc nhìn cô khi ngộp thở bởi dòng máu chảy từ mũi mình. Lada đặt chân lên cổ họng nó và đạp mạnh, đủ làm đôi mắt nó trợn lên trong hoảng loạn.
– “Biến ngay khỏi cánh rừng của tao.
 
Cô nhấc chân ra và nhìn đăm đăm, cặp mắt nhíu lại. Khi Andrei và Aron vòng tay xốc lấy nhau, mọi dấu vết của sự can đảm đã bay biến hết. Chúng co giò chạy.
 
Radu chùi gương mặt bằng tay áo, để lại phía sau một mớ hỗn độn máu và bụi bẩn. Cậu nhìn Lada, đứng giữa một chùm ánh sáng được lọc qua các tán lá dày. Ít nhất một lần trong đời cậu cảm thấy biết ơn tính cách hung bạo của cô, sự hiểu biết bản năng kỳ lạ của cô trong việc làm đau ai đó mà ít tốn sức nhất. Cậu đã quá mệt mỏi và sợ hãi và chị gái vừa cứu cậu. “Cảm ơn chị“. Cậu tập tễnh bước lại với cánh tay dang ra. Khi cậu bị đau, vú nuôi sẽ ôm cậu vào lòng, che chắn cho cậu trước cả thế giới. Cậu muốn – chính xác hơn là cần điều đó ngay lập tức.
 
Lada đấm vào bụng em trai. Cậu đau đớn gấp bội, đầu gối khuỵu xuống. Lada quỳ xuống bên cạnh, tóm lấy tai: “Đừng cảm ơn tao. Tất cả những gì tao làm chỉ là để dạy chúng biết sợ tao. Điều đó có thể giúp mày như thế nào? Lần sau mày hãy đánh trước, đánh mạnh vào, mày hãy cho chúng thấy cái tên của mày có nghĩa là khiếp sợ và đau khổ. Tao sẽ không cứu mày lần nữa đâu.
 
Radu run lên, cố gắng để không khóc. Cậu biết chị ghét nhìn thấy cậu khóc lóc, nhưng cô đã đánh cậu rất đau. Cô cũng giao cho cậu một nhiệm vụ không tưởng. Những thằng con trai khác to khỏe, mưu mẹo hơn và nhanh nhẹn hơn. Bất kể thứ gì đã khiến Lada ưu việt hơn bọn chúng thì nó cũng hoàn toàn không có ở con người cậu.
 
Cậu rảo bước ròng rã và khốn khổ, lếch thếch theo sau Lada ra khỏi khu rừng, tự hỏi làm thế nào để có thể trở nên giống như cô? Đám quý tộc ngồi đợi dưới những căn lều tán dóc trong khi gia nhân quạt mát cho họ. Mircea cũng ở đó, đang nói chuyện với Vlad Danesti và biểu hiện của anh ta lúc nhìn thấy mặt Radu cho thấy anh ta hài lòng với những thương tích trên mặt cậu. Và, có thể anh ta còn mong nó tệ hơn.
Radu bước nhịp nhàng phía sau Lada, dù vậy mọi con mắt đều đổ dồn vào cô. Các gia đình quý tộc sửng sốt khi thấy con gái hoàng tử bước ra khỏi rừng cây, ngẩng cao đầu. Không ai ngạc nhiên khi thấy Radu bẩn thỉu và đầy máu, mặc dầu trông nó khá hơn anh em Andrei và Aron. Trong lúc vội vàng chạy trốn Lada, anh em Danesti đã bị lạc và được giải cứu.
 
Sau đó, các bài học trong rừng đã bị hủy bỏ nhưng các gia đình boyar đều thì thầm bàn tán về con gái của hoàng tử. Cô luôn vượt trội hơn cậu trai cùng độ tuổi về khả năng cưỡi ngựa và yêu cầu được dạy tất cả mọi thứ giống như em trai. Tuy vậy, điều gây xôn xao hơn cả là không những quở trách Lada, cha cô cười và tán thưởng con gái mình, hoang dại và dữ tợn như một con lợn lòi. Nếu là Radu bước ra từ khu rừng trong chiến thắng, liệu rằng ông có để ý hay không?
 
Radu nghe thấy tất cả, cậu nấp sau những tấm thảm trang trí, chờ đợi trong góc tối. Cậu từng nhìn thấy Aron và Andrei kiếm cậu nhưng hai tuần sau chúng vẫn chưa bắt được lúc nào cậu ở một mình. Khi người lớn hiện diện, Radu có thể mỉm cười, mừng rỡ khi được an toàn.
 
Lada đã đúng, Cô không cứu cậu. Tia nhìn trong mắt kẻ thù khi chúng nhìn cậu chứng tỏ sự thật đó.
 
Do vậy, Radu chờ đợi và lẩn trốn, đồng thời cậu quan sát. Và sau cùng, vào một buổi tối mùa thu hanh hao, cậu hành động.
 – “Xin chào” – cậu nói, giọng vui vẻ và nồng nhiệt, đủ thắp sáng lên ánh hoàng hôn.
 
Cậu bé nô lệ nhảy dựng lên như thể bị ai đó đánh. “Tôi có thể giúp gì được cậu chủ?“. Chiếc áo sơ mi của cậu ta cũ mòn gần như có thể nhìn xuyên thấu. Radu nhìn rõ các đường sắc nét của xương quai xanh, chiều dài khẳng khiu của hai cánh tay gầy nhẳng. Họ có lẽ cũng chạc tuổi nhau nhưng cuộc sống của Radu tử tế hơn nhiều. Ít nhất là hơn xa khoản ăn uống no đủ.
 
Radu mỉm cười: “Anh có muốn thứ gì đó để ăn không?
Mắt thằng bé mở to trong sự kinh ngạc. Cậu ta gật đầu.
 
Radu biết giá trị của việc thấu hiểu, bởi chính bản thân cậu cũng thường xuyên không được quan tâm. Cậu dẫn Emil, người đầy tớ hèn mọn, đến mức vô hình với cả đám quý tộc mà cậu ta phục dịch cho, vào bếp.
 
Hàng loạt vụ trộm làm náo loạn lâu đài. Sau mỗi bữa tiệc mà các gia đình quý tộc tham dự, ai đó sẽ nhận ra một chiếc dây chuyền, một viên ngọc hay một món đồ riêng quý giá biến mất. Thi thoảng nó được phản ánh đến hoàng tử, vì thế Vlad tuyên bố rằng bất cứ ai bị phát hiện gây ra những vụ trộm này sẽ bị đánh roi da trước quần chúng và tống giam vô thời hạn. Các boyar lầm bầm tức giận, những thứ xấu xa ẩn dưới hơi thở của họ. Còn Vlad thì dò xét khắp lâu đài, đôi mắt nheo lại và đôi vai so xuống dưới sức nặng của nỗi xấu hổ vì không kiểm soát được chính ngôi nhà của mình.
 
Vài tuần sau, Radu đứng ở rìa trong của đám đông khi Aron và Andrei, mặt tèm lem nước mắt nước mũi, bị trói vào một cây cột ở giữa quảng trường.
 
– “Vì sao chúng lại lấy cắp những thứ đó?” Lada nhìn, đôi môi mím cong trong nỗi tò mò.
 
Radu nhún vai. “Một người hầu đã tìm thấy tất cả những món đồ mất tích giấu dưới giường ngủ của chúng.” Một người đầy tớ không còn phải quay quắt đói ăn đã xem Radu như người bạn tốt nhất và duy nhất cậu ta có trên đời. Radu nhoẻn cười. Chân thực thì chẳng có lý do gì để chờ đợi lâu như cậu từng làm trước đây, trì hoãn sự trừng phạt kẻ thù và kéo dài sự bối rối của cha. Dù vậy, các dự đoán đã trúng đích, và giờ đây là phần thưởng.
 
Lada quay sang nhìn cậu, sự hồ nghi nối liền đôi lông mày cô lại với nhau. “Mày đã làm đúng không?
– “Có nhiều cách để đánh bại người khác hơn là dùng nắm đấm“. Cậu chọc một ngón tay vào sườn cô.
 
Cô khiến cậu kinh ngạc bằng cách phá lên cười. Cậu đứng thẳng dậy, một nụ cười tự hào khi nhìn thấy Lada ngạc nhiên và phấn khởi lan ra trên gương mặt. Chị cậu chưa bao giờ cười, nếu không kể lúc này cô đang cười với cậu. Cậu đã làm được điều gì đó đúng đắn.
 
Rồi hình phạt đánh roi da bắt đầu.
Nụ cười của Radu héo đi và vụt tắt. Cậu ngoảnh đi. Bây giờ cậu an toàn và Lada hãnh diện về cậu, việc trước đây chưa bao giờ có. Cậu tập trung vào ý nghĩ đó để lờ đi cảm giác quặn thắt khó chịu ở bao tử khi Aron và Andrei gào thét thảm thiết. Cậu muốn vú nuôi của mình – muốn bà ôm lấy và an ủi cậu – và ngay cả điều ấy thôi cũng khiến cậu cảm thấy hổ thẹn.
 
Lada xem màn quất roi với một ánh nhìn suy xét. “Tuy thế“. Cô nói “Nắm đấm vẫn nhanh hơn“.
Mời các bạn đón đọc truyện And I Darken – Kiersten White qua bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *