Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (3)
tiểu thuyết của Kiersten White

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (3)

Đọc truyện And I Darken – Kiersten White (3)

Một nàng công chúa ngay từ phút giây sinh ra đã là sự thất vọng. Lada có đầy đủ mọi thứ mà lãnh chúa Vlad kỳ vọng ở một đứa con trai nhưng không hề mong muốn ở một đứa con gái. Trong And I Darken – Kiersten White sẽ đi sâu vào một đế chế cổ với nhiều tham vọng, âm mưu và một Dracula nữ trong lịch sử.
                     ——————————————————————

3

Nếu Vasilisa nhìn thấy con gái mình vật nhau với đàn chó và con trai chị vú, Bogdan trên sàn nhà hẳn chị vú sẽ mất việc ngay. Tuy vậy, từ sau khi sinh Radu bốn năm trước, Vasilisa chưa khi nào rời khỏi phòng. Radu lấy hết mọi vẻ đẹp mà cha cậu đã cầu ước cho chị gái. Đôi mắt được đặt dưới hàng lông mi dày, đôi môi đầy đặn, các lọn tóc quăn thanh lịch điểm một chút ánh vàng của người Saxon.
 
Bogdan hét lên khi Lada – hay Ladislav giờ đã 5 tuổi, từ chối trả lời tên đầy đủ của nó, cắn vào đùi cậu. Cậu bé đấm và nó càng cắn mạnh hơn. Cậu phải hét to lên để cầu cứu mẹ.
– Nếu cô chủ muốn ăn cái chân của con, điều đó cũng không sao. Chị vú nói. Ngừng la hét ngay hoặc mẹ sẽ cho cô ấy ăn luôn bữa tối của con.
 
Giống như em trai, Lada có cặp mắt to nhưng chúng ở rất gần nhau, cùng với đôi lông mày cong khiến trông nó luôn luôn cau có. Tóc nó là một đám bù xù, đen đến nỗi làn da nhợt nhạt trông có vẻ bệnh. Mũi nó dài và khoằm, đôi môi mỏng, những chiếc răng nhỏ và căn cứ vào tiếng hét hãi hùng của Bogdan thì chúng khá sắc nhọn.
 
Con bé tai ngược và xấu tính, và là đứa trẻ khó ưa nhất mà chị vú từng chăm sóc. Nhưng chị yêu thương nó. Dù sao con gái cũng nên yên lặng và biết điều, tỏ vẻ sợ hãi và giả bộ tươi tỉnh. Cha con bé là kẻ chuyên chế không quyền lực, hung ác và vắng nhà liên miên suốt một thời gian. Mẹ nó cũng gần như không có mặt, khi suốt ngày ru rú và vô dụng trong nhà, không có cả khả năng tự làm bất cứ thứ gì. Họ là đại diện tiêu biểu của toàn vùng, đặc biệt là quê nhà Wallachia của chị.
 
Trong Lada chị vú nhìn thấy một tia lửa, một niềm đam mê, một sự dữ tợn le lói không hề che giấu. Thay vì cố gắng dập tắt ngọn lửa đó vì lợi ích tương lai của Lada, chị vú lại nuôi dưỡng nó. Nó khiến chị cảm thấy hy vọng một cách khó hiểu.
Nếu ví Lada là loài cỏ dại sắc lẻm mọc lên giữa lòng sông trơ cạn thì Radu là bông hồng ngọt ngào, tuyệt đẹp sẽ úa tàn khi không có điều kiện hoàn hảo. Ngay bây giờ, cậu bé đang rền rĩ khi chị vú ngừng bón những thìa sữa bột trộn mật ong ngọt ngào vào miệng cậu.
– “Làm nó câm ngay.” Lada đang trèo lên lưng con chó săn to nhất của cha mình, lông đốm bạc và kiên nhẫn cùng tuổi tác.
– “Vú nên làm thế nào?”
– “Bóp mũi bóp miệng nó vào.”
– “Lada. Cắn lưỡi con đi. Nó là em con mà.”
– “Nó là thứ sâu bọ. Bogdan mới là anh em với con.”
 
Chị vú bực bội, lau mặt cho Radu bằng khăn của chị.
– “Bogdan không phải là anh con.” Ta thà nằm chung với lũ chó còn hơn với cha con – chị nghĩ.
– “Anh ấy đúng là anh con mà. Đúng không? Anh nói đi”. Lada nhảy lên lưng của Bogdan. Mặc dù cậu lớn hơn hai tuổi và to lớn hơn nhiều, nó ghì thằng bé xuống đất, thúc cùi chỏ vào vai cậu ta.
– “Phải, phải rồi”. Cậu nói, nửa cười nửa khóc.
– “Ném Radu đi cùng với mấy cái bô.”
 
Radu gào khóc to hơn, nó đang giận dỗi. Chị vú tặc lưỡi, bế Radu lên mặc dầu nó đã quá lớn để bế bồng. Nó đặt một tay lên áo chị, nhéo mảng da đã chảy xệ và nhăn nheo như một quả táo cũ. Đôi khi chị cũng ước sao nó sẽ ngậm miệng lại. nhưng lúc nó mở miệng bi bô, luôn quá ngọt ngào để bù đắp cho thói ăn vạ. Radu thậm chí rất thơm, thơm như mật ong vương trên miệng giữa các bữa ăn của nó.
– “Ngoan nào”. Chị vú dỗ. “Rồi con có thể đi xe trượt tuyết với Lada và Bogdan. Con có thích không?”
 
Radu lắc đầu, môi run lên, đe dọa sẽ tuôn ra thêm nhiều nước mắt.
– “Hoặc chúng ta sẽ đi thăm những chú ngựa.”
 
Radu chậm rãi gật đầu và chị vú thở phào nhẹ nhõm. Chị ngẩng lên để rồi nhận ra Lada đã đi mất. “Nó đi đâu rồi?”
Đôi mắt Bogdan mở to sợ sệt và do dự. Thực tình nó không biết cơn thịnh nộ nào sẽ đáng sợ hơn – từ mẹ mình hay từ Lada nhỏ xíu.
 
Giận dữ, chị xốc Radu lên hông, bàn chân nó đung đưa đập vào đôi chân chị mỗi bước đi. Chị sải bước ra hành lang hướng tới cầu thang hẹp dẫn đến các phòng ngủ.
– “Lada, nếu con đánh thức mẹ con dậy, sẽ có…”
 
Chị khựng lại, giữ sự yên lặng tuyệt đối. Vẻ sợ hãi lúc này của chị sánh ngang với Radu. Từ phòng khách phía trước nhà, chị vú nghe thấy có giọng nói. Chất giọng trầm, là tiếng của đàn ông. Đang nói chuyện bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, ngôn ngữ của  người Ottoman, kẻ thù truyền kiếp của họ.
Điều đó có nghĩa là Vlad đã về nhà và Lada đang…
 
Chị vú chạy vội xuống đại sảnh và lao vào phòng khách để tìm Lada lúc này đứng giữa phòng.
– “Ta sẽ giết bọn dị tộc này”. Lada càu nhàu, múa may con dao nhỏ.
– “Con ư?” Vlad nói với nó bằng ngôn ngữ Saxon, thứ tiếng thông dụng ở Sighisoara. Tiếng Saxon của chị vú rất thô tục, và trong khi Vasilisa thông thạo nhiều thứ tiếng cô lại chẳng bao giờ trò chuyện với bọn trẻ. Lada và Radu đều nói tiếng Wallachia.
 
Lada phất con dao về phía Vlad để trả lời cho câu hỏi nó không hiểu. Vlad nhướn mày. Ông đang mặc một chiếc áo choàng cao quý và đội một chiếc mũ cầu kỳ trên đầu. Đã gần tròn một năm kể từ ngày Lada không gặp cha, nó không còn nhận ra ông ta.
– “Lada”. Chị vú thầm thì. “Đến đây nhanh lên”.
 
Lada đứng cao hết mức đôi chân mập mạp và ngắn tủn của nó cho phép. “Đây là nhà ta. Ta là Hiệp hội Rồng. Ta phải giết bọn ngoại đạo.”
 
Một trong ba người đàn ông hộ tống Vlad lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Thổ. Chị vú cảm thấy mồ hôi đang túa ra trên mặt, trên cổ, trên lưng chị. Liệu họ có giết một đứa nhỏ để răn đe? Liệu cha nó có cho phép điều đó? Hay liệu đơn giản là họ có giết chị vì đã không kiểm soát được Lada?
 
Vlad mỉm cười hài lòng với màn trình diễn của đứa con gái, sau đó gật đầu chào ba người đàn ông. Họ chào lại và đi ra, không để ý đến cả chị vú lẫn đứa bé ngỗ nghịch. “Con đã giết được bao nhiêu kẻ ngoại đạo rồi”. Vlad hỏi, lần này bằng tông giọng êm dịu của xứ Wallachia, du dương và sắc lạnh.
 – “Một trăm”. Lada chĩa con dao vào Radu đang úp mặt vào bờ vai chị vú. “Sáng nay ta đã định giết cái đồ mè nheo này.”
– “Và con sẽ giết luôn cả ta sao?”
 
Lada ngập ngừng, hạ bàn tay xuống. Nó nhìn chằm chằm vào cha nó, một sự xác nhận lan ra trên gương mặt như một giọt sữa tan vào cốc nước. Nhanh như một con rắn, Vlad giật con dao khỏi tay Lada, tóm lấy mắt cá chân nó, treo lủng lẳng trên không.
 
– “Và làm sao – ông ta nói với gương mặt đang bị dốc ngược xuống, con nghĩ là mình có thể giết được ai đó to hơn, khỏe hơn và mưu trí hơn con?”
– “Ngươi chơi xấu”. Cặp mắt Lada bừng cháy tia nhìn từng khiến người vú nuôi kinh sợ. Ánh mắt đó đượm bi thương, hủy diệt và đầy lửa. Luôn luôn là cả ba.
– “Tôi thắng. Đó mới là tất cả.”
 
Với một tiếng thét, Lada vặn mình lại và cắn vào bàn tay Vlad.
 
“Đau chết mất”.Vlad thả rơi nó xuống sàn. Nó cuộn lại thành quả bóng, lăn khỏi tầm với của ông, thu người lại, nhe ra hàm răng đe dọa về phía ông ta. Chị vú sợ cứng người, chờ đợi giây phút Vlad lao đến và đánh Lada. Hoặc đánh chị vì chị đã không dạy dỗ cho con bé cư xử đúng mực.
 
Nhưng không, Vlad cười ha hả. “Con gái ta thật là hoang dã”.
– “Rất xin lỗi, thưa ngài”. Chị vú dập đầu lịa lịa điên cuồng ra hiệu cho Lada. “Cô chủ chẳng qua là phấn khích quá vì đã lâu không gặp ngài thôi ạ,”
– “Có chuyện gì với việc học hành vậy? Con bé không nói tiếng Saxon.”
– “Không, thưa ngài”. Đó không hoàn toàn là lời nói thật. Sự thật là Lada đã học được hết các câu chửi bới tục tĩu tiếng Saxon, và phun nó vào đám người đông đúc dưới quảng trường qua cửa sổ. “Cô ấy cũng nói được một chút tiếng Hungary. Nhưng không có ai trông nom việc học hành của lũ trẻ.”
 
Ông tặc lưỡi. Một vẻ đăm chiêu hiện lên trong đôi mắt khó chịu của ông. “Thế còn đứa này? Nó có hung bạo không?” Vlad nghiêng người về chỗ Radu đang chăm chú ngó ra.
Radu òa lên khóc, vùi mặt vào vai người vú nuôi và thọc tay vào chiếc mũ của chị để giấu nó trong mớ tóc.
 
Vlad cong vành môi lên chán ghét. “Thằng bé này y hệt mẹ nó, Vasilisa.” Ông ta hét lên, to đến mức Radu sợ hãi mà nín bặt, chỉ còn tiếng nấc và khụt khịt. Chị vú không biết nên đi hay ở lại và chị cũng chưa bị đuổi. Lada không hề chú ý đến chị. Đôi mắt đầy cảnh giác dò xét.
 
– “Vasilisa”. Vlad lại gầm lên. Ông ta chồm tới chụp lấy Lada nhưng lần này nó đã sẵn sàng. Nó né được, bò xuống gầm chiếc bàn bóng loáng. Vlad gõ các khớp ngón tay lên đó. “Tốt lắm, Vasilisa.”
 
Vợ ông ta té ngã khi bước vào phòng. Mái tóc xõa. Mặc độc một chiếc áo choàng ngủ. Cô gầy mòn. Xương gò má nhô cao bên dưới đôi mắt xám trống rỗng. Nếu sự ra đời của Lada đã suýt giết chết cô, thì khi sinh Radu sức sống còn lại đã bị vắt kiệt hẳn. Cô nhìn khung cảnh. Radu nhạt nhòa nước mắt, Lada trốn dưới gầm bàn, và chồng cô cuối cùng đã trở về – với một ánh nhìn lãnh đạm
– “Vâng?” Cô đáp.
– “Đó là cách cô chào chồng mình hay sao? Vị thống lãnh của Wallachia? Một hoàng tử?” Ông ta mỉm cười đắc thắng. Hàng ria dài nhếch lên để lộ cặp môi mỏng.
 
Vasilisa bướng bỉnh. “Họ sẽ để ông làm hoàng tử sao? Thế còn Alexandru là cái gì?”
– “Anh trai ta đã chết.”
 
Chị vú không nghĩ rằng ông ta trông giống một người đang thương tiếc.
 
Sau cùng, chú ý đến con gái, Vasilisa ra dấu cho nó: “Ladislav, chui ra khỏi đó đi. Cha con đã về.”
 
Lada không nhúc nhích. “Đó không phải là cha con”.
– “Lôi nó ra khỏi đó” Vasilisa nạt chị vú.
– “Cô không bảo được con mình sao?” Giọng của Vlad nghe rõ ràng như bầu trời cao xanh trong mùa đông buốt thấu. Người ta vẫn gọi những ngày đó là mặt trời với những chiếc răng.
 
Chị vú co rúm lại xoay sở sao cho Radu ít nhất lọt khỏi tầm mắt của Vlad. Vasilisa không ngừng đảo mắt về hai phía nhưng không có lối nào thoát ra khỏi phòng. “Tôi muốn trở về nhà” – cô thì thầm. “Về lại Moldavia, hãy cho phép tôi.”
– “Cầu xin đi.”
Thân hình Vasilisa khẽ lay động. Rồi sau đó cô khuỵu gối, cúi đầu, cầm lấy bàn tay Vlad trong tay cô.
– “Làm ơn. Tôi cầu xin ông. Hãy để tôi về nhà.”
 
Vlag giằng bàn tay ra và vươn về phía mái tóc mỏng dính bết của Vasilisa. Ông tóm lấy nó, vặn mạnh về một phía. Cô thét lên song ông túm chặt hơn, ép cô phải đứng lên. Ông kề sát đôi môi mỏng vào tai cô. “Mày là sinh vật yếu đuối nhất mà tao từng biết. Cút về cái hốc máy đã chui ra và cứ trốn ở đó. Cút.”
 
Ông ta ném cô xuống đất. Và vừa khóc nức nở cô vừa bò ra khỏi phòng.
 
Chị vú nhìn chăm chăm vào tấm thảm dệt đẹp đẽ phủ trên nền đá. Chị không nói gì. Không làm gì. Chị cầu sao cho Radu cũng sẽ giữ im lặng.
– “Con, Vlad chỉ vào Lada. Lại đây nào!”
Nó tiến lại gần. Mắt vẫn nhìn cánh cửa mà Vasilisa vừa biến mất qua đó.
– “Ta là cha con nhưng người đàn bà đó không phải mẹ con. Mẹ của con là Wallachia, mẹ của con là vùng đất nơi chúng ta sẽ tới, nơi ta sẽ là hoàng tử. Con hiểu không?”
 
Lada ngẩng lên nhìn vào mắt cha nó, sâu trong đó ghi khắc những năm tháng tàn bạo và hiểm độc. Nó gật đầu và nắm lấy tay ông. “Con gái của Wallachia muốn lấy lại con dao của cô ấy.”
 
Vlad tặng cho con gái một nụ cười.
 
 Đọc tiếp chương 4

Mời các bạn đón đọc And I Darken – Kiersten White qua bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *