Friday , December 15 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ bảy: The Girl Who Could Tame Nightmares

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ bảy: The Girl Who Could Tame Nightmares

Truyện thứ bảy: The Girl Who Could Tame Nightmares – Cô Gái Có Thể Thuần Hóa Những Cơn Ác Mộng

Trước kia từng có một cô gái tên là Lavinia, người không mong muốn gì hơn là trở thành một bác sĩ giống như cha. Cô không chỉ có trái tim nhân hậu, đầu óc thông minh mà còn rất thích giúp đỡ những người khác. Cô có lẽ sẽ trở thành một bác sĩ tuyệt vời, có điều cha cô khăng khăng rằng việc đó là không thể. Ông cũng là người có tấm lòng nhân ái, song ông đơn giản là muốn cứu con gái khỏi sự thất vọng: vào thời ấy trên khắp nước Mỹ chưa có một nữ bác sĩ nào. Dường như khó mà tưởng tượng được rằng cô sẽ được chấp nhận theo học tại một trường y, do đó người cha khuyến khích con đi theo những tham vọng thực tế hơn. “Có vô vàn cách để giúp đỡ mọi người,” ông nói với cô. “Con có thể làm một cô giáo.”
 
Song, Lavinia ghét những giáo viên của mình. Ở trường trong khi những nam sinh học khoa học, Lavinia và đám nữ sinh được dạy thêu thùa, nấu nướng. Nhưng Lavinia không nản lòng. Cô lấy trộm mớ sách khoa học của bọn con trai và học thuộc. Cô nhòm qua lỗ khóa khi cha khám cho bệnh nhân trong văn phòng và cô thường làm phiền ông với hàng lô các câu hỏi liên tu bất tận về công việc. Cô mổ phanh lũ ếch cô bắt được trong sân để xem xét nội tạng của chúng. Một ngày nào đó, cô thề, cô sẽ khám phá ra cách chữa cho một căn bệnh. Một ngày nào đó, cô sẽ thành danh.
 
Cô không thể nào ngờ ngày đó đến sớm tới mức nào và đến ra sao? Em trai cô, Douglas luôn thấy khổ sở bởi những cơn ác mộng, và dạo gần đây chúng càng ngày càng tệ hại. Cậu thường tỉnh dậy giữa đêm, la hét, tin chắc rằng lũ quái vật sắp đến tìm mình ăn thịt.
– “Không có con quái vật nào đâu,” Lavinia nói, vỗ về cậu vào một buổi tối. “Em hãy cố gắng nghĩ tới những con vật non bé bỏng khi buồn ngủ, hoặc Cheeky đang đùa giỡn trên cánh đồng.” Cô vỗ vỗ con chó săn già đang nằm cuộn tròn nơi chân giường của họ. Douglas cố gắng nghĩ về Cheeky và những chú gà con khi đi ngủ vào tối hôm sau, nhưng trong giấc mơ con chó biến thành quái vật, cắn đứt đầu đàn gà chíp và cậu lại thức dậy hét toáng lên.
 
Nghi ngờ rằng Douglas có thể bị ốm, cha họ nhìn vào mắt, tai, cổ họng và kiểm tra toàn bộ cơ thể cậu để tìm những nốt phát ban, nhưng ông không thấy điều gì bất thường ở cậu bé. Nỗi hãi hùng buổi đêm trở nên tệ đến mức Lavinia quyết định tự mình khám cho Douglas, phòng khi cha cô để sót điều gì.
– “Nhưng chị đâu phải là bác sĩ,” Douglas cự nự. “Chị chỉ là chị gái của em thôi.”
– “Yên lặng đi và ngồi thẳng lên,” cô nói. “Giờ thì nói ahhh nào.”
 
Cô chăm chú nhìn vào cổ họng, mũi và tai cậu – và rồi sâu bên trong, dưới sự hỗ trợ của một cây đèn cô thấy một mớ đen đen kỳ lạ. Cô chọc ngón tay vào và ngoáy nó, và khi cô rút tay ra một thứ đen, mảnh như sợi chỉ bám vào đầu ngón. Cô kéo bàn tay ra xa thì sợi đen dài tới ba feet đó cũng trượt ra khỏi tai của Douglas.
– “Ôi, nhột quá!” Cậu nói, cười phá lên.
 
Cô cuộn tròn bó sợi trong tay mình. Nó ngọ nguậy, nhẹ bẫng như thể có sinh khí.
Lavinia cho cha xem thứ cô tìm thấy. “Thật lạ lùng,” ông nhận xét, giữ nó dưới một cây đèn.
– “Nó là cái gì ạ?” Cô hỏi.
– “Cha không chắc,” ông đáp, cau mày. Bó sợi đang uốn éo chậm rãi trượt khỏi tay ông hướng về phía Lavinia. “mặc dù, cha nghĩ nó thích con.”
– “Biết đâu nó lại là một khám phá mới,” cô hào hứng nói.
– “Cha nghi ngờ điều đó,” cha cô nói. “Dù là trường hợp nào, con cũng không cần bận tâm nữa.” Ông xoa đầu cô, thảy bó sợi vào một ngăn kéo và khóa nó lại.
– “Con cũng muốn xem xét nó.” Cô nói.
– “Đến giờ ăn trưa rồi,” cha cô trả lời rồi xua Lavinia ra.
 
Cô chạy thình thịch về phòng, bực dọc. Sự việc đáng lẽ kết thúc: Douglas không còn mơ thấy ác mộng đêm hôm đó và cả những đêm sau. Cậu tin tưởng sự bình phục của mình hoàn toàn nhờ công của chị gái.
 
Cha họ lại không quá chắc chắn như vậy. Dù vậy, ít lâu sau một bệnh nhân của ông than phiền mất ngủ do những cơn ác mộng. Và khi không phương thuốc nào của bác sĩ hiệu nghiệm, ông miễn cưỡng yêu cầu Lavinia xem qua tai của bệnh nhân. Chỉ mới mười một và nhỏ bé so với tuổi, cô phải đứng trên một cái ghế để quan sát. Không nghi ngờ gì nữa, nó bị tắc bởi một bọng hình sợi màu đen – thứ cha cô không thể nhìn thấy. Cô thò  ngón tay út vào, ngoáy xung quanh và lôi ra một sợi từ tai bệnh nhân. Nó quá dài và hoàn toàn mắc trong đầu ông ta cho nên để kéo nó ra, cô phải trèo xuống chiếc ghế đẩu, bám gót chân xuống sàn nhà và giật mạnh nó bằng cả hai tay. Khi cuối cùng nó cũng rớt ra khỏi đầu ông ta, cô ngã ngửa ra sàn và bệnh nhân té nhào khỏi chiếc bàn khám.
 Cha cô chụp lấy bó tơ đen và tống vào vào ngăn kéo cùng bó trước. 
– “Nhưng nó là của con mà,” Lavinia phản đối.
– “Nó là của ông ta,” cha cô nói, đỡ người đàn ông dậy khỏi sàn. “Giờ thì ra chơi với em trai con đi.”
 
Ba ngày sau người đàn ông trở lại. Ông ta đã không còn cơn ác mộng nào kể từ khi Lavinia lấy bó tơ khỏi tai ông.
– “Con gái ngài là một người phi thường!” Ông tuyên bố, nói với cha Lavinia nhưng ánh nhìn lại hướng về cô.
 
Tin tức về tài năng bí ẩn của Lavinia lan đi, ngôi nhà của họ bắt đầu tiếp đón hàng đoàn khách viếng thăm đều đặn, tất cả đều mong muốn Lavinia lấy đi những cơn ác mộng của họ. Lavinia rất hãnh diện, có thể đây sẽ là việc cô muốn giúp mọi người.
 
Nhưng cha cô từ chối hết thảy bọn họ và khi cô thắc mắc lý do, ông chỉ trả lời: “Thật khiếm nhã khi một quý cô thọc ngón tay mình vào tai những người lạ.”
 
Tuy thế, Lavinia ngờ rằng cha cô không tán thành bởi một nguyên nhân khác: Có nhiều người đến gặp Lavinia hơn là cha cô. Ông đang cảm thấy đố kỵ.
 
Bực bội và cay đắng, Lavinia kiên nhẫn chờ cơ hội. Dịp may đã đến vài tuần sau cha cô phải rời nhà bởi công chuyện khẩn cấp. Đó là một chuyến đi đột ngột nên ông không có thời gian bố trí người coi sóc lũ trẻ.
– “Hứa với cha là con sẽ không…” cha cô bảo, và chỉ vào tai ông. (Ông không biết gọi việc cô làm là gì và ghét nói đến nó trong bất cứ trường hợp nào).
– “Con hứa,” Lavina nói, ngón tay bắt chéo sau lưng.
 
Vị bác sĩ hôn các con, nhấc túi lên và rời đi. Chỉ vài giờ sau khi ông đi khỏi có một tiếng gõ cửa. Lavinia mở cửa ra và thấy một quý cô buồn rầu đang đứng ở hiên, nhợt nhạt như xác chết, đôi mắt tiều tụy ám ảnh của cô bao quanh bởi những vòng đen.
– “Em là người có thể lấy đi những cơn ác mộng phải không?” Cô hỏi giọng hiền lành.
 
Lavinia mời cô vào. Văn phòng của cha cô khóa cửa, vậy nên Lavinia đưa người phụ nữ trẻ vào phòng chờ, đặt cô nằm trên một chiếc trường kỷ và bắt đầu rút ra một số lượng lớn sợi tơ màu đen từ tai. Khi cô đã làm xong, người phụ nữ trẻ bật khóc vì biết ơn. Lavinia đưa cho cô ta chiếc khăn tay, từ chối món tiền công và tiễn cô ra cửa.
 
Sau khi quý cô ấy đã đi, Lavinia quay lại và nhìn thấy Douglas quan sát mọi việc từ đại sảnh. “Papa đã nói chị không được làm thế mà,” cậu nói nghiêm nghị.
– “Đó là việc của chị chứ không phải của em,” Lavinia đáp. “Em không định sẽ mách cha đó chứ?”
– “Có thể em sẽ làm,” cậu nói yếu ớt. “Em chưa quyết định.”
– “Nếu em làm việc đó, chị sẽ nhét mớ này vào lại chỗ chị tìm thấy nó!” Cô giơ cao bó ác mộng và làm như thể sắp ấn nó vào tai Douglas và cậu chuồn lẹ khỏi phòng.
 
Lúc cô đứng đó, cảm thấy đôi chút áy náy vì đã đe dọa cậu em, bó tơ trong tay cô ngóc lên như một con rắn bị yểm bùa và trỏ xuống sảnh.
– “Gì vậy?” cô hỏi. “Chúng ta sẽ đi đâu sao?”
 
Cô đi theo hướng nó chỉ. Khi tới cuối sảnh, nó ngoảnh lại và trỏ về bên trái – hướng văn phòng cha cô. Tới chỗ cánh cửa bị khóa, bó tơ nhỏ vươn mình về phía ổ khóa. Lavinia nhấc nó lên và để nó luồn vào trong lỗ khóa. Vài giây sau, cánh cửa bật mở với một tiếng “cạch”.
– “Ôi trời,” cô nói. “Mày đúng là một cơn ác mộng nhỏ thông minh, phải vậy không?
 
Cô lẻn vào bên trong và đóng cánh cửa lại. Bó tơ trượt ra khỏi lỗ khóa, rơi vào lòng bàn tay cô và băng qua căn phòng hướng tới chỗ ngăn kéo nơi cha cô cất những bó tơ khác. Nó muốn được ở cùng đám bạn bè.
 
Lúc đầu, Lavinia cảm thấy có lỗi nhưng rồi cô xua cảm giác ấy đi. Sau cùng thì họ chỉ đang thu hồi những thứ đúng ra thuộc về cô. Đi tới chỗ ngăn kéo, bó tơ lặp lại mánh khóe của nó với chiếc khóa móc bảo vệ ngăn tủ và rồi ngăn kéo mở ra. Trông thấy nhau, bó sợi cũ và mới dò xét và vươn thẳng lên. Chúng cuốn quanh nhau trên bàn, lưỡng lự, hít ngửi nhau như lũ chó. Rồi khi mỗi bên đều cảm thấy bên kia thân thiện, trong thoáng chốc chúng hòa vào làm thành một cuộn tơ to cỡ nắm tay.
Lavinia bật cười và vỗ tay. Thật tuyệt vời làm sao! Thật thú vị!
Suốt cả ngày dài, mọi người đều kéo đến cửa tìm kiếm sự giúp đỡ của Lavinia: một bà mẹ đau khổ bởi những giấc mơ về đứa con đã mất, những đứa trẻ được các bậc cha mẹ lo lắng đưa đến, một ông lão mỗi đêm đều mơ về những cảnh tượng từ cuộc chiến tranh đẫm máu ông từng chiến đấu cách đây nửa thế kỷ. Cô rút ra hàng tá các cơn ác mộng và thêm chúng vào cuộn tơ. Ba hôm trôi qua, cuộn tơ đã to bằng một quả dưa hấu. Sau sáu ngày, nó đã lớn gần bằng Cheeky – con chó của họ. Cheeky luôn nhe răng và gầm gừ mỗi khi thấy nó. (Khi cuộn tơ gầm gừ lại, Cheeky nhào qua cửa sổ và không quay lại).

Buổi đêm cô thức để nghiên cứu cuộn tơ. Cô chọc vào nó và nghiên cứu một mẩu của nó dưới kính hiển vi. Cô mải mê tra cứu cuốn sách giáo khoa y học của cha để kiếm thông tin đề cập đến loại sợi nào đó sống bên trong ống tai con người nhưng không tìm được gì cả. Nó nghĩa là cô đã thực hiện được một đột phá khoa học – hoặc biết đâu, chính bản thân Lavinia là sự đột phá.

Bên cạnh niềm vui, cô mơ đến việc mở một phòng khám bệnh nơi cô dùng tài năng để giúp đỡ mọi người. Bất cứ ai từ kẻ ăn mày đến tổng thống đều sẽ đến gặp cô, và một ngày nào đó có thể những cơn ác mộng sẽ chỉ là dĩ vãng trong quá khứ. Ý nghĩ ấy làm cô hạnh phúc đến nỗi nhiều ngày sau cô gần như đang ở trên mây.
 
Trong lúc đó thì em trai cô dành phần lớn thời gian của cậu để tránh mặt cô. Cuộn tơ khiến cậu cực kỳ khó chịu – cái cách nó ngồi vững vàng, chuyển động lắc lư ngay cả khi không di chuyển, mùi nồng nặc của trứng thối mà nó tỏa ra, âm thanh vo vo nho nhỏ, rõ ràng từ nó, khó mà lờ đi lúc đêm xuống khi không còn tiếng động nào khác trong nhà. Cái cách mà nó theo sau chị gái cậu đi khắp nơi, cuốn vào gót chân cô như một con thú cưng tinh nghịch: lên rồi xuống cầu thang, vào giường ngủ, đến bàn ăn, nơi nó nhẫn nại chờ thức ăn thừa – tới cả phòng tắm, đập tưng tưng vào cánh cửa cho đến Lavinia bước ra.
– “Chị nên vứt thứ đó đi,” Douglas bảo cô. “Nó chỉ là rác rưởi từ đầu người khác.”
– “Chị thích có Baxter ở gần,” Lavinia trả lời.
– “Chị đặt cả tên cho nó cơ à?”
Lavinia nhún vai. “Chị nghĩ nó dễ thương.”
 
Nhưng sự thật là Lavinia không biết làm cách nào để thoát khỏi nó. Lavinia từng nhốt nó trong một cái rương để cô có thể đi vào thị trấn mà không có nó lăn theo sau, nhưng nó đã mở được nắp rương. Cô giận dữ và mắng mỏ nó, nhưng Baxter chỉ đơn giản là nhảy tưng tưng tại chỗ, vui thích vì được cô chú ý. Cô thậm chí từng thử nhét nó vào một chiếc bao tải và cột lại, đem nó ra tận ngoại vị thị trấn và quăng nó xuống sông nhưng bằng cách nào đó Baxter vẫn thoát ra và trở về đúng đêm hôm đó – len lỏi qua khe nhét thư, lăn lên cầu thang và nhảy vào ngực cô bé, một đống bẩn thỉu và ướt nhoẹt. Cuối cùng thì việc đặt tên cho quả bóng ác mộng sống làm sự hiện diện dai dẳng của nó có phần bớt phiền phức hơn.
 
Cô trốn học ở trường nhưng sau một tuần thì cô không thể nghỉ thêm được nữa. Lavinia biết Baxter sẽ đi theo cô và tốt hơn việc giải thích với giáo viên và bạn bề trong lớp về mớ ác mộng, cô nhét Baxter vào một chiếc túi, quàng nó lên vai và mang đi cùng. Miễn là cô giữ cho cái túi ở gần mình, Baxter sẽ yên lặng và không gây rắc rối.
 
Nhưng Baxter không phải là vấn đề duy nhất. Tin tức về tài năng của Lavinia đã lan truyền giữa các học sinh khác. Nhân lúc cô giáo không nhìn, một thằng đầu gấu mặt bư tên là Glen Farcus đã chụp lên đầu Lavinia một cái nón phù thủy làm bằng giấy.
– “Tao nghĩ nó thuộc về mày!” Nó nói và cả đám con trai cười rộ lên.
 
Lavinia xé phăng cái mũ và ném xuống đất. “Tao không phải là phù thủy,” cô rít lên. “Tao là một bác sĩ.”
– “Ồ, thế sao?” Thằng nhóc nói. “Đó là lý do mày bỏ bê học may vá trong lúc bọn con trai học khoa học?”
Đám nam sinh cười rú lên to đến mức cô giáo tức giận bắt cả lũ chép phạt cuốn từ điển. Trong lúc chúng đang lặng lẽ chép, Lavinia vươn lấy chiếc túi, kéo một sợi tơ từ Baxter và thầm thì với nó. Sợi tơ trườn xuống chân bàn học, bò qua sàn, leo lên ghế của Glen Farcus và chui vào tai nó.
Cậu chàng không chú ý. Mọi người cũng vậy. Qua ngày hôm sau, Glen tới trường với bộ dạng nhợt nhạt và run rẩy.
– “Sao thế, Glen?” Lavinia hỏi nó.  “Tối qua mày khó ngủ à?”
Thằng bé trợn tròn mắt. Nó bỏ chạy khỏi phòng và không quay lại.
Tối hôm đó, Lavinia và Douglas nhận được tin cha ngày hôm sau sẽ về. Lavinia biết cô phải tìm cách giấu Baxter khỏi cha, ít nhất là trong một thời gian. Áp dụng những gì đã học ở lớp kinh tế gia đình mà cô chán ghét, cô xé Baxter ra, đan nó thành một đôi tất dài và đeo nó vào chân. Mặc dù đôi tất ngứa một cách kinh khủng, cha sẽ không để ý.
Buổi chiều ngày tiếp theo ông trở về nhà, bụi bặm và mệt mỏi vì đường dài và sau khi ôm hai đứa con, ông xua Douglas ra ngoài để nói chuyện riêng với Lavinia.
– “Con đã ngoan ngoãn chứ?” Cha cô hỏi.
Thình lình và dữ dội, đùi của Lavinia bắt đầu thấy ngứa. “Vâng, thưa cha,” cô trả lời, cọ một bàn chân vào chân kia.
– “Vậy thì cha tự hào về con,” cha cô nói. “Đặc biệt vì, trước khi rời đi, cha đã không đưa cho con được một lý do thuyết phục cho việc tại sao cha không muốn con sử dụng khả năng của mình. Nhưng bây giờ cha nghĩ cha có thể tự mình giải thích rõ hơn.”
– “Vậy ư?” Lavinia nói. Cô cực kỳ bối rối: nó đang thu hút hết  mọi ý chí và sự tập trung của cô để không làm trầy chân.
– “Ác mộng không giống như những khối u hay các chi hoại tử. Chúng chẳng mấy dễ chịu, chắc rồi, nhưng đôi khi những thứ phiền toái  có thể phục vụ một mục đích nào đó. Có lẽ chúng không phải để xóa đi.”
– “Cha nghĩ ác mộng cũng có thể tốt sao?” Lavinia nói. Cô nhận thấy một chút cứu viện bằng cách cạ một chân vào chân ghế.
– “Chính xác thì không tốt,” cha cô nói. “Nhưng cha nghĩ một số người đáng phải chịu những cơn ác mộng của họ, và một số khác thì không – và làm sao con biết ai với ai?”
– “Con chỉ có thể bảo,” Lavinia nói.
– “Và ếu con sai thì sao?” cha cô nói “Cha biết con thông minh, Vinni nhưng không ai sáng suốt trong mọi lúc hết.”
– “Thì con sẽ đem trả chúng lại.”
Cha cô trông hoảng hốt. “Con có thể trả những cơn ác mộng lại sao?”
– “Dạ, con…” Cô suýt kể cho ông nghe về Glen Farcus nhưng nghĩ kỹ lại. “Con nghĩ con làm được.”
Ông hít một hơi sâu. “Đó là trách nhiệm quá nặng nề cho bất cứ ai ở độ tuổi của con. Hứa với cha con sẽ không cố làm thế nữa cho tới khi con lớn hơn. Trưởng thành hơn nhiều.”
Cô đang chìm trong sự tra tấn của cơn ngứa ngáy nên chỉ nghe được phần nào. “Con hứa!” Cô nói rồi bỏ chạy lên cầu thang để tháo tất.
Nhốt mình trong phòng, khóa trái lại, cô cởi váy áo và giật đôi tất – nhưng chúng không chịu rời ra. Baxter như đã dính chặt vào da cô, và bất chấp cô giật kéo thế nào, nó không nhúc nhích. Cô dùng cả một cái mở thư, nhưng cạnh kim loại của nó oằn ngược lại trước khi tách được Baxter khỏi da cô tý chút.
Rốt cuộc cô châm một que diêm và hơ nó gần bàn chân. Baxter rú lên và vặn vẹo.
– “Đừng để tao phải làm vậy!” cô nói và dí que diêm lại gần hơn.
Baxter miễn cưỡng rời khỏi cô và trở lại hình cầu.
– “Baxter tồi!” Cô mắng nó. “Như thế là hư!”
Baxter bè ra một chút, gục xuống xấu hổ.

Lavinia ngồi phịch xuống giường, kiệt sức và nhận ra bản thân đang suy nghĩ về những lời cha nói: rằng lấy đi những cơn ác mộng của người khác là một trách nhiệm lớn lao. Cha đã hoàn toàn đúng về điều ấy. Baxter  đã là một gánh nặng, và càng nhiều cơn ác mộng cô lấy từ mọi người, nó sẽ càng lớn thêm. Và cô định sẽ làm gì với nó?Cô nhanh chóng ngồi dậy, nảy ra một ý tưởng mới. Cha cô đã nói một số người đáng phải chịu cơn ác mộng của họ, và việc xảy ra với cô không chỉ vì cô lấy chúng ra không có nghĩa là cô phải giữ chúng. Cô có thể trở thành anh hùng Robin Hood của những giấc mơ, giải thoát cho người tốt khỏi những cơn ác mộng và đem chúng cho kẻ xấu – và thêm nữa, cô sẽ không bị một cuộn ác mộng theo đuôi mọi lúc mọi nơi!

Nhận ra ai là người tốt thì dễ rồi, nhưng cô sẽ thận trọng khi xác định kẻ xấu. Cô ghét mang những cơn ác mộng đến sai người. Do vậy, cô ngồi xuống lên một danh sách những người tệ hại nhất trong thị trấn. Đứng đầu là bà Hennepin, hiệu trưởng trường mồ côi của địa phương,  người đánh học trò bằng một chiếc roi ngựa. Thứ hai là ông Beatty, người bán thịt, ai cũng nói đã bỏ trốn vì giết vợ. Kế đến là Jimmy, người đánh xe ngựa kẻ mà lần say rượu đã chẹt chết con chó dẫn đường của ông lão mù Ferguson. Rồi tiếp theo là tất cả những người thô lỗ và khó ưa, khiến bản danh sách dài hơn, rồi những người Lavinia ghét, và bản danh sách tiếp tục dài thêm nữa.

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *